Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 19



**Chương 19: Đêm thân mật trước khi Hoàng đi công tác

Đêm đã khuya. Ở ngôi nhà sang trọng ấm cúng.

Hà nằm trên giường phòng riêng, đèn ngủ hắt vàng nhạt nhẽo. Cô không ngủ được. Trong tay cô là chiếc điện thoại, màn hình sáng rực với đoạn video cô đã quay lén từ nhà Ngọc Anh. Tiếng rên rỉ của bạn cô, tiếng thở hổn hển của ông Lương, và những âm thanh va chạm da thịt cứ vang lên như xát muối vào tai Hà.

Cô vừa xem vừa cắn môi, hai má đỏ bừng. Cảm giác ghê tởm lẫn với một thứ tò mò mơ hồ khiến cơ thể cô nóng ran. Ngọc Anh trông sung sướng đến thế, thật sự sung sướng, không phải giả vờ như cô vẫn từng làm với Hoàng. Hà tắt video, ôm mặt thở dốc. Cô đã hứa với lòng sẽ không bao giờ để Ngọc Anh biết về đoạn phim này, nhưng cũng không thể xóa nó đi. Nó như một thứ chứng cớ tội lỗi, vừa đáng sợ vừa… kích thích.

Cánh cửa phòng mở ra. Hoàng bước vào, hơi men nồng nặc tỏa ra từ người anh. Anh cởi áo sơ mi, lộ ra thân hình gầy gò, không săn chắc như… Hà vội lắc đầu xua đuổi suy nghĩ đó.

“Em còn thức à?” Hoàng ngồi xuống giường, tay sờ vào má Hà.

“Ừ, anh uống nhiều à?”

“Tiếp khách thôi. Anh nhớ em.”

Hoàng nằm xuống, ôm lấy vợ từ phía sau. Tay anh luồn vào trong váy ngủ của Hà, sờ soạng vội vàng. Hà biết, nếu cô từ chối lần nữa, Hoàng sẽ nghi ngờ. Gần đây cô luôn tìm cớ tránh né, và anh đã bắt đầu nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

“Em…” Hà định nói gì đó nhưng Hoàng đã lật cô nằm ngửa, hôn vội lên cổ.

Hoàng hôn lên cổ cô, hơi thở ấm áp phả vào da: “Mai anh đi rồi, đêm nay… mình làm một lần nhé?”

Hà biết không thể từ chối. Nếu cô khước từ đêm nay, Hoàng nhất định sẽ nghi ngờ. Cô gật đầu nhẹ, để mặc chồng dẫn mình lên giường.

“Tắt đèn đi anh…” Hà thì thầm khi Hoàng định bật đèn ngủ.

“Sao vậy em? Mình vẫn hay bật đèn mà?” Hoàng ngạc nhiên.

“Em… em ngại. Hôm nay em không được khỏe, tắt đèn cho em thoải mái…” Hà lí nhí, thực ra cô sợ Hoàng nhìn thấy ánh mắt mơ hồ của mình, sợ anh biết cô đang nghĩ đến… người khác.

Hoàng cười, tắt đèn: “Được rồi, nghe lời em.”

Căn phòng chìm vào bóng tối. Hoàng ôm lấy Hà, hôn lên môi cô. Lưỡi anh luồn vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô nhẹ nhàng. Hà cố gắng đáp lại, nhưng trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh ông Quân – thân thể rắn chắc, hôn môi cô thô bạo đến đau.

“Ưm…” Hà rên nhẹ, không phải vì Hoàng, mà vì cô đang tưởng tượng.

Một tay Hoàng luồn vào trong váy ngủ, nắm lấy bầu vú xoa nắn. Hà cảm thấy tay anh nhẹ nhàng quá, không giống như… cô vội xua đuổi suy nghĩ.

“Em… em sướng không?” Hoàng thì thầm bên tai, tay trượt xuống bụng.

“Sướng… em sướng…” Hà đáp vội, giọng hơi run.

Tay Hoàng tiếp tục trượt xuống dưới, chạm vào quần lót của Hà. Anh sờ thấy cô đã ướt – nhưng đó là vì cô vừa xem video, vừa nghĩ đến ông Quân, không phải vì anh.

“Ưm… anh…” Hà rên lên khi ngón tay Hoàng chạm vào hạt le, nhưng trong đầu cô lại là cảnh ông Quân dùng ngón tay thô ráp chà xát mạnh bạo.

“Em ướt rồi… em ham muốn anh à?” Hoàng hỏi, giọng hơi tự hào.

“Ưm… em muốn… anh cho em đi…” Hà nói dối, cô muốn kết thúc nhanh, sợ mình sẽ kêu tên nhầm.

Hoàng cởi quần, đưa dương vật đã cương cứng chạm vào cửa mình Hà. Anh ấn nhẹ, rồi chậm rãi đẩy vào.

“Ư… a…” Hà rên lên, cảm giác được lấp đầy, nhưng… khác quá. Hoàng nhỏ hơn, mềm hơn, không làm cô căng đau như…

“Em… em chặt quá…” Hoàng thở dốc, bắt đầu nhấp chậm.

Hà ôm lấy cổ chồng, hai chân quấn quanh eo anh. Cô cố gắng nâng mông lên đón nhận, nhưng mỗi lần Hoàng nhấp vào, cô lại thấy thiếu thiếu. Anh không chạm được điểm sâu thẳm bên trong, không làm cô đau đớn kích thích như lần đó.

“Anh… anh mạnh lên…” Hà thì thầm, cố gắng tưởng tượng đó là ông Quân đang ở trên mình.

“Em… em chịu được không?” Hoàng lo lắng, anh sợ làm đau vợ.

“Chịu được… anh cứ mạnh lên… em thích… ưm…” Hà rên rỉ, giọng ngày một lớn.

Hoàng nghe vậy liền tăng tốc, nhấp mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên trong đêm tĩnh lặng.

“Ư… ư… a… anh ơi…” Hà rên lên, cơ thể cô bắt đầu co thắt. Cô tưởng tượng đến cảnh ông Quân đè mình xuống, thô bạo, không thương tiếc – và bất chợt, cô lên đỉnh, co giật mạnh.

“Em… em ra rồi à?” Hoàng ngạc nhiên vì vợ lên đỉnh nhanh như vậy.

“Ưm… em… em sướng…” Hà thở hổn hển, thực ra cô vừa lên đỉnh vì tưởng tượng đến ông Quân.

Hoàng nghe vậy càng hăng hái, nhấp nhanh hơn. Chỉ vài phút sau, anh rên lên: “Em… em ơi… anh ra… anh ra đây…”

Dòng tinh nóng hổi bắn vào trong cô. Hoàng gục xuống ngực vợ, thở hổn hển: “Em… em hôm nay khác quá… sao lại… sung sướng vậy?”

Hà vuốt tóc chồng, giọng nhẹ nhàng: “Vì… vì mai anh đi mà… em nhớ anh…”

“Anh cũng nhớ em… anh sẽ sớm về…” Hoàng hôn lên trán cô, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hà nằm đó, cảm thấy tinh dịch của chồng chảy ra từ trong mình. Cô thở dài, lòng rối bời. Cô vừa lừa dối chồng, vừa lừa dối chính mình. Cô lên đỉnh vì nghĩ đến ông Quân, không phải vì Hoàng.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, vào nhà tắm rửa sạch. Nhìn vào gương, cô thấy đôi mắt mình đỏ ngầu, đầy tội lỗi – nhưng cũng đầy khao khát.

Ngày mai Hoàng đi rồi, cô sẽ ở nhà một mình với ông Quân…

Hà nằm đó, cảm giác trống rỗng lan tỏa. Cô nhẹ nhàng đẩy chồng sang một bên, kéo chăn đắp cho anh. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ông Quân – cơ thể rắn chắc, thời gian kéo dài hàng tiếng đồng hồ, sự thô bạo nhưng đầy kích thích. Cô tự giận mình vì so sánh chồng với bố chồng, nhưng cơ thể cô thì thật khác. Nó vẫn thèm khát, vẫn trống trải.

: Ánh Mắt Từ Bóng Tối**

Trong phòng bên cạnh, ông Quân nằm trằn trọc trên giường. Ông vừa uống ít rượu để dễ ngủ, nhưng rượu lại làm ông nóng người, tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Bỗng nhiên, tiếng động lạ từ phòng vợ chồng con trai truyền đến. Ông ngồi bật dậy, tai dựng lên nghe ngóng.

“Ưm… ư… a… anh ơi…”

Là tiếng Hà. Tiếng rên rỉ đầy khoái cảm đó khiến ông Quân đứng hình. Giọng cô khác hẳn ngày thường – không còn e thẹn, mà đầy đam đê, thèm khát. Ông cảm thấy dương vật mình bỗng cương cứng trong quần ngủ.

“Phạch… phạch… phạch…”

Tiếng va chạm da thịt rõ mồn một vang lên, xen lẫn tiếng rên của Hà ngày một lớn: “Mạnh lên… anh cứ mạnh lên… em thích… ưm…”

Ông Quân nuốt nước bọt, tay không tự chủ được đưa xuống nắm lấy nơi đang căng tức. Ông tưởng tượng cảnh con dâu đang nằm dưới thân con trai mình, hai chân dang ra, miệng rên rỉ đầy dâm đãng. Hình ảnh đó khiến ông thở dốc, muốn xuất tinh ngay lập tức.

Một lúc sau, tiếng rên đột ngột tắt. Rồi giọng Hoàng thều thào: “Em… em ra rồi à?”

“Ưm… em… em sướng…” Giọng Hà đầy mệt mỏi nhưng thỏa mãn.

Ông Quân nghe thấy tiếng thở hổn hển của cả hai, rồi im bặt. Có lẽ Hoàng đã ra và đang nằm nghỉ.

Ông nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Bóng tối hành lang nuốt chửng ông. Ông đứng đó, tai dựng lên nghe ngóng.

“Anh sẽ sớm về…” Giọng Hoàng mơ màng, sắp ngủ đến nơi.

“Ừ… anh đi công tác một tuần… em sẽ nhớ anh…” Hà thì thầm.

Một tuần!

Ông Quân mở to mắt trong bóng tối. Một tuần. Nghĩa là… Hà sẽ ở nhà một mình với ông. Không có Hoàng. Không có ai canh chừng.

Tim ông đập thình thịch, dương vật cương cứng đến đau. Ông định quay về phòng thủ dâm để giải tỏa, thì bỗng nghe tiếng cửa mở.

Hà bước ra từ phòng ngủ, đi về phía nhà tắm.

Ông Quân đứng sững trong bóng tối, mắt không thể rời khỏi hình ảnh trước mắt.

Cô mặc bộ đồ ngủ hai dây màu đen mỏng tang, chất liệu ren xuyên thấu. Dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, ông có thể nhìn thấy rõ đường cong cơ thể cô – bầu vú căng tròn chảy xệ nhẹ sau khi được ôm ấp, hai đầu ti hồng hào lộ rõ qua lớp vải mỏng. Chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn, chỉ che được nửa mông, để lộ hai đùi trắng nõn dài thon thả. Tóc cô xõa xuống vai, mặt đỏ bừng vừa thỏa mãn xong, đôi môi hơi mở thở nhẹ.

Hà đi qua chỗ ông Quân đang đứng, cách ông chỉ vài bước chân. Mùi hương cơ thể cô – mùi của phụ nữ vừa được làm tình xong – bay vào mũi ông khiến ông choáng váng. Cô không hề biết có người đang nhìn mình chằm chằm từ bóng tối.

Ông Quân nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi cô biến vào nhà tắm, đóng cửa lại. Tiếng nước chảy róc rách vang lên.

Ông đứng đó, tay vẫn nắm chặt dương vật đang căng cứng trong quần. Một tuần. Bảy ngày. Bảy đêm. Chỉ có ông và Hà.

Nước trong nhà tắm vẫn chảy. Ông Quân tưởng tượng cảnh Hà đang đứng dưới vòi sen, nước chảy tràn trên làn da trắng nõn, tay cô vuốt ve nơi vừa được con trai ông đụ vào…

Ông rên nhẹ một tiếng, nhanh chóng quay về phòng mình. Ông cần phải thủ dâm ngay lập tức, nếu không ông sẽ điên mất. Nhưng trong đầu ông, kế hoạch đã bắt đầu hình thành.

Một tuần. Đủ thời gian để cô ấy quên đi sự sợ hãi. Đủ thời gian để cô ấy nhớ lại cảm giác của ông. Đủ thời gian…

Ông Quân nằm trên giường, tay sụt cầm cặc nhanh, mắt nhắm nghiền hình dung Hà trong bộ đồ ngủ sexy vừa rồi. Khi xuất tinh, ông thì thầm: “Hà… con dâu ngoan… bố sẽ chăm sóc con….” – Dường như con thú của ông Quân sẽ trở lại sau thời gian ngủ đông,

Ở phòng bên, Hà bước ra khỏi nhà tắm, lau khô tóc. Cô không biết rằng thân thể mình vừa bị ông Quân nhìn thấy trần trụi qua lớp vải mỏng, và rằng người đàn ông kia đang lên kế hoạch cho bảy ngày định mệnh sắp tới.

Cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo dù vừa tắm nước nóng. Cô ôm lấy vai, bước về phòng ngủ, nơi Hoàng đã ngủ say.

Và ở phòng bên, ông Quân cũng vừa thỏa mãn xong, nhưng đôi mắt ông vẫn mở to trong bóng tối, đầy thèm khát…

Sáng hôm sau, Hoàng ăn sáng với vẻ mặt áy náy.

“Em ơi, anh phải đi công tác đầu tươi một tuần. Công ty đột xuất có việc gấp ở Đà Nẵng.”

Hà gật đầu, không nói gì.

“Em đi cùng anh nhé? Coi như nghỉ ngơi, trăng mật lần hai.”

Hà ngẩng lên nhìn chồng. Anh ấy tốt, yêu cô, nhưng… cô nhớ đến ông Quân sẽ ở nhà một mình. Một thứ cảm xúc mơ hồ, không tên khiến cô lắc đầu: “Em ở lại đi, công ty em đang bận dự án. Anh đi cẩn thận nhé.”

“Em chắc chứ?”

“Chắc. Em ở nhà chăm sóc bố cũng được, bố già rồi, ở một mình anh không yên tâm.”

Hoàng cười, hôn lên trán vợ: “Vợ anh ngoan quá. Anh đi đây.”

Tối hôm đó, trước ngày Hoàng lên đường, anh ôm Hà từ phía sau khi cô đang rửa bát. Hơi thở anh ấm áp bên tai cô: “Anh sẽ nhớ em nhiều. Một tuần dài lắm.”

Hà biết ý anh. Cô cố gắng mỉm cười, quay lại hôn nhẹ lên môi chồng: “Em cũng nhớ anh.”

Hoàng dẫn Hà vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Lần này anh cố gắng chậm rãi hơn, muốn “đền bù” cho lần trước ngắn ngủi. Anh cởi từng nút áo của Hà, hôn lên vai, lên ngực cô. Hà nằm im, để mặc chồng làm, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đang xem trong video – cảnh Ngọc Anh bị ông Lương đè xuống, những động tác mạnh bạo, tiếng rên rỉ đầy khoái cảm.

“Em… em có đang suy nghĩ gì không?” Hoàng nhận ra sự mất tập trung của vợ, dừng lại hỏi.

Hà giật mình, vội ôm lấy cổ chồng: “Không… em chỉ… hơi mệt. Anh tiếp đi…”

Cô chủ động hôn Hoàng, cố gắng đưa mình vào vai diễn người vợ ngoan hiền. Hoàng nhập vào cô, nhịp nhàng chậm rãi. Hà rên nhẹ, giả vờ thỏa mãn, nhưng cơ thể cô khô ráp, không có chút kích thích thực sự nào. Cô nhắm mắt, trong bóng tối của mi mắt, cô tưởng tượng đang là ông Quân đang ở trên mình, là thân thể săn chắc đen sạm đang đè nặng xuống cô, là giọng nói khàn khàn thô lỗ đang thì thầm vào tai.

“Em… em sung sướng không?” Hoàng thở hổn hển hỏi.

“Ưm… em… em sướng…” Hà đáp, nhưng trong lòng cảm thấy trống rỗng đến tột cùng.

Hoàng tăng tốc, rồi rên lên xuất tinh sau khoảng mười phút – lâu hơn lần trước, nhưng với Hà vẫn là một khoảng thời gian đầy giả tạo. Cô ôm lấy chồng, vỗ về anh: “Anh giỏi lắm… em yêu anh…”

Khi Hoàng ngủ say, Hà lặng lẽ đứng dậy vào nhà tắm. Cô nhìn vào gương, thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình, đôi mắt ánh lên thứ gì đó… đói khát. Cô mở vòi nước, rửa sạch những gì còn sót lại của chồng trong cơ thể, nhưng không thể rửa sạch cảm giác trống trải đang ngày một lớn dần.

Sáng hôm sau, Hoàng lên máy bay. Hà về nhà, trong lòng có một thứ hồi hộp lạ thường. Ban đầu, mọi thứ diễn ra bình thường đến mức kỳ lạ. Ông Quân đi làm cả ngày, tối về ăn cơm trong im lặng lịch sự. Ông cố tình tránh mặt cô, ăn xong là vào phòng đóng cửa. Hà cảm thấy kỳ quặc – như thể ông đang cố gắng chuộc lỗi, hoặc sợ hãi chính mình.

Đêm thứ hai, Hà nghe tiếng ông Quân tắm khuya. Cô đứng trong bóng tối hành lang nhìn qua khe cửa – hơi nước mờ ảo, thân thể cao lớn của ông đang lau khô. Cô vội vã chạy về phòng, tim đập thình thịch.

Đêm thứ ba, trời đổ mưa to. Ông Quân về muộn, ướt sũng từ đầu đến chân vì bị mắc mưa. Ông ngồi ngoài phòng khách uống rượu để xua tan cái lạnh, không thay quần áo ngay.

Sáng ra, Hà gọi ông dậy ăn sáng nhưng không thấy tiếng trả lời. Cô đẩy cửa phòng ông Quân, hoảng hốt khi thấy ông nằm co quắp trên giường, mặt đỏ bừng, thở hổn hển.

“Bố! Bố ơi!”

Hà chạy đến sờ trán ông – nóng hừng hực, như lửa đốt. Ông Quân sốt cao, lảm nhảm trong mê man: “Hà… con… bố xin lỗi… bố không cố ý…”

Hà gọi điện cho bác sĩ, được khuyên cho uống thuốc hạ sốt và lau người bằng nước ấm liên tục. Cô do dự, nhưng rồi bản năng mách bảo cô phải chăm sóc.

Cô lấy chậu nước ấm, khăn mềm, rồi ngồi bên giường ông Quân. Cô nhẹ nhàng cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi của ông ra. Thân thể ông lộ ra – săn chắc, cơ bụng rắn chắc, da ngăm khỏe mạnh dù đang ốm. Hà run rẩy lau từng vùng da, từ ngực xuống bụng, cảm nhận hơi nóng tỏa ra từ cơ thể ông.

Khi lau đến vùng bụng dưới, ông Quân cựa quậy. Hà rụt tay lại, nhưng rồi tiếp tục. Cô thay khăn khô, lau mồ hôi trên trán, cổ, nách ông. Mùu nam tính nồng nặc từ cơ thể ông Quân bay lên khiến cô choáng váng.

Đến chiều, ông Quân tỉnh lại chút ít, nhưng vẫn mệt lả. Ông nhìn Hà, giọng khàn khàn: “Con… con về phòng đi… để bố tự lo…”

“Không được, bố đang sốt cao. Con phải chăm sóc.”

Bàn luận : Cơn ốm này ôm Quân ốm có vẻ rất nặng. Liệu Hà sẽ chăm sóc ông Quân như thế nào? Các bạn đón chờ ở chương mới nhé, ai đọc tới đây vào bình luận cái cho có động lực viết tiếp nhé,


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.