NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI

Chương 22



Chương 22: Ngôi Nhà Mới Của Chúng Tôi

Tôi và mẹ Trâm đều đang ráo riết chuẩn bị cho cuộc sống cấp ba sắp tới. Thời gian này, mẹ bận tối tăm mặt mũi, vừa phải lo setup khai trương tiệm bánh ngọt, vừa phải xắn tay dọn dẹp sắp xếp cho chỗ ở mới. Căn chung cư hai mẹ con vừa mua là một căn nhà cũ sang tay, nghe mẹ kể chủ trước cũng là một bà mẹ bỉm sữa dọn đến đây ở để tiện bề cho con cái đi học. Nhà người ta đã ở sẵn nên đồ đạc cơ bản, nội thất điện nước đều đầy đủ tiện nghi, mua xong là dọn vào ở luôn chứ chẳng cần tốn công đập phá sửa chữa gì thêm. Hai mẹ con chuyển nhà cũng gọn nhẹ, chủ yếu chỉ gom đồ đạc cá nhân, quần áo với mấy chai lọ mỹ phẩm dưỡng da của mẹ là xong. Đúng một ngày trước khi tôi chính thức bước vào đợt học kỳ quân sự, hai mẹ con đã xách va li dọn hẳn vào nhà mới.

Ngày đầu tiên đi học quân sự, tôi mới có dịp làm quen với bạn bè trong lớp. Cô giáo chủ nhiệm lớp tôi là một người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi, dáng người hơi mập mạp và đeo một cặp kính cận dày cộm. Hôm đó cô diện một chiếc áo thun ngắn tay màu xanh đen phối với quần jean ống suông nhìn rất cơ bản, ngang eo còn quấn thêm một cái loa phóng thanh cá nhân mới toanh. Thật lòng mà nói, nếu đem vóc dáng của cô ra so sánh với thân hình bốc lửa của mẹ Trâm thì đúng là một trời một vực, khác xa nhau vạn dặm. Nhưng bù lại, cô có một nụ cười cực kỳ hiền hậu, mang đến cho người đối diện cảm giác rất an tâm và gần gũi.

Nhìn quanh lớp, tôi chỉ nhận ra đúng một đứa bạn từng học chung hồi cấp hai, còn lại toàn là những gương mặt lạ hoắc. Chưa kịp làm quen, kết bạn cho trọn vẹn thì cả đám đã bị lùa ra sân, bắt đầu lao vào chuỗi ngày huấn luyện quân sự đầy căng thẳng.

Thời tiết những ngày đầu thu phải nói là nóng đổ lửa. Nắng gắt chói chang làm mồ hôi mồ kê túa ra ướt sũng cả lưng áo. Đứng phơi nắng trên sân, trong lòng tôi chỉ gào thét van xin ông trời cho một trận mưa rào ngang qua để được giải tán về nhà nghỉ ngơi. Nhưng ông trời làm gì có thấu, lịch huấn luyện cứ thế diễn ra càng lúc càng dồn dập, vắt kiệt sức lực của đám học sinh thành phố vốn quen ngồi phòng máy lạnh.

Buổi trưa, cả lớp vật vờ chui vào phòng học nằm vạ vật nghỉ mệt. Để tiện cho việc điểm danh và quản lý nề nếp trong suốt một tuần quân sự, cô giáo chủ nhiệm đã chỉ định bạn học sinh có điểm thi đầu vào cao nhất lớp lên làm lớp trưởng tạm thời. Lớp tôi là lớp chuyên, mặt bằng chung đứa nào điểm cũng cao chót vót, nên cái vị trí đứng đầu bảng này rơi vào tay một bạn nữ chắc chắn thành tích cũng thuộc dạng khủng lắm đây.

Buổi chiều, tới phần thực hành tập đội hình đội ngũ, nam nữ được chia ra xếp thành hai hàng đối diện nhau. Tôi đứng ngay vị trí đầu tiên của hàng nam, và người đứng đối diện tôi chẳng ai khác chính là cô bạn lớp trưởng giỏi giang vừa được cô giáo xướng tên lúc trưa. Cô nàng mặc một chiếc áo thun màu đen pha chút sọc tím hồng, bên dưới diện quần lửng ống rộng form dáng thể thao, mang đôi giày vải màu đen đế trắng. Cái phong cách ăn mặc này trông có vẻ hơi lạc quẻ với không khí huấn luyện quân sự, nên tôi vô thức đứng quan sát cô nàng kỹ hơn một chút.

Thân hình của cô bạn này hơi mũm mĩm, nếu so với cái vóc dáng thắt đáy lưng ong chuẩn chỉnh của mẹ tôi thì đúng là thua xa. Nhưng bù lại, mỗi khi cô nàng nhoẻn miệng cười, hai bầu má bánh bao phúng phính lại nâng lên trông cực kỳ đáng yêu, ngây thơ. Đặc biệt nhất là đôi mắt, đôi mắt của cô nàng to tròn, trong veo và lấp lánh như có nước. Quan sát suốt một buổi chiều, tôi nhận ra cô bạn này rất hay cười. Chỉ cần tụi con trai trong lớp lóng ngóng làm sai động tác trông hơi buồn cười một chút là cô nàng lại bật cười khúc khích. Mỗi lần cười, cô nàng lại có thói quen đưa tay lên che miệng, nét mặt e thẹn, ngại ngùng rất duyên dáng. Tôi biết cô ấy là lớp trưởng, nhưng đến tận lúc này tôi vẫn chưa kịp hỏi xem cô nàng tên gì.

Chiều tối, tôi lết cái thân tàn tạ về đến nhà. Xưa nay tôi vốn lười biếng, ít khi vận động thể thao, nay bị vắt kiệt sức trên sân tập, hai bắp chân tôi căng cứng, đau nhức rã rời.

Vừa mở cửa bước vào nhà, đập vào mắt tôi là cảnh tượng phòng khách đã bị mẹ Trâm sắp xếp, bài trí lại hoàn toàn. Căn chung cư mới này diện tích nhỏ hơn hẳn so với căn nhà cũ dưới quê. Chắc vì vậy nên mẹ đã mạnh tay dẹp luôn cái bàn trà bằng kính ở giữa phòng, dời chiếc sofa nhỏ ra sát bệ cửa sổ để nhường lại một khoảng trống rộng rãi ngay giữa phòng khách. Đó chính là sàn nhảy mini của mẹ, bởi với mẹ, thói quen tập khiêu vũ giữ dáng là một thứ đam mê không bao giờ có thể bỏ được.

Tính từ cửa chính bước vào, quẹo tay phải sẽ là gian bếp nhỏ gọn, sát vách bếp là phòng vệ sinh. Còn quẹo tay trái sẽ là phòng ngủ của hai mẹ con. Phòng của tôi được bài trí khá đơn giản, ngoài cái giường và tủ quần áo thì có thêm một chiếc bàn học kê sát cửa sổ. Mặc dù tối đến tôi vẫn qua ngủ chung phòng với mẹ, nhưng ban ngày tôi vẫn ngồi học và làm bài tập ở bên phòng này. Còn phòng của mẹ Trâm thì lại nổi bật với một chiếc giường nệm cực lớn, bề ngang phải rộng tới hai mét. Mẹ bảo mua giường to để hai mẹ con nằm ngủ lăn lộn cho thoải mái, chứ nằm giường chật, tối ngủ tôi hay gác chân, quờ quạng làm vướng víu, đè lên tóc mẹ.

Tối đó, sau khi ăn cơm xong, nhìn sắc mặt mẹ bơ phờ, tôi biết hôm nay mẹ đã quá mệt mỏi. Mẹ vừa định với tay dọn mâm bát, tôi đã lập tức đứng bật dậy ngăn lại.

“Mẹ ơi, nay để con rửa chén cho.”

“Thôi, để mẹ làm luôn cho, con cứ nghỉ ngơi đi.”

“Mẹ ngồi im đó cho con nhờ, hôm nay mẹ dọn nhà quần quật cả ngày đã mệt đứt hơi rồi, ba cái chén này nhằm nhò gì với con.”

Tôi nhanh nhẹn bê mâm bát vào bếp, loáng một cái đã rửa dọn sạch sẽ, lau chùi mặt bếp láng o. Bước ra phòng khách, tôi tiến lại gần chỗ mẹ đang ngồi ngả lưng trên sofa. Tôi nắm lấy bàn tay mẹ, nhìn kỹ mới thấy chiếc áo thun trắng mẹ đang mặc đã lấm lem bụi bẩn, chắc là do mải mê lau chùi đồ đạc. Bên dưới mẹ đang diện một chiếc quần short jean ống rộng, thiết kế tà xòe nhìn thoáng qua cứ tưởng là váy jean, thoải mái vô cùng.

“Mẹ ơi, thấy mẹ mệt nhọc vầy, hay là để con đấm bóp xoa bóp vai gáy cho mẹ nghen.”

“Thôi khỏi cần đâu cục cưng, con chạy vô nhà tắm xả giùm mẹ chậu nước ấm, nhớ đập thêm hai củ gừng bỏ vô nha, mẹ ngâm chân một chút cho máu huyết lưu thông là khỏe re à.”

Nghe lời mẹ, tôi lật đật chạy đi chuẩn bị một chậu gỗ nước ấm pha gừng tươi bốc khói nghi ngút rồi bưng ra phòng khách. Từ trước tới nay, hễ hôm nào tập khiêu vũ xong mẹ cũng giữ thói quen ngâm chân bằng chậu gỗ, không ngờ dọn lên nhà mới mẹ vẫn đem theo món đồ nghề này.

Thấy tôi lóng ngóng bê chậu nước nóng, mẹ phì cười xua tay: “Được rồi ông tướng, đặt xuống đó cho mẹ.”

Tôi cẩn thận đặt chậu gỗ xuống sàn. Mẹ Trâm từ từ cởi đôi dép đi trong nhà ra, nhúng đôi chân trắng ngần, thon thả xuống làn nước ấm. Vừa chạm nước, mẹ khẽ nhắm nghiền mắt lại, ngả hẳn đầu ra sau thành ghế sofa, gương mặt lộ rõ vẻ tận hưởng, thư thái đến tột độ. Cảm giác như bao nhiêu mệt mỏi, muộn phiền của một ngày dài đều tan biến hết vào chậu nước gừng ấm áp kia.

Nhìn bộ dạng mệt lử của mẹ, tôi tự nhủ trong bụng, hay là hôm nay mình chơi lớn, tự tay rửa chân xoa bóp cho mẹ luôn nhỉ? Mười lăm năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên tôi có ý định hiếu thảo đến mức này.

Nghĩ là làm, tôi ngồi xổm xuống đối diện với mẹ. Tôi đưa hai tay ra, vừa mới chạm nhẹ vào gót chân mẹ định nhấc lên xoa bóp thì mẹ bỗng giật nảy mình phản ứng cực kỳ kịch liệt.

Mẹ hốt hoảng rút phắt hai chân lại, nhấc bổng lên khỏi chậu nước với gương mặt trố mắt kinh ngạc tột độ: “Trời đất, Lâm! Con đang làm cái trò gì vậy?”

Vì mẹ giật chân lên quá nhanh và bất ngờ, nước trong chậu gỗ văng tung tóe ra ngoài, bắn thẳng lên mặt tôi. Xui xẻo thế nào có mấy giọt nước rửa chân còn bay tuốt vào trong miệng tôi nữa. Tôi lật đật đưa tay vuốt mặt, quệt miệng, nhổ phẹt mấy giọt nước ra ngoài, trông thảm hại vô cùng.

Thấy phản ứng quá khích của mẹ, tôi cũng nghệch mặt ra, lúng túng như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì tày đình. Rõ ràng tôi chỉ có ý tốt muốn xoa bóp chân cho mẹ, chẳng hiểu sao lại bị phản đối kịch liệt thế này.

Mất một lúc trấn tĩnh lại, tôi mới lắp bắp lên tiếng: “Mẹ… con chỉ tính rửa chân xoa bóp cho mẹ đỡ nhức mỏi thôi mà. Bộ… bộ mẹ có máu buồn sợ ngứa hả?”

Mẹ Trâm nghe vậy, gương mặt căng thẳng bỗng chốc giãn ra, hai má thoáng chút ửng đỏ ngượng ngùng: “À… ra là con muốn xoa bóp cho mẹ hả. Cảm ơn cục cưng nha… nhưng mà đúng là lòng bàn chân mẹ nhạy cảm lắm, đụng vô là thấy nhột chịu không nổi.”

“Vậy… vậy giờ con xoa bóp cho mẹ tiếp nghen?” Tôi ướm hỏi.

Mẹ nhìn vào ánh mắt chân thành của tôi, dường như cũng không nỡ từ chối tấm lòng hiếu thảo lần đầu tiên trỗi dậy của thằng con trai. Mẹ khẽ thở dài, mỉm cười gượng gạo: “Ừm… vậy con làm thử đi, nhưng mà nhớ nhẹ tay xíu nha con.”

Mẹ từ từ thả hai chân xuống lại chậu nước ấm. Tôi khom người xuống, cẩn thận luồn tay chạm vào đôi chân mềm mại của mẹ. Không ngờ, ngay khi tay tôi vừa tiếp xúc với da thịt, chân mẹ lại khẽ run lên bần bật trong nước.

Tôi dùng hai ngón cái ấn nhẹ nhàng, xoa bóp đều đặn trên mu bàn chân mẹ, rồi trượt dần lên bấm huyệt quanh mắt cá chân. Sau đó, tôi miết dọc xuống từng ngón chân. Cảm giác thư giãn lan tỏa khiến mẹ không kìm được, khẽ rên lên một tiếng “Ưm~~” đầy thỏa mãn từ trong cổ họng.

“Mẹ thấy có bị đau hay khó chịu chỗ nào không?”

“Không sao đâu con, dễ chịu lắm…”

Tôi tiếp tục đổi sang xoa bóp bàn chân còn lại. Vừa nâng bàn chân mẹ lên khỏi mặt nước, tôi vừa tranh thủ ngắm nhìn thật kỹ. Bàn chân của mẹ Trâm rất nhỏ nhắn, bình thường mẹ chỉ mang giày size 34. Chắc có lẽ nhờ thói quen đam mê khiêu vũ, vận động thường xuyên nên đôi chân của mẹ cực kỳ thon thả, nuột nà. Từng đường nét đều toát lên vẻ săn chắc, khỏe khoắn nhưng không kém phần mềm mại, quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.

Vì quá đắm chìm vào cảm giác khoan khoái, mẹ tôi dường như đã hoàn toàn thả lỏng cơ thể. Hai đùi mẹ từ từ nới lỏng rồi tách nhẹ ra lúc nào không hay. Từ góc ngồi xổm của tôi nhìn hất lên, lấp ló sau ống quần đùi rộng thùng thình là chiếc quần lót cotton màu trắng tinh khôi mẹ đang mặc. Xung quanh mép quần lót, vài sợi lông mu đen nhánh, xoăn nhẹ quấn quýt tràn ra ngoài.

Nhìn thấy cảnh hớ hênh khiêu gợi này của mẹ, tim tôi đập thình thịch, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác may mắn tột độ. Cái đặc quyền tẩu quang này, trên đời chắc chỉ có tôi, thằng con trai ruột của mẹ mới có cơ hội được chiêm ngưỡng. Tuy nhiên, tôi vẫn còn giữ được chút lý trí, không dám trợn mắt nhìn ngó chằm chằm vào vùng nhạy cảm đó quá lâu, sợ nhỡ đâu mẹ cúi xuống phát hiện ra thì cái giá phải trả sẽ là một trận chửi bới mắng nhiếc tơi bời.

Thật ra tôi cũng chẳng có kinh nghiệm xoa bóp, mát xa gì cho cam, quanh quẩn nãy giờ cũng chỉ vuốt ve, ấn ấn vài chiêu cơ bản. Muốn kéo dài thêm chút thời gian để mẹ tận hưởng, tôi quyết định luồn từng ngón tay của mình đan xen vào những kẽ hở giữa các ngón chân của mẹ để kỳ cọ.

Nào ngờ, ngón tay tôi vừa mới miết nhẹ vào khe ngón chân, cả thân hình mẹ bỗng giật nảy lên, đôi bàn chân run rẩy dữ dội. Tôi ngơ ngác ngước lên nhìn, phát hiện thái độ của mẹ lúc này vô cùng khác lạ. Hai má mẹ ửng đỏ như đánh má hồng, lồng ngực phập phồng thở gấp, ánh mắt mẹ nhìn tôi chằm chằm đầy căng thẳng.

Tôi và mẹ bốn mắt nhìn nhau. Chẳng hiểu sao lúc này đôi mắt mẹ lại long lanh, ướt rượt như được phủ một lớp sương mỏng. Nhưng tôi chắc chắn đó không phải là nước mắt. Ánh mắt ấy thấu suốt, trong veo đến mức tôi có thể nhìn thấy hình bóng của chính mình phản chiếu bên trong.

Tôi đánh liều, tiếp tục miết ngón tay sang kẽ hở của ngón chân thứ hai.

Lần này, mẹ bỗng rùng mình, khẽ bật ra một tiếng rên khe khẽ từ bờ môi hé mở: “A~”. Ngay tức khắc, mẹ rụt phắt hai chân lại, giấu nhẹm vào góc sofa, thoát khỏi sự đụng chạm từ bàn tay tôi.

“Được rồi con… khỏi rửa nữa… Tới đây là sạch sẽ lắm rồi. Mẹ thấy người nhẹ nhõm hẳn ra, cám ơn cục cưng của mẹ nha.” Mẹ luống cuống cầm lấy cái khăn lau chân, giọng nói có phần hơi hụt hơi, run rẩy.

“Dạ không có gì đâu mẹ, con làm cho mẹ là chuyện nhỏ mà.”

Tôi lật đật đứng dậy, bưng chậu nước gừng đi đổ. Đi vào nhà vệ sinh, trong đầu tôi cứ thắc mắc mãi. Đây là lần đầu tiên tôi rửa chân cho mẹ, nhưng cái phản ứng vừa nãy của mẹ thật sự rất kỳ lạ, hoàn toàn không giống với sự e dè, nhột nhạt bình thường. Dường như mẹ cực kỳ mẫn cảm, dễ bị kích thích khi có người chạm vào đôi bàn chân của mình.

Đổ nước xong bước ra, tôi thấy mẹ cũng đã đứng dậy, lấy đồ lót bước vào nhà tắm.

Tối hôm đó, mẹ tắm lâu kinh khủng, phải hơn nửa tiếng đồng hồ mới chịu bước ra, chắc là do dọn nhà mệt quá nên muốn ngâm nước cho giãn gân cốt. Lúc mẹ đang tắm, tôi đứng lảng vảng ngoài khe cửa ngóng vào hỏi vọng vô: “Mẹ ơi, mẹ tắm xong chưa?”

“A~… gần xong rồi con, đợi mẹ một chút…” Giọng mẹ đáp lại nghe có vẻ hơi khàn khàn, là lạ.

Nhưng cái điều khiến tôi chú ý nhất là tiếng nước xả ào ào liên tục. Bình thường mẹ cực kỳ tiết kiệm nước, lúc xoa xà bông là tắt vòi sen ngay, xả nước chừng một loáng là xong. Vậy mà hôm nay tiếng vòi sen cứ rít rào tuôn chảy không ngừng nghỉ trong suốt một thời gian dài. Chẳng biết mẹ đang làm gì trong đó nữa.

Sáng hôm sau đi học, vào giờ sinh hoạt đầu giờ, cô giáo chủ nhiệm yêu cầu cả lớp đứng lên tự giới thiệu bản thân. Lúc này tôi mới biết cô bạn lớp trưởng mũm mĩm hôm qua tên là Cẩm Tiên.

Đến giờ nghỉ trưa, tôi bưng khay cơm đi tìm chỗ ngồi trong căn tin. Vừa đặt khay xuống bàn, cô bạn Cẩm Tiên đã lon ton bưng khay cơm chạy tới, tự nhiên kéo ghế ngồi cái rụp ngay bên cạnh tôi.

“Lâm ơi, tôi ngồi ăn cơm ở đây chung với ông được không?”

“Bà cứ tự nhiên ngồi đi, ghế trống nhóc mà, tôi cản bà làm chi.” Tôi phì cười đáp lại.

Và thế là, trong bữa cơm trưa rôm rả ấy, tôi và cô bạn lớp trưởng bắt đầu bắt chuyện, làm quen với nhau.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.