Yến thức dậy với một cảm giác trống rỗng và nặng nề đến lạ. Đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường chỉ mới sáu giờ sáng, nhưng cô đã nằm thao thức từ lúc bốn giờ, đôi mắt long lanh giờ đây thâm quầng vì thiếu ngủ triền miên. Cô trở mình trên tấm ga giường trắng tinh vừa được thay mới hôm qua, nhưng dù có thay bao nhiêu lần đi nữa, cô vẫn cảm thấy như trên đó vẫn còn vương vất mùi tinh dịch tanh nồng và mùi mồ hôi của tội lỗi.
Cô chống tay ngồi dậy, chiếc váy ngủ satin màu kem nhạt trượt khỏi một bên vai, để lộ bờ vai tròn trịa trắng ngần và một phần bầu ngực căng mọng bên trong. Cô không buồn kéo lại. Còn ý nghĩa gì nữa đâu? Thân thể này giờ đây đã bị chính con trai mình xâm phạm, đã bị nó nhào nặn, bú mút, đã bị con cặc của nó đâm sâu vào tận tử cung không chỉ một mà là hai lần. Cô còn che giấu cho ai, giữ gìn cho ai nữa?
Yến bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh ngắt, từng bước đi về phía phòng tắm mà như đi trên thủy tinh. Cô đứng trước gương lớn, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một người phụ nữ bốn mươi hai tuổi với khuôn mặt xinh đẹp kiểu idol JAV trưởng thành – đường nét mềm mại, đôi mắt long lanh đầy mê hoặc giờ đây chất chứa bao nỗi niềm cay đắng, đôi môi đỏ mọng dày dặn giờ tái nhợt vì những đêm dài cắn chặt để kìm nén tiếng rên rỉ. Mái tóc ngắn ngang vai uốn nhẹ rối bời, vài sợi dính vào thái dương ẩm ướt vì mồ hôi lạnh toát ra suốt đêm.
Nhưng dù tiều tụy đến đâu, cơ thể cô vẫn toát lên một vẻ đẹp quyến rũ đến nao lòng. Bầu ngực nảy nở căng tròn đầy đặn như hai trái dưa lê vàng óng, da thịt trắng mịn như sứ không tì vết, quầng vú hồng đất sẫm rộng bằng miệng chén trà, núm vú cương cứng như hai viên kẹo socola hồng nhỏ xíu lúc nào cũng như đang mời gọi. Eo thon với lớp bụng mềm mại đẫy đà tạo nên đường cong gợi tình, hông rộng vừa phải chuyển tiếp mượt mà xuống cặp mông cong vểnh tròn lẳn hai bầu mông trắng mịn căng mọng như hai quả đào chín mọng sẵn sàng rung lắc theo từng bước chân. Cặp đùi thon dài săn chắc mịn màng, nước da trắng hồng như ngọc, tất cả tạo nên một thân hình phong vận chín muồi mà bất kỳ người đàn ông nào cũng phải ngoái nhìn.
Cô nhìn vào mắt mình trong gương, rồi bất giác đưa tay lên chạm vào bầu ngực trái – nơi vẫn còn in hằn một vết bóp nhẹ của Minh từ đêm qua. Ngón tay thon dài lướt trên làn da mịn màng, rồi chạm vào núm vú đang dần cương cứng lên chỉ vì một cái chạm nhẹ. Cô rụt tay lại như bị bỏng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Ngay cả khi chỉ có một mình, cơ thể cô vẫn phản bội cô, vẫn khao khát những đụng chạm, vẫn nhớ nhung những khoái cảm mà nó đã được nếm trải.
“Mình… mình là đồ đĩ điếm… là đồ lăng loàn…” Yến thì thầm với chính mình trong gương, giọng nghẹn ngào cay đắng. Nước mắt lại trào ra, lăn dài trên gò má ửng hồng, rơi xuống bầu ngực đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Cô ghê tởm chính mình. Cô đã phản bội chồng, đã để con trai ruột địt mình, và tệ hại hơn cả là cô đã tận hưởng nó. Đêm qua, khi Minh thúc con cặc vào sâu trong lồn cô, khi nó bắn tinh trùng lên ngực cô, cô đã không còn cảm thấy đau đớn hay nhục nhã nữa. Thay vào đó là một khoái cảm dữ dội, một sự thỏa mãn mà cô chưa từng có với bất kỳ người đàn ông nào khác – kể cả chồng cô, kể cả Việt.
Việt… Nhắc đến cái tên đó, lòng Yến lại quặn thắt. Ông ta là sếp của cô ở đài truyền hình, là người đàn ông đã giúp đỡ cô rất nhiều trong công việc suốt những năm qua. Khi chồng cô – Hùng – ngày càng bỏ bê cô vì công việc và những cuộc nhậu triền miên, khi cô cảm thấy mình như một cái bóng vô hình trong chính ngôi nhà của mình, thì Việt đã ở đó. Ông ta quan tâm cô, lắng nghe cô, và dần dần mối quan hệ giữa họ vượt qua ranh giới của đồng nghiệp. Nhưng nói là tình yêu thì không đúng. Đó chỉ là sự trao đổi – cô trao thân xác cho ông ta như một cách để trả ơn cho những thăng tiến trong công việc, và cũng để thỏa mãn những nhu cầu sinh lý mà chồng cô không còn đáp ứng được nữa. Ở tuổi bốn mươi hai, ham muốn tình dục của cô vẫn rất cao, và Việt là lối thoát duy nhất.
Nhưng giờ đây, ngay cả lối thoát đó cũng đã bị chặn đứng. Con trai cô đã phát hiện ra, đã quay lén, và đã dùng chính bí mật đó để ép buộc cô. Và điều kinh khủng nhất là, sau khi bị con trai địt, cô lại cảm thấy những khoái cảm mà Việt chưa bao giờ mang lại cho cô. Cô đã lên đỉnh hết lần này đến lần khác dưới thân xác của chính đứa con mình mang nặng đẻ đau. Cảm giác tội lỗi và nhục nhã ấy đáng lẽ phải khiến cô ghê tởm, nhưng thay vào đó, mỗi khi nghĩ về nó, lồn cô lại ươn ướt, má cô lại phiếm hồng, tim cô lại đập nhanh hơn.
Yến vốc nước lạnh lên mặt, cố gắng xua tan những suy nghĩ đen tối ấy. Hôm nay cô phải đi làm. Cô phải đối diện với Việt sau những gì đã xảy ra. Và tối nay, chồng cô sẽ về.
Chồng cô sẽ về.
Ý nghĩ đó như một nhát búa tạ giáng thẳng vào lồng ngực cô. Cô phải đối diện với Hùng thế nào đây? Phải nhìn vào mắt chồng, phải cười nói, phải ngủ chung giường với ông ấy, trong khi cơ thể cô vẫn còn vương vất những dấu vết của con trai mình? Cô có nên thú nhận tất cả không? Hay cô sẽ chôn chặt bí mật này xuống đáy lòng và sống tiếp cuộc đời giả dối?
Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trong lúc này, cô phải tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đóng vai một người vợ, một người mẹ bình thường. Dù bên trong cô đang vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh.
Sau khi tắm rửa và thay đồ, Yến chọn một bộ trang phục thanh lịch như thường lệ – áo sơ mi trắng cổ đức cài kín đáo, chân váy bút chì màu xám đen dài qua gối, áo khoác vest mỏng cùng màu. Cô cố tình chọn bộ đồ kín đáo nhất có thể, như muốn che giấu thân thể đầy tội lỗi của mình khỏi ánh mắt của người khác. Nhưng dù có kín đáo đến đâu, những đường cong quyến rũ của cô vẫn không thể giấu nổi – bầu ngực căng tròn ép sát vào lớp vải sơ mi trắng, mỗi lần cô cúi xuống là khe ngực sâu hun hút lại thoáng hiện ra nơi cổ áo; cặp mông tròn lẳn căng mọng ép sát vào lớp vải chân váy bút chì, mỗi bước đi là mỗi lần thịt mông rung rinh đầy gợi cảm.
Cô bước xuống cầu thang, đôi giày cao gót gõ nhẹ trên sàn gỗ. Trong phòng khách, Minh đang ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, nhưng ánh mắt cậu ta ngay lập tức dán chặt vào mẹ khi cô xuất hiện. Yến cảm nhận được ánh mắt thèm khát và chiếm hữu ấy đang quét khắp cơ thể mình, từ gương mặt xinh đẹp, xuống bầu ngực căng tròn, đến cặp mông cong vểnh và đôi chân thon dài. Cô rùng mình, vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào con trai.
“Chào mẹ. Mẹ đi làm sớm thế? Để con chở mẹ đi.” Minh lên tiếng, giọng bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Không cần đâu. Mẹ tự đi được.” Yến trả lời ngắn gọn, giọng lạnh lùng, rồi vội vàng xỏ giày và bước ra khỏi cửa mà không nhìn lại. Cô không thể ở cùng một không gian với Minh thêm một giây nào nữa. Cô sợ rằng nếu nhìn vào mắt nó, cô sẽ lại nhớ đến những gì đã xảy ra đêm qua, và cơ thể phản bội của cô sẽ lại phản ứng.
Minh nhìn theo bóng mẹ khuất sau cánh cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ. Cậu biết mẹ đang cố gắng trốn tránh cậu, nhưng cậu cũng biết rằng mẹ không thể trốn mãi được. Tối nay bố sẽ về, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi chuyện sẽ kết thúc. Cậu vẫn còn những đoạn video trong tay. Cậu vẫn còn quyền lực. Và cậu sẽ tiếp tục có mẹ, bất chấp tất cả.
Nhưng trước khi nghĩ đến chuyện đó, Minh còn một việc khác phải làm. Cậu mở điện thoại, vào một ứng dụng nhắn tin ẩn danh mà cậu đã cài đặt từ trước. Cậu đã có số điện thoại của Việt từ danh bạ trong điện thoại của mẹ – một lần cậu lén xem khi mẹ để quên điện thoại trong phòng khách. Cậu soạn một tin nhắn ngắn gọn, đính kèm một đoạn trích từ video quay lén cảnh Việt và mẹ cậu trong phòng thay đồ ở đài truyền hình, rồi nhấn gửi.
“Tao có đầy đủ video mày và Yến trong phòng thay đồ. Nếu mày không muốn đài truyền hình và vợ mày biết, thì hãy tránh xa Yến ra. Tao sẽ theo dõi mày.”
Tin nhắn được gửi đi. Minh mỉm cười hài lòng, rồi tắt điện thoại, chuẩn bị cho một ngày mới. Cậu biết Việt sẽ sợ chết khiếp. Và cậu cũng biết rằng, sau khi giải quyết xong thằng sếp già đó, mẹ cậu sẽ hoàn toàn thuộc về cậu, không còn bất kỳ sự cạnh tranh nào nữa.
Tại đài truyền hình, không khí buổi sáng nhộn nhịp với tiếng bước chân, tiếng máy móc và tiếng người nói chuyện râm ran. Yến bước vào văn phòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Cô chào hỏi đồng nghiệp như mọi ngày, rót một tách cà phê nóng, rồi ngồi vào bàn làm việc của mình. Nhưng tâm trí cô thì không hề tập trung vào công việc. Cô cứ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng những dòng chữ trên đó cứ nhảy múa, nhòe nhoẹt, không sao đọc nổi.
Cô đang nghĩ về đêm qua. Về cách Minh hôn cô, cách nó bú vú cô, cách nó liếm lồn cô, cách nó thúc con cặc to lớn vào sâu trong cô. Cô nhớ cảm giác ấm nóng và chật chội khi con cặc nó lấp đầy lồn cô, nhớ những cơn co thắt dữ dội khi cô lên đỉnh, nhớ cảm giác tinh trùng nóng hổi bắn lên ngực cô. Và điều đáng sợ nhất là, khi nghĩ về những điều đó, lồn cô lại bắt đầu ươn ướt. Cô có thể cảm nhận được dòng dịch nhờn đang rỉ ra, thấm ướt cả lớp vải lót quần lót cotton trắng.
“Không… không được… mình không được nghĩ về nó…” Yến thì thầm với chính mình, cắn chặt môi, cố gắng xua tan những hình ảnh dâm đãng trong đầu. Nhưng càng cố gắng xua tan, chúng càng hiện ra rõ nét hơn. Như một thứ ma túy, một khi đã nếm thử thì không thể dứt ra được.
Đúng lúc đó, Việt bước vào văn phòng. Ông ta là một người đàn ông ngoài năm mươi, tóc hoa râm, dáng người cao gầy, phong thái lịch lãm và đầy quyền lực của một trưởng phòng lâu năm. Thường ngày, mỗi khi nhìn thấy Yến, ông ta sẽ mỉm cười, đến gần hỏi han vài câu, thậm chí còn kín đáo chạm nhẹ vào tay cô. Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay, ngay khi bước vào phòng và nhìn thấy Yến, Việt lập tức quay mặt đi, ánh mắt lảng tránh, bước chân vội vã đi thẳng về phía phòng làm việc riêng của mình mà không hề chào hỏi một lời.
Yến ngạc nhiên. Cô đã chuẩn bị tinh thần để đối diện với Việt, để giải thích rằng mối quan hệ giữa họ phải chấm dứt, rằng mọi chuyện đã bị phát hiện và cô không thể tiếp tục nữa. Nhưng phản ứng kỳ lạ của Việt khiến cô nghi ngờ. Tại sao ông ta lại tránh mặt cô? Tại sao ông ta lại tỏ ra sợ hãi như vậy? Có phải ông ta cũng đã biết chuyện gì đó?
Cả buổi sáng hôm đó, Việt không hề bước ra khỏi phòng làm việc. Mỗi lần có việc cần trao đổi, ông ta đều gọi điện thoại nội bộ hoặc nhờ thư ký chuyển lời, tuyệt đối không trực tiếp gặp mặt Yến. Đến bữa trưa, khi Yến cố tình đến gần phòng ông ta để tìm cơ hội nói chuyện, Việt đã vội vàng đóng cửa lại, giả vờ đang bận điện thoại.
Yến đứng ngoài hành lang, lòng đầy nghi hoặc. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm của một người đàn bà mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn. Có phải Minh đã làm gì không? Có phải nó không chỉ dùng video để ép buộc cô, mà còn dùng nó để đe dọa Việt?
Ý nghĩ đó khiến tim cô thắt lại. Nếu đúng là như vậy, thì con trai cô còn tàn nhẫn và mưu mô hơn cô tưởng rất nhiều. Nó không chỉ muốn chiếm hữu cơ thể cô, mà còn muốn tiêu diệt tất cả những ai có liên quan đến cô, biến cô thành một vật sở hữu hoàn toàn của nó.
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc riêng, Việt đang ngồi thụp xuống ghế, mặt tái nhợt như xác chết, tay run bần bật cầm chiếc điện thoại đang hiển thị tin nhắn đe dọa kèm theo đoạn video. Ông ta đã xem đi xem lại đoạn video đó hàng chục lần trong suốt buổi sáng, và mỗi lần xem là một lần ông ta cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ mình.
Đoạn video quay rõ mồn một cảnh ông ta và Yến trong phòng thay đồ – cảnh ông ta đè Yến lên bàn trang điểm, cảnh ông ta thúc con cặc vào lồn cô ấy, cảnh khuôn mặt đầy dục vọng của chính mình. Nếu đoạn video này bị phát tán, ông ta sẽ mất tất cả. Công việc ở đài truyền hình mà ông ta đã dày công gây dựng suốt hai mươi năm sẽ tan thành mây khói. Người vợ giàu có mà ông ta đang sống bám vào sẽ ly hôn và lột sạch mọi tài sản của ông ta. Ông ta sẽ trở thành kẻ tay trắng, bị xã hội khinh bỉ, bị gia đình ruồng bỏ.
Và điều đáng sợ nhất là, kẻ gửi tin nhắn không hề đưa ra bất kỳ yêu cầu nào khác ngoài việc “tránh xa Yến ra”. Không đòi tiền, không đòi bất cứ thứ gì khác. Chỉ đơn giản là tránh xa. Điều đó khiến Việt càng hoang mang hơn. Kẻ đó là ai? Có phải là chồng của Yến? Hay là một người tình bí mật nào khác? Và tại sao hắn ta chỉ yêu cầu tránh xa mà không đòi hỏi gì thêm? Có phải đây chỉ là bước đầu, và sau đó hắn ta sẽ đưa ra những yêu cầu khác khủng khiếp hơn?
Việt không biết. Ông ta chỉ biết rằng, từ giờ phút này, ông ta phải cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với Yến. Không được nhìn cô ấy, không được nói chuyện với cô ấy, không được đến gần cô ấy trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Ông ta phải bảo vệ bản thân mình trước tiên. Còn Yến… ông ta không thể lo cho cô ấy được nữa. Cô ấy sẽ phải tự tìm cách giải quyết.
Buổi chiều hôm đó, Yến rời đài truyền hình với một tâm trạng nặng trĩu. Cô đã cố gắng tìm cơ hội nói chuyện với Việt thêm vài lần nữa, nhưng ông ta vẫn kiên quyết trốn tránh. Cuối cùng, cô đành chấp nhận sự thật rằng mối quan hệ giữa họ đã chấm dứt – không phải bằng một lời giải thích, mà bằng sự im lặng và lảng tránh đầy sợ hãi.
Trên đường về nhà, Yến ngồi trên xe buýt, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ mà không thấy gì. Những tòa nhà, những hàng cây, những dòng người qua lại – tất cả chỉ là một màn sương mờ ảo trước đôi mắt vô hồn của cô. Tâm trí cô đang quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không có lời giải đáp.
Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này? Tại sao cô – một người phụ nữ đoan trang, một người vợ chung thủy, một người mẹ hết lòng vì con cái – lại rơi vào vũng bùn tội lỗi sâu đến thế này? Cô đã phản bội chồng với sếp của mình. Rồi cô lại bị chính con trai mình phát hiện và ép buộc quan hệ. Và giờ đây, chính con trai cô có thể cũng đã đe dọa luôn cả người tình của cô, khiến ông ta sợ hãi bỏ chạy. Cô đã mất tất cả – danh dự, lòng tự trọng, và giờ là cả chút an ủi cuối cùng từ mối quan hệ với Việt.
Nhưng điều kinh khủng nhất, điều khiến cô đau đớn và ghê tởm chính mình nhất, vẫn là cái cảm giác thèm khát mà cô không thể kiểm soát được. Khi nghĩ về những gì Minh đã làm với cô, thay vì căm hận và ghê tởm, cơ thể cô lại phản ứng một cách đầy nhục nhã. Lồn cô lại ươn ướt. Núm vú cô lại cương cứng lên, cọ xát vào lớp vải áo ngực. Má cô lại phiếm hồng. Tim cô lại đập nhanh hơn.
Cô nhớ những ngón tay của Minh trên da thịt cô, nhớ cái cách nó bóp vú cô, nhớ cái cách nó liếm lồn cô, nhớ cái cách con cặc to lớn của nó lấp đầy khoảng trống trong cô. Cô nhớ những cơn cực khoái dữ dội mà nó đã mang lại – những thứ mà chồng cô chưa bao giờ cho cô được, những thứ mà Việt chỉ có thể tạm bợ đáp ứng. Và cô sợ hãi nhận ra rằng, dù lý trí cô gào thét phản đối, thì cơ thể cô vẫn muốn nhiều hơn nữa.
“Mình là đồ đĩ điếm… Mình là đồ lăng loàn… Mình không xứng đáng làm mẹ, làm vợ…” Yến thì thầm trong nước mắt, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má ửng hồng, thấm ướt cả cổ áo sơ mi trắng. Những hành khách trên xe buýt không ai để ý đến người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi thu mình trong góc, đôi vai run lên từng hồi vì những tiếng nấc nghẹn ngào.
Khi về đến nhà, Yến thấy Nhi đang ngồi trong phòng khách, tay cầm điện thoại lướt mạng xã hội, miệng nhai kẹo cao su bôm bốp. Con bé mặc một chiếc áo hai dây mỏng tang màu hồng nhạt, không mặc áo ngực bên trong, để lộ rõ hai núm vú nhỏ xíu đội vải lên và đường cong cơ thể đang phát triển đầy đặn của tuổi mười sáu. Thấy mẹ về, Nhi ngẩng lên cười tươi: “Mẹ về rồi ạ! Hôm nay mẹ đi làm về sớm thế? Bố tối nay về đấy mẹ nhé, bố vừa gọi điện báo con đấy!”
Yến giật mình, tim như ngừng đập trong một giây. Tối nay chồng cô về. Cái ngày mà cô vừa mong đợi vừa sợ hãi cuối cùng cũng đã đến. Cô phải đối diện với Hùng – người chồng mà cô đã phản bội không chỉ một mà là hai lần, với hai người đàn ông khác nhau, một trong số đó là chính con trai ruột của họ.
“Mẹ… mẹ biết rồi. Con học bài chưa mà ngồi đây chơi điện thoại thế?” Yến cố gắng nói bằng giọng bình thường nhất có thể, nhưng giọng cô vẫn run run, không giấu nổi sự bất an.
“Con học xong hết rồi ạ. Mẹ lên phòng nghỉ đi, trông mẹ mệt mỏi quá. Để con xuống bếp nấu cơm.
Nhi đứng dậy khỏi sofa, bước về phía bếp với dáng vẻ nhanh nhẹn của tuổi mười sáu. Chiếc quần short jeans ngắn cũn cỡn để lộ cặp đùi trắng hồng săn chắc, cặp mông tròn lẳn đang phát triển rung rinh theo từng bước chân. Yến nhìn theo con gái, lòng chợt quặn thắt. Nhi còn quá trẻ, quá ngây thơ, và hoàn toàn không biết gì về những bí mật đen tối đang che phủ gia đình này. Cô tự hỏi, nếu một ngày nào đó Nhi phát hiện ra sự thật – rằng mẹ nó đã ngoại tình với sếp, rằng anh trai nó đã địt chính mẹ đẻ của mình – thì con bé sẽ ra sao? Nó sẽ sốc đến mức nào? Sẽ khinh bỉ mẹ nó đến mức nào?
Ý nghĩ đó khiến Yến rùng mình. Cô không dám nghĩ tiếp nữa. Cô lặng lẽ bước lên cầu thang, từng bậc thang như nặng trĩu dưới chân. Khi đi ngang qua phòng Minh, cô vô thức liếc nhìn vào khe cửa hé mở. Minh đang nằm trên giường, tay cầm điện thoại, nhưng ánh mắt nó lại hướng thẳng ra phía cửa, như đã chờ đợi cô từ trước. Đôi mắt ấy vẫn ánh lên ngọn lửa thèm khát và chiếm hữu mà cô đã quá quen thuộc trong những ngày qua.
Yến vội vàng quay mặt đi, bước nhanh về phòng mình, đóng sầm cửa lại, rồi khóa trái. Cô dựa lưng vào cửa, thở hổn hển, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chỉ một ánh mắt của con trai thôi cũng đủ khiến cơ thể cô phản ứng – lồn cô lại ươn ướt, núm vú lại cương cứng lên, má cô lại phiếm hồng. Cô ghê tởm chính mình. Cô là mẹ của nó, là người đã sinh ra nó, vậy mà giờ đây chỉ cần một ánh nhìn của nó cũng đủ khiến cô trở nên ướt át và khao khát như một con đĩ động dục.
Cô bước vào phòng tắm, cởi bỏ từng lớp quần áo. Chiếc áo sơ mi trắng rơi xuống sàn, để lộ bầu ngực căng tròn đầy đặn trong lớp áo ngực ren màu da. Chiếc chân váy bút chì trượt khỏi hông, để lộ cặp mông tròn lẳn và cặp đùi thon dài trong chiếc quần lót cotton trắng đã ươn ướt ở vị trí trung tâm. Cô nhìn mình trong gương – một thân hình phong vận chín muồi, đẹp đến nao lòng, nhưng lại là một thân hình đã bị nhuốm bẩn bởi tội lỗi.
Cô mở vòi sen, để dòng nước ấm áp xối xuống cơ thể trần trụi. Những giọt nước chảy dọc theo bầu ngực căng tròn, men theo đường cong của eo thon, len lỏi vào khe mông sâu hun hút, rồi chảy xuống cặp đùi thon dài. Cô nhắm mắt, cố gắng tận hưởng cảm giác thư giãn của dòng nước ấm, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng quay cuồng.
Tối nay chồng cô sẽ về. Hùng – người đàn ông đã từng yêu cô say đắm, đã từng khiến cô hạnh phúc, nhưng rồi dần dần trở nên xa cách và thờ ơ vì công việc và những cuộc nhậu triền miên. Cô đã từng oán trách ông ấy rất nhiều. Chính vì sự thờ ơ của ông ấy mà cô đã tìm đến Việt, tìm một chút hơi ấm và sự quan tâm mà chồng cô không còn cho cô nữa. Nhưng giờ đây, khi đã phản bội chồng, khi đã để con trai mình địt mình, cô lại cảm thấy mình mới chính là kẻ có lỗi nhiều nhất. Cô không còn tư cách gì để trách móc chồng nữa. Cô chỉ có thể tự trách chính mình – vì đã yếu đuối, vì đã sa ngã, vì đã để dục vọng lấn át lý trí.
Và điều đáng sợ nhất là, ngay cả bây giờ, khi đang nghĩ về chồng, về tội lỗi của mình, cơ thể cô vẫn không ngừng khao khát. Cô đưa tay xuống dưới, ngón tay thon dài chạm vào khe lồn đang ươn ướt. Cô day nhẹ vào hột le đã sưng cứng, và một tiếng rên khe khẽ bật ra khỏi đôi môi đỏ mọng. Cô tưởng tượng ra bàn tay của Minh – to lớn, thô ráp, đầy sức mạnh – đang bóp vú cô, đang móc lồn cô, đang thúc con cặc to lớn vào sâu trong cô. Và chỉ với những tưởng tượng đó thôi, cô đã lên đỉnh. Cả người cô run bắn lên, dựa vào tường gạch lạnh ngắt, một dòng dịch nhờn nóng hổi phun trào ra từ lỗ lồn, hòa vào dòng nước từ vòi sen đang xối xuống.
Cô đứng đó, thở hổn hển, nước mắt lại trào ra, hòa với nước từ vòi sen. Cô vừa thủ dâm khi nghĩ về con trai mình. Cô vừa lên đỉnh khi nghĩ về chính đứa con mà cô đã mang nặng đẻ đau. Cô không còn là một người mẹ nữa. Cô là một con đĩ. Một con đĩ loạn luân.
Sau khi tắm rửa xong, Yến mặc một bộ đồ ở nhà giản dị – một chiếc áo thun rộng màu trắng và quần short cotton thoải mái. Cô không mặc áo ngực bên trong, để bầu ngực căng tròn tự do đung đưa dưới lớp vải mỏng, hai núm vú cương cứng đội vải lên thành hai điểm nhọn khiêu khích. Cô cũng không còn tâm trí nào để ý đến chuyện ăn mặc nữa. Cô chỉ muốn nằm xuống giường, nhắm mắt lại, và hy vọng rằng tất cả những chuyện kinh khủng này chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng khi cô bước ra khỏi phòng tắm, cô giật mình suýt hét lên. Minh đang ngồi trên giường cô, tay cầm điện thoại, ánh mắt dán chặt vào cô với vẻ thèm khát không hề che giấu. Nó đã vào phòng cô từ lúc nào? Nó đã nghe thấy những tiếng rên rỉ của cô trong phòng tắm không?
“Mày… mày vào đây làm gì? Ra khỏi phòng mẹ ngay!” Yến hoảng hốt, hai tay ôm chặt lấy ngực, giọng run run.
Minh mỉm cười, đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía mẹ. “Con nghe thấy tiếng mẹ trong phòng tắm. Mẹ đang tự sướng à? Mẹ nghĩ về ai mà rên to thế? Nghĩ về con à?”
Yến tái mặt, lùi lại cho đến khi lưng đập vào tường. “Không… không phải… Mày… mày là đồ khốn… Ra khỏi phòng mẹ ngay không mẹ hét lên bây giờ!”
“Mẹ cứ hét đi. Nhi đang ở dưới bếp, sẽ nghe thấy hết. Rồi mẹ sẽ phải giải thích với nó tại sao mẹ lại hét lên khi thấy con trai mẹ vào phòng mẹ. Mẹ định nói với nó thế nào? Rằng con trai mẹ đã địt mẹ hai lần rồi, và mẹ sợ nó sẽ địt mẹ thêm lần nữa à?” Minh thì thầm, giọng đầy vẻ đe dọa.
Yến chết lặng. Cô không thể làm gì được. Cô hoàn toàn bất lực trước đứa con trai đã biến thành một con quỷ dữ. Cô chỉ biết đứng đó, run rẩy, nước mắt lại trào ra.
Nhưng Minh không làm gì thêm. Nó chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má đẫm nước mắt của mẹ, rồi thì thầm: “Đừng sợ. Con không làm gì mẹ bây giờ đâu. Tối nay bố về rồi. Con chỉ muốn nói với mẹ một điều thôi: Con yêu mẹ. Và con sẽ không để ai cướp mẹ khỏi con. Không phải bố. Không phải thằng sếp Việt. Không một ai hết. Mẹ là của con. Mãi mãi là của con.”
Nói rồi, Minh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Yến đứng dựa vào tường, cả người run lên, nước mắt lăn dài, lòng đầy cay đắng và tuyệt vọng.
Buổi tối hôm đó, khi đồng hồ điểm bảy giờ, tiếng xe ô tô quen thuộc của Hùng vang lên ngoài cổng. Yến đang ngồi trong phòng khách, tay cầm một cuốn tạp chí nhưng không hề đọc được chữ nào. Nghe tiếng xe, tim cô như ngừng đập. Cô đứng dậy, chỉnh lại quần áo, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo trên môi.
Cánh cửa mở ra, và Hùng bước vào. Ông là một người đàn ông bốn mươi tám tuổi, dáng người cao to, khuôn mặt vuông vức đầy vẻ gia trưởng. Ông mặc bộ vest công sở màu xám, tay xách chiếc cặp da, trông có vẻ mệt mỏi sau chuyến công tác dài ngày. Nhưng khi nhìn thấy vợ, ông vẫn nở một nụ cười ấm áp, bước lại gần, định ôm lấy cô.
“Anh về rồi đây. Nhớ em quá.” Hùng nói, vòng tay qua eo vợ, kéo cô vào lòng.
Yến cứng đờ người. Cảm giác bàn tay chồng chạm vào eo mình khiến cô nhớ đến bàn tay của Minh – cũng thô ráp, cũng mạnh mẽ, nhưng lại mang đến những khoái cảm tội lỗi mà chồng cô chưa bao giờ cho cô được. Cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, và lồn cô lại ươn ướt – không phải vì chồng, mà vì cô vừa nghĩ đến con trai mình trong chính khoảnh khắc chồng ôm cô.
Cô vội vàng đẩy nhẹ chồng ra, cố gắng nở một nụ cười. “Anh… anh về rồi đấy à. Anh mệt không? Để em xuống bếp hâm lại đồ ăn cho anh nhé.”
Hùng hơi ngạc nhiên trước phản ứng lạnh nhạt của vợ, nhưng rồi ông cũng gật đầu, cho rằng cô chỉ đang mệt mỏi vì công việc. Ông buông cô ra, xách cặp lên phòng, còn Yến thì vội vàng đi xuống bếp, lòng đầy rối bời.
Trong bếp, Nhi đang nấu dở món canh chua. Thấy mẹ xuống, con bé cười tươi: “Mẹ ơi, bố về rồi đấy ạ! Lâu lắm mới có bữa cơm đầy đủ cả nhà. Con vui quá!”
Yến nhìn con gái, lòng lại quặn thắt. Nhi vẫn còn ngây thơ, vẫn còn tin rằng gia đình mình là một gia đình hạnh phúc bình thường. Nó không biết rằng mẹ nó đã phản bội bố nó, rằng anh trai nó đã địt mẹ nó, rằng cả gia đình này đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn.
Bữa cơm tối hôm đó diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ. Hùng ngồi ở đầu bàn, vui vẻ kể về chuyến công tác, về những hợp đồng mới ký được, về những dự định trong tương lai. Nhi ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu đùa nghịch ngợm, khiến bố nó cười lớn. Minh ngồi đối diện mẹ, im lặng ăn cơm, nhưng ánh mắt nó vẫn thỉnh thoảng liếc sang mẹ với vẻ thèm khát và chiếm hữu. Còn Yến thì ngồi im, cố gắng ăn từng miếng cơm mà như nhai sỏi đá, không dám nhìn thẳng vào ai, sợ rằng chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ để lộ ra tất cả bí mật.
“Sao em im lặng thế? Mệt à?” Hùng quay sang hỏi vợ, giọng quan tâm.
Yến giật mình, suýt đánh rơi đũa. “Em… em không sao. Chỉ hơi đau đầu một chút thôi. Chắc tại thời tiết thay đổi.”
“Vậy tối nay em nghỉ ngơi sớm đi. Để anh dỗ cho.” Hùng nói, kèm theo một cái nháy mắt đầy ẩn ý.
Yến hiểu ý chồng. Ông ấy muốn quan hệ tối nay. Sau một tuần xa nhà, chuyện đó là điều bình thường với một cặp vợ chồng. Nhưng với cô lúc này, ý nghĩ phải ngủ với chồng ngay sau khi bị con trai địt khiến cô cảm thấy kinh tởm và sợ hãi tột độ. Cô không biết mình có thể chịu đựng được không. Cô không biết cơ thể mình sẽ phản ứng thế nào. Liệu cô có thể giả vờ rên rỉ, giả vờ lên đỉnh với chồng, trong khi tâm trí cô vẫn còn đầy ắp những hình ảnh của con trai mình?
Sau bữa tối, Nhi rửa bát rồi về phòng học bài. Hùng lên phòng tắm trước. Minh cũng về phòng mình. Yến ngồi một mình trong phòng khách, tay cầm điều khiển tivi nhưng không hề bật lên. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm, lòng đầy hoang mang và sợ hãi.
Một lúc sau, Hùng từ trên phòng gọi vọng xuống: “Em ơi, lên ngủ đi em. Muộn rồi.”
Yến hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không thể trốn tránh mãi được. Cô phải đối diện với chồng. Cô phải tiếp tục đóng vai một người vợ bình thường, dù bên trong cô đã tan nát hoàn toàn.
Cô đứng dậy, bước lên cầu thang, từng bước chân nặng trĩu như đeo chì. Khi đi ngang qua phòng Minh, cô thấy cửa phòng nó hé mở, và ánh mắt nó lại dán chặt vào cô từ trong bóng tối. Cô vội vàng bước nhanh hơn, không dám nhìn lại.
Trong phòng ngủ, Hùng đã nằm sẵn trên giường, cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi. Dù đã bốn mươi tám tuổi, ông vẫn giữ được thân hình tương đối săn chắc nhờ tập thể dục đều đặn. Nhưng khi nhìn thấy cơ thể chồng, Yến không hề cảm thấy một chút ham muốn nào. Cô chỉ thấy sợ hãi và tội lỗi.
Cô chậm rãi cởi bỏ quần áo, chỉ để lại bộ đồ lót cotton đơn giản, rồi trèo lên giường, nằm quay lưng về phía chồng. Nhưng Hùng không để cô trốn tránh. Ông vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào người mình, bàn tay thô ráp bắt đầu mân mê bầu ngực căng tròn của cô qua lớp vải cotton.
“Anh nhớ em quá… Cả tuần rồi không được chạm vào em…” Hùng thì thầm vào tai vợ, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô.
Yến nhắm chặt mắt, cố gắng kìm nén cảm giác ghê tởm và tội lỗi. Cô để mặc cho chồng sờ soạng cơ thể mình, cố gắng giả vờ rên lên những tiếng khe khẽ như mọi lần. Nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh của Minh lại hiện lên – đôi mắt thèm khát, bàn tay mạnh mẽ, con cặc to lớn, những cú thúc sâu và mạnh khiến cô lên đỉnh hết lần này đến lần khác. Và cô kinh hoàng nhận ra rằng, lồn cô đã bắt đầu ươn ướt – không phải vì chồng, mà vì cô đang nghĩ đến con trai mình.
Hùng lật người vợ nằm ngửa ra, cúi xuống hôn lên môi cô. Yến đáp lại một cách máy móc, môi hé mở để lưỡi chồng luồn vào, nhưng cô không hề cảm thấy gì. Cô như một cái xác không hồn, để mặc cho chồng làm những gì ông ta muốn.
Hùng cởi áo ngực của vợ ra, cúi xuống ngậm lấy núm vú cương cứng của cô. Yến rên lên một tiếng – nhưng đó không phải là tiếng rên của khoái cảm, mà là tiếng rên của đau đớn và nhục nhã. Cô nhớ đến cách Minh bú vú cô – cuồng nhiệt, thô bạo, nhưng lại khiến cô sướng đến phát điên. Còn chồng cô, ông ta bú vú cô một cách nhàm chán, đều đều, không mang lại cho cô bất kỳ cảm giác gì ngoài sự trống rỗng.
Rồi Hùng kéo quần lót của vợ xuống, banh rộng hai đùi cô ra, và thúc con cặc của mình vào. Nó nhỏ hơn của Minh – ngắn hơn, mỏng hơn – và Yến gần như không cảm thấy gì khi nó chui vào lồn cô. Cô đã quen với cảm giác được lấp đầy bởi con cặc to lớn của con trai, nên con cặc của chồng giờ đây chẳng khác nào một cây tăm nhỏ bé, không thể chạm đến những điểm sâu bên trong cô, không thể mang lại cho cô bất kỳ khoái cảm nào.
Nhưng cô vẫn phải giả vờ. Cô rên lên, lưng ưỡn lên, móng tay cào nhẹ vào lưng chồng, làm tất cả những động tác mà một người vợ phải làm khi chồng mình đang địt mình. Cô giả vờ lên đỉnh, giả vờ run rẩy, giả vờ thỏa mãn. Nhưng sâu bên trong, cô chỉ cảm thấy trống rỗng và ghê tởm chính mình.
Khi Hùng xuất tinh xong và lăn ra ngủ, Yến nằm im, mắt mở to nhìn lên trần nhà tối om. Nước mắt lại lặng lẽ trào ra, thấm ướt gối. Cô vừa ngủ với chồng, nhưng trong đầu cô chỉ có hình ảnh của con trai. Cô đã giả vờ lên đỉnh với chồng, nhưng thực tế cô chỉ muốn được con trai địt mình thêm lần nữa.
Cô là một con đĩ. Một con đĩ loạn luân. Một người mẹ lăng loàn không xứng đáng được sống.
Nhưng dù có tự nguyền rủa bản thân thế nào đi nữa, cô cũng không thể thay đổi được sự thật rằng, khi nghĩ về Minh, lồn cô lại ươn ướt, tim cô lại đập nhanh, và má cô lại phiếm hồng. Cô đã sa vào vực sâu của tội lỗi, và cô không còn đường nào để quay đầu nữa.
Trong khi đó, ở phòng bên cạnh, Minh nằm trên giường, tay cầm điện thoại, mở lại đoạn video quay cảnh mẹ đang bị cậu địt. Cậu nghe thấy tiếng rên rỉ giả tạo của mẹ từ phòng bố mẹ vọng qua bức tường mỏng, và cậu mỉm cười. Cậu biết mẹ đang giả vờ. Cậu biết mẹ không hề cảm thấy gì với bố. Bởi vì cậu đã cho mẹ nếm trải những khoái cảm thực sự, những khoái cảm mà chỉ có cậu mới mang lại được cho mẹ.
Và cậu biết rằng, sớm thôi, mẹ sẽ lại tìm đến cậu. Không phải vì bị ép buộc, mà vì chính cơ thể mẹ sẽ khao khát cậu, sẽ đòi hỏi cậu, sẽ không thể sống thiếu cậu được nữa.
Minh tắt điện thoại, nhắm mắt lại, và chìm vào giấc ngủ với một nụ cười hài lòng trên môi.
