Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 515: Thú thế tiểu lão hổ Hoan (5)



Hôm sau trời đổ một trận mưa lớn.

Đàn hổ không ra ngoài săn thú, mãi đến khi thức ăn mang về từ mấy hôm trước gần ăn hết mới lần nữa lên đường đi săn.

Lần này, Hám Nhạc cũng đi cùng. Trong bộ lạc bọn họ không thiếu hổ trưởng thành cường tráng, các trưởng bối vẫn vô cùng dũng mãnh, ai nấy đều là thợ săn lợi hại.

Hám Nhạc đi hay không đi đều được. Nhưng tính cách của hắn vốn không phải kiểu ngồi không hưởng thụ.

Tiểu lão hổ muốn lén đi theo, lại bị cha và anh trai cực kỳ ăn ý chặn lại. Hai thân hình cao lớn mạnh mẽ chắn trước mặt cô, khiến tiểu lão hổ trông nhỏ xíu như một hòn đá con trước núi lớn.

Cô giơ móng vuốt chạm vào anh trai, nhưng Hám Nhạc không hề lay chuyển.

Cô lại nhào lên người cha. Hổ vương cứng rắn nhấc cô xuống một cách nhẹ nhàng.

Tiểu lão hổ lập tức buồn bã thấy rõ, đứng im tại chỗ không nhúc nhích, đôi mắt tròn vo nhìn người này rồi lại nhìn người kia.

Ai cũng từ chối cô. Cô ủ rũ cúi đầu, ngay cả đuôi cũng cụp xuống… Đáng thương vô cùng.

Hám Nhạc cảm thấy tim mình như bị ong rừng chích một cái.

Rõ ràng hắn và cha đang làm chuyện đúng đắn, nhưng nhìn tiểu lão hổ buồn bã thế này, hắn vẫn thấy khó chịu không nói nên lời.

Dù sao săn thú vốn là chuyện cực kỳ nguy hiểm. Ngay cả tảng đá lớn hơn một chút cô còn chẳng nhảy qua nổi. Nếu trâu rừng nổi điên giãy giụa rồi nhắm trúng cô… Không ai dám đ.á.n.h cược chuyện đó.

Hổ vương vốn không chống đỡ nổi dáng vẻ làm nũng của tiểu lão hổ, gần như sắp mềm lòng. Hám Nhạc liền quay sang nhìn về phía mẹ trong hang đá.

Mẹ chậm rãi bước ra, cúi đầu c.ắ.n phần da sau gáy của tiểu lão hổ đang giả đáng thương, vừa làm nũng vừa ăn vạ đòi đi chơi, rồi ngậm cô mang trở vào hang.

Lúc này Hổ vương và Hám Nhạc mới có thể thoát thân.

Tiểu lão hổ ủ rũ co bên cạnh mẹ, ngoan ngoãn vô cùng. Mẹ là con hổ mạnh nhất bộ lạc. Ngay cả cha cũng phải nghe lời mẹ.

Hổ vương tuy ngày thường ít nói lạnh lùng, nhưng tiểu lão hổ cực kỳ nhạy bén, rất giỏi nhìn sắc mặt người khác. Cô sớm nhận ra cha là người không chịu nổi mình làm nũng nhất, nên luôn cố tình nhắm vào điểm yếu đó, khiến người ta hoàn toàn bó tay với cô.

Nhưng mẹ thì khác. Từ lúc Hoan Hoan vừa sinh ra đã luôn ở bên cạnh mẹ.

Không phải cô chưa từng thử làm nũng hay ăn vạ. Nhưng cho dù cô ngao ngao kêu mãi không ngừng, mẹ vẫn sẽ ép cô ăn đến mức bụng căng phồng; cho dù cô sống c.h.ế.t bám lấy mẹ, cuối cùng vẫn bị dội nước đến ướt sũng, lông cũng xoăn cả lên…

Uy nghiêm của mẹ dường như là thứ không gì có thể thay đổi được. Ngay cả Du Hoan lanh lợi như vậy cũng hết cách.

May mà cô rất biết điều, đối với mỗi người đều có cách ứng phó khác nhau.

Trước mặt cha, cô thích làm nũng quậy phá; trước mặt anh trai thì càng không kiêng dè, thiếu điều leo hẳn lên đầu anh trai xưng vương.

Nhưng trước mặt mẹ, cô lập tức ngoan ngoãn hẳn. Tiểu lão hổ thành thật nằm bên cạnh mẹ, chỉ thỉnh thoảng lắc nhẹ cái đuôi.

Thực lực của mẹ không hề kém cha. Chỉ là bà bị thương nên mới phải ở lại trong hang dưỡng thương.

Mùa đông con mồi khan hiếm, người trưởng thành chịu đói một chút cũng không sao, nhưng trong hang còn có hổ con đang tuổi lớn, sao có thể để nhãi con bị đói được.

Trong những ngày rét lạnh thiếu thốn ấy, khó khăn lắm mới xuất hiện một con trâu rừng.

Mẹ đuổi theo nó không buông. Tuy cuối cùng cũng săn được trâu rừng, nhưng trước lúc c.h.ế.t con mồi đã vùng vẫy dữ dội, dùng sừng đ.â.m bị thương chân trước của bà. Từ đó đến nay, bà vẫn luôn ở trong bộ lạc dưỡng thương.

Khi ấy ý thức của Du Hoan đã hơi mơ hồ. Cô chỉ nhớ lúc mình co ro run rẩy trong hang, lạnh đến sắp ngất đi, mẹ đã ngậm nội tạng còn nóng hổi về đút cho cô ăn.

Lúc này, mẹ đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tiểu lão hổ cuộn mình bên cạnh mẹ, cảm nhận hơi ấm trên người bà, cũng dần dần lim dim buồn ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com –

Một cảm giác an tâm khó hiểu. Giống như được quay trở lại trong bụng mẹ.

Cô gật đầu từng cái như gà con mổ thóc, cuối cùng hoàn toàn từ bỏ chống cự, đầu lệch xuống chân trước rồi chìm vào giấc ngủ.

Tiểu lão hổ tinh lực dồi dào, thời gian ngủ cũng không dài. Khi cô tỉnh lại, thực ra cũng chưa qua bao lâu.

Cô bắt đầu thấy không chịu ngồi yên nổi nữa, cái đuôi càng lúc càng ve vẩy vui vẻ, ch.óp đuôi quét trúng người mẹ mà cô cũng chẳng để ý.

Tiểu lão hổ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn chậm rì rì bò lên trước, cọ cọ mẹ. Đôi mắt vàng kim sáng lấp lánh đầy mong chờ, rõ ràng là muốn ra ngoài chơi.

Mẹ nhìn ra vẻ háo hức của cô, im lặng vài giây rồi dặn cô không được chạy lung tung. Tiểu lão hổ lập tức lộc cộc chạy ra ngoài.

Hám Nhạc không ở đây, ngay cả muốn bắt nạt hổ khác cô cũng chẳng tìm được mục tiêu. Cô chơi loanh quanh trước hang động một lúc, cuối cùng vẫn chán đến cực điểm.

Đột nhiên, cô nhớ tới con thỏ lần trước Hám Nhạc bắt cho mình. Con thỏ đó thậm chí còn chưa cần cô ra tay đã bị bắt được rồi.

Móng vuốt của tiểu lão hổ bắt đầu ngứa ngáy không chịu nổi. Cô cảm thấy lần trước là do tốc độ của Hám Nhạc quá nhanh, hoàn toàn không cho cô cơ hội thể hiện.

Theo phương hướng trong ký ức, tiểu lão hổ hùng hổ đi vào rừng, quyết định tự mình bắt một con thỏ mang về.

Tuy rằng chỉ mới trèo qua một tảng đá lớn thôi đã khiến cô thở hồng hộc, móng vuốt cũng dính đầy bùn đất, nhưng tiểu lão hổ háo thắng hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc.

Sau một hồi gian nan vất vả, cuối cùng cô cũng đến được nơi lần trước bắt thỏ.

Nhưng ngoài kỹ thuật và kinh nghiệm ra, muốn bắt được thỏ còn có một tiền đề quan trọng hơn — phải chờ được thỏ xuất hiện.

Tiểu lão hổ nằm rạp dưới bụi cỏ, trên đầu dính hai chiếc lá xanh mà cô cũng chẳng thèm để ý. Cô im lặng phục kích hồi lâu, chỉ nghe thấy tiếng gió cùng tiếng côn trùng kêu vang, mãi mà vẫn không thấy bóng dáng con thỏ đâu.

Xung quanh yên tĩnh đến mức như có một lớp màn vô hình ngăn cách mọi âm thanh ngoài khu rừng.

Chỉ có ánh nắng xuyên qua tán cây chậm rãi di chuyển.

Đợi mãi không thấy thỏ đâu, tiểu lão hổ nghiêng đầu gác lên chân trước, lim dim buồn ngủ. Nhưng đôi tai vẫn dựng đứng đầy cảnh giác.

Một sinh vật màu trắng phát hiện tiếng hít thở gần đó, khẽ run run tai rồi rón rén tiến lại.

Nó gạt cành lá ra, nhìn thấy bên dưới là một con tiểu lão hổ đang ngủ ngon lành, hoàn toàn không biết trời trăng mây đất gì.

Miện Văn Hổ? Sao trước giờ chưa từng thấy con nào thế này… Có lẽ là hổ con được đám quái vật khổng lồ kia bảo vệ.

Sinh vật màu trắng như suy tư gì. Khác hẳn đám hổ trưởng thành đáng sợ kia, con này nhỏ xíu, khiến người ta ngứa tay muốn chọc thử một cái.

Tai tiểu lão hổ tuy phản ứng chậm, nhưng cũng không phải để làm cảnh. Đôi tai cô giật giật, cả người lập tức bừng tỉnh, mở mắt bật dậy, chỉ kịp nhìn thấy một bóng trắng lao nhanh về phía xa.

Là thỏ sao? Nhưng hình như còn lớn hơn thỏ một chút. Mặc kệ là gì, tiểu lão hổ giơ móng đuổi theo ngay lập tức.

May mà phía trước là đường cụt. Một vách đá dựng đứng chặn ngang lối đi.

Tiểu lão hổ thở hồng hộc đuổi tới nơi, cuối cùng cũng nhìn rõ sinh vật màu trắng kia — là một con hồ ly có tới mấy cái đuôi.

Bước đầu tiên khi đối mặt kẻ địch: phải áp đảo đối phương về khí thế.

Tiểu lão hổ hung dữ gầm gừ một tiếng.

Ồ, còn biết dọa người cơ đấy.

“Cô muốn ăn tôi à?” Bạch hồ cong mắt cười hỏi.

Khóe mắt hắn hơi nhọn, đuôi mắt lại dài và nhếch lên, mang theo cảm giác mê hoặc mà tiểu lão hổ hoàn toàn không nhận ra.

“Tôi ăn thỏ.” Tiểu lão hổ không vui đáp.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.