Hai giờ sáng.
Không khí trong phòng lợm một mùi ẩm nóng pha lẫn mùi mồ hôi nhớp nháp của cả 1 ngày dài. Cái quạt công nghiệp dựng ở góc tường gào thét ù ù, đẩy qua đẩy lại một luồng gió khô khốc, rát rạt táp thẳng vào da thịt.
Tao nằm ngửa trên cái nệm xẹp lép. Sống lưng dính chặt vào lớp ga giường pha nilon rin rít.
Đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối. Tầm nhìn va phải cái cánh quạt trần đang đứng im lìm phía trên, tao cố nhắm mắt để ngủ nhưng không thể.
Trong không gian này, cái mớ âm thanh hỗn tạp từ buổi tối, rồi từ buổi đi ăn hôm nọ cứ dội đi dội lại trong đầu. Tiếng lách cách của bát đũa ở nhà hàng. Tiếng xì xào trong nhà vệ sinh. Tiếng nức nở của Vy khi nãy. Và hai chữ xoáy qua xoáy lại trong màng nhĩ: Anh Bảo.
Lồng ngực tao căng lên, tắc nghẽn. Một cảm giác cộm cộm vướng ngay thanh quản không nuốt xuống được.
Tao đưa tay quờ quạng trên mặt nệm, vớ lấy cái điện thoại. Màn hình sáng rực lên, hắt một dải sáng xanh xám lạnh lẽo lên khuôn mặt đang bóng nhẫy mồ hôi.
Mở khung chat. Dòng tin nhắn cuối cùng với Vy vẫn là từ lúc chiều khi tao hẹn giờ để tối qua học.
Ngón cái của tao đặt lên bàn phím ảo. Chạm vào chữ “A”. Rồi chữ “n”.
“Anh xin…”
Bàn tay tao khựng lại. Cứng đờ. Ngón cái lơ lửng trên mặt kính cường lực.
Cái sĩ diện của một thằng đàn ông, cái khối suy nghĩ kiêu hãnh của một thằng vừa thoát cảnh khố rách áo ôm, hiện đang cùng anh em xây dựng một cái cửa hàng mà không phải ai cũng làm được – nó gào thét cản lại. Tao gõ phím xóa. Xóa sạch bách.
Tao ném phịch cái điện thoại sang một bên mép giường. Cạch.
Ngồi bật dậy. Tao xỏ chân vào đôi dép lê, lách người mở cửa ban công tầng ba.
Gió đêm phả vào mặt. Không mát mẻ gì, chỉ toàn hơi sương rít rát.
Tao rút bao Thăng Long mềm trong túi quần đùi. Rút một điếu, ngậm lên môi. Bật lửa. Tia lửa xẹt xẹt hai nhịp mới bén. Đốm đỏ rực lên, thiêu rụi phần đầu lọc.
Tao rít một hơi sâu đến tận đáy phổi. Khói xám đặc quánh cuộn lên, luồn lách qua mấy thanh sắt rỉ sét của lan can, lờ mờ tan vào màn đêm đen đặc.
Nhìn theo dải khói, não tao tự nhiên chệch nhịp. Một mảnh ký ức mà tao đã chôn vùi bị gió đêm bới tung lên.
Đặng Thu Ngân.
Mùi sả chanh quen thuộc thoang thoảng đâu đây. Hình ảnh cái đêm mưa dột ở ngõ 165 Cầu Giấy, căn phòng hơn 10 mét vuông ọp ẹp. Đứa con gái Ngoại Thương lạnh lùng ấy, xách vali bước ra khỏi xóm trọ, vứt lại tao cùng mớ tình cảm vụng trộm chưa kịp gọi tên.
Ngày đó, Ngân rời đi. Tao cay cú. Tao đập bàn đập ghế, lao đầu vào cày cuốc. Tao mặc định nó bỏ tao vì tao là một thằng rách nát, không có tiền, không có tương lai. Tao tin rằng cái nghèo là rào cản duy nhất chia cắt hai thế giới.
Đó là bài học sinh tồn đầu tiên. Tàn nhẫn và sòng phẳng.
Nhưng bây giờ.
Tao rít thêm một hơi thuốc. Khớp hàm nghiến lại.
Bây giờ tao có tiền. Cái hộp tiền tiết kiệm của tao đang dày cộm lên từng ngày.
Thế mà tối nay, chính tao lại là người xô đổ cái mâm cơm bình yên của mình.
Tao nhắm mắt lại. So sánh. Một phép so sánh rạch ròi đến tàn bạo.
Ngân và Vy.
Cả hai đều là những đứa con gái có học thức, tương lai sáng lạn, bước chân vào cái thành phố này với những mục tiêu khác nhau, nhưng đều là hướng đến những thứ tốt đẹp.
Vậy còn sự phản ứng với cái giao diện lấm lem của tao? Tự ngẫm lại thì tao thấy nó khác hẳn nhau.
Ngân nhìn thấy sự bế tắc của tao, nhìn thấy những cái ngày khó khăn nhất của tao. Nó chọn cách im lặng, dọn sạch đồ đạc, cắt đứt liên lạc và bay sang tận Chiba. Nó chạy trốn khỏi sự lây lan của cái nghèo.
Còn Vy?
Vy bước chân vào cuộc đời tao mà không có sự chê bai hay dè bỉu gì ngay từ lúc ban đầu. Mặc dù xung quanh nó có quá nhiều người tốt hơn tao. Nó xắn tay áo dọn dẹp đống hóa đơn nát bét của tao. Nó nấu cho tao bát canh, nồi thịt. Nó đưa tao đi mua trang phục mới, giờ ngẫm lại không phải để xỉ nhục tao, mà để tao không bị lạc lõng khi bước vào thế giới của nó.
Nó cúi xuống, chìa tay ra để kéo tao lên mỗi ngày.
Còn tao làm gì?
Tao dùng cái bản tính cục súc, cái tự ái của một thằng thợ đường phố để hất văng cánh tay đó ra. Tao gầm gừ, xù lông nhím lên cắn trả sự vun vén của nó.
Bàn tay đang cầm điếu thuốc của tao khẽ run lên. Tàn xám rơi lả tả xuống mũi dép.
Tao đang tự hủy hoại chính cái phao cứu sinh của mình, chỉ vì một cái gã mà tao chưa bao giờ chạm mặt.
Gã tên Bảo.
Tao tựa trán vào thanh sắt lan can mát lạnh. Đầu óc rỗng tuếch, bắt đầu mổ xẻ cái tên khốn nạn đó.
Hồi trước, tao đéo quan tâm Bảo là thằng nào. Thằng đi SH, thằng đi bốn bánh, thằng chủ tịch clb gì gì đó. Mày giàu kệ mẹ mày. Tao cày tiền của tao.
Nhưng tại sao hôm nay tao lại phát điên?
Vấn đề không phải nằm ở chữ tiền.
Sự sợ hãi, tự ti tột cùng bóp nghẹt tao lúc ở nhà hàng hay khi nãy nói chuyện với Vy không đến từ vật chất. Nó đến từ những bản slide thuyết trình. Từ những số liệu vĩ mô. Từ những cái chứng chỉ IELTS 7.0.
Đó là cái thứ mà tao không thể dùng tiền để có ngay lập tức. Thằng Bảo đại diện cho cái “tần số” mà Thảo Vy đang sống. Nó là phiên bản nâng cấp hoàn hảo của một người đàn ông có thể dẫn dắt Vy trong cái môi trường học thuật, doanh nghiệp. Một kẻ có thể cùng Vy bàn luận về tương lai sự nghiệp mà không cần phải cố gắng phiên dịch sang ngôn ngữ chợ búa.
Bảo không cần phải khoác lên người một cái áo sơ mi mới cóng, cứng đờ để đi gặp bạn của Vy. Vì hắn vốn dĩ sinh ra đã mặc vừa cái bộ đồ đó rồi.
Còn tao. Tao chỉ đang cố gồng hết công suất lên để chạy cái phần mềm vượt cấu hình mà tao vốn có.
Chát.
Bàn tay phải của tao vung lên, đấm mạnh một cú vào vách tường gạch sần sùi.
Tao đang làm cái đéo gì thế này?
Mày đổ lỗi cho ai hả An? Đổ lỗi cho cái xuất thân? Đổ lỗi cho những lời nói của những kẻ đang nhìn và nhận xét theo đúng những gì chúng nó nghĩ?
Đéo. Mày thua vì mày tự giới hạn bản thân trong cái ki-ốt mười lăm mét vuông. Tiền bạc hiện tại giúp mày không bị chết đói, giúp mày có chỗ đứng trong một khuôn khổ nhất định. Nhưng nó không phải là chìa khóa vạn năng để mở cửa vào mọi tầng lớp của cái xã hội này.
Mày muốn giữ một đứa con gái đang bay lên cao, mày không thể cứ đứng dưới mặt đất cầm cọc tiền mà gào thét bắt nó bay thấp xuống. Tình yêu không bù đắp được sự lệch pha tri thức. Nếu không chịu cùng lớn lên, cái tình yêu ấy sớm muộn cũng biến thành cái thòng lọng siết chết cả hai.
Tao rít nốt hơi thuốc cuối cùng. Mẩu thuốc chỉ còn lại một đoạn giấy cháy xém.
Tao dí mạnh nó xuống nền gạch ban công. Di đi di lại cho đến khi đốm lửa đỏ bị dập tắt hoàn toàn, chỉ còn là một vệt đen bẹp dúm.
Gió đêm ngừng thổi. Không khí đọng lại tĩnh lặng.
Tao quay lưng, bước dứt khoát vào phòng.
Lướt qua cái nệm, tao không nằm xuống. Tao tiến thẳng đến cái bàn làm việc bằng gỗ ép.
Mở cái máy laptop. Bấm nút nguồn.
Tao vớ lấy cái điện thoại trên mặt nệm. Không mở ứng dụng tin nhắn. Không soạn những lời xin lỗi ủy mị sáo rỗng. Đàn ông làm sai không cần dùng mồm để chữa.
Tao vuốt màn hình, mở ứng dụng Note nền đen.
Ngón tay cái thô ráp, lấm tấm vết máu khô chạm vào bàn phím ảo. Gõ từng nhịp dứt khoát.
– Tìm trung tâm học tiếng Anh cấp tốc khu vực Cầu Giấy.
– Tìm mấy ông gia sư trong mấy group của trường để nhờ kèm mấy môn điểm số đang lẹt đẹt
– Giảm thời gian ngồi quầy kỹ thuật, bàn giao cho thằng Tùng mảng dán màn hình.
Ba gạch đầu dòng những đầu việc quan trọng cần thực hiện ngay được hiện lên trên màn hình điện thoại. Không có một từ nào về tình yêu. Nhưng nó là bản quy hoạch lại toàn bộ cuộc đời của một thằng cứng đầu.
Mày không cho tao vào thế giới của mày bằng cửa chính? Tao sẽ tự cạy khóa, học cách đọc mã nguồn để hack thẳng vào hệ thống đó.
Tao khóa màn hình điện thoại. Vứt lên mặt bàn.
Bên ngoài cửa sổ, nền trời phía Đông đã bắt đầu ửng lên một vệt sáng xám xịt. Sương sớm luồn qua khe cửa.
Sáng mai, mặt trời lên. Tao sẽ tự thân đi tìm cách để nâng cấp bản thân mình. Chứ không ngồi đây để uỷ mị buồn bã sầu đời nữa.