“Chính anh… chính anh mới là người đẩy em về phía anh ấy đấy.”
Câu nói đó vang lên không lớn, không gào thét, nhưng nó mang sức công phá của một quả bom nguyên tử ném thẳng vào cái đại não đang căng như dây đàn của tao.
Ngay tại cái khoảnh khắc âm tiết cuối cùng kết thúc, một tiếng _phựt_ vang lên rõ mồn một trong đầu tao. Sợi dây thần kinh lý trí cuối cùng, thứ đang cố gắng giữ tao lại với hình ảnh của một thằng đàn ông biết điều đã đứt tung.
Sự nhục nhã, cay đắng, uất hận và cả cái nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra mình sắp vĩnh viễn mất đi người con gái trước mặt… tất cả hòa vào nhau, bốc cháy thành một cơn điên loạn không thể kiểm soát.
Tao đứng phắt dậy. Hai mắt tao mở trừng trừng, ghim chặt vào khuôn mặt Vy. Tầm nhìn của tao mờ đi vì những tia máu đỏ ngầu vằn lên trong đáy mắt.
Không để cho Vy kịp phản ứng, tao lao tới. Hai bàn tay thô ráp của tao vung ra, túm chặt lấy hai bờ vai gầy guộc của nó, dùng một lực mạnh đến mức bạo lực để xốc ngược nó lên khỏi mặt chiếu.
“Cảm giác an toàn?”
Tao gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng như dã thú bị dồn vào đường cùng. Hơi thở tao phả ra nóng rực, hổn hển.
“Anh cũng có thể cho em cảm giác an toàn mà?! Lời nói của cái thằng đó giá trị hơn việc anh đang trầy da tróc vẩy cố gắng vì hai đứa à?! Nó có đáng không hả Vy?!”
Tao gào lên. Tao cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp của một thằng đàn ông, dùng cái uy thế vật lý để áp đảo nó. Trong cái đầu đang dày đặc sự mù quáng, tao vẫn ôm một ảo vọng ngu xuẩn rằng sự dữ dội, điên cuồng này sẽ làm Vy hoảng sợ mà “tỉnh lại”, sẽ làm nó cảm thấy có lỗi vì đã phũ phàng với tao.
Nhưng tao lầm. Sự cuồng loạn ấy chỉ là mồi lửa đốt cháy nốt chút tôn trọng cuối cùng.
Vy vùng vẫy. Nó đẩy mạnh hai tay vào ngực tao để cố thoát ra. Nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé làm sao chống lại được đôi tay của một thằng thợ quen vác vật nặng đang trong cơn phát điên?
Niềm tin độc hại của kẻ đường cùng xâm chiếm toàn bộ tế bào thần kinh tao: Nó đang bị mớ lý thuyết, bị cái vỏ bọc tinh anh của thằng kia làm mờ mắt rồi! Chỉ cần ôm chặt nó, chỉ cần dùng sự thân mật, gần gũi để nó nhớ lại những cảm giác thuộc về nhau… nó sẽ quay về!
Nghĩ là làm. Tao lấn tới, túm chặt lấy hai cánh tay Vy, ép mạnh cơ thể nó lùi từng bước cho đến khi lưng nó va đánh “rầm” vào bức tường lạnh lẽo của phòng trọ.
Nó hoảng hốt kêu lên một tiếng, chưa kịp mở miệng chửi mắng thì tao đã cúi gập đầu xuống, dán chặt môi mình lên môi nó. Một nụ hôn cưỡng ép. Thô bạo. Tuyệt vọng. Tao ngấu nghiến đôi môi nó như muốn nuốt chửng mọi sự phản kháng, mặc kệ cho răng của hai đứa va vào nhau đến rớm máu.
“Ư… thả… thả ra!”
Vy ú ớ trong khoang miệng. Nó chống cự quyết liệt. Hai tay nó thoát ra được một chút liền cào cấu, đánh thùm thụp vào ngực, vào bả vai tao. Những cú đấm của nó không làm tao đau về mặt thể xác, nhưng nó làm con thú trong tao càng trở nên hung hăng.
Trong lúc giằng co điên loạn, tao đưa một tay lên, nắm lấy vạt cổ áo của Vy kéo giật lại để giữ chặt không cho nó né tránh.
Pựt!
Tiếng vải vóc bị xé toạc vang lên khô khốc. Lực giật vô thức của tao quá mạnh khiến hàng cúc áo bằng nhựa của Vy đứt tung. Những chiếc cúc nhỏ xíu văng lẹt đẹt xuống mặt sàn gạch hoa. Chiếc áo bộ đồ mặc nhà bung ra, xộc xệch và trễ nải, để lộ một bên bờ vai gầy nhom và chiếc áo lót bên trong.
Việc bị xé rách áo không hề làm Vy khuất phục hay buông xuôi. Ngược lại, nó giống như một công tắc kích hoạt bản năng tự vệ cuối cùng của một người con gái đang bị dồn ép.
Nó không giơ tay tát tao. Nó dùng hết sức bình sinh, tung một cú hích đầu đập thẳng vào cằm tao. Kèm theo đó là một tiếng hét thất thanh, lạc cả giọng, xé rách cả cái màn đêm u tối:
“An, anh bị điên à?! Bỏ em ra!”
Cú hích đầu làm tao hơi choáng, nhưng con thú trong tao vẫn chưa chịu dừng lại. Mắt tao mờ đi. Tao vẫn cố chấp lao vào, tay trái đè chặt lấy vai nó, miệng trượt từ môi xuống, hôn ngấu nghiến những nụ hôn ướt át, cưỡng ép lên vùng cổ áo đang trễ nải của nó. Tao muốn đánh dấu. Tao muốn chiếm hữu. Tao muốn cắn nát cái thứ gọi là “khoảng cách” đang chia lìa hai đứa.
“Cứu! Tránh ra!!!”
Vy hét lên lần thứ hai. Tiếng hét xé lòng, the thé, ngập ngụa sự hoảng loạn tột độ.
Âm thanh ấy đâm thủng màng nhĩ tao. Nó không phải là tiếng giận dỗi. Nó là tiếng kêu cứu.
Tiếng thét ấy như dội một vạc nước đá buốt giá, pha lẫn axit thẳng vào cái đầu đang bốc hỏa của tao. Mọi cử động của tao khựng lại. Đôi tay đang ghì chặt vai nó tự động nới lỏng ra rồi rớt thõng xuống hai bên hông.
Tao lùi lại một bước. Hơi thở hồng hộc.
Trước mắt tao, bức tranh tàn khốc nhất mà tao tự tay vẽ ra hiện lên rõ mồn một.
Vy mất thăng bằng, ngã khuỵu xuống góc tường. Tóc tai nó rối bời, bẹp gí vào má. Gương mặt nó không còn nửa điểm máu, nhợt nhạt và méo mó vì hoảng sợ sau màn ép hôn bạo lực của tao. Nó run lẩy bẩy như một chiếc lá giữa cơn bão. Hai bàn tay nhỏ bé của nó luống cuống túm chặt lấy hai vạt áo đã đứt tung cúc, kéo sát lại để che chắn cơ thể.
Nó co rúm người lại, cuộn tròn trong góc căn phòng trọ quen thuộc. Hình ảnh nó lúc này đéo khác gì một con thú nhỏ vô tội vừa may mắn thoát chết khỏi nanh vuốt của một con thú dữ ăn thịt. Tiếng thở dốc của nó đứt quãng, lồng ngực phập phồng liên hồi, pha lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng.
Vy từ từ ngước mắt lên nhìn tao.
Tao đứng chết lặng.
Đó hoàn toàn không phải là ánh mắt giận dữ của một người con gái đang cãi nhau với người yêu. Không có sự hờn dỗi. Không có sự thất vọng.
Đó là ánh mắt của sự kinh tởm, ghê sợ và phòng thủ tuyệt đối. Ánh mắt mà người ta dùng để nhìn một kẻ xa lạ nguy hiểm, một thằng tội phạm đê tiện, một thứ rác rưởi tởm lợm nhất trên đời.
Nó nhìn tao, lùi người dán sát lưng vào vách tường như muốn chìm luôn vào đó để trốn chạy. Giọng nó nghẹn lại, nấc lên, nhưng từng chữ nhả ra thì rành rọt, đâm xuyên qua ngực tao:
“Anh định làm gì?… Anh thấy em chưa đủ khổ sở à?… Sao anh lại làm như vậy với em?”
Ba câu hỏi. Không có một từ chửi rủa, nhưng nó lột sạch sẽ, trần trụi mọi lớp vỏ bọc ngụy biện của tao.
Ánh mắt của nó như một gáo nước sôi dội thẳng vào mặt tao. Tao từ từ cúi xuống, nhìn hai bàn tay đang run rẩy lẩy bẩy của chính mình. Những ngón tay đầy vết chai sần vừa mới đây thôi đã dùng bạo lực để xé áo người tao yêu thương nhất.
Tao vừa làm cái đéo gì thế này?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tao nhận ra mình vừa thực hiện một hành động hèn hạ, đớn hèn và khốn nạn nhất trong cả cuộc đời. Mày muốn giữ nó bằng cách hóa thành một con quái vật để dọa nạt nó sao hả An?
Tao không chỉ thua thằng Bảo. Tao thua sự điềm đạm của hắn, thua tri thức của hắn, và giờ đây, tao thua chính cái phần “con” trong người mình. Tao đã tự tay giết chết thằng An lỳ lợm nhưng tử tế, để biến thành một con thú hoang không hơn không kém.
Sự tự ghê tởm bản thân dâng lên đỉnh điểm. Cái cảm giác nhục nhã, hối hận làm lồng ngực tao sắp nổ tung. Tao không thể làm đau Vy thêm nửa phần nào nữa.
Tao quay ngoắt người lại. Mắt nhắm nghiền. Vận hết toàn bộ sức mạnh còn sót lại trong cơ thể, tao vung tay, nện một cú đấm kinh hồn bạt vía thẳng vào bức tường trước mặt.
“RẦM!”
Một tiếng động chát chúa vang lên. Lớp sơn tường bong tróc. Cơn đau thấu xương truyền từ các đốt ngón tay chạy dọc lên bả vai. Da thịt rách bươm. Bàn tay phải của tao xước sát, máu bắt đầu rỉ ra chút ít. Nhưng cái đau đớn về thể xác này chẳng thấm tháp vào đâu so với cái cảm giác khó tả mà tao đang phải trải qua lúc này.
Tao đứng đó, tay vẫn tì lên tường, run lẩy bẩy. Tao chờ đợi.
Một phần nào đó trong sự hèn mọn của tao vẫn thoi thóp hy vọng. Hy vọng rằng cơn đau này của tao sẽ làm nó xót xa. Rằng nó sẽ chạy lại, hốt hoảng cầm lấy tay tao như ngày xưa mỗi khi tao sửa máy bị đứt tay.
Nhưng không gian phía sau lưng tao tĩnh lặng như nghĩa địa.
Khối băng bất động.
Tao từ từ quay đầu lại.
Vy đã nhìn thấy cú đấm đó. Nó thấy tay tao đang đau. Nhưng nó không hề cản lại, không hề có một tiếng thét xót xa, không có giọt nước mắt nào rơi vì tao nữa.
Nó vẫn ngồi im ở góc phòng, hai tay ôm khư khư lấy vạt áo. Đôi mắt nó nhìn tao… lạnh lẽo, trống rỗng và vô hồn. Sự im lặng của nó lúc này là một lời tuyên án tàn nhẫn nhất: Dù mày có đánh gãy tay, dù mày có làm bất cứ cái gì ngay tại căn phòng này, thì đối với tao, mày cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Nó từ từ chống tay đứng dậy. Không thèm chỉnh lại áo. Nó đưa cánh tay lên, chỉ thẳng ra phía cánh cửa phòng đang hé mở. Giọng nói của nó không còn sự sợ hãi, cũng chẳng còn sự giận dữ, nó chỉ còn lại một sự mệt mỏi cạn kiệt, như muốn rũ bỏ một gánh nặng khổng lồ.
“Ra khỏi phòng em. Và từ ngày mai, đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời em nữa. Chúng ta kết thúc ở đây được rồi.”
Bản án tử hình chính thức được thi hành. Không có kháng cáo.
Tao cắn chặt môi dưới đến bật máu. Cổ họng đắng nghét, tao không thể mở miệng cãi thêm nửa lời, cũng không dám nói lời xin lỗi, vì mọi lời nói lúc này đều là thứ rác rưởi dơ bẩn.
Tao đưa bàn tay trái lên che lấy bàn tay phải đang rướm máu. Cúi gằm mặt. Tao lầm lũi xoay người, bước những bước nặng nhọc, xiêu vẹo ra khỏi cánh cửa phòng trọ.
Bóng lưng của tao từ trước đến giờ chưa từng biết cúi đầu trước ai… nay gục ngã hoàn toàn, tan nát dưới ánh đèn tuýp mờ ảo.
Bước chân tao vừa khuất khỏi bậu cửa.
_Cạch! Xạch!_
Phía sau lưng tao, cánh cửa phòng đóng sập lại. Tiếng chốt cài khóa cửa vang lên dứt khoát, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Thế giới của tao chính thức sập xuống. Mọi thứ tốt đẹp nhất, mọi ước mơ tao từng xây đắp… đã bị chính tay tao, bằng sự tự ti và cơn điên loạn của mình, đập nát vụn đến mức vĩnh viễn không thể cứu vãn.