Chuyện Đời Thằng An

Chương 174



Mùi máy lạnh phả ra ràn rạt, mang theo cái thứ hương xịt phòng công nghiệp ngai ngái hoa nhài giả tạo.

Tao đẩy cửa bước vào sảnh của một trung tâm Anh ngữ to đùng trên đường Trần Thái Tông. Dưới chân là nền gạch đá hoa cương bóng lộn, soi rõ cả đế đôi giày bata tao đang đi. Sáng nay tao giao lại cửa hàng cho thằng Tùng, dắt con Wave chạy thẳng đến đây. Không chần chừ, không tính toán lỗ lãi.

Cô tư vấn viên mặc áo sơ mi cắm thùng, váy zuýp đen bó sát, nở nụ cười tiêu chuẩn đón tao vào một cái bàn kính nhỏ.

– Bạn làm bài test đầu vào giúp trung tâm để bên trung tâm xếp lớp phù hợp cho mình nhé.

Một tờ giấy A4 in chi chít chữ đen được đẩy qua cho tao. Kèm theo một cái bút chì gỗ gọt nhọn hoắt.

Tao cầm bút. Cúi xuống.

Khung cảnh xung quanh im phăng phắc. Chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách của nhân viên trung tâm xung quanh.

Đập vào mắt tao là những đoạn văn bản dài dằng dặc. Không có một cái hình ảnh bo mạch chủ hay hướng dẫn cài Win nào. Tao nhìn những câu chia động từ, những cấu trúc câu điều kiện. Chúng nó xếp thành hàng ngang, hàng dọc, lỳ lợm trêu ngươi cái bộ não quen tính nhẩm tỷ suất lợi nhuận của tao.

Phần từ vựng máy tính, tao biết và nhớ rõ mồn một nó là gì. Error, Reboot, Install, Cancel. Đó là mớ tiếng Anh bồi tao học lỏm để hành nghề sửa máy. Còn ghép chúng nó lại thành một câu hoàn chỉnh? Chịu.

Đến phần Listening. Đeo cái tai nghe to sụ vào. Một tràng âm thanh xì xồ xẹt qua màng nhĩ. Nó lướt đi nhanh như cách thằng Hùng giang hồ phóng xe chạy trốn. Tao căng tai ra, cố bấu víu lấy một từ quen thuộc, nhưng không có. Tất cả trôi tuột đi, rỗng tuếch.

Bốn mươi lăm phút kết thúc.

Tao đẩy tờ giấy trắng ởn, lác đác vài cái khoanh tròn bừa bãi random về phía cô tư vấn viên.

Cô ta cầm lấy. Lướt mắt qua. Nụ cười công nghiệp trên môi hơi khựng lại. Cô ta lấy cái bút đỏ, gạch vài đường, rồi ngước lên nhìn tao. Ánh mắt ái ngại, mang theo một phần ba sự thông cảm, hai phần ba sự đánh giá.

– Dạ, với kết quả này… trung tâm khuyên bạn nên đăng ký khóa “Mất gốc toàn diện”. Lớp này mình sẽ được ôn lại mọi thứ từ đầu, ví dụ như từ phát âm cơ bản nhất ạ. Lớp sẽ đa dạng người học từ các bạn cấp hai, cấp ba, hoặc những người đi làm cần học lại từ đầu. Chi phí của khoá học này là …

Mất gốc. Học cùng cả bọn cấp hai.

Nếu là tao của một năm trước, cái sĩ diện hão của thằng thanh niên mười chín tuổi sẽ làm máu dồn lên não. Tao sẽ đứng phắt dậy, vứt cái bút xuống bàn, chửi thề một câu rồi đi thẳng ra cửa, chôn vùi cái sự nhục nhã này vào quên lãng.

Nhưng tao không nhúc nhích.

Tao tựa lưng vào ghế. Nhìn thẳng vào cái tờ giấy chi chít nét bút đỏ. Cái màu đỏ khốn nạn giống hệt chữ F trên cổng thông tin tín chỉ của trường.

Tao thò tay vào túi quần bò. Rút cái ví da sờn mép ra. Lật nắp ví.

Mùi polymer mới cứng xộc lên. Tao rút ra những tờ năm trăm nghìn, đếm sột soạt. Đếm đủ số tiền học phí của cả một khóa cơ bản, cộng thêm tiền giáo trình.

Đặt xạch xấp tiền lên mặt kính.

– Chị cho em đăng ký học luôn nhé. Xếp lớp nào học cấp tốc nhất, kín tuần cũng được.

Cô tư vấn viên hơi sững lại, rồi vội vàng gật đầu, vơ lấy xấp tiền đếm lại qua máy. Tiếng máy đếm tiền chạy tạch tạch.

Tao khoanh tay. Tiền tao kiếm được từ mồ hôi, từ những ngày lao động chân chính. Giờ là lúc tao dùng chính cái đồng tiền vỉa hè ấy để mua lại cái thứ mà tao bị tụt hậu. Không trốn tránh nữa.

Chín giờ rưỡi tối. Đại bản doanh Bùi Xương Trạch.

Cái bàn gỗ ép trong phòng tao ngổn ngang giáo trình ngữ pháp, sách bài tập và một cuốn từ điển dày cộp. Tao ngồi cắm mặt, tay xoay xoay cây bút bi. Dưới nhà, tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy vọt qua ngõ rào rào.

Tường cách âm kém. Từ phòng bên cạnh, tiếng thằng Khánh gào thét vang dội. Nó đang chửi rủa đồng đội trong một trận Liên Minh. Tiếng đập chuột chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ.

Cái sự cám dỗ của việc buông bút, mở máy tính lên, thả mình vào những trận combat ảo lướt qua não tao. Không phải nghĩ, không phải nhồi nhét mớ kiến thức trúc trắc này.

Cạch.

Cánh cửa phòng tao hé mở. Không gõ.

Mai Anh bước vào.

Nó vừa tắm xong. Mặc cái váy lụa hai dây màu đỏ mận, mỏng dính, ngắn cũn. Mái tóc ướt sũng xõa sang một bên vai. Mùi sữa tắm hương hoa hồng ngòn ngọt, lan tỏa khắp phòng, lấn át luôn cái mùi giấy in của sách vở.

Trên tay nó bưng một cái bát thủy tinh lạnh toát, đọng những giọt nước li ti bên ngoài.

– Chăm chỉ thế nhóc. Đổi nghề sang làm học giả à?

Giọng nó lả lơi, kéo nhựa ra. Nó lững thững bước tới, đặt bát chè khúc bạch rắc đầy hạnh nhân nướng xuống ngay mặt quyển từ điển của tao. Tiếng đá va vào thành bát lanh canh.

Nó không đi ra. Nó đứng sát vào cạnh ghế của tao. Khẽ rướn người tới, tì một bên hông vào mép bàn. Khuỷu tay nó tựa hờ lên vai tao.

Hơi lạnh từ bát chè không át nổi sức nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt đàn bà ngay sát sạt. Bầu ngực đầy đặn qua lớp lụa mỏng vô tình hay cố ý cọ nhẹ vào bắp tay tao. Mùi nước hoa kích thích xộc thẳng vào mũi.

– Học làm gì cho mệt óc. – Nó cúi đầu, phả hơi thở nóng rực vào vành tai tao. – Xuống dưới phòng chị xem phim không vừa tìm được quả phim hay cực. Thư giãn đầu óc một tí, nhăn trán nhiều già đi đấy.

Sự cám dỗ hoàn hảo. Một lối thoát êm ái, bốc lửa, sẵn sàng kéo tao tuột khỏi cái sự nhàm chán, khô khan của đống sách vở này.

Tao dừng bút. Khuôn mặt hơi lay động một chút.

Trong một phần mười giây, tao nhìn vào đôi mắt lúng liếng của nó. Nhưng cái đập vào võng mạc tao lại không phải là sự quyến rũ.

Cái hiện lên trong đầu tao là ánh mắt sững sờ, tổn thương của Vy cái hôm cãi vã. Là hai chữ “lệch pha” mà đám bạn của nó đã thầm thì trong nhà vệ sinh.

Tao gồng cứng bắp tay.

Tao vươn tay, cầm cái bát chè khúc bạch, nhấc ra khỏi quyển từ điển, đặt sang một góc bàn. Động tác chậm, nhưng dứt khoát.

Tao đứng dậy. Cầm lấy khuỷu tay Mai Anh. Không siết mạnh, nhưng lực đẩy cực kỳ cứng rắn. Tao đẩy nhẹ nó ra xa khỏi người mình.

– Em đang bận. Chị mang chè xuống nhà ăn đi.

Tao nhìn thẳng mặt nó, giọng lạnh tanh, không một gợn cảm xúc dao động.

– Từ giờ lúc em đang học, chị đừng tự ý vào phòng nữa.

Mai Anh khựng lại. Ánh mắt lả lơi đông cứng. Nó nhìn tao, vẻ ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt trát đầy dưỡng da. Nó không ngờ cái mồi câu tẩm đầy dục vọng của nó lại bị hất văng một cách phũ phàng đi chứ không phải là kiểu trêu ghẹo ngược lại của tao như thường ngày.

Nó bĩu môi, giật cánh tay lại.

– Gớm. Bày đặt lắm cơ.

Nó hậm hực quay lưng, tiếng dép lẹp bẹp nện xuống sàn nhà.

Tao bước theo. Khi nó vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, tao nắm lấy tay nắm. Kéo mạnh.

Cạch.

Tiếng chốt khóa cửa vang lên đanh gọn. Nhốt chặt mọi sự ồn ào, mọi thứ mùi hương khiêu khích và cả cái thế giới dễ dãi ở bên ngoài.

Tao quay lại bàn. Vớ lấy cái tai nghe dây nhét vào hai lỗ tai. Bật một bản nhạc không lời nhịp điệu chậm. Âm lượng kéo lên mức 70%. Tiếng gào thét của thằng Khánh biến mất.

Tao cầm bút lên. Vạch một đường dưới từ mới. Tiếp tục.

Năm ngày sau.

Trời nhá nhem tối. Bầu trời quanh khu Kinh tế Quốc dân xám xịt. Đèn đường vừa phụt sáng. Dòng sinh viên tan ca muộn túa ra từ cổng trường, tràn xuống vỉa hè.

Tao đứng tựa lưng vào yên xe. Mũ bảo hiểm móc hờ trên tay lái. Áo phông, quần bò, khoanh tay trước ngực. Mắt dán chặt vào dòng người đi bộ qua lại.

Một lúc sau, từ trong cổng trường, Vy bước ra.

Nó mặc áo sơ mi kẻ caro, quần jeans ôm sát. Balo đeo trĩu nặng trên vai. Nó đi một mình, bước chân hơi mỏi mệt. Khuôn mặt cúi nhẹ, nhìn chằm chằm vào mũi giày.

Tao dập điếu thuốc đang hút dở xuống mặt đường. Lấy mũi giày di nát bét.

Tao sải bước đi tới. Lách qua mấy người đi đường, đứng chắn ngay trước mặt nó.

Vy khựng lại. Nó ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy tao, đôi mắt to tròn của nó chớp nhẹ. Lớp phòng thủ tự động bật lên. Khuôn mặt nó đanh lại, lạnh nhạt. Sự uất ức của cái đêm cãi vã vẫn còn đông cứng giữa hai đứa. Nó định lách người bước qua tao để đi tiếp.

Tao đưa tay ra. Nắm chặt lấy cổ tay nó.

Lực nắm đủ mạnh để nó không vùng ra được, nhưng không làm nó đau.

– Đứng lại đã.

Tao lên tiếng. Giọng trầm, trầm hơn mọi khi.

Vy đứng im, không vùng vằng nữa nhưng mắt vẫn nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt của tao.

Tao không vòng vo. Không dùng những câu xin lỗi sến súa, hoa mỹ. Cái văn vở đó không thuộc về tao.

– Anh thừa nhận.

Tao cất giọng. Từng chữ rớt xuống rành rọt, đập thẳng vào cái không khí ồn ào của cổng trường đại học.

– Anh còn quá nhiều thiếu sót. Có những thứ, đặt cạnh thế giới của em, anh chỉ là con số không.

Bờ vai Vy khẽ run lên một nhịp. Nó từ từ quay mặt lại, nhìn tao. Sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt nó. Một thằng lúc nào cũng sừng sỏ, xù lông nhím bảo vệ cái tôi như tao, giờ đang tự tay bóc trần sự kém cỏi của mình ra giữa đường.

Tao siết nhẹ cổ tay nó thêm một chút. Mắt ghim chặt vào mắt nó.

– Nhưng điều đó không có nghĩa là anh chấp nhận cả đời như thế. Anh sẽ thay đổi.

Hơi thở tao đều đặn, chắc nịch.

– Anh sẽ không muốn tụt lại phía sau em nữa.

Không gian xung quanh dường như bị hút cạn âm thanh.

Vy đứng sững người. Đôi mắt nó mở to, nhìn chằm chằm vào cái giao diện lấm lem bụi đường của tao, nhưng ánh mắt tao thì kiên định không có một chút đùa cợt nào.

Cái lớp rào chắn lạnh nhạt, giận dỗi nó cố dựng lên mấy ngày qua giờ không còn nữa. Rơi lả tả.

Sống mũi nó đỏ lên. Khóe mi ầng ậng nước. Nó cắn chặt môi dưới, cố ngăn một tiếng nấc. Nhưng rồi, khóe miệng nó từ từ giãn ra. Một nụ cười nở bung trên khuôn mặt đang chực khóc. Một nụ cười rạng rỡ, ướt át nhưng ngập tràn sự giải tỏa.

Nó không rút tay lại nữa. Bàn tay nhỏ bé của nó xoay lại, cố dùng sức đấm thụp vào ngực tao một cái.

Tao thở hắt ra một hơi dài. Lồng ngực nhẹ bẫng.

Tiếng còi xe máy n


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.