Cửa cuốn của Alo Phụ Kiện đã kéo rập xuống quá nửa, chừa lại một khoảng hở chừng ba gang tay để gió lùa vào. Thằng Tùng đã dắt xe điện về phòng trọ từ tám đời.
Tao ngồi lọt thỏm ở góc quầy kỹ thuật. Dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, trên mặt thảm cao su cách điện không phải là mỏ hàn, panh kẹp hay mớ ốc vít rơi lổn nhổn.
Nằm chình ình giữa bàn là cuốn giáo trình Kinh tế vĩ mô dày cộp và một quyển Ngữ pháp Tiếng Anh cơ bản bìa xanh xám.
Tao chống hai cùi chỏ lên bàn, hai bàn tay luồn vào tóc vò lấy vò để. Cái quạt treo tường chém gió phành phạch, thổi lật phần phật mấy trang giấy trắng lóa.
“Lạm phát, GDP danh nghĩa, chính sách tài khóa thắt chặt…”
Những dòng chữ đen ngòm xếp thành hàng ngang, ngay ngắn, lỳ lợm. Tao căng mắt ra đọc. Đọc đến dòng thứ ba thì những con chữ bắt đầu nhảy múa loạn xạ, biến thành một mớ giun dế đéo có nghĩa lý gì.
Tao đang bị hệ thống ngôn ngữ hàn lâm này dội một gáo nước lạnh buốt. Tao cầm cái bút bi Thiên Long, gõ cộc cộc đầu bút xuống mặt bàn. Cơn buồn ngủ kéo đến như một tảng đá đè sập mí mắt.
Chỉ cần tao gập cuốn sách này lại, mở con laptop lên làm vài ván game, hoặc rải cái chiếu ra đánh một giấc, mọi sự bứt rứt sẽ tan biến.
Nhưng cái khoảnh khắc tao định vứt toẹt cây bút đi. Ánh mắt thất vọng của Vy hôm trước lại xẹt qua đầu. Cả cái tiếng xì xào trong nhà vệ sinh của đám bạn nó nữa.
“Chả hiểu sao Vy lại chọn cái ông thợ sửa điện thoại kia.”
Tỉnh! Tỉnh! Tỉnh!
Tao vung tay. Bốp.
Tự tát thẳng một phát vào má trái của mình. Lực tát không nương tay, in hằn năm ngón tay rát buốt. Tao tỉnh hẳn.
Tao hít một hơi sâu, kéo lại cuốn giáo trình Tiếng Anh. Lật ra trang trắng của quyển vở nháp. Mũi bút ấn mạnh xuống, cắm đầu chép phạt từ vựng. Viết từng chữ một. Nét chữ cứng ngắc, xiêu vẹo hệt như cái giao diện của một thằng thợ đang cố cầm cọ vẽ tranh. Tao không tin cái ranh giới tri thức này có thể đè bẹp được một thằng lỳ đòn như tao.
Sáng hôm sau.
Tao không phi ra cửa hàng. Tao đánh con Wave chạy thẳng lên khu nhà thư viện trường.
Lách qua mấy dãy giá sách, tao túm cổ thằng Minh – một thằng mọt sách chính hiệu hay đi trực chung dọn đồ ở câu lạc bộ Truyền thông. Thằng này cận lòi mắt, lúc nào cũng ôm khư khư cái balo nặng trịch, nhưng điểm phẩy trên trường của nó lúc nào cũng nằm trong top đầu khoa.
Tao kéo nó ra cái bàn gỗ ở tít góc khuất.
Ném phịch cái balo xuống. Mở khóa, tao rút ra một sợi cáp sạc bọc dù hàng xịn, kèm theo một củ sạc nhanh hai cổng mới cáu cạnh. Đặt xạch lên mặt bàn, đẩy về phía nó.
– Cho mày. Đồ xịn cửa hàng tao. Sạc đầy con iPhone của mày trong chưa tới một tiếng.
Thằng Minh trố mắt nhìn tao, tay không dám cầm vào hộp đồ.
– Gì đấy An? Tự nhiên tặng tao đồ xịn thế, tao có tiền mua đâu.
– Ai lấy tiền mày làm gì hâm à. Đây là tao đang trả học phí. – Tao rút ghế ngồi phịch xuống, móc cuốn Kinh tế vĩ mô đập lên bàn. – Từ hôm nay, tuần ba buổi, mày kèm tao qua cái môn dở hơi dở hồn này. Nhưng có một điều kiện.
Tao rướn người tới, gõ ngón tay lên bìa sách.
– Mày phải giảng cho tao bằng ngôn ngữ của con người. Ngôn ngữ dễ hiểu nhất có thể. Cấm dùng từ ngữ hàn lâm vĩ mô vĩ miếc gì ở đây hết.
Thằng Minh há hốc mồm. Nó nhìn tao như nhìn sinh vật lạ. Thằng An quanh năm suốt tháng cúp cua đi làm, mở miệng ra là tiền, nay lại mang sạc cáp đi hối lộ để được học bài.
Nó gãi đầu, lật thử một trang sách.
– Ví dụ như cái Cung Cầu với Lạm phát này nhé… Để tao thử…
Nó ngập ngừng.
– Cứ hiểu đơn giản thế này. Mày nhập một lô ốp lưng mười nghìn, mày bán năm mươi nghìn. Nhưng tự nhiên ngoài ngõ Xuân Thủy mọc thêm chục cái quán y hệt, hàng nó tràn ngập thị trường. Ốp của mày ế sưng mỏ, bắt buộc mày phải hạ giá xuống mười lăm nghìn mới đẩy đi được. Đấy là Cung vượt Cầu.
Mắt tao sáng lên.
– Đù, hiểu. Thế còn lạm phát?
– Lạm phát là khi nhà cung cấp bên Tàu tự nhiên tăng giá sỉ, tiền mày cầm đi nhập hàng vẫn là năm củ, nhưng đợt trước mày xách về được năm cái bao tải, đợt này mày chỉ xách về được hai bao. Tiền mất giá.
Tao đập tay xuống bàn đánh chát một cái. Thằng Minh giật thót mình.
– Chuẩn mẹ rồi! Giảng thế này có phải thông não không. Tiếp! Cứ bê cái ngôn ngữ này vào đây cho tao.
Cái buổi học diễn ra như một màn tấu hài cực mạnh giữa một thằng mọt sách và một thằng con buôn. Tao nhét đống kiến thức khô khan vào đầu bằng cách quy đổi nó ra thành những lô kính cường lực, những mã ốp lưng ế ẩm và tỷ giá nhập hàng. Chật vật, nhọc nhằn, nhưng những khái niệm bắt đầu bám rễ vào các nơ-ron thần kinh.
***
Ba ngày sau. Tại Alo Phụ Kiện.
Tiếng xé băng dính đóng hàng roẹt roẹt vang lên liên hồi xé toạc cái không khí oi bức buổi chiều.
Đám bụi carton bay lơ lửng. Tao, thằng Long và Khánh, mỗi thằng ôm một góc sàn nhà. Xung quanh là đống thùng các-tông cao đến ngang ngực.
Bàn tay tao mỏi nhừ. Mười đầu ngón tay đỏ ửng lên vì miết keo dán.
Nhưng lồng ngực tao nở căng ra. Sự hưng phấn đè bẹp dí sự mệt mỏi.
Sáng nay, bằng cái độ lỳ lợm và tài chém gió của một “thiên tài chốt sale”, tao đã chốt thành công hai mối sỉ cực lớn chuyển hàng đi tỉnh. Một lô ốp lưng dẻo, một lô sạc dự phòng, tổng giá trị xuất kho gấp bốn lần doanh thu bán lẻ cả tuần cộng lại.
– Thùng số mười lăm! Xong! – Thằng Khánh quăng cuộn băng dính xuống nền gạch, thở hắt ra, ngửa cổ nốc cạn lon bò húc.
– Mai gọi xe tải của bưu cục vào tận cửa mà bốc. – Long đẩy kính, đứng dậy lấy khăn lau mồ hôi. Nó nhìn đống hàng, khóe môi nhếch lên. – Vụ này mày làm gắt đấy An. Rút hàng tồn kho đi nhanh gọn lẹ.
Mười giờ đêm. Cửa hàng đóng.
Tao ngồi một mình sau quầy thu ngân. Mở hộp bánh Danisa.
Trên mặt bàn kính, tao chia những tờ tiền polymer màu xanh lơ thành từng xấp. Cầm một cọc tiền mới cứng trên tay, tao lấy ngón cái miết mạnh. Tiếng xấp tiền bật lên phành phạch. Âm thanh nghe thật đanh gọn, sướng tai, và mang theo một thứ mị lực tột độ.
Tiền bạc tự tay tao kiếm được. Đống kiến thức trên trường tao đang dần nhai nuốt được. Sự tự tin của một thằng đàn ông, bị dập nát trong cái nhà vệ sinh ở quán ăn hôm nọ, giờ được đắp lại bằng bê tông cốt thép. Cái doping tinh thần này nó mạnh gấp ngàn lần bất cứ chất kích thích nào.
Tao quấn sợi chun nịt chặt xấp tiền lại. Ném vào ngăn kéo. Khóa sập.
Rút điện thoại ra, ngón tay cái lướt nhanh trên bàn phím.
“Tối mai lên đồ xinh đẹp nhé. Anh qua đón.”
Nửa phút sau, tin nhắn báo lại. Chỉ một cái icon con gấu gật đầu.
***
Sáu rưỡi tối thứ Bảy.
Tao dừng con Wave trước ngõ 1 Bùi Xương Trạch.
Lần này, tao không mặc cái áo sơ mi 980k cứng đờ mà Vy mua cho tao đợt trước. Cái áo đó gợi lại một buổi tối lệch pha tồi tệ. Tao mặc một chiếc quần bò sẫm màu, sạch sẽ, áo phông polo có cổ màu đen trơn, ôm sát cơ thể. Đôi giày thể thao được chà trắng bóc. Đơn giản, gọn gàng, đúng với cái cốt cách của tao, không phông bạt, không cố gồng.
Vy bước ra. Nó mặc một chiếc váy trễ vai màu trắng kem. Tóc uốn nhẹ bồng bềnh. Mùi bồ kết quen thuộc được điểm thêm một chút nước hoa dịu nhẹ.
Nó bước lên yên sau, vòng tay ôm eo tao. Sự im lặng giữa hai đứa vẫn còn vương một chút e dè sau trận cãi vã.
Tao vít ga.
Tao không đèo nó ra quán phở vỉa hè hay hàng ốc luộc như mọi khi.
Con Wave rẽ vào một con phố lớn ở trung tâm. Tao tấp xe lên vỉa hè, trước một nhà hàng Steak kiểu Âu. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính lớn. Không có tiếng xe cộ ồn ào. Không có khói bụi.
Vy khựng lại một nhịp lúc bước xuống xe. Nó nhìn cái biển hiệu sang trọng, rồi nhìn sang tao. Ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ, pha lẫn một chút bối rối.
Tao không nói gì, lẳng lặng bước tới, chìa bàn tay ra nắm lấy tay nó. Dắt nó đẩy cửa bước vào.
Tiếng nhạc jazz du dương vang lên nhè nhẹ. Không khí phảng phất mùi bò nướng áp chảo và mùi tiêu đen.
Tao dẫn nó đến một cái bàn góc khuất, yên tĩnh. Tao kéo ghế ra. Đứng chờ nó ngồi xuống đàng hoàng rồi mới vòng sang phía đối diện ngồi. Một động tác tao học lỏm trên mạng, lóng ngóng một tí, nhưng đủ lịch sự.
Bầu không khí ban đầu hơi cứng. Vy cầm cái menu, mắt nhìn lướt qua những con số giá tiền đắt đỏ, ngón tay nó hơi siết nhẹ lại.
– Anh gọi món nhé. – Tao cất giọng, phá vỡ sự im lặng.
Tao vẫy bạn phục vụ. Gọi hai phần Ribeye steak, sốt tiêu đen, thêm đĩa salad và hai ly nước hoa quả. Không nhìn giá. Không do dự. (vì thật ra tao phải tìm hiểu giá trước khi đến đây rồi)
Thức ăn được bưng ra. Mùi thịt bò xém lửa xộc vào mũi.
Vy cầm dao nĩa, thao tác hơi ngập ngừng. Lưỡi dao cứa vào mặt đĩa sứ kêu két một tiếng rờn rợn. Nó nhăn mặt, hơi đỏ tai.
Tao đặt dao nĩa của mình xuống. Vươn tay qua mặt bàn, kéo chiếc đĩa của nó về phía mình.
– Để anh.
Tao nói trầm. Tay cầm con dao bít tết nặng trịch. Ấn nĩa giữ chặt miếng thịt bò, tao lia lưỡi dao dứt khoát. Từng miếng thịt vuông vức, vừa miệng được cắt ra gọn gàng, không dập nát. Tao đẩy chiếc đĩa trả lại ngay ngắn trước mặt nó.
Hành động không một lời giải thích. Nhưng cái sự chu đáo cục súc ấy đánh sập tảng băng cuối cùng.
Vy nhìn đĩa thịt đã được cắt sẵn. Nó ngước lên nhìn tao. Khóe môi nó từ từ giãn ra. Sự gượng gạo bay sạch.
Tao cầm ly nước hoa quả lên. Nhấp một ngụm. Mắt nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của nó. Không vòng vo.
– Mấy hôm trước anh nóng tính, anh sai. – Tao cất lời, rành rọt từng chữ. – Anh cục súc.
Tao đặt ly nước xuống bàn.
– Anh không hứa sẽ biến thành giáo sư tiến sĩ, hay nói dăm ba cái chuyện hàn lâm vĩ mô. Nhưng dạo này anh đang cày lại Tiếng Anh với mấy môn đại cương rồi. Mướn thằng bạn trên câu lạc bộ làm gia sư.
Tao cười nhẹ.
– Cửa hàng cũng vừa chốt được hai mối sỉ lớn. Tiền vốn đang đổ về. Mọi thứ đang tốt lên, đi đúng đường. Anh sẽ cố gắng để mọi thứ trở nên hoàn hảo nhất có thể, theo cách của anh.
Không gian nhà hàng chìm trong tiếng nhạc jazz.
Vy ngừng nhai. Nó buông dao nĩa xuống.
Ánh mắt nó lướt qua cái áo phông đen gọn gàng của tao, dừng lại ở đôi bàn tay với những vết xước măng rô đang đặt trên mặt bàn. Sự mệt mỏi, thô ráp, nhưng đầy quyết tâm hiện rõ mồn một.
Mọi giận hờn, tủi thân tích tụ mấy ngày qua tan biến như bọt nước.
Vy vươn cánh tay qua mặt bàn. Bàn tay nhỏ bé của nó phủ lên những đốt ngón tay sần sùi của tao. Nó nắm chặt lại.
Khuôn mặt nó bừng sáng. Một nụ cười rạng rỡ, trong vắt không tì vết nở bung trên môi.
– Em biết mà. – Giọng nó ríu rít, ngọt lịm. – Ăn đi kẻo nguội. Anh cắt thịt trông chuyên nghiệp phết đấy.
Bữa ăn trôi qua trong sự ngọt ngào, những câu chuyện chém gió đời thường lại vang lên.
Hơn chín giờ tối.
Con Wave lạch bạch chạy trên con đường rợp bóng cây. Gió thu Hà Nội lùa qua mát rượi, xua đi cái ngột ngạt, hối hả của Hà Nội.
Phía sau lưng, Vy không ngồi bám hờ nữa. Nó vòng cả hai tay, ôm rịt lấy eo tao. Áp sát phần ngực mềm mại vào lưng tao. Cằm nó tựa hẳn lên vai phải tao, hơi thở đều đặn phả vào mang tai.
Tao vít ga. Cảm nhận hơi ấm tình yêu truyền tới qua lớp áo phông.
Một cảm giác bình yên tuyệt đối đóng băng toàn bộ cơ thể. Cái bóng ma mang tên “Bảo” dường như đã bị tiếng pô xe và làn khói xả đẩy lùi ra tít phía xa vạn dặm. Mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo của nó.
Hoặc ít nhất, đêm nay, tao đang tin chắc là như vậy.