Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 18



# Chương 18 : Ông Lương an ủi, căn bếp yêu dấu

Ngọc Anh về đến nhà lúc năm giờ chiều, trời còn sáng rõ. Cô không đi thẳng vào phòng mình mà lách sang phòng ông Lương ở dãy bên – nơi ông vẫn ở sau khi vợ qua đời. Tim cô đập thình thịch, tay cầm chặt chiếc điện thoại trong đó chứa bằng chứng chết người: bức ảnh Hà chụp được cảnh cô và ông Lương quan hệ ở nhà. Ngọc Anh đẩy cửa bước vào sắc mặt tái mét, đôi chân như mềm nhũn. Cô vừa tan làm sớm, suốt quãng đường về lòng cô nặng trĩu lo âu. Hôm nay Hà – người bạn thân thiết nhất đã biết hết bí mật giữa cô và ba chồng. Cô không ngờ mọi chuyện lại đến nước này.

Cô gõ cửa nhẹ. Giọng ông Lương trầm ấm vọng ra: *”Vào đi con.”*

Ông Lương đang ngồi ở phòng khách xem ti vi, thấy con dâu về liền đứng dậy mỉm cười vui vẻ. Nhưng khi nhìn rõ vẻ mặt hoảng loạn của Ngọc Anh, nụ cười trên môi ông lập tức tắt ngấm, thay vào đó là vẻ lo lắng.

*”Ngọc Anh, con về sớm vậy? Sao mặt con trắng bệch thế này? Có chuyện gì xảy ra à con?”* Ông Lương vội vàng bước tới, giọng trầm ấm hỏi han.

Ngọc Anh không nói gì, lao thẳng vào lòng ông Lương, hai tay ôm chặt lấy eo ông, cơ thể run lên từng hồi. Giọng cô nghẹn ngào, gần như khóc:

*”Ba ơi… con sợ lắm… Hà biết chuyện của chúng ta rồi…”*

Ông Lương giật mình, hai cánh tay mạnh mẽ siết chặt Ngọc Anh vào lòng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô an ủi:

*”Hà là ai? Bạn thân của con phải không? Sao nó biết được? Con bình tĩnh kể ba nghe rõ ràng đi, đừng sợ.”*

Ngọc Anh ngẩng khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên, nước mắt lưng tròng kể lại:

*”Hôm nay con với Thành qua nhà Hà vì lần trước con nghi ngờ Hà dã phát hiện ra gì đó nên con muốn đến để kiểm tra xem. vô tình nhìn thấy mấy tấm ảnh và đoạn video lúc hai ta… Hà hỏi thẳng con có quan hệ với ba không. Con chối nhưng nó biết hết rồi ba ơi… Nó nói sẽ giữ bí mật cho con, nhưng con lo lắng lắm. Nếu Thành biết thì sao? Gia đình mình sẽ tan vỡ mất…”*

Ông Lương nghe xong, khuôn mặt thoáng qua một tia lo lắng, nhưng ông nhanh chóng siết chặt Ngọc Anh hơn, tay vuốt ve lưng cô:

*”Con đừng sợ. Dù Hà biết thì đã sao? Con giờ là của ba. Ba sẽ không để ai phá hoại được. Ba sẽ lo mọi chuyện cho con.”*

Ngọc Anh ngồi phịch xuống ghế đối diện, hai tay ôm mặt. Giọng cô run run: *”Ba… Hà biết rồi. Con dâu của ba Quân, bạn của con… cô ấy biết chuyện con và ba rồi.”*

Ông Lương im lặng một lúc lâu. Ông rút kính ra, lau kính chậm rãi, rồi đặt xuống bàn. Giọng ông vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt đã sắc lại: *”Nói rõ hơn đi. Biết những gì? Biết bao nhiêu?”*

Ngọc Anh kể lại toàn bộ cuộc gặp ở phòng Hà- cách Hà đưa điện thoại ra, cách cô ấy nói ” em và ba Lương…”, và cách hai người đã thỏa thuận giữ bí mật cho nhau. Khi kể xong, Ngọc Anh thở dốc như vừa chạy marathon.

*”Cô ta có bằng chứng không?”* – ông Lương hỏi.

*”Có… ảnh chụp. Nhưng cô ấy nói sẽ xóa.”*

Ông Lương đứng dậy, đi đến cửa sổ, kéo rèm kín lại. Phòng tối dần, chỉ còn ánh sáng vàng ấm từ đèn bàn. Ông quay lại nhìn Ngọc Anh, ánh mắt đã khác – không còn hiền lành mà mang vẻ gì đó… tham lam và tính toán.

*”Con nghĩ cô ta có đáng tin không?”*

Ngọc Anh lắc đầu: *”Con không biết. Nhưng… con thấy cô ấy cũng có bí mật. Ánh mắt ông Quân… như ánh mắt của Ba nhìn con lúc trước ấy… Giờ đây thì ba nhìn xem ba đã làm gì con rồi…. Ngọc Ánh đánh vào ngực ông Lương kiểu trách móc

Ông Lương bật cười khẩy, bước đến gần Ngọc Anh: *”Hay lắm. Vậy là chúng ta không phải người duy nhất. ba nghĩ lão Quân… hóa ra cũng là đồng loại với Ba à?”*

Ông đứng trước mặt Ngọc Anh, tay vuốt nhẹ mái tóc cô: *”Con lo lắng quá rồi. Đến giờ chưa ăn gì đúng không?”*

Ngọc Anh ngước lên nhìn ông, đôi mắt long lanh nước: *”Ba… con sợ. Nếu Thành biết… nếu mọi người biết…”*

Ngọc Anh vẫn run rẩy trong lòng ông, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể ông Lương, cùng với thứ gì đó đang cương cứng ép vào bụng dưới của mình, khuôn mặt cô càng đỏ hơn.

*”Ba… con thật sự rất lo… Nhưng con… con cũng nhớ ba…”* Ngọc Anh thì thầm, giọng nhỏ như muỗi kêu, xấu hổ không dám ngẳng đầu lên.

Ông Lương mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Ngọc Anh, rồi hôn dần xuống môi cô. Ông hôn sâu hơn, lưỡi quấn quýt. Tay ông luồn xuống dưới váy, vuốt ve đùi cô:

*”Con đừng nghĩ nhiều nữa. Để ba… để ba giúp con quên đi những lo lắng đó…”*

Ông Lương dẫn Ngọc Anh vào bếp – nơi có bàn ăn rộng và kín đáo. Vừa bước qua ngưỡng cửa, Ngọc Anh chủ động ôm chặt lấy ông từ phía sau, hai tay siết chặt quanh eo ông, mặt vùi vào lưng ông. Cô ôm ông như thể ông là chồng cô, là chỗ dựa duy nhất của cô lúc này.

*”Ba… ở bên ba con thấy yên tâm quá…”* Ngọc Anh thì thầm, giọng run run – *”Con sợ ngoài kia lắm… nhưng trong lòng ba… con không sợ nữa…”*

Ông Lương quay lại, ôm lấy cô vào lòng. Ngọc Anh ngước lên, hai người nhìn nhau một lúc rồi hôn nhau đắm đuối. Lưỡi ông Lương quấn lấy lưỡi cô, hôn sâu đến nghẹt thở. Tay ông luồn xuống dưới váy, sờ nhẹ lên chỗ kín đang dần ướt át của cô.

*”A… ba…”* Ngọc Anh rên khẽ, run rẩy trong lòng ông.

Cô cũng không ngại ngùng nữa, tay run run buông xuống phía dưới, sờ vào chỗ phồng to trong quần ông. Cô cảm nhận được thứ cứng rắn đang cương lên dưới tay mình, vừa sợ vừa thèm.

*”Ba… ở đây cứng rồi…”* Ngọc Anh thì thầm, xấu hổ nhưng không rút tay ra.

Ông Lương cười, khóa cửa phòng bếp lại, rồi quay sang nhìn cô bằng ánh mắt đầy khát khao.

*”Bếp là nơi ba thích nhất,”* ông thì thầm, tay cởi từng nút áo của Ngọc Anh – *”ở đây chúng ta có thể nhìn ra vườn, nhưng không ai nhìn vào được.”*

Ngọc Anh đứng im, hai tay buông thõng, để mặc ông Lương cởi áo cô ra. Khi chiếc áo sơ mi rơi xuống, cô chỉ còn chiếc áo ngực màu trắng. Cô tự che ngực lại, khuôn mặt đỏ bừng:

*”Ba… ở đây sao? Con ngại quá…”*

*”Ngại gì? Không phải trước đây ta cũng từng làm ở dây rồi à”* Ông Lương cười, kéo tay cô ra, hôn lên bầu ngực qua lớp vải – *”Giờ chúng ta như là vợ chồng rồi. Con là vợ của ba, hiểu không? Chứ không chỉ là con dâu nữa.”*

Ngọc Anh nghe vậy, tim đập thình thịch. Vợ chồng? Cô và ba chồng? Ý nghĩ đó vừa sai trái vừa kích thích cô mãnh liệt.

Ông Lương cởi tiếp chiếc váy của cô, để lộ chiếc quần lót ren mỏng. Cô đứng trước mặt ông, gần như khỏa thân, run rẩy vì xấu hổ và lạnh. Ông ngồi xuống ghế bếp, kéo Ngọc Anh đứng giữa hai chân mình, mặt ngang tầm bụng cô.

*”Ba…”* Ngọc Anh rên nhẹ khi ông hôn lên bụng cô qua lớp ren.

*”Gọi ba là gì?”* Ông Lương ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh đầy uy quyền.

Ngọc Anh ngượng ngùng, lí nhí:

*”Ba… ba chứ gì ạ…”*

*”Sai.”* Ông Lương lắc đầu, tay kéo nhẹ quần lót cô xuống, để lộ mu lồn đã ướt nhẹp – *”Ba nói rồi, chúng ta như vợ chồng. Gọi ba là chồng đi.”*

Ngọc Anh đỏ mặt đến tận mang tai:

*”Ba… sao con gọi được… con…”*

*”Gọi đi.”* Ông Lương nhất quyết, tay sờ vào khe lồn cô, xoa nhẹ hột le – *”Gọi ba là chồng. Nói ‘chồng ơi, em nhớ chồng’.”*

Ngọc Anh cắn môi, hai tay bấu chặt vai ông. Cô lắc đầu, xấu hổ đến muốn độn thổ:

*”Con không… con không nói được…”*

Ông Lương không ép nữa, mà bắt đầu liếm. Ông đẩy Ngọc Anh ngồi lên bàn bếp, hai chân cô dạng ra, lồn trần trụi trước mặt ông. Ông cúi xuống, đầu lưỡi liếm nhẹ từ đùi trong lên khe lồn.

*”A… a… ba… không được…”* Ngọc Anh cong người, tay bấu chặt mép bàn.

Ông Lương liếm mạnh hơn, đầu lưỡi quấn quanh hột le, thỉnh thoảng chọc sâu vào lỗ lồn. Ngọc Anh rên rỉ, nước nhờn chảy ra ướt cả miệng ông. Cô bắt đầu quên đi nỗi lo, chỉ còn khoái cảm.

*”Sướng không?”* Ông Lương ngẩng lên hỏi, môi ướt đẫm.

*”Sướng…”* Ngọc Anh thở dốc, mắt lim dim.

“Ngọc Anh, sao con không gọi?” Ông Lương thúc giục hỏi cô.

“Ừm… ừm… ừm…” Ngọc Anh hình như không nghe thấy lời ông Lương hỏi cô vậy, chỉ không ngừng rên rỉ…

Ông Lương thấy Ngọc Anh cứ không chịu gọi chồng, lòng cũng có chút buồn bực, tối qua đã gọi rồi, bây giờ lại không gọi, nên ông liền muốn để dương vật to lớn giữa hai chân mình thay lời nói chuyện với cô rồi, lập tức thấy dương vật to lớn giữa hai chân ông trong âm hộ càng ra vào nhanh hơn… Thấy dương vật trong âm hộ nhanh đến mức không còn hình bóng, căn bản không biết là đâm vào thế nào? Rút ra thế nào!

“A… Trời ơi… chạm… chạm vào tử cung người ta rồi… a… sướng quá… ừm…” Ngọc Anh lập tức cũng không kìm được phấn khích lầm bẩm một mình.

“Ngọc… Ngọc Anh… sướng không?” Ông Lương vừa điên cuồng chuyển động hông ra vào, vừa phấn khích hỏi cô.

“Ừm… sướng… sướng quá…” Hai mắt Ngọc Anh đã có chút mơ màng, mặt đầy xuân tình, lúc này cô đã vào giai đoạn cao trào, cũng hoàn toàn chìm đắm trong quan hệ tình dục, giống như bị kẻ xấu bỏ thuốc mê vậy, hỏi cô cái gì, cô liền trả lời cái đó rồi.

“Vậy mau gọi chồng đi chứ…” Ông Lương thấy cô đã có chút mất tỉnh táo rồi, nên liền lại phấn khích bảo cô gọi chồng.

“Chồng ơi… a… sướng chết mất…” Ngọc Anh lại gọi ra được.

“Ngọc… Ngọc Anh… ba nhớ rồi…” Ông Lương vừa thúc mạnh hông ra vào, vừa thở hổn hển đáp.

“Ừm… ừm… ừm…” Thấy ông Lương đồng ý, Ngọc Anh có lẽ cũng yên tâm, nên bắt đầu phát ra tiếng rên rỉ đều đều.

Theo dương vật ra vào nhanh chóng trong âm hộ, nước lồn bên trong cũng ngày càng nhiều hơn, không ngừng bị dương vật kéo ra ngoài. “Ngọc… Ngọc Anh… sướng… sướng không?” Ông Lương lúc này hai tay ôm chặt lấy hai bên mông trắng nõn của Ngọc Anh, vừa chuyển động hông ra sức ra vào, vừa thở hổn hển hỏi Ngọc Anh.

“Ừm… Ba… ba đừng hỏi nữa… ừm… xấu hổ chết đi được… ừm…” Ngọc Anh vừa cảm nhận cảm giác đê mê như lên tiên do dương vật ra vào trong âm hộ mang lại, vừa rên rỉ nói.

“Vậy… vậy là con sướng… đúng không?” Ông Lương vẫn không bỏ cuộc hỏi cô.

“Ừm… sướng…” Ngọc Anh cuối cùng cũng nói ra.

Ông Lương nghe vậy lập tức liền mơ hồ phấn khích, rồi lại đâm dương vật giữa hai chân vào trong âm hộ, vừa phấn khích nói: “Ngọc… Ngọc Anh… vậy con còn không gọi chồng…”

Ngọc Anh nghe vậy lập tức liền sững sờ, có lẽ bây giờ là buổi sáng, lại đang ở trong bếp, nên thần trí cô tỉnh táo hơn tối qua một chút, cắn môi dưới, cô cuối cùng vẫn không gọi ra được.

“A…” Ngọc Anh cũng theo đó khẽ rên lên một tiếng. Đồng thời cảm thấy âm hộ trống rỗng. Một cái lỗ đen xuất hiện trước mắt ông Lương, đó là dương vật rút ra khỏi âm hộ, âm hộ còn chưa khép lại. Thấy xung quanh âm hộ toàn là bọt trắng dính nhớp.

“Ngọc Anh, ngồi lên kệ bếp đi.” Ông Lương ra lệnh.

Ngọc Anh rất nghe lời, liền xoay thân hình trần trụi trắng nõn của mình lại, rồi ngồi lên kệ bếp, mặt hướng về phía ông Lương, nhưng gương mặt xinh đẹp của cô đã đỏ bừng vì xấu hổ rồi.

Mà ông Lương vẫn đứng trước mặt cô, dương vật to lớn ướt sũng giữa hai chân vừa hay đối diện với âm hộ cũng đang ướt sũng giữa hai chân Ngọc Anh. Lúc này thấy ông Lương nhấc hai chân dài trắng nõn của Ngọc Anh lên, sau đó lần lượt đặt lên hai bên hông ông… “Ừm…” Ngọc Anh không kim được khẽ rên lên một tiếng, đồng thời cô cảm thấy đặc biệt xấu hổ. Đồng thời cô vội vàng đưa một bàn tay thon mềm như ngó sen chống lên kệ bếp, tay kia theo bản năng đưa lên đặt lên vai ông Lương, như vậy cơ thể sẽ không bị ngửa ra sau khi hai chân bị nhấc lên đặt hai bên hông ông Lương! Sau đó liền quay mặt sang một bên.

Có lẽ kệ bếp hơi cao, mà chiều cao ông Lương cũng không đặc biệt cao, nên ông còn phải nhón hai chân lên, dương vật giữa hai chân mới vừa hay chạm đến âm hộ giữa hai chân Ngọc Anh. Lại thúc mạnh hông về phía trước, thấy đầu dương vật to lớn liền chen vào âm hộ,

theo đó cả thân dương vật cũng đâm vào âm hô

Lúc này ông Lương hai tay ôm chặt lấy hai chân dài trắng nõn của Ngọc Anh đặt hai bên hông ông, vừa bắt đầu chuyển động hông ra vào… Mà Ngọc Anh ngồi trên mép kệ bếp, một tay chống lên kệ bếp, tay kia ôm chặt lấy vai ông Lương, để giữ cho cơ thể không bị ngửa ra sau. Làm tình trong bếp bằng tư thế này, cô tuy cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng nội tâm lại cảm thấy đặc biệt kích thích, lại thêm âm hộ bị dương vật to lớn giữa hai chân ông Lương đâm vào vẫn vô cùng thoải mái, nên cô bắt đầu không ngừng phát ra tiếng rên rỉ: “Ư… ư…. u…”

Ông Lương thấy Ngọc Anh phối hợp với ông như vậy, cảm thấy đặc biệt phấn khích, hai tay ôm chặt lấy hai chân dài trắng nõn, vừa nhón gót chân cố gắng chuyển động hông ra sức ra vào…

“Ừm… Trời ơi… sướng quá…” Có lẽ vì quá thoải mái, miệng Ngọc Anh không kìm được lẩm bẩm một mình!

“Phập, phập, phập” Dương vật không ngừng ra vào trong âm hộ! Cả căn bếp tràn ngập vẻ dâm mỹ! Ngọc Anh đến chính cô cũng không ngờ lại có thể ở trong bếp cùng ba chồng mình làm ra chuyện dâm đãng này! Hơn nữa mình còn ngồi trên kệ bếp như thế này, để ba chồng dùng tư thế xe đẩy làm minh

“Ngọc… Ngọc Anh, có sướng không?” Ông Lương hai tay ôm chặt lấy hai chân dài thon thả đều đặn của Ngọc Anh, vừa chuyển động hông ra vào, vừa phấn khích hỏi cô.

“Ừm… sướng… ừm…” Ngọc Anh lại hai mắt mơ màng, mặt đầy xuân tình, dù sao dương vật ông Lương quá mức to lớn, hoàn toàn khác với của chồng mình, người phụ nữ nào lại không thích dương vật đàn ông to lớn chứ? Nên Ngọc Anh cũng ngoại lệ, lúc này bị dương vật to lớn của ông Lương làm cho ngày càng sung sướng hơn, vừa rên rỉ vừa đáp lại là sướng.

Ông Lương mỉm cười hài lòng, đứng dậy cởi quần áo mình. Con cặc to lớn bật ra, đỏ au và cứng ngắc. Ngọc Anh nhìn mà nuốt nước bọt, cơn thèm khát dâng lên.

*”Ngoan lắm vợ ơi.”* Ông Lương vuốt tóc cô, kéo cô lại gần – *”Giờ chồng sẽ đút vào. Em muốn không?”

Ngọc Anh gật đầu, hai tay ôm lấy cổ ông:

*”Con… con muốn… ba đút vào đi…”*

Ông Lương bế Ngọc Anh ngồi lên bàn bếp lần nữa, đứng giữa hai chân cô, đầu cặc cọ vào khe lồn ướt át. Rồi ông ấn nhẹ, từ từ đưa vào. Gọi là là chồng đi, dù gì ở đây cũng không có ai,…

*”A… a… chồng ơi… to quá…”* Ngọc Anh cắn môi, hai tay bấu chặt vai ông.

Ông Lương nhấp chậm rãi, mỗi lần đều đưa sâu đến tận cùng. Ngọc Anh bắt đầu rên rỉ lớn hơn, hông vô thức nhún theo.

*”Vợ của chồng đẹp quá…”* Ông Lương thì thầm, tay xoa bầu ngực cô – *”Lồn vợ chặt quá… sướng quá…”*

Ngọc Anh nghe những lời đó, càng thêm kích thích:

*”Chồng… chồng sướng không… a… em cũng sướng… chồng địt mạnh nữa đi…”*

Ông Lương tăng tốc, bàn bếp kêu cót két. Ngọc Anh ôm chặt ông, rên la không kiểm soát:

*” Ba ơi… em ra… em sắp ra rồi… a… a…”*

Đúng lúc đó, điện thoại Ngọc Anh reo inh ỏi. Màn hình hiện chữ “Thành – Chồng”.

Ngọc Anh giật mình, muốn ngừng lại, nhưng ông Lương siết chặt eo cô, vẫn nhấp liên tục:

*”Nghe đi… đừng để nó nghi ngờ…”*

Ngọc Anh run rẩy nhấc máy, giọng cố gắng bình tĩnh:

*”A lô… anh Thành à…”*

*”Em đang ở đâu? Sao ồn thế?”* Giọng Thành vọng ra từ loa ngoài.

*”Anh… em đang… ở nhà… nấu ăn…”* Ngọc Anh nói đứt quãng, vì ông Lương vừa nhấn sâu một phát.

Ông Lương cười mỉm, cố tình nhấp mạnh hơn, để cặc va vào chỗ sâu nhất. Ngọc Anh cắn môi để không rên ra tiếng, mặt đỏ bừng.

*”Sao giọng em lạ thế? Em ốm à?”* Thành hỏi.

*”Không… em… a…”* Ngọc Anh suýt kêu lên khi ông Lương bóp mạnh ngực cô – *”Em… đang bật… bếp… nóng quá…”*

*”Thế thôi em nấu đi, anh về muộn. Yêu em.”*

*”Yê… yêu anh…”* Ngọc Anh vừa nói vừa cảm nhận ông Lương đang địt mạnh liên hồi.

Cúp máy, Ngọc Anh thở phào, rồi bật khóc vì kích thích và xấu hổ:

*”Chồng ơi… em vừa nói dối chồng con… em xấu hổ quá… a… nhưng em sướng quá…”*

Ông Lương cười lớn, ôm cô hôn mạnh:

*”Vợ ngoan. Giờ thì la lớn đi, không sợ ai nghe nữa.”*

ông Lương cúi xuống, vừa địt mạnh vừa thì thầm bên tai Ngọc Anh, giọng trầm đầy tự tin: “Ba có cách trị Hà rồi, con yên tâm. Ba sẽ làm cho nó không dám nói ra ngoài. Con chỉ cần ở bên ba, để ba lo hết…”

Ngọc Anh nghe vậy, mắt long lanh, vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm hơn một chút. Cô siết chặt vai ông, giọng đứt quãng vì khoái cảm dâng trào: “Thật không ba…? A… con tin ba… ba làm con sướng quá… a… a…”

Ông Lương dập mạnh hơn, sâu hơn, tay bóp nhẹ bầu ngực đầy đặn của cô: “Ba không lừa con đâu. Con là của ba, ba sẽ bảo vệ con. Con chỉ cần cảm nhận ba thôi… sướng không con?”

Ngọc Anh cong người, hai chân quặp chặt lấy hông ông, rên la sung sướng xen lẫn e thẹn: “Sướng… ba làm con sướng lắm… aaaa… con không chịu nổi nữa ba ơi…”

Ông nhấp như máy, bàn bếp rung lên bần bật. Ngọc Anh rên la thật to:

*”Chồng ơi… em ra… em ra rồi… aaaa…”*

Cô co giật dữ dội, lồn siết chặt lấy cặc ông. Ông Lương cũng không chịu nổi, dập sâu nhất rồi phun tinh đầy bao. Hai người ôm nhau thở hổn hển trên bàn bếp.

*”Vợ của chồng tuyệt vời…”* Ông Lương vuốt ve tóc cô.

Ngọc Anh nằm trong lòng ông, vừa mệt vừa thỏa mãn. Cô đã quên hết lo lắng về Hà, chỉ còn cảm giác làm “vợ” của ba chồng trong giây phút này.

Sau khi thu dọn bãi chiến trường, Ngọc Anh vào phòng nghỉ ngơi nghĩ lại Ông Lương nói có cách có thể giúp Ngọc Anh và trị được Hà. Ngọc Anh không biết là gì hi vọng sẽ thành công. Cô rất lo sợ…..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.