Quá Trình Dẫn Dắt Vợ Dâm

Chương 41



Chương 41:

“Rất vui được gặp lại các bạn.”

Người đàn ông mặc vest đuôi tôm cầm micro, giọng nhiệt tình rộn ràng:

“Không nói nhiều, chúng ta bắt đầu ngay món khai vị tối nay – Số may mắn ‘Bạn – Tôi – Anh’. Mọi người sẵn sàng chưa?”

(trò này đại khái có thể nói là chọn ra 3 người có số may mắn, sau đó quan hệ công khai cho mọi người cùng xem)

“Số may mắn ‘Bạn – Tôi – Anh’?”

Tôi hơi mơ hồ, nhưng nhìn xung quanh, một số cặp nam nữ đã lộ vẻ háo hức, vài người nắm chặt tay lo lắng, số khác thì bình thản.

Lan Anh dường như đang hỏi Ông chủ Hoàng điều gì bên cạnh, rõ ràng lần trước cô vào đây chưa từng trải qua trò này.

Lòng tôi không hiểu sao lại dâng trào mong đợi. Trên sân khấu, một cái bàn tròn từ từ nâng lên, trên đó là một chiếc máy quay số kiểu xổ số.

Người mặc vest đuôi tôm ấn nút, những quả bóng mang số bên trong lập tức quay cuồng dữ dội.

“Hãy xem ai sẽ là nam chính may mắn tối nay.” Giọng người mặc vest đuôi tôm mang theo chút nóng bỏng.

Khán giả xung quanh khẽ xôn xao. Hai quả bóng lần lượt lăn ra, anh ta nhặt lên xem rồi hô to đầy phấn khích:

“Chúng ta long trọng tuyên bố, nam chính may mắn duy nhất tối nay là ghế thứ năm hàng ba!”

Cả sảnh vang lên tiếng vỗ tay rầm rộ. Một người đàn ông vạm vỡ ở giữa sảnh chậm rãi đứng dậy, tự tin bước lên sân khấu.

Người mặc vest đuôi tôm khẽ ra hiệu, không dừng lại, tiếp tục quay số:

“Bây giờ là hai nữ phụ may mắn – ghế thứ sáu hàng năm và ghế thứ tám.”

Lời vừa dứt, hai người phụ nữ gợi cảm, thanh lịch đứng dậy từ sofa, ung dung bước lên sân khấu.

Tôi giật mình khi thấy sân khấu từ dưới nâng lên một chiếc giường lớn êm ái.

Người đàn ông nở nụ cười dưới mặt nạ, táo bạo dang tay ôm một bên trái một bên phải hai cô gái vào lòng.

Tôi kinh ngạc, chợt cảm giác bên cạnh mềm mại. Một người phụ nữ mặc đồ bó sát, thân hình cong cong đã ngồi xuống bên tôi.

Đôi mắt sau mặt nạ ánh lên vẻ trêu chọc, lắc ly rượu trong tay hỏi: “Lần đầu đến à?”

Tôi suy nghĩ nhanh, cuối cùng gật đầu: “Ừ, lần đầu.”

“He he.” Người phụ nữ cười ám muội, dịch sát người vào tôi hơn.

Một mùi hương quyến rũ xộc đến: “Anh biết trò quay số này để làm gì không?”

“Không biết.”

“Đây là thiên đường dục vọng.”

Cô thì thầm đầy mê hoặc:

“Dù anh đang kìm nén hay đã thả lỏng, đều sẽ có một cơ hội. Mỗi tuần ở đây đều tổ chức trò chơi như vậy một lần. Ngẫu nhiên chọn một nam chính và một nữ chính, đồng thời chọn hai nam phụ, hai nữ phụ. Nhiệm vụ của họ là dốc hết sức làm cho nam nữ chính, dưới sự chứng kiến của mọi người, đạt được khoái cảm cực hạn, giải phóng hết mọi áp lực.”

“A?” Tôi giật mình, lập tức nghĩ đến Lan Anh có biết hết không?

Nếu tối nay quay trúng Lan Anh thì sao?

Khoảnh khắc ấy, một nỗi hoảng loạn ập đến. Nhưng giữa hoảng loạn, trong đầu tôi lại hiện ra cảnh Lan Anh bị gọi lên sân khấu.

Căng thẳng và nóng bỏng giao nhau trong óc. Tôi không khỏi khâm phục bản thân vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, cười đáp: “Nghe có vẻ thú vị thật.”

Người phụ nữ cười khẩy:

“Nhưng tối nay anh không có cơ hội làm nam chính đâu. Nếu làm nam phụ thì cũng không tệ.”

Đang nói chuyện, trên sân khấu người mặc vest đuôi tôm đã quay ra nữ chính. Khi cô ấy đứng dậy, tôi thở phào nhẹ nhõm – không phải Lan Anh.

Đó là một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn. Cô ấy đứng lên có vẻ ngượng ngùng, hai tay siết chặt vì căng thẳng, đứng hồi lâu không nhúc nhích.

“Có phải bị ép không?”

Tôi thầm cảnh giác, nhưng người phụ nữ bên cạnh như đọc được suy nghĩ, cười nói:

“Nhìn kìa, đây là kiểu người vừa khao khát được thả lỏng vừa sợ hãi. Mỗi lần đều mong quay trúng số mình, lại không muốn bị quay trúng. Nhưng một khi trúng rồi, tin anh đi, cô ấy sẽ lên và điên cuồng hơn ai hết.”

Cùng lúc ấy, người mặc vest đuôi tôm dường như nhận ra sự căng thẳng của cô gái nhỏ nhắn, liền nói:

“Mọi người ơi! hãy cho vị nữ khách này thêm chút động lực đi nào.”

Lời vừa dứt, cả sảnh vang lên tiếng vỗ tay rầm rộ kèm theo những tiếng hô

“lên đi, lên đi”.

Cô gái nhỏ nhắn hít sâu một hơi, chậm rãi bước lên sân khấu. Nhưng thân thể cô vẫn run run khi di chuyển, rõ ràng đang vô cùng căng thẳng.

Sau khi nữ chính lên sân khấu, hai nam phụ cũng nhanh chóng được chọn.

Không trúng tôi, tôi lại thở phào thêm lần nữa. Lên sân khấu rồi, dù có mặt nạ che, Lan Anh cũng khó mà không nhận ra tôi.

Nam chính, nữ chính, nam phụ, nữ phụ đều đã lên sân khấu. Cô gái nhỏ nhắn hơi run run nằm xuống chiếc giường êm ái.

Người mặc vest đuôi tôm không rườm rà:

“Bây giờ, mọi người hãy tận hưởng buổi tiệc hoan lạc tối nay đi.”

Lời vừa dứt, không khí cả sảnh thay đổi hẳn. Người đàn ông chính là người động trước.

Anh ta táo bạo kéo hai cô gái bên cạnh vào lòng. Hai cô gái cười khẽ, thân thể mềm mại như rắn nước quấn chặt lấy anh ta.

Hai đôi môi đỏ mọng lướt qua má anh ta đầy ám muội. Hai chân khẽ động đậy, váy dài dần kéo lên, để lộ quần lót mỏng manh gợi cảm.

Trên sân khấu chắc chắn có thiết bị âm thanh đặc biệt, tiếng thở dốc, tiếng cười dâm đãng và những tiếng rên khêu gợi vang vọng rõ mồn một khắp sảnh.

Tôi chưa kịp nhìn sang nữ chính thì Lan Anh đột nhiên đứng dậy. Ngực cô phập phồng, vẻ mặt như đang rất tức giận khi quay sang Ông chủ Hoàng.

Tim tôi siết chặt. Niềm mong đợi và nóng bỏng ban đầu lập tức biến thành lo lắng.

Một nữ an ninh hình sự nhiều năm như Lan Anh, liệu có chấp nhận nổi cảnh tượng trước mắt? Rất có khả năng Ông chủ Hoàng đã khéo léo thành vụng.

“Ánh mắt anh cứ dán vào một chỗ, hình như có người phụ nữ anh để ý rồi?”

Người phụ nữ bên cạnh rất nhạy bén hỏi.

“He he.” Tôi cười khô khan không đáp.

Cô lại nói:

“Đừng vội, cái này chỉ là món khai vị thôi. Nếu anh có người để ý, lát nữa theo em đi sâu hơn nữa, sẽ có cơ hội.”

“Quả nhiên bên trong còn có chỗ khác?”

Tôi thầm nghĩ, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Lan Anh. Dù cô đã đứng dậy, có lẽ vì cân nhắc hoàn cảnh, cô không nổi giận lớn. Sau một hồi Ông chủ Hoàng nói gì đó, cô lại chậm rãi ngồi xuống.

Sau này không biết hai người trao đổi những gì, thân thể vốn căng cứng của Lan Anh dần giãn ra, cô ngồi lại như cũ.

Điều đó khiến tôi vừa bất ngờ vừa dâng trào một ngọn lửa mới.

Đồng thời, những tiếng rên trong tai càng lúc càng dâm đãng. Tôi quay nhìn sân khấu, trước mắt là những hình ảnh càng thêm nóng bỏng.

Thực ra sự chú ý của tôi vẫn dán chặt vào cô gái nhỏ nhắn kia. Cảnh tượng ấy chính là thứ tôi khao khát nhất được thấy trên người Lan Anh.

Còn Lan Anh?

Cô ấy có đang nhìn lên sân khấu không?

Cô ấy đang nhìn ở đâu?

Và cô ấy đang cảm thấy gì?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.