Chuyện Đời Thằng An

Chương 212 - Rắc rối​



Trở lại khoảnh khắc chiếc ly thủy tinh chứa ly cocktail màu xanh biếc của Diệp chạm nhẹ vào ly Macallan 12 của tao. Tiếng lanh canh mỏng manh vang lên giữa mớ âm thanh hỗn độn.

Tao nhanh chóng thu lại cái ánh mắt vằn đỏ hoang dại lúc nãy, nhếch mép nở một nụ cười nửa miệng đáp lễ rồi ngửa cổ, dốc cạn thứ chất lỏng màu hổ phách cay nồng vào họng. Ở phía đối diện, Diệp cũng chứng tỏ bản lĩnh của một dân chơi thứ thiệt. Cô ả đưa ly cocktail lên môi, uống cạn một hơi mà hàng lông mày không hề nhíu lại dù chỉ một milimet.

Cạn ly xong, Diệp không để không khí bị sượng. Với kỹ năng giao tiếp khéo léo của một người mẫu ảnh quen đi sự kiện và tiếp xúc với nhiều tầng lớp, cô ả nhanh chóng hòa nhập. Diệp quay sang vui vẻ giới thiệu bản thân, cụng ly làm quen với Long “thiếu gia”, gật đầu mỉm cười thân thiện với cái Linh khiến con bé bớt đi sự e dè, rồi trêu đùa vài câu với thằng Khánh đang tăng động. Chỉ mất chưa đầy năm phút, sự xuất hiện của một người lạ đã hoàn toàn dung hòa vào bàn V.I.P của bọn tao một cách mượt mà không tì vết.

Lúc này, DJ trên bục cũng bắt đầu chuyển nhạc. Những nhịp bass dồn dập, giật cục chát chúa của Vinahouse dịu xuống, nhường chỗ cho một track Deep House sâu lắng, ảo diệu và mang tính thư giãn nhiều hơn. Tiếng nhạc không còn đập tức ngực nữa, tạo điều kiện cho mọi người ngồi nghỉ trên chiếc sofa có thể xích lại gần nhau, ghé tai nhau nói chuyện mà không phải gào lên đến rát cả họng.

Thằng Khánh, sau khi nốc mấy ly rượu mạnh, hơi men đã bốc lên tận não làm cái mồm nó bắt đầu hoạt động hết công suất. Thấy Diệp xinh xắn lại nói chuyện có duyên, nó sán lại gần, vỗ vỗ vai tao rồi hét toáng lên, làm trò gán ghép tấu hài:

“Em Diệp ơi, em xem thế nào chứ ở cái bàn này ai cũng có đôi có cặp hết rồi! Thằng Long thì có cái Linh, anh với chị Mai Anh thì đang bận ‘chăm sóc’ nhau… Có mỗi cái thằng An này là đang ế lòi lìa, ế mốc meo ra thôi! Em xem có mối nào giới thiệu cho bạn anh giải đen cái!”

Câu nói đùa vô duyên của thằng Khánh lại vô tình ném cho Diệp một chủ đề cực kỳ thú vị. Cô ả nghe xong, đôi mắt nâu nhạt sáng lên vẻ tò mò. Diệp chống cằm lên tay, nghiêng đầu, để mái tóc màu khói rủ xuống khoe chiếc vòng choker da màu đen quyến rũ. Cô ả nhìn tao từ trên xuống dưới, đánh giá một lượt rồi buông giọng lơi lả nhưng sắc bén vô cùng:

“Ế thật á? Điêu… Giao diện ngon nghẻ, mlem thế này mà ế thì chắc là tiêu chuẩn của anh cao lắm… Hoặc là… có ‘bệnh’ gì khó nói đúng không anh?”

Đứng trước đòn thả thính thăm dò đầy tính khiêu khích của một hot teen bạo dạn, tao không hề bị khớp. Tao lẳng lặng nhón một viên đá lạnh trong xô, ném bộp một cái vào ngực thằng Khánh để khóa cái mõm luyên thuyên của nó lại. Xong xuôi, tao quay sang nhìn thẳng vào mắt Diệp, nhếch mép cười lưu manh, cất giọng trầm trầm, đủ để cô ả nghe thấy giữa tiếng nhạc:

“Bệnh thì trộm vía anh không có. Chỉ là dạo này anh đang nói không với việc tiếp xúc với con gái thôi. Anh đang tu em ạ.”

Sự tự tin, đối đáp sòng phẳng và pha chút ngạo nghễ khiến Diệp hơi bất ngờ. Cô ả không giấu được sự thích thú, bật cười thành tiếng. Cái vẻ lầm lỳ nhưng đéo dễ bắt nạt của tao càng làm cho “kẻ đi săn” này tò mò và muốn khám phá.

Tuy nhiên, cuộc “ping-pong” thả thính tạm thời bị gián đoạn. Bỏ qua thằng An đang “tu chay”, Mai Anh và Diệp bắt đầu quấn lấy nhau. Hội chị em bạn dì lâu ngày không gặp nên khá hợp cạ. Hai người ngồi sát lại, tự tay rót rượu cho nhau, cụng ly lanh canh rồi chụm đầu thì thầm to nhỏ chuyện váy vóc, son phấn, chuyện giới người mẫu trên trời dưới biển rồi cười khúc khích.

Được một lúc, khi chất cồn đã ngấm lại đủ, Mai Anh đứng dậy, vươn tay kéo luôn Diệp bước ra khoảng trống ngay phía trước bàn V.I.P.

Và thế là, một bữa tiệc thị giác thực sự bùng nổ, tạo thành một thỏi nam châm thu hút ánh nhìn của gần như một nửa cái quán bar.

Dưới ánh đèn laser quét ngang dọc, hai thái cực nhan sắc cùng nhau nhún nhảy, hòa vào điệu nhạc.

Một Mai Anh đỏ rực, bốc lửa và phồn thực. Từng đường cong xôi thịt trên cơ thể ả uốn lượn uyển chuyển, lả lơi và tràn trề nhựa sống của một người đàn bà đang ở độ tuổi chín muồi nhất.

Và một Diệp mỏng manh, “mình hạc xương mai”. Mái tóc khói bay bay theo từng cú hất đầu. Cô ả không uốn éo như Mai Anh, mà những động tác lắc hông, đánh vai của Diệp lại cực kỳ dứt khoát, mang đậm chất cá tính, hiện đại và sành điệu của giới trẻ.

2 nét đẹp đan xen. Hai vẻ đẹp hoàn toàn đối lập nhưng lại bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo.

Tao ngồi ngả người sâu ra phía sau lưng ghế sofa, rút một điếu Thăng Long châm lửa. Làn khói xám bay lên che mờ đi nửa khuôn mặt góc cạnh. Tao lặng lẽ rít thuốc, đôi mắt hững hờ quan sát thân hình của hai người phụ nữ đang nhảy múa ngay trước mặt. Dù cố tỏ ra điềm tĩnh, nhưng sâu bên trong, sự bức bối sinh lý bị dồn nén suốt mấy tháng trời đang âm ỉ cào xé lồng ngực. Tự tao cảm thấy đến giờ phút này tao vẫn còn đang ngồi “tu” ở đây thì là tao quá đỉnh cao rồi.

Nhưng, thế giới về đêm đéo bao giờ êm đềm như một bản nhạc không lời. Ở nơi mà cồn và chất kích thích lên ngôi, sự nổi bật quá mức luôn đi kèm với rắc rối.

Bàn V.I.P ngay sát vách nhóm của tao là một nhóm khoảng 5-6 gã thanh niên. Bọn này trông khá trẻ, chỉ xấp xỉ tuổi tao hoặc hơn một hai tuổi là cùng, nhưng thằng nào thằng nấy trông cũng chơi bời, có cả xăm trỏ, vuốt tóc bóng lộn, khoác trên người toàn đồ hiệu Gucci, Givenchy cộp mác dân chơi. Trên mặt bàn kính của chúng nó la liệt vỏ chai sâm-panh đắt tiền, những quả bóng cười to bự chảng được bơm liên tục và những vòi hút sashi nhả khói bay mịt mù.

Đây đúng chuẩn là một đám “công tử bột” cậy nhà có tiền, thích thể hiện.

Sự nổi bật, bốc lửa của Mai Anh và Diệp hiển nhiên đã lọt vào tầm ngắm của bọn chúng. Đám thanh niên bắt đầu chỉ trỏ về phía bàn tao. Chúng nó tụm đầu vào thì thầm to nhỏ, rồi ngửa cổ cười hô hố một cách cực kỳ khả ố, mắt hau háu dán chặt vào những đường xẻ tà trên đùi hai cô gái.

Từ nãy đến giờ, dù ngồi im hút thuốc nhưng tao vẫn liên tục “đá hình”, dùng cái sự nhạy bén của một thằng từng sống mòn dưới đáy xã hội để quan sát xung quanh.

Chỉ cần nhìn lướt qua ngôn ngữ cơ thể của đám bàn bên, tao nhận ra ngay bọn này đang có vấn đề. Bọn chúng nhảy nhót loạn xạ, không hề theo nhịp nhạc. Đứa thì nghiến răng trèo trẹo, đứa thì mắt lờ đờ nhưng tròng mắt lại trợn ngược lên, hai tay múa may, uốn éo trong không trung một cách vô thức. Đó là biểu hiện rõ mồn một của những kẻ đang chơi chất cấm và phê pha nát bét.

Với bọn não đang bị chất hóa học điều khiển này, sĩ diện của chúng nó cao ngút ngàn và cực kỳ dễ làm liều.

Tao âm thầm dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Tao không tựa lưng vào ghế nữa mà ngồi thẳng người lên, các bó cơ trên cánh tay, bờ vai bắt đầu căng lại, âm thầm chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Đúng như tao dự đoán.

Một gã trong đám bàn bên, thằng có mái tóc vuốt ngược, trông có vẻ dạng đầu đàn, ăn chơi nhất, khuôn mặt đỏ gay bảnh chọe, cầm theo một ly rượu đầy tràn, lảo đảo bước ra khỏi khu vực của hắn. Gã mang theo sự trịch thượng và lấc cấc tiến thẳng sang khu vực nơi Mai Anh và Diệp đang nhảy.

Hắn lách người, chen ngang một cách vô duyên vào giữa hai cô gái. Gã giơ ly rượu sóng sánh ra trước mặt Mai Anh, cái điệu bộ lè nhè, phả ra một thứ hơi thở sặc mùi cồn, mùi bóng cười và mùi hóa chất ngai ngái:

“Hai em gái… nhảy đẹp thế. Anh muốn sang mời bọn em 1 ly được không? Giao lưu với mâm bên này của anh một tý cho thêm phần rực rỡ nhờ?”

Bị phá đám, Mai Anh nhíu mày khó chịu. Nhưng vốn là người biết cư xử chốn đông người, không muốn phiền hà, ả lùi lại nửa bước, lịch sự nở một nụ cười công nghiệp từ chối khéo:

“Dạ thôi, bọn em đang uống dở mâm bên này cùng bạn rồi anh ạ. Cảm ơn anh.”

Nói xong, Mai Anh với tay Diệp kéo đi định quay lưng bước về phía sofa. Nhưng gã kia không biết điều. Bị từ chối trước mặt đám bạn chí cốt đang đứng xem, sĩ diện của một thằng “phê đồ” bốc lên. Hắn tiến lên một bước dài, ép sát cơ thể nồng nặc mùi rượu vào người Mai Anh để chặn đường.

Bàn tay dơ bẩn của hắn thô thiển vươn ra, vòng qua chiếc eo thon thả của Mai Anh. Chưa dừng lại ở đó, những ngón tay của gã định lướt dọc xuống, vuốt ve phần vòng ba đang được bó sát bởi lớp váy mỏng. Mồm hắn cười cợt nhả, giọng mang theo sự ép buộc trắng trợn:

“Nể mặt anh tí đi em nhé… Từ chối thế, mấy thằng em anh nó cười anh chết…”

Nụ cười công nghiệp trên môi Mai Anh lập tức vụt tắt ngấm, thay vào đó là sự lạnh lẽo và kinh tởm. Ở phía trong, thằng Khánh cũng vừa bắt được cảnh tượng ấy. Máu nóng dồn lên não, mặt nó đỏ phừng phừng. Khánh văng tục một câu, vớ ngay cái ly không ở trên bàn định lao lên phang cho thằng kia một trận.

Nhưng, nhanh hơn thằng Khánh một nhịp, tao đã vụt đứng dậy.

Tao đưa tay ấn mạnh vai thằng Khánh bắt nó ngồi xuống để khỏi làm hỏng chuyện. Không la hét om sòm, không chửi bới ồn ào như những thằng “anh hùng rơm” bốc đồng, tao sải những bước chân dài, vững chãi tiến thẳng về phía điểm nóng, trên tay cầm 1 ly rượu.

Dưới ánh đèn chớp giật, đáy mắt tao lạnh ngắt như một tảng băng ngàn năm. Sự ức chế sinh lý, sự bức bối bị dồn nén đến ngột ngạt bấy lâu nay bỗng dưng tìm được một chỗ xả hoàn hảo.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.