Tiếng tiêu của Thẩm Ngạn Thu lại vang lên rồi.
Đã là đêm thứ ba liên tiếp.
Ta tựa lưng vào thành giường, tay ôm đứa con út vừa tròn tuổi, nghe khúc điệu thê lương oán hận kia từ viện bên cạnh bay lại.
Thằng bé ngủ chẳng an giấc, gương mặt nhỏ nhắn cứ nhăn nhúm, chốc chốc lại hừ hừ khóc mớ.
Đứa cả, đứa hai, đứa ba thì chen chúc phía sau lưng ta, tấm chăn gấm chẳng đủ rộng, mấy cái chân nhỏ của tụi nhỏ đều thò cả ra ngoài giá lạnh.
Năm nay, là năm thứ tám hai ta thành thân.
Bình luận