Buổi sáng, Yến tỉnh dậy trong vòng tay con trai với một cảm giác hỗn độn không thể gọi tên. Ánh nắng sớm mai len qua khe rèm cửa, rọi những vệt sáng vàng nhạt lên tấm ga giường xám tro đã nhăn nhúm và loang lổ những vết ố của mồ hôi và tinh dịch khô cứng từ ba lần xuất tinh ngày hôm qua. Cô nằm im, lưng áp sát vào ngực Minh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc của nó bao bọc lấy mình, cảm nhận cánh tay rắn chắc của nó vẫn đang vòng qua eo cô, bàn tay to lớn đặt nhẹ trên bụng cô như một sự chiếm hữu thầm lặng.
Cô không dám cử động. Cô sợ rằng chỉ một chuyển động nhỏ thôi cũng sẽ đánh thức con trai, và rồi nó sẽ lại muốn cô thêm lần nữa. Nhưng đồng thời, một phần nào đó trong cô lại mong chờ điều đó. Cô ghê tởm chính mình vì cái suy nghĩ ấy. Cô là mẹ của nó, là người đã sinh ra nó, vậy mà giờ đây cô lại đang nằm trần truồng trong vòng tay nó, lồn cô vẫn còn đang rỉ ra thứ tinh dịch trắng đục từ ba lần nó bắn vào sâu trong tử cung cô, và cô lại đang mong chờ nó tiếp tục.
Nhưng điều cô lo sợ đã không xảy ra. Khi Minh tỉnh dậy, nó chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán cô, thì thầm “Chào buổi sáng mẹ”, rồi rời khỏi giường, mặc quần áo và xuống nhà. Không có sự vồ vập, không có những đòi hỏi, không có những cái chạm thô bạo. Chỉ có một nụ hôn nhẹ nhàng và một lời chào buổi sáng như thể mọi chuyện giữa họ là điều bình thường nhất trên đời.
Yến nằm im trên giường thêm một lúc lâu, lòng đầy bối rối và khó hiểu. Cô đã tưởng tượng ra một viễn cảnh kinh khủng hơn nhiều – rằng Minh sẽ nhân cơ hội bố vắng nhà mà vồ vập cô liên tục, rằng nó sẽ biến cô thành nô lệ tình dục của nó, rằng cô sẽ phải chịu đựng những trận địt dài hàng giờ mỗi ngày cho đến khi kiệt sức. Nhưng không, những gì cô lo sợ đã không xảy ra. Và điều đó càng khiến cô bối rối hơn.
Những ngày sau đó, Yến dần nhận ra một sự thay đổi kỳ lạ ở con trai mình. Minh thằng con trai vốn lười biếng, thường xuyên bị bố mẹ nhắc nhở mới chịu làm việc nhà giờ đây bỗng trở nên chăm chỉ và chu đáo đến khó tin. Mỗi sáng, cậu dậy sớm từ sáu giờ, đi chợ mua đồ ăn tươi sống, rồi về nhà tự tay nấu bữa sáng cho mẹ và em gái. Những món cậu nấu không cầu kỳ nhưng đầy đủ dinh dưỡng khi thì bát phở nóng hổi thơm lừng mùi quế hồi, khi thì đĩa trứng ốp la vàng ruộm ăn kèm bánh mì giòn tan, khi thì nồi cháo cá thanh mát cho những ngày mẹ mệt mỏi.
Lần đầu tiên nhìn thấy con trai đeo tạp dề đứng trong bếp, tay thoăn thoắt thái hành, khuôn mặt nghiêm túc và tập trung như đang làm một việc gì đó rất quan trọng, Yến đã đứng sững ở cửa bếp, đôi mắt long lanh mở to đầy ngỡ ngàng. Cô chưa từng thấy Minh như thế này bao giờ. Trước đây, nó chỉ là một thằng nhóc lười nhác, suốt ngày cắm mặt vào điện thoại hoặc máy tính, chỉ khi nào bị bố mẹ la mắng mới chịu động tay vào việc nhà. Vậy mà giờ đây, nó đang tự mình nấu ăn cho cô, với một vẻ thành thạo và chu đáo đến lạ.
“Minh… con… con dậy sớm thế? Con đang nấu gì đấy?” Yến hỏi, giọng run run vì xúc động và ngỡ ngàng.
Minh quay lại, nở một nụ cười ấm áp. Sáng nay cậu mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần short thể thao, mái tóc hơi rối vì chưa kịp chải, trông thật trẻ trung và đầy sức sống. “Con nấu cháo cá cho mẹ. Hôm qua mẹ… mẹ mệt nhiều rồi. Cần bồi bổ. Mẹ ra bàn ngồi đi, sắp xong rồi ạ.”
Nghe nhắc đến chuyện “hôm qua mệt nhiều”, Yến đỏ bừng mặt, vội vàng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt con trai. Nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ. Đã bao lâu rồi cô không được ai chăm sóc như thế này? Đã bao lâu rồi cô không được ai nấu cho một bữa sáng, hỏi han xem cô có mệt không, có muốn ăn gì không? Chồng cô Hùng trước đây cũng từng quan tâm cô như thế, nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm về trước. Còn bây giờ, ông ta chỉ biết công việc và những cuộc nhậu triền miên, bỏ bê cô đến mức cô cảm thấy mình như một cái bóng vô hình trong chính ngôi nhà của mình.
Vậy mà giờ đây, chính con trai cô đứa con mà cô đã phản bội, đã để cho nó địt mình lại đang chăm sóc cô một cách chu đáo và dịu dàng đến thế. Điều đó khiến lòng cô vừa ngọt ngào vừa cay đắng, vừa cảm động vừa tội lỗi.
Những ngày tiếp theo, Minh tiếp tục duy trì những hành động quan tâm ấy. Cậu không chỉ nấu ăn, mà còn chủ động dạy em gái Nhi học bài. Trước đây, việc dạy Nhi học luôn là trách nhiệm của Yến hoặc Hùng, còn Minh thì chẳng bao giờ quan tâm. Nhưng giờ đây, cậu tự nguyện ngồi hàng giờ bên bàn học cùng em gái, kiên nhẫn giảng giải từng bài toán khó, từng câu văn phức tạp. Cậu còn chơi cờ với Nhi, cùng em xem phim hoạt hình, thậm chí còn chở em đi mua sách vở và đồ dùng học tập. Những điều mà trước đây chỉ khi nào bố mẹ nhắc nhở cậu mới làm, giờ đây cậu làm một cách tự nguyện và vui vẻ.
Nhi rất thích sự thay đổi này của anh trai. Con bé líu lo khoe với mẹ: “Mẹ ơi, dạo này anh Minh lạ lắm. Ảnh hiền hơn, chịu khó hơn, còn dạy con học nữa. Con thích anh Minh phiên bản này hơn nhiều!”
Yến nghe con gái nói vậy, lòng lại dậy lên một cảm xúc khó tả. Cô biết lý do đằng sau sự thay đổi ấy của Minh là gì. Nó không phải tự nhiên mà trở nên tốt đẹp như vậy. Nó đang cố gắng chinh phục cô không chỉ bằng những trận địt thỏa mãn cơ thể cô, mà còn bằng sự quan tâm, chăm sóc, và tình cảm chân thành. Nó đang cố gắng lấp đầy khoảng trống mà chồng cô đã bỏ lại, đang cố gắng trở thành một người đàn ông thực thụ trong mắt cô theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen.
Và điều đáng sợ nhất là, nó đang thành công.
Đối với Yến, Minh còn thể hiện sự quan tâm một cách tinh tế và sâu sắc hơn nữa. Cậu giúp cô làm việc nhà – những việc mà trước đây cậu chưa từng đụng tay vào. Cậu rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, thậm chí còn học cách ủi đồ để giúp mẹ. Mỗi buổi chiều, khi Yến đi làm về, cậu đã chuẩn bị sẵn một cốc nước mát hoặc một đĩa trái cây tươi ngon, đặt trên bàn phòng khách cùng với một nụ cười ấm áp: “Mẹ đi làm về mệt rồi. Mẹ ngồi nghỉ đi, để con làm cho.”
Những lúc rảnh rỗi, cậu thường ngồi bên cạnh mẹ, trò chuyện về công việc của cô ở đài truyền hình. Cậu hỏi han về những áp lực cô đang gặp phải, về những đồng nghiệp khó chịu, về những dự án căng thẳng. Cậu lắng nghe cô một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời khuyên hoặc chỉ đơn giản là gật đầu đồng cảm. Cậu không còn là đứa trẻ chỉ biết đòi hỏi và nhận lấy từ mẹ nữa. Cậu đã trở thành một người bạn, một chỗ dựa tinh thần cho cô điều mà chồng cô đã không làm được từ rất lâu.
Có một buổi tối, khi cả hai cùng ngồi xem tivi trong phòng khách, Yến mặc một bộ đồ ở nhà giản dị nhưng lại vô cùng tôn lên vóc dáng của cô. Đó là chiếc váy ngủ satin mỏng tang màu xanh pastel nhạt, dài qua gối, xẻ tà nhẹ hai bên. Chất liệu satin bóng mượt, mềm mại như nước, ôm sát từng đường cong cơ thể cô bầu ngực căng tròn đầy đặn ép sát vào lớp vải mỏng, hai núm vú hồng đất sẫm cương cứng in rõ thành hai điểm nhọn khiêu khích; eo thon với chút bụng mềm mại đẫy đà; cặp mông tròn lẳn căng mọng ép xuống mặt ghế sofa, thịt mông trắng mịn tràn ra hai bên. Bên trong, cô mặc chiếc quần lót ren màu trắng ngà nhỏ xíu, phần trước mỏng dính ép sát vào bướm mọng nước, phần sau là sợi dây mảnh lọt sâu vào khe mông tròn lẳn, gần như không che được gì.
Minh ngồi bên cạnh, mắt không thể rời khỏi cơ thể mẹ. Nhưng cậu không làm gì quá đáng. Cậu chỉ nhẹ nhàng vòng tay qua eo mẹ, kéo cô ngồi sát vào lòng mình. Yến giật mình, đỏ mặt, cố gắng đẩy ra: “Minh… con… con làm gì vậy? Bỏ mẹ ra…”
“Nhưng con chỉ muốn ôm mẹ thôi. Mẹ yên tâm, con sẽ không làm gì quá đáng đâu. Chỉ ôm thôi.” Minh thì thầm vào tai mẹ, giọng dịu dàng và trấn an.
Yến ngập ngừng, nhưng rồi cũng từ từ thả lỏng cơ thể, để mặc cho con trai ôm mình trong lòng. Cô tựa lưng vào ngực nó, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc của nó bao bọc lấy mình, cảm nhận bàn tay to lớn của nó đặt nhẹ trên bụng cô, không di chuyển, không sờ soạng, chỉ đơn giản là đặt ở đó như một sự che chở. Cảm giác ấy thật kỳ lạ vừa ấm áp, vừa an toàn, vừa ngọt ngào, nhưng cũng vừa tội lỗi. Cô biết mình không nên để con trai ôm mình như thế này. Nhưng cô không thể phủ nhận rằng cô thích nó. Cô thích được ôm, được che chở, được quan tâm. Và Minh đang cho cô tất cả những điều đó.
Những ngày sau, những cử chỉ thân mật như vậy diễn ra thường xuyên hơn. Minh không bao giờ đi quá giới hạn cậu không đòi hỏi quan hệ, không ép buộc mẹ làm bất cứ điều gì cô không muốn. Nhưng cậu luôn tìm cách chạm vào cô một cách nhẹ nhàng và tinh tế. Khi đi ngang qua, cậu lướt nhẹ bàn tay lên eo cô. Khi cô đang nấu ăn, cậu đứng sau lưng, với tay lấy thứ gì đó trên kệ, cố tình để ngực chạm nhẹ vào lưng cô. Khi cả hai cùng xem tivi, cậu lại kéo cô ngồi vào lòng, tay vuốt ve nhẹ nhàng lên đùi cô qua lớp vải váy mỏng. Những cái chạm ấy không thô bạo, không vồ vập, nhưng đủ để khiến tim Yến đập nhanh hơn, má cô ửng hồng, và lồn cô lại ươn ướt một cách đầy nhục nhã.
Có một lần, khi cô đang đứng trước gương trong phòng ngủ, mặc thử một chiếc váy mới mua chiếc váy liền thun màu đỏ rượu vang, cổ khoét sâu để lộ khe ngực sâu hun hút, bó sát từng đường cong cơ thể Minh bất ngờ bước vào. Cậu đứng sau lưng cô, nhìn hình ảnh phản chiếu của hai mẹ con trong gương, rồi thì thầm: “Mẹ đẹp quá. Mẹ mặc gì cũng đẹp hết. Nhưng con thích nhất là khi mẹ mặc váy ngủ satin. Lúc đó trông mẹ vừa thanh lịch vừa gợi cảm.”
Yến đỏ mặt, cúi gằm xuống, không dám nhìn vào mắt con trai trong gương. Nhưng trong lòng cô lại dâng lên một niềm vui nhỏ bé, một cảm giác được khen ngợi và được ngưỡng mộ. Đã bao lâu rồi cô không được ai khen mình đẹp? Chồng cô đã không còn nhìn cô bằng ánh mắt say đắm như ngày xưa nữa. Vậy mà con trai cô đứa con mà cô đã sinh ra lại đang nhìn cô bằng ánh mắt ấy, đang khen cô bằng những lời nói ấy, đang khiến cô cảm thấy mình vẫn còn là một người đàn bà quyến rũ và đáng được yêu thương.
Một buổi tối khác, khi Nhi đã đi ngủ, Minh và Yến ngồi ngoài ban công, cùng nhìn lên bầu trời đầy sao. Yến mặc bộ đồ ngủ bằng cotton mềm mại – áo thun rộng màu trắng và quần short ngắn cũn để lộ cặp đùi thon dài trắng muốt. Cô không mặc áo ngực bên trong, bầu ngực căng tròn tự do đung đưa dưới lớp vải mỏng, hai núm vú cương cứng in rõ thành hai điểm nhọn. Minh ngồi bên cạnh, khoác một chiếc áo khoác nhẹ lên vai mẹ, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Mẹ này… con biết mẹ đã phải chịu rất nhiều áp lực. Công việc ở đài truyền hình, chuyện với bố, chuyện với… con. Nhưng mẹ yên tâm, từ giờ con sẽ luôn ở bên mẹ. Con sẽ chăm sóc mẹ, bảo vệ mẹ. Mẹ không cần phải gồng mình lên nữa. Có con ở đây rồi.” Minh thì thầm, giọng trầm ấm và chân thành.
Yến nghe những lời ấy, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Cô quay sang nhìn con trai, đôi mắt long lanh đẫm lệ. Cô chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, chính con trai mình sẽ nói với mình những lời như vậy. Cô chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, chính con trai mình sẽ trở thành chỗ dựa tinh thần cho mình.
Và rồi, gần như vô thức, cô gục đầu vào vai Minh, để mặc cho nước mắt lặng lẽ trào ra. Minh vòng tay ôm lấy mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn ngang vai của cô, thì thầm những lời an ủi. Cả hai ngồi như vậy thật lâu dưới bầu trời đầy sao, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ tận hưởng sự ấm áp và bình yên trong vòng tay nhau.
Đêm hôm đó, khi Yến trở về phòng mình, cô nằm trên giường mà lòng đầy rối bời. Cô nhận ra rằng mình đã bắt đầu có những cảm xúc khác lạ đối với con trai – không chỉ là tình mẫu tử, không chỉ là sự khao khát thể xác, mà còn là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, phức tạp hơn. Cô đã bắt đầu dựa dẫm vào nó, đã bắt đầu mong chờ những cử chỉ quan tâm của nó, đã bắt đầu thấy hạnh phúc khi được nó ôm, được nó khen, được nó chăm sóc.
Và cô biết rằng, đây chính xác là điều mà Minh muốn. Nó không cần phải ép buộc cô nữa. Nó đang từ từ chinh phục cô bằng sự dịu dàng và quan tâm, đang từ từ khiến cô rơi vào lưới tình của nó mà không hề hay biết. Và điều đáng sợ nhất là, cô không hề muốn chống cự lại điều đó.
Một tuần trôi qua trong sự bình yên đến lạ. Minh không hề đòi hỏi quan hệ, không hề nhắc đến chuyện tình dục, không hề có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn. Nhưng cậu luôn ở đó, luôn bên cạnh mẹ, luôn quan tâm và chăm sóc cô một cách chu đáo nhất. Và chính điều đó đã khiến bức tường phòng thủ trong lòng Yến dần dần sụp đổ.
Cô không còn cảnh giác với Minh nữa. Cô bắt đầu chủ động trò chuyện với nó nhiều hơn, bắt đầu cười nhiều hơn, bắt đầu thoải mái hơn khi ở bên nó. Cô thậm chí còn bắt đầu ăn mặc gợi cảm hơn khi ở nhà – những chiếc váy ngủ satin mỏng tang, những chiếc áo thun bó sát không áo ngực, những chiếc quần short ngắn cũn cỡn để lộ cặp đùi thon dài trắng muốt. Cô không cố ý làm vậy, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, cô muốn được Minh nhìn ngắm, muốn được nó khen ngợi, muốn được nó chạm vào.
Và Minh nhận thấy tất cả những điều đó. Cậu biết kế hoạch của mình đang tiến triển tốt đẹp. Cậu đã chinh phục được cơ thể mẹ bằng những trận địt thỏa mãn. Giờ đây, cậu đang chinh phục trái tim mẹ bằng sự quan tâm và dịu dàng. Và cậu biết rằng, sớm thôi, mẹ sẽ hoàn toàn thuộc về cậu – cả thể xác lẫn tâm hồn.
Buổi tối ngày thứ bảy, khi cả hai lại ngồi ôm nhau xem tivi trong phòng khách, Yến bất ngờ lên tiếng, giọng thì thầm như sợ ai nghe thấy: “Minh này… cảm ơn con… vì những ngày qua đã chăm sóc mẹ… Mẹ… mẹ thực sự rất cảm kích…”
Minh mỉm cười, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán mẹ. “Không có gì đâu mẹ. Con đã nói rồi, con yêu mẹ. Và con sẽ luôn ở bên mẹ, chăm sóc mẹ, bảo vệ mẹ. Mãi mãi.”
Yến không trả lời, chỉ khẽ gục đầu vào ngực con trai, lòng ngập tràn một cảm giác ấm áp và bình yên đến kỳ lạ. Cô biết mình đang bước trên một con đường đầy tội lỗi và nguy hiểm. Nhưng lúc này đây, trong vòng tay của Minh, cô không còn muốn nghĩ về điều gì khác nữa. Cô chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này khoảnh khắc mà cô cảm thấy mình được yêu thương và che chở, dù người mang lại cho cô cảm giác ấy chính là đứa con trai mà cô đã sinh ra.
Và cô biết rằng, sự bình yên này sẽ không kéo dài được lâu. Sớm thôi, ngọn lửa dục vọng sẽ lại bùng cháy, và cô sẽ lại rơi vào vòng tay của con trai mình một lần nữa. Nhưng lần sau, khi điều đó xảy ra, cô sẽ không còn kháng cự nữa. Bởi vì cô đã hoàn toàn bị chinh phục không chỉ bởi những khoái cảm thể xác, mà còn bởi sự dịu dàng và tình cảm chân thành mà Minh đã dành cho cô.
