**CHƯƠNG 17: LỜI THĂM DÒ**
**Phần 1: Trong Bếp – Ba Người**
Ngọc Anh và Thành đã có mặt tại nhà Hoàng sáng ngày hôm sau. Nhà Hoàng cũng rất rộng có chút tiện nghi hơn nhà Thành. Cả 2 cùng vào tham quan 1 vòng. Ngọc Anh có mua thêm ít hoa quả để làm quà cho Hà. Ra bếp thì bắt gặp ông Quân – bố chồng của Hà. Ngọc Anh thấy ông Quân mà cảm thán nhìn ông còn phong độ thật đúng là bố nào con nấy nhìn Hoàng cũng khá đẹp trai.
Cửa bếp mở ra, mùi thịt kho nước dừa thơm nức lan tỏa khắp căn hộ. Ông Quân đứng bên bếp, tay đảo đũa chuyên nghiệp trong chảo dầu sôi sùng sục. Hà đang rửa rau ở bồn nước, đôi tay lộng lẫy dưới làn nước trong veo.
Ngọc Anh xắn tay áo bước vào, nụ cười tươi rói:—”Con chào bác, chị Hà… để Em vào phụ chị nhé. Để em rửa rau cho.”
—”Không cần đâu em, cứ ra ngoài ngồi chơi với Thành và Hoàng đi.”—Hà vội vàng từ chối, nhưng Ngọc Anh đã chen vào đứng cạnh cô.
—”Dạ không sao đâu ạ. Hai anh đang nói chuyện công việc, em chen vào làm gì. Em phụ chị cho vui.”—Ngọc Anh cười, nhưng ánh mắt cô liên tục quan sát.
Ba người trong bếp—ông Quân đứng bên bếp ga, Hà và Ngọc Anh ở bồn rửa. Không khí có phần ngượng ngùng nhưng ấm áp. Ngọc Anh vừa rửa cà chua, vừa vô tình ngước lên nhìn vào tấm gương đối diện.
Cô bắt gặp ánh mắt ông Quân đang nhìn chăm chăm vào lưng Hà.
Ánh mắt đó khiến Ngọc Anh rùng mình. Ông Quân nhìn theo đường cong mông cô con dâu qua lớn váy mỏng, đôi môi mím chặt, đồng tử giãn ra đầy khao khát. Đó không phải là ánh mắt bố chồng nhìn con dâu—đó là ánh mắt của một người đàn ông đang nhìn người tình, đang nhìn “con mồi” của mình với thèm khát chiếm hữu.
Ngọc Anh run lên. Cô nhận ra ngay—đó chính là ánh mắt mà ông Lương từng nhìn cô mỗi khi hai người ở riêng. Cái ánh mắt đỏ rực dục vọng, thèm khát muốn nuốt chửng đối phương, muốn xâm chiếm từng tế bào trên cơ thể.
Tim Ngọc Anh đập thình thịch. Cô liếc nhìn Hà—cô ấy đang cúi đầu rửa rau, có vẻ không nhận ra, hoặc… đã quen với ánh mắt đó? Một suy nghĩ lạ lùng len lỏi: *”Chẳng lẽ… bố chồng chị Hà cũng…?”*
Ngọc Anh cố gắng bình tĩnh, bắt chuyện tỉnh bơ:—”Chị Hà này, hôm đó em đau bụng đột xuất, chị ở nhà một mình có buồn không? Có nghe thấy tiếng gì lạ không?”
Hà giật mình, làm rơi cây mùi tàu xuống chậu rau. Cô cúi xuống nhặt, giọng hơi run:—”Không… chị không nghe thấy gì cả. Chị ngủ say từ lúc nào không hay biết.”
—”À, em tưởng nhà cũ hay có tiếng động lạ. Đôi khi em sợ ma lắm.”—Ngọc Anh cười nhẹ, nhưng mắt cô dò xét từng biểu cảm trên gương mặt Hà.
Cách Hà cúi gằm mặt xuống, giọng run run, hai tai đỏ ửng—tất cả đều tố cáo sự thật. Ngọc Anh biết Hà đang nói dối, nhưng cô chưa có bằng chứng. cũng mong rằng Hà quả thực chưa biết gì.
Lúc sau, khi đang chuẩn bị dọn cơm, Ngọc Anh lo lắng, sờ túi áo rồi túi quần:—”Chết rồi, điện thoại em để đâu mất tiêu rồi. Chị ơi, cho em mượn điện thoại chị gọi thử xem có nằm ở đâu không?”
Hà không chút nghi ngờ, đưa máy cho Ngọc Anh:—”Đây em, gọi đi.”
Ngọc Anh nhận máy, vô tình mở album ảnh để tìm số của mình—và cô đông cứng người.
Trong album gần đây của Hà, có một loạt ảnh chụp lén: cảnh Ngọc Anh quỳ gối trước ông Lương, cảnh ông Lương đứng sau đâm vào cô từ phía sau, cảnh cô đang ngậm dương vật ông ta trong miệng… Góc chụp từ khe cửa phòng khách, chính là từ hành lang ngoài phòng khách hôm đó.
Ngọc Anh cảm thấy máu dồn lên đầu, chân tay run lẩy bẩy. Cô đã biết—Hà không chỉ “nghe thấy”, cô ấy đã **nhìn thấy tất cả**. Từng chi tiết, từng tư thế, từng biểu cảm dâm đãng của cô đều bị ghi lại trong điện thoại này.
Tim cô đập loạn nhịp, cổ họng khô khốc. *”Cô ấy biết hết rồi… cô ấy có bằng chứng… nếu đưa cho Thành, cho Hoàng… em tiêu rồi.”*
Ngọc Anh vội vàng thoát ra khỏi album, trả máy cho Hà, nhưng gương mặt cô đã tái mét, môi mím chặt để không run lên.
—”Sao vậy em? Tìm thấy chưa?”—Hà hỏi.
—”À… chắc để ở nhà rồi. Để em về tìm sau.”—Ngọc Anh cố giữ giọng bình thường, nhưng tay cô run run cầm chặt mép bếp để không ngã.
Bữa cơm diễn ra trong không khí nặng nề. Thành và Hoàng ngồi đối diện nhau, nói chuyện rôm rảp về dự án mới, không ai để ý Ngọc Anh chỉ ăn qua loa, đũa run run gắp rơi cả miếng thịt.
Ngọc Anh cứ liếc nhìn Hà—cô ấy đang ngồi cạnh ông Quân, thỉnh thoảng lại đưa đũa gắp thức ăn cho ông. Nhưng mỗi lần đưa tay, vai Hà lại khẽ run, và khi ông Quân vô tình chạm vào tay cô khi cả hai cùng gắp một miếng thịt, Hà giật nảy như bị điện giật.
Ngọc Anh nuốt nước bọt khô khốc. Cô bắt đầu hiểu ra—Hà không chỉ là người biết bí mật của cô. Cô ấy cũng đang mang một bí mật tương tự, đang sống trong sợ hãi và xấu hổ giống như cô.
Sau bữa cơm, Ngọc Anh giả vờ muốn đi vệ sinh, nhưng lại rẽ vào phòng ngủ của Hà. Cô đóng cửa lại, ngồi chờ trên ghế trang điểm, tay ôm chặt ngực để tim đỡ đập loạn.
Khi Hà vào phòng lấy đồ, thấy Ngọc Anh ngồi đó, cô giật mình, suýt làm rơi khay trà trên tay:—”Em… em làm gì ở đây?”
Ngọc Anh đứng dậy, khóa trái cửa. Giọng cô run run nhưng quyết liệt:—”Chị Hà… em đã thấy ảnh trong điện thoại chị rồi. Em biết chị đã thấy hết… hôm đó ở nhà em.”
Hà lùi lại, lưng chạm vào tường, mặt trắng bệch, khay trà suýt rơi. Cô đặt khay xuống bàn, hai tay bấu chặt vào thành giường.
—”Em… em nói gì vậy…”—Hà cố chối, nhưng giọng đã yếu ớt.
Ngọc Anh tiến lại gần, nắm lấy tay Hà, giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe được:—”Em xin chị… đừng nói cho ai biết. Em van chị đấy. Em sẽ làm gì cũng được… nhưng đừng phá hỏng cuộc sống của em.”
Hà nhìn vào mắt Ngọc Anh—cô thấy nỗi sợ hãi thật sự, nhưng cũng thấy sự tuyệt vọng. Cô im lặng một lúc lâu, rồi thở dài:—”Em yên tâm… chị hứa… chị sẽ không nói cho ai biết đâu.”
Ngọc Anh thở phào nhẹ nhõm, nước mắt chực trào:—”Cảm ơn chị… em cảm ơn chị nhiều lắm.”
Nhưng Hà chưa dừng lại. Cô nhìn thẳng vào mắt Ngọc Anh, giọng đầy thắc mắc:—”Nhưng chị không hiểu… tại sao lại xảy ra như vậy? Em… em là tiến sĩ, em xinh đẹp, em có Thành—người chồng yêu em, chiều em. Tại sao em lại… lại với ông Lương? Ông ấy là bố chồng em mà…”
Ngọc Anh cúi đầu, hai tay ôm mặt. Cô im lặng rất lâu, rồi ngước lên, mắt đỏ hoe:—”Em… em không biết giải thích thế nào. Ban đầu… ban đầu em bị ép buộc. Ông ấy uy hiếp, nói nếu em không nghe lời sẽ nói xấu em với Thành, sẽ đuổi em ra khỏi nhà…”
Cô nuốt nước bọt, giọng nhỏ hẳn:—”Nhưng rồi… rồi em cũng không hiểu tại sao nữa. Có lẽ vì cô đơn, vì Thành bận việc, không quan tâm em. Có lẽ vì… ông ấy khiến em cảm thấy mình được khao khát, được cần đến. Em biết mình sai… em biết…”
Hà lắng nghe, trong lòng dấy lên cảm giác đồng cảm đau đớn. Cô nhìn Ngọc Anh—cô gái thông minh, xinh đẹp, thành đạt—lại đang khóc nức nở vì tội lỗi. Hà muốn nói rằng cô hiểu, rằng cô cũng đang trải qua điều tương tự—nhưng lời nói mắc nghẹn ở cổ họng.
Cô chưa thể thừa nhận. Chưa thể nói cho Ngọc Anh biết rằng cô cũng đang bị ông Quân—bố chồng mình—ám ảnh tương tự. Chưa thể nói rằng đêm qua cô vừa thủ dâm với tưởng tượng về ông ta. Chưa thể.
Hà chỉ khẽ siết tay Ngọc Anh:—”Chị hiểu… chị không phán xét em. Chị chỉ… mong em cẩn thận. Đừng để ai khác biết nữa.”
Ngọc Anh gật đầu, lau nước mắt:—”Em hứa. Và chị… chị cũng cẩn thận nhé. Em thấy…”
Cô dừng lại, nhìn Hà đầy ẩn ý:—”Em thấy bố chồng chị nhìn chị… giống như ông Lương từng nhìn em. Chị… chị hiểu ý em chứ?”
Hà giật mình, mặt đỏ bừng, vội vàng lắc đầu:—”Không… không có gì đâu. Chị… chị và bác Quân chỉ là bố con chồng…”
Nhưng giọng cô run run, ánh mắt lảng tránh. Ngọc Anh nhìn ra ngay—Hà đang che giấu điều gì đó. Nhưng cô không ép buộc, chỉ khẽ gật đầu:—”Em hiểu. Em chỉ muốn chị cẩn thận… vì em không muốn chị rơi vào hoàn cảnh của em.”
Bên ngoài, tiếng Thành gọi:—”Anh ơi, em đâu rồi? Ra uống trà đi.”
Ngọc Anh lau nước mắt, kéo Hà đứng dậy, thì thầm trước khi ra ngoài:—”Cảm ơn chị đã giữ bí mật cho em. Em nợ chị một ân lớn. Nếu chị cần ai đó tâm sự… em luôn ở đây.”
Hà gật đầu, nhưng trong lòng cô biết—cô chưa thể chia sẻ bí mật của mình cho bất kỳ ai, kể cả Ngọc Anh. Ít nhất là chưa phải bây giờ.
Khi cả nhà đang nói chuyện, Ngọc Anh ra sân vườn : gọi điện cho bố chồng là ông Lương, có lẽ đang kể về việc hôm nay phát hiện Hà đã biết và dường như họ đang bày mưu gì đó. Đúng lúc đó ông Quân nhìn thấy Ngọc Anh nhìn thì có gì đó rất không bình thường mà không thể chứng minh đó là gì được, đành quay đầu đi.
p/s : Ngọc Anh đã xác nhận Hà nghe thấy tất cả, còn giữ video bằng chứng. Liệu Ngọc Anh có toan tính gì không? Hà liệu có giữ lời hứa không?