Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 16



**CHƯƠNG 16: ÁM ẢNH ĐÊM KHUYA**

**Phần 1: Trên Đường Về Nhà**

Chiều tà buông xuống, ánh nắng cuối ngày rọi qua kính taxi nhuộm vàng gương mặt Hà. Cô ngồi im lặng sát cửa kính, đôi mắt nhìn xa xăm vào dòng xe cộ tấp nập ngoài kia, nhưng thực chất tâm trí cô đang ở một nơi khác—tại căn phòng ấm áp của Ngọc Anh, nơi cô bạn đồng niên đang quỳ gối, để ông Lương đâm từ phía sau một cách mạnh bạo.

—”Em sao thế? Mệt lắm à?”—Hoàng quay sang hỏi, tay nắm lấy tay vợ.

Hà giật mình, cố gắng kéo khóe môi lên thành nụ cười nhẹ:—”Không… chỉ là hơi mệt thôi. Chơi golf cả ngày, lại nắng nữa.”

—”Anh tưởng em vui chứ. Ngọc Anh có vẻ dễ thương, chắc hai người nói chuyện được nhiều.”

Hà cảm thấy tim đập thình thịch. Nói chuyện ư? Cô đã thấy cảnh Ngọc Anh bị ông Lương đụ như một con điếm, nghe cô ta rên rỉ thích thú, thấy dương vật ông già đen nhánh lấp lánh nước nhờn của cô bạn. Hà nuốt nước bọt, cảm giác khô rát ở cổ họng:—”Ừ… chị ấy cũng bình thường thôi.”

Cô quay mặt ra cửa sổ, không muốn chồng nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt mình. Suốt quãng đường còn lại, Hà im lặng. Trong đầu cô, hình ảnh Ngọc Anh quỳ doggy, bị ông Lương dập mạnh từ phía sau cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim bị kẹt đĩa. Mỗi lần ông Lương đâm vào, Ngọc Anh lại rên lên một tiếng khoái lạc, cái âm thanh ấy vang vọng trong tai Hà, khiến cô bồn chồn khó chịu.

**Phần 2: Về Đến Nhà**

Cánh cửa căn hộ mở ra, mùi cơm canh nồng ấm tỏa ra từ bếp. Ông Quân đang đứng lau bàn, thấy con dâu về liền ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút quan tâm:—”Cháu về rồi à? Mệt không? Bác có nấu chút canh gà cho cháu bồi bổ.”

Hà nhìn ông, bất chợt tim đập nhanh. Trong bộ đồ thể thao đơn giản, ông Quân trông khỏe mạnh và nam tính hơn bao giờ hết. Cơ bắp săn chắc dưới làn vải mỏng, đôi vai rộng, vòng eo săn chắc—không hề giống một ông già sáu mươi tuổi. Hà chợt nhớ đến lần cô nhìn thấy ông khỏa thân trong phòng tắm, dương vật to lớn vẫy vùng giữa hai đùi…

—”Dạ… con cảm ơn bố.”—Hà cúi đầu, vội vàng cởi giày, tránh ánh mắt của ông Quân.

Cô vào phòng thay đồ, rồi ra phòng khách giúp ông dọn dẹp ít đồ đạc. Nhưng suốt cả buổi tối, ánh mắt Hà cứ vô thức dõi theo ông Quân—cách ông cúi người lau bàn, cách ông duỗi tay lấy đồ trên cao khiến áo rút lên lộ vài phần cơ bụng săn chắc, cách ông nhai cơm chậm rãi đầy nam tính.

Ông Quân nhận ra sự khác lạ. Mỗi lần ông quay sang, Hà lại vội cúi đầu, má ửng hồng. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát con dâu với ánh mắt sâu thẳm, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh.

Hà bước vào nhà như một cái xác không hồn. Cô để mặc Hoàng lo lắng hỏi han, chỉ lắc đầu và đi thẳng vào phòng tắm.

Cô cởi bỏ quần áo, để lộ cơ thể trần truồng dưới ánh đèn vàng. Gương soi phản chiếu hình ảnh cô gáy gầy đi, mắt thâm quầng, đôi môi khô khốc vì căng thẳng. Nhưng trong đầu Hà, hình ảnh đó bị lấp đi bởi một cảnh tượng khác – Ngọc Anh quỳ giữa hai chân ông Lương, miệng ngậm chặt dương vật ông ta, đôi mắt nhắm nghiền say sưa như đang thưởng thức món ăn tinh túy nhất.

*”Không… không…”* Hà lắc đầu điên cuồng, bật vòi sen lên mức nóng nhất.

Nước ào ào chảy xuống cơ thể cô, hơi nước bốc lên mù mịt. Hà cọ rửa mạnh đến mức da đỏ ửng, dùng bông tắm chà xát khắp người như muốn lột đi lớp da bẩn thỉu. Nhưng dù có cọ rửa thế nào, hình ảnh đó vẫn khắc sâu vào võng mạc – Ngọc Anh ngẩng đầu lên, nước bọt chảy dài từ khóe miệng, giọng thì thầm đầy dục vọng: *”Con thích cặc bố…”*

Hà ngồi phịch xuống sàn nhà tắm, nước vẫn chảy xối xả. Cô ôm đầu gối, run rẩy.

Tại sao? Tại sao cô không thể quên được? Tại sao cô lại phải chứng kiến điều đó? Và điều đáng sợ nhất – tại sao cô lại cảm thấy… ghen tị?

Không phải ghen tị vì Ngọc Anh được làm tình với ông Lương. Mà là ghen tị vì sự… tự nguyện của cô ta. Ngọc Anh muốn điều đó. Ngọc Anh say mê điều đó. Ngọc Anh không bị ép buộc, không bị cưỡng bức, không bị đe dọa. Cô ta tự bước vào căn phòng đó, tự cởi bỏ quần áo, tự quỳ xuống, tự há miệng.

Còn cô?

Hà nhớ lại đêm định mệnh với ông Quân. Cô say rượu, cô không tự chủ, cô bị ép buộc. Dù cơ thể cô có phản ứng, dù cô có đạt khoái cảm – nhưng đó không phải là lựa chọn của cô. Cô là nạn nhân.

Nhưng Ngọc Anh… Ngọc Anh là kẻ đồng lõa. Là người tình nguyện. Là người chủ động.

Và điều đó khiến Hà cảm thấy mình… thua kém. Cảm thấy mình bất lực. Cảm thấy mình không làm chủ được chính cuộc đời mình.

Đêm Khuya – Nội Tâm Rối Bời**

Đêm đã khuya. Hoàng nằm sấp bên cạnh, tiếng ngáy đều đặn vang lên trong bóng tối. Hà nằm ngửa, mắt mở to nhìn trần nhà, tay đan chặt vào nhau trên ngực.

Không thể nào ngủ được.

Hình ảnh Ngọc Anh cứ chực chờ trong đầu cô—cái cách cô ta quỳ gối trên sàn nhà, lưng cong lên như một con mèo cái động đực, ông Lương đứng sau dùng hai tay bóp mông cô ta, rồi đâm thẳng dương vật vào một cách mạnh bạo. Tiếng “phạch phạch” của thịt đập vào thịt, tiếng rên rỉ đầy khoái cảm của Ngọc Anh:—”Ưm… sướng quá bố ơi… mạnh nữa đi…”

Hà trở mình, cảm thấy nóng ran khắp người. Cô lén lấy điện thoại dưới gối, tay run run mở khóa máy, vào album ảnh bí mật—nơi cô đã chụp lén qua khe cửa hôm nay.

Cô zoom vào tấm đầu tiên: cảnh ông Lương đang đứng sau Ngọc Anh. Dương vật của ông ta lộ rõ—đen nhánh, gân guốc nổi lên từng đường, dài khoảng 20cm, đầu khấc to bè đỏ au vì kích thích. Nước nhờn từ Ngọc Anh chảy ra làm ướt cả gốc dương vật, bóng loáng dưới ánh đèn.

Hà nuốt nước bọt, lưỡi liếm môi khô. Cô chuyển sang tấm ảnh thứ hai—cảnh Ngọc Anh quỳ xuống bú dương vật ông Lương. Miệng cô ta giãn hết cỡ để ngậm lấy khúc thịt to lớn, mắt long lanh nhìn lên đầy vẻ thỏa mãn và ngoan ngoãn. Môi Ngọc Anh mím chặt quanh thân dương vật, má hóp lại vì mút mạnh.

Hà vô thức há miệng ra, tự nhắc lại hành động của Ngọc Anh trong đầu. Cô tưởng tượng mình cũng quỳ xuống trước mặt một người đàn ông—không phải ông Lương, mà là ông Quân. Cô tưởng tượng dương vật to lớn 22cm của bố chồng đang chĩa thẳng vào mặt mình, đầu khấc to hơn của ông Quân đang gõ nhẹ lên môi cô, yêu cầu cô há miệng ra…

“Không… dừng lại đi…”—Hà lắc đầu, cố gạt bỏ suy nghĩ đó.

Nhưng cơ thể cô phản bội ý chí. Cô cảm nhận rõ rệt sự ướt át ở vùng kín—lần đầu tiên sau biến cố hôm đó, cô cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, cảm giác trống rỗng thèm khát đang gặm nhấm bên trong. Hai đùi cô tự động khép chặt lại, ma sát vào nhau tìm kiếm khoái cảm.

Hà cắn môi, quay sang nhìn Hoàng. Chồng cô vẫn ngủ say sưa, không hay biết vợ mình đang trải qua cơn khủng hoảng dục vọng.

Cô run rẩy luồn tay vào chăn, rồi từ từ chui xuống quần lót. Ngón tay chạm vào chỗ ướt át, cô giật nảy người vì cảm giác điện giật chạy dọc sống lưng.

Ban đầu, Hà cố tưởng tượng đó là Hoàng—chồng cô đang vuốt ve cô, hôn cô, yêu cô nhẹ nhàng như mọi khi. Nhưng hình ảnh cứ mờ nhạt, không thể nào kích thích được cô.

Rồi, không hiểu sao, hình ảnh ông Quân lại tràn vào.

Cô tưởng tượng ông Quân đang đứng trước mặt mình, ánh mắt đỏ rực dục vọng. Ông mạnh bạo kéo cô dậy, đè cô xuống giường, xé toạc chiếc váy ngủ mỏng manh. Đôi tay thô ráp của ông bóp chặt vú cô, miệng ông cắn mạnh vào cổ cô để lại dấu đỏ ửng.

—”Bố… không…”—Hà thở hổn hển trong tưởng tượng, nhưng lại không hề đẩy ông ra.

Trong ảo tưởng, dương vật to lớn 22cm của ông Quân cọ vào đùi cô, nóng hổi và cứng rắn. Rồi ông từ từ đâm vào—không phải đâm mạnh như hôm đó, mà từ từ, từng centimet một, cho cô cảm nhận rõ sự căng đầy, sự xâm chiếm từng tế bào bên trong.

Hà bắt đầu di chuyển ngón tay nhanh hơn, mạnh hơn. Cô tưởng tượng ông Quân đang đụ cô một cách thô bạo, tiếng “phạch phạch” vang lên trong đêm yên tĩnh, tiếng rên rỉ của chính mình hòa lẫn với tiếng thở dốc của ông.

—”Sướng không con dâu… con nếm cặc bố có sướng không …. thành thật đi con sao con phải chịu đựng làm gì… hãy tới đi bố lúc nào cũng chào đón con….. bố đụ con sướng không…”—giọng ông Quân trong tưởng tượng vang lên đầy dâm đãng.

Hà thở dốc khe khẽ, cố nén tiếng rên. Cô tăng tốc ngón tay, ấn mạnh vào hột le, vừa day vừa nghĩ đến cảnh ông Quân bắt cô quỳ doggy như Ngọc Anh, rồi đâm từ sau vào một cách mạnh bạo, tay bóp mông cô đến ửng đỏ.

Cơn cực khoái ập đến bất ngờ và mãnh liệt. Hà co người lại, ngón tay dừng lại trong khi cơn sóng thủy triều dữ dội tràn qua từ tử cung lan ra toàn thân. Cô cắn chặt môi đến đỏ au để không phát ra tiếng, hai chân duỗi thẳng căng cứng, rồi run lên bần bật.

Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều tháng cô đạt được cực khoái—và lại là với tưởng tượng về người đàn ông đã cưỡng hiếp mình.

Hà nằm thở dốc trong bóng tối, ngực phập phồng. Cơn khoái cảm đã qua, để lại cảm giác trống rỗng và tội lỗi khôn tả. Cô rút tay ra khỏi quần, cảm nhận chất nhờn ướt đẫm trong lòng bàn tay.

Nước mắt cô lặng lẽ lăn dài trên má, thấm vào gối.

—”Mình đang nghĩ gì vậy? Sao mình lại tưởng tượng ông Quân… thay vì chồng mình?”—cô tự hỏi trong đau khổ.

Cô quay sang nhìn Hoàng—người đàn ông cô yêu, người chồng tử tế đang ngủ say với vẻ mặt vô lo. Anh không biết gì về nỗi đau, về sự phản bội trong tâm trí vợ mình. Hà cảm thấy mình thật đáng ghét, thật bẩn thỉu.

Nhưng ngay khi cô định nhắm mắt ngủ, một suy nghĩ nguy hiểm len lỏi vào tâm trí—không phải dưới dạng lời nói rõ ràng, mà là một cảm giác mơ hồ, một sự tò mò ám ảnh:

*”Nếu… nếu thật sự cho ông Quân… liệu có sướng như Ngọc Anh không?”*

Hà mở to mắt nhìn trần nhà, tim đập thình thịch. Cô sợ chính suy nghĩ của mình, sợ cảm giác vừa tội lỗi vừa phấn khích đó. Nhưng hạt giống đã được gieo. Và đêm nay, nó sẽ nảy mầm trong giấc ngủ đầy mộng mị của cô.

**Phần Nghi ngờ và Kế hoạch**

Cùng lúc đó, tại căn hộ cao cấp của vợ chồng Thành, Ngọc Anh đang ngồi trên bàn trang điểm, tay cầm lược chải tóc nhưng động tác chậm dần rồi dừng hẳn. Cô nhìn vào gương, ánh mắt lo âu không yên.

Cô không thể nào quên được ánh mắt của Hà trên chiếc taxi chiều nay—cái nhìn thoáng qua đầy kinh hoàng rồi vội vàng né tránh, đôi tay bấu chặt vào mép váy, khuôn mặt tái mét như vừa nhìn thấy ma quỷ.

Ngọc Anh thở dài, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô chắc chắn Hà đã nhìn thấy cảnh cô và ông Lương trong phòng khách. Nếu Hà kể cho Hoàng, rồi Hoàng nói với Thành…

—”Không được…”—Ngọc Anh lẩm bẩm, lắc đầu dứt khoát.

Cô phải làm gì đó. Ngay lập tức. Cô cần phải biết Hà đã thấy đến mức độ nào, và quan trọng hơn—cô ấy có định nói cho ai biết không.

Ngọc Anh đứng dậy, bước ra phòng khách nơi Thành đang xem bóng đá. Cô ngồi xuống cạnh chồng, khoác tay anh, giọng điệu nhẹ nhàng như mọi khi:

—”Anh Thành này, tuần này mình sang nhà Hoàng chơi đi.”

Thành ngẩng lên, hơi ngạc nhiên:—”Sao đột ngột vậy em?”

Ngọc Anh cười tươi, giả vờ thản nhiên:—”Thì hôm nay anh chị ấy tới đây chơi, mình cũng nên đáp lễ chứ. Em thấy Hà có vẻ hơi mệt mỏi, hay là mua ít quà bồi bổ sang thăm cho có phép tắc. Dù gì hai anh cũng bạn thân cấp 3, đừng để anh chị ấy nghĩ mình sống không biết điều.”

Thành gật đầu, không nghi ngờ gì:—”Ừ, em nói cũng đúng. Để anh nhắn Hoàng hỏi xem cuối tuần này anh chị có rảnh không. Mua gì đây? Yến sào hay nhung hươu?”

—”Em chọn được rồi, để em lo.”—Ngọc Anh ôm cổ chồng, hôn nhẹ lên má anh, nhưng ánh mắt cô lướt nhìn ra cửa sổ đêm, trong lòng đã bắt đầu vạch kế hoạch tiếp cận Hà. Chắc tối nay Ngọc Anh sẽ bàn với ông Lương về điều này…

Cô cần phải gặp Hà—một cuộc nói chuyện riêng, chỉ hai người phụ nữ. Cô cần biết cô ấy biết bao nhiêu, và nếu cần… cô sẽ tìm cách khiến Hà im miệng. Hoặc biến cô ấy thành đồng minh. Ngọc Anh cũng đang toan tính điều gì đó. Có lẽ mọi chuyện sẽ rất phức tạp chỉ mong rằng cô ấy chưa biết gì.

Trong khi Thành đã quay lại xem bóng đá, hoàn toàn không hay biết về nỗi sợ hãi đang giày vò vợ mình, Ngọc Anh lặng lẽ lấy điện thoại, mở tin nhắn với Hà và bắt đầu soạn một dòng chữ đầy ẩn ý:

*”Chị Hà ơi, cuối tuần này em và Thành sang nhà chị chơi nhé. Em có chuyện muốn tâm sự riêng với chị


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.