Chuyện Đời Thằng An

Chương 183



Mở mắt.

Nắng sáng hắt qua khe rèm vải rẻ tiền trong căn phòng của tao, rọi một vệt nắng chói lóa thẳng vào mặt. Tao ưỡn ẹo trên giường mãi không tỉnh. Hình như phải 3 4 giờ đêm qua tao mới chìm vào được giấc ngủ. Tiếng xe rác chạy rầm rầm ngoài ngõ Bùi Xương Trạch cọ xát vào màng nhĩ. Không có tiếng chim hót, không có thứ ánh sáng dịu dàng nào đón ngày mới. Chỉ có sự ồn ào thô lỗ của thành phố đang cựa mình.

Hai ngày trôi qua kể từ buổi chiều hôm đó.

Tao thò tay xuống gầm gối. Mò mẫm. Quờ quạng trúng cái khung nhôm lạnh ngắt của chiếc điện thoại. Phản xạ có điều kiện của một thằng có thói quen kiểm tra tin nhắn mỗi khi tỉnh giấc tự động kích hoạt. Vuốt màn hình. Mở ứng dụng Facebook. Ngón tay cái lướt nhanh tìm cái tên quen thuộc gắn trên cùng. Cũng không có thông báo tin nhắn mới nào nhảy lên mấy ngày rồi. Tao vào trang cá nhân của Vy để xem có update gì mới không.

Không có. Rồi tao lại bấm tiếp vào avatar của Vy. Đang định gõ chữ “Chào buổi sáng”.

Khựng lại. Ngón tay tao treo lơ lửng trên mặt kính cường lực.

“Để cho nhau một thời gian tĩnh đi anh.”

Câu nói lạnh lẽo ấy dội ngược về, vỡ toác trong đầu. Bàn tay tao cứng đờ. Không có tư cách để gửi. Không có lý do để làm phiền. Tao ném phịch cái điện thoại xuống mặt nệm. Âm thanh khô khốc.

Vuốt hai bàn tay lên mặt, xoa mạnh từ trán xuống cằm. Một ngày mới bắt đầu bằng cái dạ dày rỗng tuếch và cái đầu rỗng không.

***

Trưa. Ki-ốt Alo Phụ Kiện ồn ào tiếng người mua kẻ bán.

Không khí hôm nay vô cùng nhộn nhịp, hơi người ra người vào làm cho cái ki-ốt nóng hầm hập. Bình thường khi đông khách thế này chắc khuôn mặt tao sẽ không giấu nổi niềm sung sướng. Nhưng bây giờ thì tao đang ngồi sau bàn kỹ thuật, ánh mắt vô hồn, tay cầm cái banh kẹp tách lớp keo dán pin của một con iPhone.

Khách đứng ngoài quầy lỳ lợm mặc cả:
– Ốp này sáu chục đắt quá anh ơi, bốn chục em lấy hai cái.

Bình thường, tao sẽ hất hàm, phủ đầu ngay bằng bài ca hàng loại một, tiền nào của nấy, phân tích độ bền để ép khách nhả tiền. Nhưng hôm nay, tai tao nghe chữ được chữ mất.

– Ừ. Lấy đi.

Gọn lỏn. Không trả giá. Không đôi co.

Tao tách xong cục pin phồng rộp, lôi pin mới ra lắp vào, bơm keo, dập máy. Thao tác trơn tru, chuẩn xác như một con robot được lập trình sẵn. Nhưng hai con mắt tao lờ đờ, nhìn chằm chằm vào cái màn hình điện thoại của khách mà tiêu cự rơi tít ra ngoài đường Xuân Thủy đầy nắng.

Thằng Tùng đứng cạnh trố mắt. Nó thả cái giẻ lau tủ kính xuống, ngập ngừng:
– Sếp nay ốm à? Khách ép giá thế mà anh gật luôn? Mọi khi là anh phải tuôn 1 tràng giang đại hải ngôn từ cho khách vuốt mặt không kịp cơ mà.

Tao nhận tờ một trăm nghìn từ tay thằng Tùng, vuốt phẳng phiu rồi nhét vào ngăn kéo. Tiếng tiền polyme sột soạt nghe vô vị vãi lìn. Cái cục tiền trong tủ kính từng làm tao sướng râm ran mỗi đêm chốt sổ, giờ nằm im lìm, lạnh nhạt. Vy bước ra khỏi cái quỹ đạo này, tự nhiên cái việc nhặt nhạnh từng đồng bạc lẻ bỗng trở nên rời rạc, thừa thãi. Có thêm vài chục nghìn cũng được, đéo có cũng xong. Cỗ máy vẫn chạy, nhưng cái thằng người nhiệt huyết bên trong đã tắt nguồn.

***

Chín giờ tối. Tầng ba đại bản doanh.

Tao kéo cái ghế, ngồi phịch xuống trước bàn làm việc. Nhớ lại lời bà Mai Anh nói hôm bữa, phải tự xây lại cái móng nhà cho vững. Tao với tay lấy cuốn giáo trình Kinh tế vĩ mô dày cộp. Quyết tâm học.

Mở trang đầu tiên. Mùi giấy in xộc lên mũi.

Đập thẳng vào mắt tao không phải là ba cái công thức tính GDP hay đồ thị cung cầu. Ở góc mép trang giấy, một dòng chữ nắn nót viết bằng bút bi đỏ hiện lên rành rọt:

“Chỗ này phải nhớ nhân chéo nhé đồ ngốc!”

Kèm theo một cái mặt cười ngoệch ngoạc. Bút tích của Vy hôm ngồi kèm tao học dưới ánh đèn tuýp.

Những con chữ đỏ chót ấy như những con giun bò ngoằn ngoèo, nhảy múa trước mắt. Chúng nó chọc thẳng vào cái hệ thần kinh đang cố gồng lên của tao. Tao cứ ngồi trân trân nhìn cái nét bút đó. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua. Chữ nghĩa học thuật bay sạch khỏi não.

Học để làm đéo gì? Nhồi nhét mớ lý thuyết này vào đầu để chứng minh bản thân với ai, khi mà cái người cần chứng minh đã mệt mỏi buông tay lùi lại rồi?

Sự bất lực cào cấu trong dạ dày. Tao bực dọc. Đóng sập cuốn sách lại. Ném phịch sang một góc bàn.

***

Mười một rưỡi đêm.

Xóm trọ chìm vào tĩnh lặng. Không có tiếng xe cộ qua lại, chỉ có tiếng máy bơm nước nhà ai đó chạy xè xè ở tít xa vọng lại.

Tao nằm ngửa trên nệm, tay cầm điện thoại. Ánh sáng xanh hắt lên mặt lạnh lẽo. Mở Messenger.

Cái nick của Vy nằm ngay đầu danh sách. Bên cạnh cái ảnh đại diện, một chấm xanh lá cây sáng rực. Đang hoạt động.

Cái chấm xanh bé tí ấy như một con mắt ma quỷ đang soi mói, trêu ngươi sự kiên nhẫn của tao. Giờ này nửa đêm rồi, nó online làm gì? Báo cáo bài tập lớn đã xong rồi cơ mà. Nó đang chat với ai? Đang dốc bầu tâm sự với đám bạn con gái về sự kiểm soát của tao, hay đang nói chuyện với cái gã tên Bảo kia?

Hàng chục câu hỏi xâu xé cái đầu tao. Răng cắn chặt vào nhau. Ngón tay cái chạm vào màn hình. Gõ từng chữ:

“Em ngủ đi, thức khuya mệt đấy.”

Tao nhìn dòng chữ vừa hiện lên trong khung chat. Lồng ngực đập thình thịch. Một cái cớ quan tâm hoàn hảo để bắt chuyện.

Nhưng ngón tay tao khựng lại ngay phím gửi. Sự cắn rứt dội lên đánh bốp vào não. Mày lại chứng nào tật nấy rồi An ạ. Mày lại định thò cái bàn tay kiểm soát một cách thái quá của mày vào không gian của nó à? Nó xin thời gian để tĩnh, mà mày lại cứ rình rập để soi nó ngủ hay thức.

Tao hít một hơi thật sâu, nén cái cơn bứt rứt xuống tận đáy phổi. Ngón tay bấm nút Backspace. Xóa. Xóa sạch không còn một ký tự.

Tao vuốt mép màn hình xuống, ngắt ngay lập tức kết nối Wifi. Ném cái điện thoại ra tít góc giường. Ép bản thân không có cơ hội được nhìn vào cái chấm xanh đó nữa.

Cuống họng khô rát. Tao lồm cồm bò dậy, lết xác xuống tầng một tìm nước uống.

Vừa bước đến chiếu nghỉ tầng hai, tai tao bắt được những âm thanh lách cách. Từ dưới gian bếp, tiếng bát đũa va chạm nhè nhẹ. Tiếng húp mì tôm sùm sụp. Và tiếng cười khúc khích.

Thằng Khánh với chị Lan đang ngồi úp mì ăn đêm với nhau. Không ồn ào, không đao to búa lớn. Chỉ có những mẩu đối thoại vụn vặt và sự trêu đùa của hai kẻ đang đắm chìm trong thế giới riêng.

Cái âm thanh giản dị, mộc mạc ấy dội ngược lên cầu thang, lùng bùng ở bên trong màng nhĩ tao. Nó tôn lên sự cô độc đến tận cùng của một thằng đang đứng lấp ló trong bóng tối. Tao cũng đã có một lãnh địa riêng hoàn hảo như thế, không, thậm chí là hơn thế. Nhưng giờ tao lại giống một kẻ ngoại đạo.

Tao không xuống nữa. Quay bước trở lại tầng ba. Mở cửa bước ra ban công.

Gió đêm lùa qua, mang theo làn hơi lạnh ngắt của mùa đông bám vào da thịt. Tao rút điếu Thăng Long, quẹt lửa. Rít một hơi sâu, nhả khói xám xịt vào màn đêm mờ mịt. Điếu thuốc cháy đỏ rực, lụi dần trên tay.

Đứng dựa lưng vào lan can sắt lạnh lẽo, tao thấy mình mất phương hướng trầm trọng.

Hóa ra, cái việc khó khăn nhất trên đời này không phải là cày cuốc kiếm tiền hay giương vây đập nhau ngoài đường phố. Cái khó nhất là yêu một người đến phát điên, nhưng bắt buộc phải khoanh tay đứng nhìn, tự ép mình câm mồm lại để nhường cho người ta một khoảng không gian để thở.

Mẩu thuốc trên tay tàn dần, rơi lả tả xuống mũi dép. Đêm tĩnh lặng trôi qua dài lê thê, không trọn vẹn như bao ngày bình thường khác.

Mỗi một cái ngày “tĩnh” trôi qua là mỗi một cái cực hình tra tấn thể xác lẫn tinh thần. Và tao không biết mình còn phải gồng mình chịu đựng cái màn sương mù mông lung này bao nhiêu ngày nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.