Cô đá nhẹ viên sỏi ven đường, đôi mày nhíu lại thành một cục nhỏ.
Mùa hè tuổi mười bảy luôn bị lấp đầy bởi những phiền não nhẹ tênh như thế. Ánh nắng xuyên qua tán lá, đổ xuống gương mặt cô những vệt sáng loang lổ. Trong tai nghe vang lên khúc dân ca dịu dàng, cả thế giới yên bình như một viên kẹo bông vừa mới ra lò.
Cho đến khi cô rẽ qua góc phố thứ ba.
Gió đột nhiên thay đổi.
Nó mang theo mùi kỳ quái pha trộn giữa mùi gỉ sắt và xác thối, khiến khoang mũi người ta cay xè.
Tiếng nhạc trong tai nghe chẳng biết đã ngừng từ lúc nào, chỉ còn lại tiếng rè rè của dòng điện.
Ngu La tháo tai nghe xuống, ngơ ngác ngẩng đầu.
Con đường trước mắt vẫn là con phố cũ đã đi suốt hơn mười năm qua, nhưng tất cả biển hiệu cửa hàng đều đã thay đổi.
Bình luận