Chương 185: Trở lại nhịp yêu
Reng … Reng … Reng. Tiếng chuông báo thức reo vang vài nhịp liên hồi. Đảm bảo cho bất cứ thằng nào cũng phải tỉnh ngủ ngay tắp lự. Tiếng còi xe rác xập xình bài nhạc không lời quen thuộc vang vọng từ ngoài ngõ Bùi Xương Trạch.
Tao lật người. Các khớp xương kêu rắc rắc.
Tâm trạng mấy ngày hôm nay của tao như bị nhét một búi giẻ rách giờ thì trống trơn, nhẹ bẫng. Một luồng dưỡng khí trong vắt lấp đầy hai lá phổi. Không còn cái sự nghẹt thở của những đêm trằn trọc ghen tuông hay suy diễn dơ bẩn.
Tao với tay lấy điện thoại. Vuốt màn hình. Không chần chừ, không cân đo đong đếm xem ai nhắn trước ai nhắn sau. Ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo:
“Chào buổi sáng tục tưnggggg. Tí anh qua chở đi ăn sáng rồi đưa đi học nhé.”
Gửi.
Chưa đầy mười giây sau, một cái icon thả tim đỏ chót nảy lên màn hình. Không cần thêm một từ ngữ dài dòng nào. Thế là đủ.
Tao huýt sáo một điệu nhạc chế vớ vẩn. Cầm bàn chải cùng tuýp kem đánh răng P/S bước vào khu vực bồn rửa. Vừa đánh răng sột soạt bọt trắng xóa mép, não tao vừa tự động nảy số mấy từ vựng tiếng Anh chuyên ngành tối qua ráng nhồi nhét. *Assets, Liabilities, Equity*. Cái cảm giác nạp chữ vào đầu lúc này không phải để đi đọ bản lĩnh với thằng Bảo hay bất kỳ thằng mặc vest nào khác. Nó là để tự nâng cấp cái giao diện của chính mình. Để cái móng nhà của tao và Vy được đổ bê tông cốt thép đàng hoàng.
Tám giờ sáng.
Tao đỗ con Wave xanh nhớt trước ngõ 1. Vy bước ra. Hôm nay nó mặc một chiếc váy hoa nhí vải voan mềm, thả xõa mái tóc ngang vai bay bay trong gió sớm.
Nó bước lên yên sau. Vòng hai tay ôm eo tao chặt cứng. Má nó áp sát vào lưng áo phông của tao. Không có một centimet khoảng cách nào. Mọi thứ khít khịt.
Quán phở vỉa hè góc ngã tư bốc khói ngùn ngụt. Mùi nước xương hầm quyện với mùi quế hồi ám vào nếp áo. Tiếng dao thái thịt nện lốc cốc trên thớt gỗ lim.
Hai bát phở tái chín được bưng ra. Tao rắc thêm ít hạt tiêu, vắt chanh, rồi cho thêm tí ớt. Vy ngồi đối diện, ríu rít kể chuyện trên trường. Môn nào được nghỉ, môn nào sắp thi cuối kỳ. Sự vui vẻ, thoải mái búng ra rôm rả.
Nó đang nhai cọng hành chần, bỗng dừng lại. Ngước lên nhìn tao hơi dò xét.
– Cuối tuần này nhóm thực tập của em có buổi họp quan trọng với người hướng dẫn. Chắc em phải làm cả ngày thứ Bảy.
Tao dừng đũa.
Cục gân xanh trên trán tao không nảy lên. Cái radar ghen tuông, kiểm soát mọi khi nay bị ngắt cầu dao hoàn toàn. Tao lấy đũa, gắp một miếng nạm gầu sần sật trong bát mình, thả thẳng vào bát nó.
– Thế thì cố mà làm cho tốt vào. Chiều xong anh qua đón đi ăn mừng. Cứ lo chuyên môn của em đi, cần in ấn tài liệu gì vứt file đây anh chạy ra tiệm photo in cho.
Vy sững lại một giây. Đôi mắt to tròn của nó cong lại. Nó vươn tay sang qua mặt bàn, ngón cái và ngón trỏ véo nhẹ vào má tao một cái. Bàn tay nhỏ xíu dính chút mỡ phở nhưng ấm rực.
Một sự ghi nhận không cần nói thành lời. Cái gông cùm tao tự tròng vào cổ hai đứa giờ đây đã không còn hiện hữu nữa.
Tao cúi xuống húp sùm sụp nước dùng, thấy vị ngọt lịm trôi tuột xuống dạ dày.
Tầm trưa. Cái ki-ốt mười lăm mét vuông của Alo Phụ Kiện hầm hập như cái lò sấy. Nhưng không khí làm việc thì trơn như bôi mỡ.
Tao dán cường lực thoăn thoắt. Vuốt bọt khí mượt mà không trượt phát nào.
Thằng Tùng lóng ngóng làm rơi cái hộp ốp lưng xuống đất. Mọi khi tao sẽ gắt ầm lên, chửi cho vuốt mặt không kịp. Nay tao nhặt lên, ném lại cho nó, cười khẩy:
– Làm ăn lề mề thế này bao giờ mới lấy được vợ hả Tùng? Nhanh cái tay lên, khách đợi rụng cả lông chân rồi kìa.
Thằng Tùng ngớ người, rồi gãi đầu cười toe toét. Cái không khí căng thẳng vài bữa gần đây ở cửa hàng giờ cũng không còn nữa.
Gần đầu giờ chiều, thằng Khánh chở chị Lan tạt qua cửa hàng, tiện mua sẵn xuất cơm hộp cho tao với thằng Tùng. Chị Lan mặc đồ công sở chỉnh tề, thằng Khánh thì quần áo xộc xệch chả mẩu nào khớp với mẩu nào. Hai người đi song song, không nắm tay nhưng cái điệu bộ dính dấp ngập tràn hạnh phúc thì không che giấu được.
Tao ném cái giẻ lau mặt kính xuống quầy, hất hàm về phía hai người:
– Tình hình là dạo này, ví dụ như đêm qua là vẫn hơi ồn đấy nhé. Giường gỗ mục rồi, ráng tém tém lại không gãy mịa nó ván bây giờ.
Thằng Khánh cười hô hố, nhe răng tự mãn vãi lìn, chả có gì là tỏ vẻ ngượng ngùng. Chị Lan thì đỏ bừng mặt, đưa tay cấu mạnh một cái vào eo thằng Khánh. Cả cái tiệm phá lên cười. Tâm lý thông suốt, dòng tiền vào cũng rủng rỉnh hơn hẳn. Khách chốt đơn ầm ầm.
Bảy giờ tối.
Tao đảo qua một shop mỹ phẩm sáng choang trên đường Phạm Ngọc Thạch. Tao không rành mấy cái đồ bôi trát này. Mắt lướt qua lướt lại, tao chỉ vào cái thỏi son màu đỏ gạch mà được cái bé nhân viên tư vấn là mấy đứa con gái dạo này hay dùng. Rút ví trả tiền, rồi nhanh chóng cái hộp son vuông vức vào túi áo khoác.
Đón Vy đi ăn tối. Lúc ngồi chờ đồ ăn lên, tao lôi cái hộp nhỏ ra, đẩy qua mặt bàn.
– Tặng em nè.
Vy tròn mắt. Nó mở nắp hộp. Ánh sáng của quán hắt lên vỏ thỏi son. Nó không cằn nhằn chuyện tốn tiền như đợt tao mua quần áo nữa. Mắt nó vui tươi hớn hở, ngập tràn rạng rỡ. Nó quay qua, ôm chầm lấy cổ tao, dụi dụi mũi vào hõm vai tao.
– Cảm ơn anh.
Bữa ăn trôi qua nhanh chóng. Tao lấy giấy ăn lau mép, ngước lên hỏi định đi dạo phố hay tạt vào quán nước vỉa hè nào đó.
Vy cất thỏi son vào túi xách. Nó nhìn tao, đôi mắt lúng liếng một sự hào hứng mới mẻ.
– Dạo này mình hay ngồi cafe bình thường chán rồi. Hay tối nay mình đi Cafe Phim đi anh? Em thấy dạo này mấy đứa bạn em hay review mấy quán có phòng riêng xem phim thích lắm. Ngồi ghế đệm êm, sạch sẽ, riêng tư không bị ồn ào. Với cả cũng có nhiều phim để mình chọn xem nữa. Em đang có 1 list phim dài dằng dặc muốn xem cùng anh đây.
Ba chữ “cafe phim” và “phòng riêng” đập thẳng vào màng nhĩ tao.
Hệ điều hành của một thằng con trai tuổi đôi mươi đang căng tràn sinh lực lập tức kích hoạt mã độc. Não tao tự động nảy số những viễn cảnh tranh tối tranh sáng, màn hình máy chiếu lờ mờ, và một không gian kín bưng không có bất cứ ánh mắt của người ngoài nào soi mói.
Máu dồn rần rật. Lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi.
Tao hắng giọng, cố ép cơ mặt giữ vẻ bình thản, gật đầu cái rụp.
– Được. Đổi gió tí. Em chỉ đường đi.
Chín giờ tối.
Con Wave xé rách màn đêm, rẽ vào con phố Nguyễn Lương Bằng.
Quán cafe phim nằm trong một căn nhà mặt ngõ tầm khoảng bốn năm tầng gì đấy, biển hiệu đèn led tím lịm mờ ảo hắt xuống vỉa hè. Đẩy lớp cửa kính sáng choang bước vào. Mùi bơ tỏi của bắp rang bơ quyện với mùi tinh dầu thơm lừng xộc thẳng vào mũi. Không gian sảnh chờ dán đầy những tấm poster phim hành động, tình cảm lố nhố.
Gã nhân viên mặc đồng phục đen lịch sự đưa cái menu bọc da.
– Anh chị chọn phim gì ạ? Bên em có các gói Combo xem phim tuỳ chọn trong danh sách này cộng với đồ ăn tuỳ loại cho từng combo. Có phòng VIP thì sẽ rộng hơn, thoải mái hơn các phòng nhỏ, ở tầng trên ạ.
Tao lựa chọn nhanh cái phòng Vip rồi rút ví thanh toán nhanh gọn. Vy đứng cắm mặt vào cái màn hình chọn phim. Một bộ phim tình cảm lãng mạn gì đó của Mỹ. Tao không quan tâm nội dung nội dung cho lắm. Phim phọt gì tầm này nữa. Chắc đéo gì đã xem.
Tao và Vy đi theo thằng nhân viên leo lên cái cầu thang hẹp lát thảm đỏ tía. Bậc thang hút âm, bước chân nện xuống êm ru không một tiếng động.
Lên đến tầng ba. Dọc hành lang là những cánh cửa gỗ bọc da kín mít. Tách biệt hoàn toàn. Và có vẻ cũng cách âm khá tốt nữa.
– Phòng số 3 của anh chị đây ạ. Chúc anh chị xem phim vui vẻ. Cần gì cứ ấn chuông gọi bọn em nhé ạ.
Thằng nhân viên mở cửa, với tay bật công tắc cái máy chiếu khổng lồ rồi lùi lũi lui ra ngoài.
Cánh cửa bọc da nặng trịch từ từ khép lại.
Cạch.
Tiếng chốt khóa ngậm vào lẫy kim loại khô khốc.
Bọn tao bắt đầu nhìn quanh không gian phòng. Vừa để check không gian phòng, vừa để check xem xung quanh có gì bất thường không (theo phản xạ tự nhiên)
Căn phòng chỉ chừng khoảng 20 mét vuông. Tối om. Ánh sáng duy nhất hắt ra từ cái màn hình máy chiếu to đùng trên vách tường, rọi những vệt sáng xanh đỏ mờ ảo, lập lòe. Hơi lạnh từ chiếc điều hòa trên cao ngay phía sau đỉnh đầu phả xuống ràn rạt, rít qua khe cửa gió.
Vy quay lại. Nó đặt túi xách xuống mép ghế sofa. Tao thì vẫn cứ loanh quanh chỗ này chỗ kia để khám phá, chưa đặt đít xuống ngồi.
Chưa kịp định thần để hưởng thụ gì ở đây thì có tiếng gõ cửa. Tao ra mở cửa, thằng nhân viên khi nãy cầm cái khay gỗ đựng hai ly trà đào cam sả và hộp bỏng ngô cỡ bự. Nó cũng không quên một lần nữa nói: “Chúc anh chị có những phút giây xem phim vui vẻ”. Đúng là service đỉnh cao. Nhanh, gọn, lẹ, có tâm.
Chính thức từ giờ không có ai làm phiền bọn tao nữa. Trong cái không gian kín bưng, cách âm tuyệt đối này, tiếng nhịp thở của hai đứa bỗng nhiên trở nên rõ mồn một. Khối không khí xung quanh lập tức trở nên nóng hầm hập.