Chuyện Đời Thằng An

Chương 186



Cánh cửa bọc da dày cộp đóng sập lại. Tao nhanh tay kéo ngay cái chốt khóa. Tiếng chốt kim loại trượt vào ổ lẫy kêu một tiếng cạch, để đảm bảo không gian trong này tách biệt hẳn khỏi thế giới bên ngoài.

Cái âm thanh đơn điệu ấy chém đứt phăng mọi sự xô bồ, còi xe ầm ĩ của đường xá Hà Nội đông đúc ngoài kia. Nó niêm phong căn phòng chiếu phim mini lại thành một cái hộp kín bưng. Không có cửa sổ. Không có ánh sáng tự nhiên. Chỉ có một luồng sáng xanh đỏ lập lòe hắt ra từ cái màn chiếu khổng lồ dán trên vách tường trước mặt.

Hơi lạnh từ chiếc điều hòa lúc này đã phủ khắp căn phòng. Mùi tinh dầu xịt phòng công nghiệp ngai ngái trộn lẫn với mùi bơ đường thơm nức mũi bốc lên từ hộp bỏng ngô.

Tao ngồi huỵch xuống 1 cái, lún sâu vào chiếc ghế sofa bọc da giả. Hai chân duỗi thẳng, gác hờ nhẹ nhàng lên mép bàn kính.

Bên cạnh, Vy tháo đôi sandal quai mảnh, thu hai chân lên mặt đệm. Nó cuộn tròn người lại như một con mèo con tránh rét, lọt thỏm ngay bên mạn sườn tao. Cái đầu nó tự nhiên ngả hẳn lên bả vai tao. Mái tóc đen xõa tung, vài sợi cọ xát vào vùng cổ tao ngứa ngáy.

Mùi bồ kết thanh mát lướt qua cánh mũi.

Trong cái không gian cách âm tuyệt đối này, không có một ai khác. Không có những ánh mắt dò xét của đám bạn Vy, những đứa sinh viên trường top. Không có cái gã tên Bảo vĩ mô vĩ miếc nào lảng vảng. Cũng không có những áp lực từ cái ki-ốt phụ kiện đang chờ nhập hàng ngày mai.

Tao hít một hơi thật sâu, toàn bộ cơ thể căng ra. Một sự vững chãi, độc tôn chảy rần rật trong mạch máu. Ngay tại cái khoảnh khắc này, góc sofa này là vương quốc của tao, và người con gái đang rúc vào vai tao là tài sản vô giá nhất mà tao đang nắm quyền sở hữu trọn vẹn.

Trên màn hình, bộ phim tình cảm Hàn Quốc bắt đầu chạy những phân cảnh đầu tiên. Nam nữ chính đang nói dăm ba câu thoại sến súa, lúc thì pha hút hài hước, lúc thì lại đẫm nước mắt. Tao đéo quan tâm nội dung. Mắt tao nhìn thẳng lên màn hình nhưng tiêu cự thì mờ tịt.

Luồng gió điều hòa chém qua mặt ghế. Vy khẽ rùng mình một cái. Lớp da mỏng manh ở cánh tay nó nổi những hạt gai ốc li ti.

Nó hơi so vai lại, kéo hai bàn tay ôm lấy hai bên bắp tay mình để giữ ấm.

Tao rút tay phải đang đặt trên đầu gối về. Vươn ra phía sau lưng nó. Một động tác dứt khoát, tao quàng hẳn cánh tay rắn chắc qua đôi bờ vai mỏng tang. Dùng lực siết nhẹ, tao kéo giật nó dính sát sạt vào vòm ngực mình.

Cơ thể của một thằng thanh niên mười chín tuổi lúc nào cũng hầm hập như một cái lò than. Hơi nóng từ lớp áo phông của tao ngay lập tức truyền thẳng sang người nó. Sự chênh lệch nhiệt độ vật lý làm ranh giới giữa hai lớp quần áo dường như tan chảy.

Vy không chống cự. Nó nương theo lực kéo, nép chặt toàn bộ cơ thể thơm phức vào lồng ngực tao. Thỉnh thoảng nó lại cọ nhẹ cằm lên ngực tao để trêu. Hơi thở đều đặn, ấm nóng của nó bắt đầu phả nhè nhẹ, nghe rõ thành tiếng.

Thời gian trong phòng trôi đi chậm chạp.

Cốt truyện trên màn hình đẩy lên cao trào. Cặp đôi nhân vật chính đang đứng dưới mưa, cãi vã rồi lao vào ôm chầm lấy nhau. Một nụ hôn ngấu nghiến, ướt át phóng to hết cỡ trên màn chiếu. Tiếng mút mát, tiếng thở dốc giả tạo của diễn viên được dàn loa vòm ốp góc tường khuếch đại lên, dội vào bốn bức vách cách âm thùm thụp.

Một thứ chất xúc tác nguyên thủy nhất giội thẳng vào cái không gian vốn dĩ đã bức bối.

Nhịp thở của Vy tự nhiên trật đi một phách. Nó khẽ cựa mình.

Nó từ từ ngước mắt lên nhìn tao.

Ánh sáng lập lòe từ máy chiếu hắt một vệt sáng chói lóa vào đôi mắt to tròn, ướt rượt của nó. Khuôn mặt nó cách mặt tao chưa tới một gang tay. Khoảng cách gần đến mức tao nhìn rõ sự rung rinh của hàng lông mi.

Không gian như bị đóng băng lại. Hơi thở của cả hai bắt đầu đan chéo vào nhau, rối nhịp. Khối không khí kẹt giữa hai khuôn mặt nóng rực lên, đánh bay hoàn toàn cái lạnh buốt của điều hòa đang phả xuống.

Không cần một lời rào trước đón sau. Không cần một câu xin phép rườm rà.

Tao cúi gập cổ xuống. Phủ kín đôi môi mình lên đôi môi đang hé mở của nó.

Ban đầu là một sự chạm sát chậm rãi. Mềm mại. Thăm dò. Tao hôn nhẹ lên cánh môi dưới, mang theo sự đền bù cho những cái ghen tuông cọc cằn, những tổn thương vớ vẩn mà tao đã vô cớ trút lên đầu nó mấy ngày qua.

Nhưng sự kìm nén chỉ tồn tại được đúng ba giây.

Vy không lảng tránh. Nó rướn người lên. Hai cánh tay nhỏ nhắn luồn ra phía sau gáy tao, những ngón tay bám chặt vào chân tóc. Nó vụng về nhưng chủ động hé khớp răng, đáp trả lại tao bằng một lực hút mãnh liệt.

Động tác hùa theo ấy chẳng khác nào một mồi lửa ném thẳng vào can xăng đang rỉ nắp.

Nụ hôn lột xác. Đê say mê. Cuồng nhiệt.

Chiếc lưỡi tao mang theo dư vị của đống đồ ăn khi nãy lúc chập tối càn quét, quấn chặt lấy vị ngòn ngọt thanh thanh của ly trà đào cam sả còn vương trên khoang miệng mà Vy vừa uống. Tiếng thở dốc của hai đứa hòa lẫn vào tiếng nhạc phim dồn dập đang gào thét trên loa.

Bàn tay trái của tao mất kiểm soát. Nó trượt từ bả vai, vuốt dọc theo đường sống lưng, rồi dừng lại siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ dưới lớp váy mỏng dính.

Mọi thứ nóng rãy. Vào guồng đúng theo quy trình.

Ánh sáng từ màn hình máy chiếu liên tục chuyển màu, hắt những mảng bóng đen lộn xộn, vặn xoắn của hai cơ thể lên vách tường.

Tao dứt môi ra để hớp một ngụm khí. Bàn tay tóm lấy gấu chiếc áo khoác mỏng của Vy, lột tuột xuống khỏi vai. Tiện tay, tao lột phăng luôn cái áo phông đen của mình, vo tròn ném văng xuống mặt thảm nỉ dưới sàn.

Toàn bộ da thịt của tao ép sát vào lớp voan tơ của nó. Nhịp tim đập thình thịch như trống hội, mọi thao tác đều trở nên vô cùng dữ dội.

Tao áp trán mình vào trán Vy. Hai mũi cọ vào nhau. Hơi thở hồng hộc.

Dưới ánh sáng nhờ nhờ, hai gò má Vy đỏ lựng lên như gấc chín. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi ướt đẫm mồ hôi. Khuôn mặt nó ngập tràn sự e ấp, nhưng toàn bộ cơ thể lại buông lỏng hoàn toàn. Một sự giao phó sinh mệnh, một sự tin tưởng tuyệt đối không có bất kỳ một hàng rào phòng ngự nào. Nó phó mặc mọi quyền kiểm soát cho tao.

Sự quy phục tĩnh lặng ấy làm cái tôi của thằng đàn ông đạt đỉnh. Nó đè bẹp dí mọi cái mác bằng cấp, mọi cái chức danh chủ tịch hào nhoáng bóng bẩy ngoài đường.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua như một cái chớp mắt.

Trên màn hình, những dòng chữ trắng End Credits bắt đầu chạy dọc từ dưới lên trên nền đen xì. Nhạc kết phim vang lên nhẹ nhàng, chậm rãi, vớt vát lại chút thanh bình cho căn phòng.

Tao nằm ngửa, tựa lưng vào góc sofa.

Vy nằm cuộn tròn, cái đầu nhỏ gối hẳn lên khuôn ngực trần đang lấm tấm mồ hôi của tao. Hơi thở nó đều đặn, ấm nóng, pha đầy sự thỏa mãn bản năng.

Bàn tay tao đặt trên đỉnh đầu nó, những ngón tay luồn qua các lọn tóc rối bời, vuốt ve một cách vô định.

Vy cựa mình. Nó vươn ngón trỏ, vẽ những vòng tròn lặp đi lặp lại vô nghĩa lên cơ ngực tao.

– Anh hư lắm đấy nhé…

Giọng nó thì thầm, hơi khàn đi sau cơn bão cảm xúc. Một lời trách móc nhưng nhão nhoẹt sự cưng chiều.

Khóe môi tao khẽ mỉm cười. Tao siết vòng tay quanh eo nó, kéo nó dính sát thêm một nhịp.

– Với người yêu mình thì ngoan làm gì. Ngoan để thiên hạ nó xơi à?

Tao cười trầm ấm, âm thanh rung lên trong lồng ngực truyền thẳng sang gò má nó.

Vy không cãi. Nó vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ tao.

Không cần những lời thề non hẹn biển rỗng tuếch. Không cần những bản báo cáo tương lai sáo rỗng. Cái sự mệt nhoài nhưng thỏa mãn tột độ sau lúc thăng hoa này đã là đủ để tóm tắt và kết luận mọi thứ.

Khoảng cách về học thức, sự lệch pha giai cấp hay cái bóng ma vĩ mô của những kẻ khác đã bị thiêu rụi sạch sẽ thành tàn tro ngay tại cái ghế sofa chật hẹp này. Bóng tối của quán cafe phim không còn là nơi để người ta trốn tránh sự đánh giá. Nó đã trở thành một lớp rào chắn vững chãi nhất, che chở cho sự cuồng nhiệt, bản năng và sự thuộc về nhau một cách trần trụi nhất của cái tuổi đôi mươi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.