Chuyện Đời Thằng An

Chương 211 - Hơi men dẫn lối​



Năm ly thủy tinh đế dày đựng thứ chất lỏng màu hổ phách của chai Macallan 12 pha lẫn những viên đá già trong suốt được rót ra.

“Cạch!” Tiếng cụng ly lanh canh vang lên, chìm nghỉm ngay lập tức vào mớ âm thanh hỗn độn của quán bar. Tao ngửa cổ, nốc cạn một ngụm lớn. Chất cồn mạnh mẽ, cay nồng trôi tuột qua cuống họng, để lại một vệt nóng rát chạy thẳng xuống dạ dày, rồi từ đó nhanh chóng bơm thứ nhiệt lượng hừng hực lan tỏa vào từng đường gân thớ thịt. Cồn bắt đầu ngấm. Tiếng nhạc Vinahouse trên bục DJ cũng như bắt được mạch cảm xúc của đám đông, tempo được đẩy lên nhanh hơn, dồn dập hơn, đập thẳng vào lồng ngực những nhịp bass chát chúa, cuồng nộ.

Chỉ sau khoảng nửa tiếng nhập tiệc, sự chuyển biến của cả hội bắt đầu lộ rõ dưới tác dụng của hơi men.

Từ chỗ chỉ gọi là hơi mõm lúc ban đầu, giờ đây thằng Khánh đã đứng hẳn lên ghế sofa. Nó hai tay giơ lên trời, vứt mẹ hết liêm sỉ để hò hét cuồng loạn theo đám đông. Tao phải kéo nó xuống khỏi ghế để nó đỡ quá khích. Ở phía bên kia, Long “thiếu gia” cũng lột bỏ cái vẻ điềm đạm ban đầu. Hắn cởi bung thêm hai cúc áo sơ mi, nới lỏng cổ áo cho dễ thở, một tay ôm ghì lấy eo cái Linh, một tay cầm ly rượu đung đưa theo nhịp nhạc.

Nhưng bất ngờ nhất phải kể đến sự lột xác của Linh, cô gái “gà bông” đi cùng Long. Con bé ban đầu trông rõ ngoan ngoãn, e dè, co rúm lại như con nai vàng ngơ ngác. Thế nhưng, sau khi bị cả hội quây vào mời, chuốc cho cạn hai ly cocktail pha ngọt ngọt nhưng nồng độ cồn không hề thấp, chất xúc tác ấy làm hai má con bé đỏ rực lên như quả cà chua. Mọi rào cản tâm lý của sự ngại ngùng rơi xuống đánh rầm. Nó bắt đầu lảo đảo đứng dậy, bám chặt lấy cổ Long làm điểm tựa, vứt bỏ hoàn toàn cái vẻ tiểu thư đài các để uốn éo, lắc hông, nhún nhảy hùa theo nhịp điệu cuồng nhiệt của thứ ánh sáng xanh đỏ chớp nhoáng.

Tiếp tục uống, tiếp tục chơi mà chẳng để ý thời gian. Bất chợt, đồng hồ trên điện thoại tao nhấp nháy, điểm 11 giờ 55 phút đêm. Chỉ còn 5 phút nữa là bước sang ngày mới.

Nhân cái lúc mọi người vẫn còn nhận thức được bề mặt trái đất, Long giơ cao ly rượu đang uống dở, lấy hết sức bình sinh hét lớn qua tiếng nhạc chát chúa, gân cổ nổi lên:

“Nâng ly anh em ơi! Chúc mừng sinh nhật tuổi 20 của thằng An! Từ nay bước sang trang mới, làm ăn cất cánh, tiền vào như nước, tình duyên rực rỡ!”

“Chúc mừng sinh nhậtttt!!!” – Cả hội hú hét ầm ĩ, đưa ly lên chạm nhau cái Cốp rồi đồng loạt ngửa cổ tu cạn.

Rượu mạnh lại một lần nữa trôi tuột xuống họng. Hơi nóng xộc lên tận mang tai làm hai hốc mắt tao bắt đầu đỏ lên, rơm rớm hơi nước. Tuy nhiên, giữa cái không khí thác loạn, người người nhà nhà đang điên cuồng lắc lư, tao vẫn gồng mình giữ vững cái kịch bản “trai hư lạnh lùng” mà tao đã định hình từ đầu.

Tao đéo nhảy. Tao chỉ đứng một chỗ ở góc, một tay đút sâu vào túi quần, tay kia cầm ly rượu xoay xoay. Cơ thể tao chỉ hơi lắc lư, cái đầu gật gật, nhún nhẹ đầu gối cực kỳ từ tốn theo nhịp bass. Mắt tao lơ đãng nhìn vào cõi hư vô của sàn nhảy. Giữa cái bối cảnh hỗn loạn, xô bồ, ai cũng muốn thể hiện mình, thì chính cái sự tĩnh tại, lầm lỳ và bất cần đó của tao lại vô tình tạo ra một sức hút kỳ lạ, một sự khác biệt đầy nguy hiểm của một gã đàn ông trưởng thành.

Nhưng sự tĩnh tại giả tạo ấy đéo qua mắt được một người.

Thấy thằng em xóm trọ cứ cố tình đứng im làm giá, Mai Anh nhếch mép một nụ cười nửa miệng. Đôi mắt hồ ly của ả lúc này đã lúng liếng, ướt át, ngập tràn hơi men và sự khiêu khích. Ả đặt ly rượu xuống bàn, uốn éo cơ thể, bước những bước catwalk lả lướt, chậm rãi tiến đến sát sạt mặt tao.

Và rồi, phân đoạn đẩy sự căng thẳng giới tính lên đến đỉnh điểm tàn bạo nhất chính thức bắt đầu.

Mai Anh không đứng đối diện. Ả đột ngột xoay lưng lại, áp sát, dán chặt toàn bộ cái đường cong chết người phía sau của chiếc váy bodycon quyến rũ vào trước người tao.

Ả coi tao như một chiếc “cột múa” thực thụ giữa sàn Bar.

Mái tóc uốn lọn bồng bềnh của ả xõa ra, cọ những sợi tóc mềm mại, mang theo mùi nước hoa YSL nồng nặc lướt qua cằm, qua xương quai hàm của tao ngứa ngáy. Dưới ánh đèn laser mờ ảo, ả từ từ khuỵu gối xuống thấp, bắt đầu lắc hông. Vòng ba mềm mại, căng tròn của ả cọ xát, lướt dọc từ phần hông của tao chầm chậm đi xuống, rồi lại ma sát mạnh bạo trườn ngược lên theo đúng cái nhịp bass giật cục của bản Vinahouse.

Chưa dừng lại ở đó, đôi bàn tay với những chiếc móng sơn đỏ chót của ả luồn ra phía sau lưng tao, vuốt ve dọc hai bên bờ vai, rồi trườn lên phía trước, luồn hẳn vào trong hai khe áo sơ mi lụa đang phanh cúc của tao. Những ngón tay điệu nghệ miết nhẹ, cào cấu mơn trớn lên những múi cơ ngực đang căng cứng vì phải gồng mình chịu đựng. Lớp vải lụa đen mát lạnh cọ xát với da thịt nóng rẫy của ả tạo ra một luồng điện giật tung mọi nơ-ron thần kinh.

Quả bom sinh lý bị dồn nén suốt mấy tháng trời trong tao chính thức bị châm ngòi. Nó phát nổ.

Cái giới hạn “tắt ham muốn” vỡ vụn thành từng mảnh. Hơi thở của tao trở nên dồn dập, phì phò, phả ra nồng nặc mùi cồn và mùi đàn ông thèm khát. Bản năng nguyên thủy của loài thú lấn át hoàn toàn cái lý trí rách nát. Lần này, tao cảm thấy là tao không cần phải né tránh, không cần phải lùi lại nữa.

Tao vươn hai cánh tay to bản, với những đầu ngón tay đầy vết chai sần, tóm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, thắt đáy lưng ong của Mai Anh. Tao bóp mạnh một cái, ép sát thân hình ả vào người mình sao cho không còn một kẽ hở. Tao cúi gập đầu xuống, vùi mặt vào hõm vai ả, nghiến răng ghé sát môi vào tai Mai Anh, gằn giọng, từng chữ một rít qua kẽ răng:

“Chị đùa dai quá rồi đấy! Em không phải là thánh đâu!”

Mai Anh hơi giật mình vì lực bóp mạnh mẽ ở eo, nhưng ả lại thích thú ngửa cổ lên cười khúc khích, chuẩn bị buông thêm một lời khiêu khích chí mạng nữa để đưa tao vào tròng.

“Chị Mai Anh đúng không chị?”

Một giọng nữ xa lạ, tông giọng lanh lảnh, có chút gì đó hơi bất ngờ vang lên, cắt ngang cái bầu không khí nhục dục đang ngùn ngụt bốc cháy giữa tao và Mai Anh.

Tao nhíu mày, khựng lại. Ánh mắt rực lửa, đang vằn lên những tia máu của tao vô tình phóng ra ngoài rìa bàn V.I.P và va phải một ánh nhìn khác.

Xuyên qua đám khói nhân tạo đang nhả ra mờ ảo, một cô gái trẻ bước tới.

Sự xuất hiện của cô ta đập ngay vào thị giác của tao một ấn tượng mãnh liệt về sự đối lập. Nếu Mai Anh là ngọn lửa đỏ rực, xôi thịt, bốc lửa và lả lơi, thì cô gái trước mặt này lại là một khối băng lạnh toát, sắc nhọn và đâm thẳng vào mắt người nhìn.

Cô ta mang một vẻ đẹp đúng chuẩn “mình hạc xương mai” của những hot teen, người mẫu Lookbook thời bấy giờ: mỏng manh, gầy guộc nhưng lại toát ra sự quyến rũ cực kỳ sắc sảo. Vòng eo siêu nhỏ lộ ra dưới chiếc áo crop-top, tôn lên đôi chân cực dài, thon thả miên man dưới lớp váy ngắn xẻ tà táo bạo.

Dưới ánh đèn chớp nhoáng, mái tóc nhuộm màu khói sáng của cô ả nổi bần bật giữa đám đông tóc đen nhàm chán. Cô ta ăn mặc cực kỳ trendy, cá tính, toát ra mùi tiền với những đường cắt xẻ nửa kín nửa hở. Nhưng điểm nhấn chết người nhất, kích thích thị giác nhất lại nằm ở chiếc cổ cao, gầy thanh mảnh của cô ta: Nơi đó đeo một chiếc vòng choker bằng da màu đen bó sát, ở giữa có một khoen tròn kim loại, tạo ra một cảm giác vừa nổi loạn, vừa gợi tình một cách tàn bạo.

Thần thái của cô ả không có sự lúng liếng đong đưa. Ả nhìn đời bằng nửa con mắt, hơi hếch cằm lên, mang hơi hướm của một con “mèo hoang” kiêu ngạo, hoang dại và khó thuần phục.

Nghe tiếng gọi, Mai Anh nhận ra người quen. Ả vỗ vỗ nhẹ vào mu bàn tay tao đang siết ở eo mình để tao buông ra, rồi quay người lại, nở nụ cười lơi lả chào hỏi.

“Ôi, Diệp à? Đi chơi với ai thế này?” – Mai Anh cất cao giọng, rồi quay sang giới thiệu với cả mâm đang tò mò. – “Mọi người ơi, ngừng nhảy tí. Giới thiệu với mọi người, đây là Diệp. Người mẫu ảnh lookbook, chị em biết nhau đợt trước đi chụp mẫu chung cho một cái shop thời trang trên phố.”

Cô ả tên Diệp khẽ gật đầu, nở một nụ cười mỉm xã giao chào Long và Khánh. Nhưng khi ánh mắt cô ả lướt qua tao, đôi đồng tử màu nâu nhạt ấy lại đột ngột dừng lại, neo đậu lâu hơn hẳn một nhịp.

Thực ra, Diệp đã đứng ở phía bàn từ xa và thu trọn vào mắt toàn bộ hình ảnh của tao. Từ cái vẻ lầm lỳ, cái bộ sơ mi lụa bung cúc tỏa ra sự ngang tàng, cho đến cái ánh mắt hoang dại, đỏ ngầu của một gã đàn ông bị kích tình lúc tao bóp nghẹt eo Mai Anh ban nãy. Sự khác biệt của tao giữa đám thiếu gia õng ẹo đã kích hoạt bản năng của một “kẻ đi săn”.

“Em đang đi cùng mấy đứa bạn…” – Diệp cất giọng, âm sắc hơi lười biếng, nhão nhão đặc trưng của mấy hot girl. – “…cơ mà chúng nó có đôi có cặp hết rồi, ngồi ôm ấp nhau chán quá. Tự nhiên thấy chị Mai Anh ở đây nên em qua chào hỏi đổi gió tí.”

Nói rồi, không cần đợi ai mời, Diệp rẽ đám đông, chủ động cầm ly cocktail màu xanh biếc trên tay, sải bước đôi chân dài thẳng tắp bước thẳng vào khu vực bàn V.I.P của bọn tao. Cô ả tự nhiên hất nhẹ vạt váy, chen vào đứng tọt vào cái khoảng trống ngay sát bên cạnh tao.

Một luồng hương nước hoa nữ tính nhưng lại có vị hăng hắc của gỗ tuyết tùng, một thứ mùi cá tính, sắc lạnh tỏa ra, đè bẹp cả mùi hương ngọt ngào của Mai Anh lúc nãy.

Diệp nghiêng đầu, mái tóc màu khói rủ xuống để lộ chiếc vòng choker da đen tuyền. Cô ả chủ động vươn tay, đưa ly cocktail của mình cụng nhẹ cái keng vào thành ly Macallan đang cầm trên tay tao.

Đôi môi tô son màu đất trầm nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, cô ả chớp hàng mi dài nhìn xoáy thẳng vào mắt tao:

“Nãy em nghe thấy mọi người chúc mừng. Nay sinh nhật anh à? Em không có quà… Không phiền nếu em ké một ly chúc mừng chứ?”

Ánh mắt đụng chạm. Quả bom trong người tao vừa được Mai Anh châm ngòi, nay lại được cô ả tên Diệp này đổ thêm một thùng xăng rực cháy. Sự xuất hiện bất ngờ của kẻ đi săn mang vẻ đẹp “mình hạc xương mai” này chính thức đánh dấu một đêm định mệnh.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.