Chương 21: Hôn Mẹ – Nụ Hôn Đầu Đời Của Tôi
Trong phòng vệ sinh chật hẹp của bệnh viện, mẹ Trâm một tay giơ cao chai nước biển, tay còn lại thì đang ráng níu lấy mép chiếc quần lót mỏng manh, chuẩn bị kéo xuống. Thế nhưng, đuôi mắt mẹ lại vô tình bắt gặp ánh mắt tôi vẫn đang dán chặt vào người mẹ không chớp mắt.
Thật ra, kể từ lúc tôi bước vào giai đoạn dậy thì, tâm sinh lý thay đổi, tôi đã có những hành vi lệch lạc hoàn toàn khác biệt so với hồi nhỏ. Đứng ở góc độ một người làm mẹ, dù mẹ thừa hiểu và thông cảm cho sự tò mò của tuổi mới lớn, nhưng cũng không tránh khỏi sự bất lực. Thêm vào đó, chương trình giáo dục giới tính ở Việt Nam mình lại quá hời hợt, không đủ để giải đáp những thắc mắc của con cái. Dù hôm nay vì hoàn cảnh ốm đau bệnh tật mà phải nhờ con trai giúp đỡ, nhưng làm sao mẹ có thể ngang nhiên đứng lột quần lót ngay trước mắt đứa con trai to xác của mình được?
Lần trước ở nhà, tuy mẹ có lỡ thất thố lột quần lót trước mặt tôi, nhưng ít ra lúc đó còn có cái tùng váy xòe rộng che chắn bớt tầm nhìn. Còn bây giờ, chiếc quần jean đã bị tuột xuống tận bắp chân, nếu lỡ một giây hớ hênh tẩu quang, để lộ hết toàn bộ “cảnh xuân” bên dưới cho tôi thấy thì biết giấu mặt vào đâu? Từ trước tới nay, ngoại trừ ba tôi ra, chưa từng có một người đàn ông thứ hai nào được nhìn thấy vùng nhạy cảm cùng lớp lông mu đen nhánh của mẹ.
Bí quá hóa liều, mẹ đành phải cất giọng quát tháo để thị uy, hy vọng tôi sẽ tự giác ngoan ngoãn nghe lời.
“Quay cái mặt qua chỗ khác mau lên! Ông tướng con mà dám nhìn trộm là mẹ móc mắt con ra đó nha!”
Giọng điệu ra lệnh của mẹ lúc này đanh thép y chang như mấy ông sĩ quan huấn luyện trong quân đội. Mặc dù trong lòng tôi khao khát đến phát điên được nhìn trộm cảnh xuân trước mắt, nhưng đối diện với cái “thánh chỉ” mang tính đe dọa sát thương cao như vậy, tôi cũng đành rụt cổ, ngoan ngoãn xoay người quay mặt úp vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
Tôi ra sức ép bản thân phải đè nén ngọn lửa dục vọng đang bừng bừng cháy trong người. Đứng im lìm, tôi căng tai ra nghe ngóng. Âm thanh cọ xát của sớ vải vang lên sột soạt, báo hiệu mẹ đang từ từ kéo chiếc quần lót xuống. Tiếp đó là tiếng xé giấy vệ sinh lẹt xẹt, rồi đến tiếng nước róc rách.
Xong xuôi, tôi lại nghe thấy tiếng ma sát của chất liệu vải jean thô cứng cùng tiếng cạch cạch của khóa kéo và nút quần va đập vào nhau. Tôi biết chắc mẹ đã giải quyết xong và đang lóng ngóng đứng dậy mặc đồ. Chịu không nổi sự tò mò, tôi lén lút đánh mắt liếc nhìn qua khóe mi, định nhìn trộm bộ dạng lúng túng của mẹ. Nhưng khổ nỗi góc nhìn quá hẹp, tôi chỉ loáng thoáng thấy được phần mép áo của mẹ.
Tôi định rướn cổ cúi hẳn người xuống để nhìn cho rõ hơn. Thế nhưng, chợt nghĩ lại, hôm nay nhờ sự mạnh mẽ bảo vệ mẹ trên xe taxi, khoảng cách lạnh nhạt giữa hai mẹ con vì vụ cái quần lót dạo nọ mới vừa được hàn gắn đôi chút. Nay mẹ lại đang ốm đau tiều tụy thế này, nếu tôi cứ khăng khăng làm theo ý thích bệnh hoạn của mình, nhỡ đâu làm mẹ bẽ mặt, tủi nhục thì chẳng phải sẽ châm ngòi cho một cơn phẫn nộ còn kinh khủng hơn sao? Dù tôi có thỏa mãn được đôi mắt, nhưng đổi lại là sự ghê tởm từ người mẹ mà tôi hết mực yêu thương thì cái giá đó quá đắt. Tôi thương mẹ, dù có khao khát thân hình mẹ đến mấy, tôi vẫn muốn mọi thứ phải xuất phát từ sự tự nguyện của mẹ, chứ không phải là sự ép uổng, dù cho đó có là giao kèo đổi chác đi chăng nữa.
Nghĩ thông suốt, tôi lập tức dập tắt cái suy nghĩ đen tối đó trong đầu. Vừa lúc ấy, giọng mẹ Trâm lại vang lên vỡ lở không gian tĩnh lặng.
“Lâm à, lại phụ mẹ kéo cái quần jean này lên với con. Cũng y như lúc nãy, con cầm một bên, mẹ cầm một bên kéo lên nha.”
“Trời ơi, ngày mai mẹ đi bệnh viện thì làm ơn đừng có mặc mấy cái quần jean bó sát rịt lấy người vầy nữa nha mẹ, kéo lên khó muốn chết luôn á!”
Vừa càm ràm, tôi vừa vòng tay nắm lấy mép quần bên trái của mẹ, ra sức kéo thốc lên tới tận vùng hông chậu. Vì cái quần quá ôm sát, nút quần lại chưa kịp cài nên phần cạp quần cứ thế banh ra, cuộn tròn đè hẳn lên trên chiếc quần lót trắng mỏng tang bên trong. Tôi cũng chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, theo phản xạ tự nhiên liền luồn thẳng mấy ngón tay vào bên trong cạp quần lót định vuốt cho mép quần phẳng lại.
Nào ngờ, bàn tay tôi lại trượt sâu xuống, chạm thẳng vào vùng nhạy cảm của mẹ.
Dù có cách một lớp vải cotton của chiếc quần lót, tôi vẫn có thể cảm nhận cực kỳ rõ ràng độ phồng xốp, mềm mại của phần lông mu đen nhánh lấp ló phía sau mép quần. Cảm giác êm ái, núng nính truyền từ đầu ngón tay chạm vào phần mu đầy đặn, căng mọng của mẹ mang đến một thứ kích thích tột độ. Dù đây không phải là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với cơ thể mẹ, nhưng những lần trước chỉ là những cú chạm lướt vô tình hay kê đầu lên đùi lúc ngủ. Còn hôm nay, chính bàn tay tôi đang trực tiếp đụng chạm vào khu vực tư mật nhất của mẹ. Sự đê mê kích thích ập đến làm con cặc của tôi ngay lập tức cương cứng lên, cộm hẳn một cục dưới đũng quần.
Giật mình nhận ra mình vừa lỡ tay sờ bậy, tôi vội vã rụt tay lại như bị điện giật. Tôi định mở miệng nói tiếng xin lỗi thì ngước lên đã thấy khuôn mặt mẹ Trâm đỏ bừng bừng như gấc chín. Sự ngượng ngùng e thẹn xen lẫn một nét lúng túng lạ lẫm hiện rõ trên nét mặt mẹ. Khoảnh khắc ấy, trông mẹ chẳng có vẻ gì là một người mẹ nghiêm khắc nữa, mà giống như một thiếu nữ đang e thẹn trước mặt người khác giới. Nhưng rất nhanh, mẹ đã lên tiếng để phá vỡ cái bầu không khí mờ ám, ngượng ngập này.
“Con kéo lên tới ngang hông là được rồi, để cái nút cài mẹ tự lo.”
Mẹ đưa tay vuốt vuốt lại mấy sợi tóc xõa bên má, cố giấu đi sự lúng túng. Chắc hẳn mẹ cũng cảm nhận được bàn tay của thằng con trai vừa vô tình chạm vào vùng kín của mình. Dù biết chỉ là sơ ý, nhưng mẹ vẫn không giấu nổi sự đỏ mặt tía tai. Ban nãy đứng lên lóng ngóng kéo quần với một tay, mẹ đã lo ngay ngáy. Cả hai mẹ con chen chúc trong cái buồng vệ sinh bé tí tẹo đã đủ làm người ta đổ mồ hôi hột rồi. Nhỡ lúc mẹ kéo quần chưa xong mà tôi xoay người lại nhìn thì chắc chắn cả vùng nhạy cảm sẽ phơi bày trọn vẹn. Ngay cả khi tự kéo chiếc quần lót lên, vì quá cuống cuồng mà có lúc mép quần bị vướng lại, một nửa khu rừng rậm rạp đã phơi bày ra ngoài không khí.
May mắn thay, tôi vẫn chịu nghe lời úp mặt vào tường. Nhìn lại những gì tôi đã thể hiện trên xe taxi và sự chăm sóc ân cần nãy giờ, mẹ thầm nghĩ: thằng bé Lâm dạo này đã thực sự lớn khôn và biết suy nghĩ hơn rồi, dù cho những ngày tháng qua nó có những lúc bồng bột, nổi loạn không kiểm soát.
Tôi lúng túng nhìn khuôn mặt mẹ, bỗng phát hiện khóe môi mẹ khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm chi thật nhẹ nhàng, chẳng biết trong đầu mẹ đang nghĩ gì.
Xong xuôi mọi việc, mẹ bảo tôi dìu mẹ trở ra ngoài. Nhịn không nổi, tôi vội kêu lên: “Mẹ từ từ đã, con cũng buồn tè quá!”
Nói rồi, tôi vô tư lôi con cặc đang cương cứng của mình ra khỏi quần, quay đầu lại nhìn mẹ thì thấy mẹ đã tự giác quay mặt đi chỗ khác từ đời nào.
Rặn mãi mới đi vệ sinh xong, đợi một lúc cho con cặc xìu xuống, tôi mới từ tốn đỡ mẹ ra ngoài. Tôi cẩn thận kê lại gối cho ngay ngắn rồi dìu mẹ nằm xuống giường bệnh. Đợi truyền xong chai nước biển, hai mẹ con dìu dắt nhau về nhà.
*** Buổi tối, sau khi cơm nước xong xuôi, mẹ đi tắm trước rồi với giọng dặn dò: “Lâm, lát tắm xong thì tiện tay vò luôn mấy bộ đồ giùm mẹ nha con.”
“Trời nực nội thế này có mấy bộ đâu, mẹ cứ lên giường nằm nghỉ cho phẻ đi, tối nay để con bao thầu hết cho!” Tôi hăng hái vỗ ngực cái rụp.
“Chà, bữa nay ông tướng còn biết xót mẹ cơ đấy! Được rồi, vô giặt sạch sẽ đi để lấy điểm biểu hiện với mẹ coi.” Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hẳn lên, nở một nụ cười tươi tắn.
Tôi tòng teng xách chậu đồ bước vào nhà tắm. Cởi bỏ sạch sành sanh quần áo trên người, tôi tồng ngồng ngồi chồm hổm trước cái thau nhựa, định bụng vò xong mớ quần áo rồi tiện thể tắm rửa luôn một thể cho mát mẻ. Nhưng trời tính không bằng mẹ tính, tôi đang hì hục chà xà bông thì cánh cửa nhà tắm đột nhiên bị đẩy tung ra không thương tiếc.
Giật bắn mình, theo phản xạ tự nhiên của một thằng con trai, tôi lật đật vớ lấy cái gáo nước che tịt ngay lại cái của nợ lủng lẳng bên dưới.
“Gớm, làm bộ làm tịch mắc cỡ che đậy nữa cơ, làm như từ nhỏ tới giờ mẹ chưa thấy cái đó của con bao giờ vậy.” Mẹ cong cớn cười, giọng điệu pha trò trêu chọc cực kỳ khôi hài. Cùng lúc đó, mẹ tiện tay quăng thẳng hai cục vải nhỏ xíu về phía chậu đồ tôi đang giặt.
Nhìn kỹ lại hai món đồ màu xanh đen vừa rơi tọt vào chậu bọt xà bông, tôi đỏ mặt tía tai. Một cái là chiếc quần lót ren mỏng tang điểm xuyết những hoa văn cực kỳ khiêu gợi, bốc lửa mà trước đây tôi đã từng lén lút lấy ra làm chuyện xằng bậy. Cái còn lại chính là chiếc quần lót cotton trắng viền đen mà hồi chiều nay mẹ đã mặc đi bệnh viện. Đứng trước hai món đồ nhạy cảm này, mặt tôi nghệch ra vô cùng bối rối.
“Tiện tay vò giùm mẹ mấy cái quần lót này luôn đi. Bớt giả vờ nai tơ ngượng ngùng đi ông ơi, cái hồi trước lén lút bới móc đồ lót của mẹ ra làm ba cái trò xằng bậy thì bộ mẹ mù mẹ không biết chắc.” Nói dứt câu, mẹ khép cửa lại rồi đủng đỉnh đi ra ngoài.
Lúc này, tôi mới dám đưa tay lên mân mê, vò vò mấy chiếc quần lót của mẹ. Coi như hôm nay tôi đã được cấp giấy phép hành nghề, đường hoàng danh chính ngôn thuận mà chạm vào đồ lót của mẹ. Chiếc quần lót ren này chất liệu mịn màng và gợi cảm quá đỗi. Tôi cứ mường tượng ra cái cảnh mẹ khoác bộ đồ lót bốc lửa này lên người thì sẽ quyến rũ chết người đến nhường nào.
*** Tối hôm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, mẹ lại bắt đầu bài ca khuyên nhủ, nhắc nhở tôi dù đã tốt nghiệp thì cũng không được xả hơi quá đà, chơi bời lêu lổng. Mẹ bảo môi trường cấp ba khắc nghiệt và cạnh tranh khốc liệt hơn cấp hai rất nhiều, phải lo mà chuẩn bị tinh thần.
Nghe mẹ nhắc tới hai chữ “cấp ba”, tự dưng tôi thấy sống mũi cay cay, chạnh lòng thở dài một hơi sườn sượt.
Mẹ vốn nhạy cảm, dĩ nhiên nhìn thấu được tâm trạng bất ổn của tôi. Mẹ dịu giọng, ân cần hỏi: “Lâm, con sao vậy?”
“Mẹ ơi… con hổng muốn xa mẹ đâu!” Tôi giả vờ mếu máo, rơm rớm nước mắt, dùng cái giọng điệu tủi thân nhất để làm nũng với mẹ. “Lên cấp ba rồi, trường chuyên lại cách nhà mình xa lắc xa lơ. Con mà đậu vào đó chắc chắn phải đăng ký vô ở nội trú trong ký túc xá rồi. Vậy là cả tuần lễ con mới được lết xác về nhà thăm mẹ có một lần thôi sao…”
“Lớn tồng ngồng, cao hơn cả mẹ rồi mà còn nhõng nhẽo đòi bám đuôi mẹ hả, y chang mấy đứa nít ranh còn ngậm bình sữa vậy.”
Mẹ phì cười trêu chọc cái bộ dạng thảm thương của tôi, nhưng rất nhanh sau đó, nét mặt mẹ chuyển sang trạng thái cực kỳ nghiêm túc: “Cục cưng yên tâm đi, chuyện này mẹ đã tính toán kỹ lưỡng, lên kế hoạch xong xuôi hết rồi.”
Tôi tròn mắt, ngước nhìn mẹ với vẻ mặt háo hức, chờ đợi một phép màu cứu rỗi nào đó từ miệng mẹ thốt ra.
“Nhìn cái mặt con kìa, khờ câm chưa! Thật ra… mẹ cũng đâu có nỡ xa con trai cưng của mẹ. Hồi trước tới giờ ba con đi làm xa biền biệt, ở nhà có hai mẹ con hủ hỉ nương tựa vào nhau quen rồi. Bây giờ tự nhiên con dọn vô trường ở nội trú, bỏ mẹ thui thủi một mình trong cái nhà rộng thênh thang này, mẹ chịu sao thấu. Cho nên mẹ quyết định rồi, đợi mẹ khỏe hẳn, mẹ sẽ lên nộp đơn xin nghỉ việc ở khách sạn.”
“Rồi mẹ nghỉ làm thì tính sao hả mẹ?” Tôi nôn nóng hỏi.
“Thì hai mẹ con mình cuốn gói dọn đi chứ sao! Mẹ con mình sẽ ra tìm thuê một cái chung cư có hai phòng ngủ, một phòng khách nằm ngay sát rạt cái trường cấp ba của con luôn.”
“Vậy… vậy là con phải ra ngủ riêng ở phòng khác hả mẹ? Thuê tới hai phòng lận mà?” Tôi ngơ ngác hỏi lại, trong lòng dấy lên chút hụt hẫng.
“Cái thằng ngốc này, sao con khờ quá vậy! Thì nếp sống của nhà mình vẫn y chang như cũ thôi. Lúc nào ba con về phép thì con tự giác ôm gối mền cút qua cái phòng kia mà ngủ. Chừng nào ba con vác ba lô đi làm tiếp thì con lại chui vô ngủ chung với mẹ. Lớn xác cồ cồ rồi mà tối ngày cứ thích rúc vào nách mẹ thôi à.”
Nghe mẹ nói vậy, trong lòng tôi sướng rơn. Từ nhỏ đến lớn tôi đã bám hơi mẹ, ỷ lại vào mẹ quá nhiều rồi. Bây giờ nếu đùng một cái bắt tôi ôm gối ra phòng riêng ngủ một mình mỗi đêm, chắc chắn tôi sẽ trằn trọc mất ngủ không quen mất.
Kể từ sau đợt ốm đó, mẹ cạch mặt hẳn mấy cái quần bó sát, đi bệnh viện tái khám hay đi loanh quanh đâu cũng chỉ mặc quần vải rộng rãi cho dễ thở, đi vệ sinh cũng tiện hơn.
Đúng một tuần sau, sức khỏe mẹ hồi phục hoàn toàn, cũng vừa vặn ngay cái dịp ba tôi hoàn thành xong công trình, tranh thủ về thăm nhà.
Vừa quẳng cái ba lô xuống ghế sofa, ba đã ân cần hỏi han mẹ: “Trâm, em khỏe hẳn chưa, nghe thằng Lâm nói em mới đi viện về hả?”
“Em không sao, cũng tàm tạm rồi. Được cái có thằng con trai ngoan ngoãn túc trực chăm sóc ngày đêm nên em cũng mau khỏe. À đúng rồi anh, em đang tính đi ra khu vực gần trường cấp ba của thằng Lâm tìm thuê một căn hộ để hai mẹ con dọn ra ngoài đó ở.”
“Tự dưng mướn nhà làm gì? Chứ không phải nó thi đậu vô đó rồi đăng ký ở ký túc xá luôn sao?” Ba nhíu mày, mặt tỏ vẻ thờ ơ không mấy mặn mà.
“Anh tính coi, quanh năm suốt tháng anh đi theo công trình biền biệt không thấy mặt mũi ở nhà. Nếu nó vô nội trú ở thì cái nhà này vắng hoe, còn có mình em là đàn bà con gái thui thủi ra vào. Lỡ đêm hôm khuya khoắt có chuyện gì trắc trở thì em biết kêu ai? Nếu anh cản không cho em đi theo lo cho nó, thì em dọn đồ về quê sống chung với bà ngoại nó luôn cho xong. Với lại, em cũng dự tính ra ngoài đó thuê mặt bằng để mở tiệm. Có con bạn thân nó rủ em làm đại lý nhượng quyền cho thương hiệu bánh ngọt của nó. Em thấy mô hình đó cũng hay, tự mình làm chủ một tiệm bánh, thời gian đi lại cũng thoải mái, tự do tự tại, vừa tiện bề chăm sóc bề học hành cho thằng Lâm nữa.”
Ba tôi nghe mẹ phân tích một hồi thì cũng xuôi tai, không ý kiến ý cò gì thêm. Suy nghĩ vài giây, ba phán một câu xanh rờn: “Đã cất công dọn ra đó rồi thì tội tình gì phải đi thuê mướn cho mệt mỏi, dứt khoát tìm mua hẳn một căn nhà gần đó cho tiện. Tiền nong anh lo được.”
Thế là quyết định mua nhà được chốt hạ nhanh gọn lẹ chỉ qua vài câu bàn bạc của ba và mẹ. Nhận được tin vui bất ngờ, tôi lén lút chạy tọt vào phòng tắm lúc mẹ đang chuẩn bị tẩy trang, ghé sát tai mẹ reo lên nho nhỏ: “Trời ơi, sướng quá mẹ ơi!”
“Cái thằng này, bây giờ thì hết được cái nước sầu não, ủ dột nữa rồi nha! Đi ra ngoài cho mẹ tắm coi.” Mẹ phì cười đuổi tôi ra ngoài.
Lòng tôi phơi phới niềm vui, chẳng những thoát được cái kiếp sống lay lắt trong ký túc xá, mà lại còn được tiếp tục ngủ chung giường với mẹ mỗi đêm.
Sáng hôm sau, hai mẹ con tôi xách xe chạy lòng vòng quanh khu vực trường cấp ba để thám thính thị trường, tìm kiếm mặt bằng mở tiệm bánh và một căn chung cư ưng ý. Sau nhiều ngày vất vả chọn lọc, ngã giá, cuối cùng mẹ chốt hạ mua một căn hộ rộng hơn bảy mươi mét vuông, đi bộ đến trường của tôi chỉ mất chưa tới mười phút. So với căn nhà cũ ở quê thì diện tích chỗ này nhỏ hơn một chút, nhưng đối với tôi như vậy là quá dư dả rồi. Chỉ cần được sống chung dưới một mái nhà với mẹ thì ở đâu tôi cũng chịu hết.
Chạy ngược chạy xuôi lo giấy tờ thủ tục cả tuần lễ, vừa dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, hai mẹ con lết cái thân tàn tạ về ngả lưng xuống ghế sofa thở dốc.
“Mẹ qua đây gối đầu lên đùi con nằm nghỉ xíu nè, lần trước mẹ cho con gối đầu ngủ ngon lành, bữa nay để con đền bù, nhổ tóc sâu hay lấy ráy tai cho mẹ nghen.”
Mẹ tôi cười rạng rỡ, ngoan ngoãn ngả lưng kê đầu lên đùi tôi. Từ góc độ cúi nhìn xuống, tôi có thể thu trọn vào tầm mắt gương mặt thanh tú, góc cạnh cùng chiếc cằm V-line sắc sảo của mẹ. Bên dưới là đôi gò bồng đảo căng phồng nhô cao đầy kiêu hãnh sau lớp áo thun màu đen mỏng tang. Phần ngực áo là chất liệu voan lưới xuyên thấu cực kỳ sexy. Nhưng tiếc thay, bên trong mẹ lại mặc thêm một chiếc áo ống màu trắng kín cổng cao tường để lót, nên cái mộng tưởng nhìn xuyên thấu vào bên trong rãnh ngực của tôi bị dập tắt ngấm. Mẹ đang diện một chiếc quần soóc jean cực kỳ ngắn, ôm sát vòng ba, khoe trọn cặp đùi mật ong thon dài, trắng nõn nà không tì vết.
“Sao hả mẹ, cái gối đùi của con trai mẹ nằm có êm không?”
“Êm lắm chứ. Hồi trước đi bệnh viện, mấy người chung phòng cứ khen mẹ có thằng con trai tâm lý, chu đáo quá chừng. Biết chăm sóc mẹ ốm đau tỉ mỉ từng chút một. Cục cưng của mẹ nay lớn thật rồi, chững chạc lắm rồi. Lúc đầu mẹ còn lo là bà ngoại lớn tuổi khó mà lên phố chăm sóc mẹ được, còn con thì lóng ngóng vụng về không biết xoay xở ra sao. Giờ thì mẹ thấy mình lo bò trắng răng rồi.”
“Con làm gì mà hổng biết chăm sóc mẹ chứ. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trên đời của con, con thương mẹ nhất. Có ốm đau thì con phải túc trực kề bên chăm lo cho mẹ chứ sao.”
“Mẹ cũng thương con trai của mẹ lắm. Sau này chả biết cô gái nào có phước phần tu mấy kiếp mới lấy được con trai mẹ làm chồng đây. Cục cưng của mẹ sau này thích tìm một cô bạn gái dáng vẻ như thế nào đây ta?”
“Con chỉ thích tìm một người giống y chang như mẹ thôi!”
“Nhưng mà mẹ đâu có làm bạn gái của con được, đồ ngốc. Nhưng dẫu sao thì mẹ vẫn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới tình cảm của cục cưng nha.”
“Đã cảm ơn thì mẹ phải thưởng cho con một cái chứ!” Tôi được nước lấn tới.
“Rồi, ông tướng muốn thưởng cái gì đây? Cấm tuyệt đối cái vụ đòi mua đồ chơi game hay nạp tiền điện tử đó nha.”
“Con muốn hôn mẹ một cái.”
Vừa dứt lời, chẳng đợi mẹ phản ứng, tôi cúi gập người xuống, chộp lấy đôi môi mềm mọng của mẹ đang ngước lên nhìn tôi. Ngay khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau, một luồng điện xẹt ngang qua người, dục vọng bùng lên mạnh mẽ. Tôi táo bạo hé môi, luồn chiếc lưỡi hư hỏng của mình vào trong khoang miệng mẹ, quấn lấy chiếc lưỡi rụt rè của mẹ. Cảm giác hai chiếc lưỡi va chạm, cọ xát vào nhau giống như một dòng điện tê rần chạy dọc sống lưng. Tôi cứ thế đảo lưỡi liếm láp liên tục bên trong miệng mẹ.
Bị cưỡng hôn bất ngờ, mẹ sững sờ mất vài giây rồi hốt hoảng dùng sức đẩy bật tôi ra. Mẹ vội vàng chống tay ngồi bật dậy, hai má đỏ bừng bừng như gấc chín, lồng ngực phập phồng thở dốc, mẹ lắp bắp quát: “Lâm, con… con đang làm cái trò gì vậy hả?”
“Mẹ… con… con xin lỗi, tự nhiên con cũng không biết mình bị sao nữa.”
“Nghe mẹ dặn nè Lâm, con tuyệt đối không được phép làm những hành động vượt quá giới hạn như thế này với mẹ, con có hiểu không? Mẹ rất yêu thương con, nhưng mẹ sinh ra con, mẹ mãi mãi chỉ là mẹ của con thôi. Sau này bước vào cấp ba, con sẽ dần trưởng thành, sẽ tự tìm được một người con gái mà con thực sự rung động và yêu thương. Rồi một ngày nào đó, con cũng sẽ thành gia lập thất, xây dựng một tổ ấm cho riêng mình…”
Tôi cúi gầm mặt, không dám ho he cãi lại nửa lời, chỉ biết lí nhí nói câu: “Dạ, con biết rồi. Con xin lỗi mẹ nhiều lắm.”
Mẹ thở dài, cũng không nỡ buông lời trách móc hay la mắng tôi thêm nữa. Nhưng trong thâm tâm, tôi đã tự âm thầm hạ quyết tâm: bước chân vào trường cấp ba, tôi nhất định phải bằng mọi giá tán đổ và kiếm cho mình một cô bạn gái. Có lẽ đó là cách duy nhất để tôi tự cứu lấy bản thân mình, bởi tôi nhận ra một sự thật đáng sợ rằng: tôi đang ngày càng lún sâu vào thứ tình cảm loạn luân, tôi đang đem lòng yêu chính người mẹ ruột của mình.
Cái tâm lý yêu mẹ bệnh hoạn ấy cứ ngày một bám rễ sâu hơn trong tâm trí tôi. Vì bận rộn với hàng tá công việc sấp mặt, cái vụ đi bơi lội hứa hẹn từ hồi trong bệnh viện cuối cùng cũng bị lãng quên, cứ hứa lèo rồi dời hết ngày này sang tháng nọ. Rồi kỳ học quân sự đầu năm cũng ập đến, mẹ Trâm thì tất bật bù đầu bù cổ lo sắm sửa nội thất cho nhà mới và setup cửa hàng bánh ngọt để kịp ngày khai trương. Và thế là, chuỗi ngày thanh xuân dưới mái trường cấp ba của tôi chính thức bắt đầu.