Bàn tay tao siết lại.
Lực tay của một thằng quen cầm kìm bóp ốc, quen bẩy những cái nẹp sắt cứng ngắc dồn hết vào năm ngón tay. Tao cố tình bóp mạnh. Tao muốn thấy cái hàng lông mày được tỉa tót gọn gàng kia phải nhíu lại. Tao muốn thấy một nét nhăn nhó, một sự rúm ró lướt qua cái mặt nạ điềm đạm, trí thức ấy.
Nhưng không.
Lòng bàn tay hắn mềm, không có lấy một vết chai, nhưng những đốt xương lại cứng lạ lùng. Hắn không rụt tay lại. Hắn để yên cho tao siết. Khóe môi hắn vẫn giữ nguyên cái độ cong hoàn hảo, một nụ cười nửa miệng đéo xê dịch lấy một ly. Dưới ánh đèn đường, ánh mắt hắn lướt qua mặt tao, tĩnh lặng như mặt nước giếng.
Vài giây trôi qua. Hắn từ từ thu tay về. Một động tác rút lui nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, trơn tuột khỏi cái gọng kìm của tao. Hắn đưa ngón cái lên, xoa xoa nhẹ vào mu bàn tay mình.
– Tay bạn khỏe thật.
Hắn cất giọng. Âm sắc trầm, vang và lịch thiệp vãi lìn.
– Mình có nghe Vy kể về An rồi. Nghe bảo An tự lập từ sớm, làm kinh doanh buôn bán rất giỏi. Sinh viên mà tự chủ được như thế, ngưỡng mộ thật.
Câu khen ném ra một cách trơn tru. Ai nghe qua cũng thấy lọt tai. Nhưng lọt vào tai tao, nó sặc mùi trịch thượng. Cái kiểu khen ngợi của một kẻ đứng trên ban công tầng mười, nhìn xuống một thằng thợ xây đang đội nắng vác xi măng rồi vỗ tay khen “chú em vất vả quá, ngưỡng mộ thật”. Hắn khen cái sự cày cuốc bán sức của tao, để gián tiếp khẳng định rằng tao thuộc về cái tầng lớp lao động chân tay, lấy công làm lãi, còn hắn ngồi ở một cái mâm khác.
Tao không chịu im lặng quá lâu, tao đáp trả.
– Cũng chỉ là cày cuốc kiếm cơm thôi, đụng tay đụng chân quen rồi. Cũng không có gì để ngưỡng mộ cả anh ạ.
Tao đáp. Giọng cộc lốc, pha một chút hằn học. Từng chữ nhả ra cố tình cào xước cái không khí lịch sự giả tạo mà hắn đang dựng lên.
Bảo không cãi lại. Hắn chỉ gật gù, nụ cười trên môi hơi sâu hơn một chút.
– Bảo ơi, đi thôi! Bên này!
Từ phía đám đông cách đó vài mét, một giọng nam văng vẳng gọi tới.
Bảo quay đầu nhìn lại, rồi quay sang Vy.
– Anh đi cùng mấy người bạn. Hôm nay Noel, tình cờ gặp hai người ở đây cũng vui.
Vy gật đầu, vạt áo dạ khẽ xê dịch.
– Dạ. Anh đi chơi vui vẻ ạ.
Hắn mỉm cười. Nhưng hắn không bước đi ngay. Hắn xoay người lại. Lần này, ánh mắt hắn bỏ qua Vy, ghim thẳng vào mặt tao.
– À, An này.
Hắn gọi tên tao. Thân mật như hai thằng bạn lâu năm.
– Vy là một cô gái rất đặc biệt và tài năng. Sắp tới em ấy còn có cơ hội làm việc trong môi trường công ty lớn, áp lực cao lắm. Mình cũng làm việc cùng Vy nhiều lần trên trường rồi nên mình hiểu. Bạn là người yêu, chắc chắn là phải cố gắng và bao dung rất nhiều để theo kịp và bảo vệ cô ấy đấy. Chúc hai người đi chơi Noel vui vẻ nhé.
Hắn hơi gật đầu chào. Chỉnh lại cái mép khăn cashmere trên cổ. Xoay gót, sải những bước dài thong dong hòa vào dòng người đông đặc, mất hút.
Tao đứng chôn chân tại chỗ.
Gió bấc rít qua khe áo khoác da, lạnh buốt. Nhưng cái lạnh ngoài da không ăn thua gì so với cái luồng hàn khí vừa chạy dọc sống lưng tao.
“Bạn phải cố gắng và bao dung rất nhiều để theo kịp cô ấy.”
Từng chữ của hắn lơ lửng trong không khí, dội thẳng vào màng nhĩ tao. Bề ngoài là một lời chúc phúc bọc đường, một sự dặn dò của đàn anh đi trước. Nhưng bóc cái lớp vỏ đường ấy ra, bên trong là một lưỡi dao cạo tẩm độc.
Hắn đang nói thẳng vào mặt tao: “Cô ấy rất giỏi, và đang bước vào môi trường của tôi. Cậu phải gồng mình lên đứt hơi mới may ra lết theo kịp. Còn tôi thì không. Tôi vốn dĩ đã đứng sẵn ở đó để chờ cô ấy rồi.”
Cái cách hắn dùng từ “mình hiểu”, nó thể hiện một sự đồng điệu về tri thức, về giai cấp mà hắn cố tình giăng ra để tát vào cái giao diện lấm lem của tao.
Cục tức nghẹn ứ ở cổ. Tao thò tay vào túi quần, móng tay bấu chặt vào lớp vải bò thô ráp. Ngay tại cái giây phút này, tao nhận ra tiền bạc không thể mua được cái phong thái ung dung, đè bẹp đối thủ chỉ bằng vài ba câu chữ nhã nhặn như thế.
– Mình về đi em. Lạnh quá rồi. Tự nhiên anh thấy hơi mệt.
Tao cất giọng. Hụt hẫng. Không còn hứng thú chen chúc ngắm cây thông hay chương trình gì cho đêm Noel này nữa.
Vy nhìn tao. Nó không hỏi tại sao tao lại cụt hứng đột ngột. Nó chỉ lẳng lặng gật đầu, đi theo tao lách qua đám đông để vòng ra bãi lấy xe.
Mùi xúc xích nướng, mùi ngô luộc ven đường xộc vào mũi tao thơm phức. Nhưng tao cũng không còn hứng ăn uống gì nữa. Ra đến bãi lấy xe. Tao móc chìa khóa, cắm vào ổ con Wave. Vặn mạnh.
Động cơ nổ lạch bạch.
Vy trèo lên yên sau.
Bình thường, nó sẽ luồn hai tay vào túi áo khoác da của tao, ép sát lồng ngực vào lưng tao để tránh gió. Nhưng đêm nay, không có sự đụng chạm ấy. Nó chỉ dùng mười đầu ngón tay, túm nhẹ vào hai bên vạt áo khoác của tao. Giữa lưng tao và người nó là một khoảng trống lọt thỏm.
Tao vào số. Vít ga. Con xe lao vọt ra đường. Thẳng hướng đi về.
Đường xá kẹt cứng. Những ánh đèn phanh đỏ lòm chớp nháy liên tục trước mặt. Sự im lặng kéo dài từ Bờ Hồ về tận mạn cuối Bà Triệu. Một sự im lặng ngột ngạt, đè nén.
Tao không chịu nổi cái khối không khí đông đặc này nữa.
– Thằng đấy lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo thế à?
Tao gằn giọng. Âm thanh vỡ ra qua tiếng gió ù ù.
– Anh nghe cái giọng chúc phúc của nó sặc mùi giả tạo, không chấp nhận được. Trông cứ như mình là bố thiên hạ ấy.
Tao nói móc. Cố tình lôi cái sự khó chịu trong lồng ngực ra để trút.
Phía sau lưng, vạt áo tao bị giật nhẹ một cái. Vy thở dài. Một tiếng thở dài rất khẽ nhưng lọt thẳng vào tai tao.
– Anh làm sao thế? Anh ấy chỉ lịch sự chào hỏi thôi mà.
Giọng nó không bênh vực ra mặt, nhưng chứa đầy sự phiền lòng.
– Lúc anh bóp tay người ta, em đứng ngay cạnh em thấy rõ anh cố tình làm đau người ta rồi. Mọi người đều đang vui vẻ, tự nhiên anh làm thế người ta đánh giá cho. Sau anh đừng làm những việc như thế nữa. Em thấy ngại lắm.
Chữ “ngại” đập thẳng vào gáy tao. Đau điếng.
Tao bóp phanh cái kít. Con Wave khựng lại ngay vạch vôi ngã tư đang chờ đèn đỏ. Mũi chân tao chống mạnh xuống đường.
Tao quay mặt lại, nhìn nửa khuôn mặt của nó lấp ló sau cái mũ bảo hiểm. Cái tôi của thằng đàn ông bị tổn thương đang sủi bọt.
– Ngại? Có gì mà phải ngại?
Tao gắt nhẹ, hơi thở phả ra thành một luồng khói trắng mỏng trong cái lạnh của đêm.
– Anh nắm tay chào hỏi bình thường thôi, là do em tự tưởng tượng ra đấy chứ. Thằng đấy nó mềm như bún thì tay nó tự đỏ lên thôi. Mà em không nghe câu chốt của nó à? Thực chất là nó đang khinh anh không cùng đẳng cấp, nó khịa anh không đủ trình theo kịp em đấy, em thông minh anh nghĩ là em hiểu ẩn ý mà?
Vy nhăn mặt. Dưới ánh đèn đường cao áp, tao thấy rõ sự bực dọc dâng lên trong mắt nó. Nó buông tay khỏi vạt áo tao, khoanh lại trước ngực.
– Anh lại bắt đầu suy diễn rồi đấy An ạ.
Nó lắc đầu. Giọng dứt khoát, không muốn đôi co thêm.
– Người ta nói câu nào cũng lịch sự, đàng hoàng. Chỉ có anh cứ nghĩ đi đâu ấy rồi tự vơ vào mình, tự biến người ta thành kẻ thù trong đầu anh thôi. Hôm nay Noel, em không muốn cãi nhau giữa đường. Đi về đi anh.
Đèn xanh bật sáng. Những chiếc xe bên cạnh rồ ga lao đi.
Tao cố gắng vận nội công để nén cơn bực tức. Cảm giác bất lực cào cấu trong dạ dày. Mọi lý lẽ của tao trở nên vô dụng trước cái bức tường lý trí của nó. Trong mắt nó, hắn là người đàng hoàng, còn tao là một thằng cục súc hay suy diễn.
Tao quay mặt đi. Vặn ga. Chiếc xe trườn qua ngã tư, hòa vào bóng đêm lạnh lẽo. Không có cuộc cãi vã lớn nào bùng nổ, nhưng sự thất vọng đã kịp rải một lớp sương mù mỏng tang, bao trùm lên cả hai đứa suốt quãng đường còn lại.
Con Wave rẽ vào ngõ 1 Bùi Xương Trạch. Dừng lại trước cổng khu trọ của Vy.
Tiếng động cơ tắt lịm. Trả lại không gian tĩnh mịch cho con ngõ vắng.
Vy tháo mũ bảo hiểm, đưa cho tao. Động tác chậm rãi.
Nó đứng đối diện tao. Gió hất tung mấy lọn tóc xõa trước trán. Mắt nó nhìn tao, không còn sự bực tức lúc ở ngã tư, chỉ còn lại một nét đượm buồn
– Dạo này anh cố gắng học hành, phát triển cửa hàng, em nhìn thấy hết. Em rất vui.
Giọng nó chùng xuống. Vừa như một sự dỗ dành, vừa như một lời cảnh tỉnh.
– Bọn mình đang đi đúng hướng rồi. Đừng để sự xuất hiện của một người ngoài làm hỏng những gì mình đang cất công xây dựng, được không anh?
Tao cầm cái mũ bảo hiểm. Miết ngón tay cái lên phần nhựa cứng.
Nó đang cố hàn gắn lại cái vết nứt tao vừa tạo ra. Nhưng cái cách nó nói “một người ngoài” lại làm tao thấy chua chát. Vì cái người ngoài đó, không cần làm gì nhiều, chỉ cần đứng đó và mỉm cười, đã đủ sức bới tung mọi sự yếu kém tao đang cố giấu đi.
Tao lảng ánh mắt đi chỗ khác. Gật đầu một cái chậm chạp.
– Anh biết rồi. Lạnh rồi, em vào nghỉ đi.
Vy đứng nhìn tao thêm một giây, rồi quay người mở cổng. Bước vào trong.
Cánh cổng khép lại. Cạch.
Tao đứng chôn chân trên mặt đường. Không quay đầu xe ngay.
Trong đầu tao lúc này, không có bóng dáng của những đơn hàng, không có những con chữ mà tối nay tao đang định ôn lại. Chỉ có hình ảnh cái áo măng-tô xám, cái gọng kính mảnh và nụ cười nửa miệng của Bảo.
Tao rút điếu Thăng Long, châm lửa. Rít một hơi cạn đến nửa điếu.
Khói xám đặc quánh bay lên, quấn lấy không gian xung quanh.
Tao cay đắng nhận ra một sự thật phũ phàng. Mày có thể nhồi nhét bao nhiêu từ vựng tiếng Anh vào đầu, mày có thể giải xong bao nhiêu bài toán vĩ mô, hay kiếm được bao nhiêu tiền từ cái ki-ốt nhỏ bé ấy. Nhưng cái phong thái “tinh anh” bẩm sinh, cái khí chất ngạo nghễ của những kẻ sinh ra ở vạch đích… là thứ mày không thể nào mua được.
Cái bóng ma ngày xưa tao tưởng đã đạp đổ được, nó không hề biến mất. Nó chỉ thay hình đổi dạng, chờ tao sơ hở để quay lại. Và lần này, nó hiện diện bằng xương bằng thịt, đe dọa trực tiếp đến cái vỏ bọc bình yên của tao.
Đêm nay, tao biết mình vừa thua một trận trắng bụng, ngay trong cái ngày đặc biệt đầy gió.