Chuyện Đời Thằng An

Chương 191



Tối thứ Tư.

Bên ngoài trời lất phất mưa phùn, cái thứ mưa xuân đặc trưng của Hà Nội ướt át và nhơm nhớp. Nhưng trong căn phòng trọ của Vy thì ấm sực. Tao xách theo một túi nho không hạt vừa mua ngoài đầu ngõ, ghé qua phòng nó chơi. Không khí giữa hai đứa mấy hôm nay có vẻ bình thường, êm ả. Những gợn sóng từ buổi xem phim với Thu Hạ đã bị tao tạm thời cất gọn vào một góc não. Tao tự nhủ mình đang làm tốt. Tao đang bao dung, đang trưởng thành, đang cho nó không gian riêng.

“Anh ngồi ăn nho đi nhé, em đi tắm gội một lát rồi ra.” Vy buộc gọn mớ tóc lên đỉnh đầu, vơ lấy bộ quần áo mặc nhà rồi quay bước vào phòng tắm. Nó vô tư rút chiếc điện thoại từ trong túi quần dạ ra, vứt bệch xuống mặt cái bàn học gấp đang để sát mép giường. Màn hình đen ngòm nằm ngửa tềnh hênh.

Cánh cửa phòng tắm khép lại. Vài giây sau, tiếng vòi sen bắt đầu xả xuống nền gạch rào rào. Tao ngồi khoanh chân trên nệm. Bứt một quả nho bỏ vào miệng. Ngọt lịm. Nhưng tao chẳng cảm nhận được vị gì nữa. Trong cái không gian mờ mờ hơi nước và tiếng nước chảy đều đặn ấy, ánh mắt tao vô thức bị hút chặt vào chiếc điện thoại trên mặt bàn. Nó nằm cách tao chưa đến nửa sải tay. Cái màn hình đen xì ấy tự nhiên biến thành một khối nam châm khổng lồ. Ký ức về tiếng “tút tút” báo bận lúc mười một giờ đêm hôm nọ đột ngột trồi lên, cào cấu dữ dội vào màng nhĩ tao. Chữ “công việc”, chữ “sếp em”, và cái nụ cười nửa miệng của gã đàn ông mặc măng-tô xám cứ chớp nháy liên tục trong đầu.

Chiếc điện thoại lúc này đối với tao không khác gì một chiếc hộp Pandora. Bên dưới cái lớp kính cường lực bóng bẩy kia là thứ gì? Là sự thật trong sạch, hay là những bí mật ma quỷ đang nhạo báng cái sự tin tưởng gượng ép của tao? Tao khao khát muốn biết. Nhưng tao cũng sợ hãi đến run người.

Ting! Đột nhiên, cái màn hình đen ngòm ấy sáng rực lên. Một âm báo tin nhắn Mesenger vang lên ngắn gọn, sắc lẹm, chém đứt đôi cái không gian tĩnh lặng của căn phòng. Tim tao giật thót, đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Ánh mắt tao phóng thẳng vào cái khung thông báo vừa hiện lên trên màn hình khóa. Cái nick có tên “Bảo”. Nội dung tin nhắn hiển thị rành rọt từng chữ: _”File data anh gửi rồi nhé, nao đỡ mệt thì check.”_

Lý trí gào thét trong não tao: “Quay mặt đi An! Mày đã hứa không kiểm soát nữa rồi. Hơn nữa, việc đọc trộm tin nhắn là không đàng hoàng. Đừng làm cái trò hèn mọn này!” Nhưng con quái vật ghen tuông đã ngửi thấy mùi máu. Nó đạp đổ mọi hàng rào tự tôn, bơm một luồng máu nóng rực rần rật lên tận đỉnh đầu. Nó chi phối, thôi thúc tao. Mày phải xem. Mày có quyền được biết người yêu mày đang làm cái đéo gì sau lưng mày.

Bàn tay phải của tao từ từ vươn ra. Các ngón tay tao run rẩy. Tao nhấc chiếc điện thoại lên. Cảm giác lạnh ngắt truyền vào lòng bàn tay. Ngón cái tao vuốt nhẹ từ dưới lên. Bàn phím số hiện ra. Tao biết mật khẩu của nó. Ngày sinh của tao ghép với ngày hai đứa chính thức yêu nhau. Từng nhịp gõ đều đặn. Cạch. Cạch. Cạch. Màn hình mở khóa. Ngay tại giây phút cái khóa màn hình bật mở, tao biết tao đã chính thức bước qua lằn ranh đỏ của sự tôn trọng. Tao đã tự tay xé bỏ cái sự bình lặng trong mối tình này của tao.

Tao bấm thẳng vào facebook để xem tin nhắn. Khung chat với cái tên “Bảo” nằm ngay trên cùng. Tao bắt đầu vuốt ngược màn hình lên trên. Tốc độ vuốt ngày càng nhanh. Mắt tao hoa đi. Nhịp thở nghẹn ứ ở cổ họng. Tần suất tin nhắn đập vào mắt tao như những cái tát liên hoàn. Không phải vài ngày một tin. Không phải chỉ nhắn lúc cần thiết. Mà là ngày đéo nào cũng nhắn. Và nhắn rất nhiều. Từ sáng đến đêm. Không có những lời ong bướm ướt át. Không có icon thả tim hay “anh yêu em”. Toàn bộ là một thứ ngôn ngữ của một thế giới mà tao bị cấm cửa: “Slide 12 đang bị lỗi kìa, em check lại hàm nhé.” “Bản tóm tắt case study này để anh sửa lại cho mượt hơn.” “Chủ nhật team mình họp ở quán cũ nhé, anh qua trường đón mọi người.”

Nhưng… nếu chỉ có thế thì đã đành. Cú đâm chí mạng khiến ruột gan tao đứt lìa không nằm ở mớ kiến thức khô khan ấy. Nó nằm ở những dòng chữ chêm xen giữa các bản báo cáo. Những lời chăm sóc tinh vi, sắc lẹm, mang đậm cái cốt cách “tinh anh”: “Nay thấy em ho nhiều, đi đường nhớ quàng khăn ấm vào. Phần kết luận cứ vứt đấy tối anh gánh cho.”. “Dạo này em trông mệt, nhớ giữ sức khỏe, đừng ráng quá.”. “Uống ly trà gừng anh để trên bàn chưa?”

Tao trân trân nhìn vào màn hình. Thật sự đầu óc tao lúc này không giữ bình tĩnh nổi nữa. Với một thằng đầy tự ti như tao, đây đéo phải là một cuộc nói chuyện đồng nghiệp bình thường. Đây là một sự phản bội ngầm bằng tri thức. Gã tên Bảo đó đang hiên ngang chia sẻ một thế giới với Vy, một cái vũ trụ mà tao không bao giờ có vé để bước vào. Hắn không cần phải dùng tiền mua quà cáp lố lăng. Hắn dùng chính cái chuyên môn, cái bộ não của hắn để che chở cho người yêu tao. Nó mệt, hắn gánh việc. Nó ốm, hắn chuẩn bị cho ly trà gừng. Cái sự ân cần lịch thiệp đó, cái khả năng giải quyết vấn đề bằng trí óc đó… nó bóp nát bét cái mác “anh cày cuốc lo được cho em” bằng những đồng tiền lẻ bán ốp lưng của tao. Tiền của tao không có nghĩa lý gì trong những tình huống như thế này. Sự lỳ lợm của tao không thể gánh giùm nó cái phần kết luận case study. Tao là một thằng vô dụng trong thế giới của nó. Máu ghen tuông, sự nhục nhã và nỗi sợ hãi hòa quyện vào nhau, bốc lên đỉnh đầu như một chảo dầu sôi trào bọt.

Cạch. Tiếng chốt cửa phòng tắm vang lên. Vy bước ra ngoài. Hơi nước mù mịt tràn theo gót chân nó. Nó mặc bộ đồ ngủ lụa dài tay, một tay cầm chiếc khăn bông vò vò mái tóc ướt sũng. Mùi sữa tắm hương dâu thơm phức tỏa ra dịu nhẹ.

“Anh ăn nho đi, ngọt…” Câu nói của nó đứt ngang giữa chừng. Nó khựng lại giữa phòng. Đôi tay đang vò tóc cứng đờ. Nó nhìn thấy tao. Tao đang ngồi thù lù trên mép giường, khuôn mặt tối sầm lại như đống tro tàn. Và trên tay tao, ngón cái vẫn đang giữ chặt trên cái màn hình điện thoại đang mở đoạn chat của nó với Bảo.

Tao không hét lên. Tao từ từ ngước mắt lên nhìn nó. Tiếng vòi sen trong phòng tắm vẫn còn rỏ rọt từng giọt tí tách. Tao vung tay. Bốp! Tao ném mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn học. Mặt lưng nhôm va đập vào gỗ kêu một tiếng chát chúa. Khóe môi tao giật giật, nhếch lên một nụ cười gằn, đặc quánh sự mỉa mai:

“Vui nhỉ?” – Giọng tao khàn đặc, lạnh toát. – “Bệnh một tí là có người dặn dò uống nước ấm, đòi gánh luôn cả việc cho cơ đấy. Chu đáo vãi lìn.”

Nụ cười tàn dư trên môi Vy chết đứng. Khuôn mặt nó chuyển từ ngỡ ngàng sang tái nhợt, rồi trong một tích tắc, đỏ bừng lên vì phẫn nộ. Chiếc khăn tắm rớt bịch xuống vai.

“Anh lén xem điện thoại của em?” – Nó rít lên, hai mắt mở to hết cỡ.

“Anh xem thì sao?!” Tao nổ tung. Quả bom nén bao lâu nay chính thức bung bét. Tao đứng phắt dậy, đá văng cái gối rơi xuống đất. Mạch máu hai bên thái dương giật bần bật. Cơn điên làm tao đứt mẹ nó cả ranh giới của sự bình tĩnh.

“Em bảo với anh là bình thường? Bình thường mà nhắn với nó từ sáng đến đêm à?! Rồi nó lo cho em từng cái hắt hơi, dặn em quàng khăn. Em để cho một thằng đàn ông khác quan tâm em như thế sau lưng anh à?! Trong mắt em, anh là thằng ngu đúng không?!”

“Anh bị điên à An?!” Lần này Vy không nhún nhường. Không có sự cam chịu hay dỗ dành như mọi khi. Sự tự tôn và quyền riêng tư bị tao chà đạp một cách thô bạo đã kích hoạt cơn thịnh nộ tột cùng của nó. Nó bước tới một bước, chỉ thẳng tay vào mặt tao.

“Em và anh ấy hoàn toàn trong sáng! Toàn là nói chuyện công việc, dự án!”

“Công việc đéo gì mà dặn nhau giữ sức khỏe, đòi gánh việc cho nhau?!” – Tao gào lên, cướp lời nó.

“Đó là sự lịch sự của những người làm việc chung! Không phải ai cũng mưu mô, ý đồ đen tối như anh nghĩ!” – Nó hét lại, ngực phập phồng dữ dội, nước mắt ức chế bắt đầu ứa ra. – “Tại sao lúc nào anh cũng bóp méo mọi thứ lên?! Tại sao anh không bao giờ tôn trọng các mối quan hệ của em?!”

“Vì anh đéo tin cái thằng đeo kính đó!”

“Không! Là vì anh tự ti!” – Vy gằn từng chữ, ánh mắt nó như những mũi dao găm xuyên thẳng vào lồng ngực tao. – “Anh tự ti với bản thân anh! Anh tự ti đến mức phải đi rình rập, phải chờ em đi tắm để lén lút xem trộm điện thoại của người yêu mình! Anh nghĩ gì mà anh lại làm cái việc hèn hạ đấy hả An?”

Chữ “hèn hạ” vang lên chát chúa. Nó đâm thủng màng nhĩ tao. Nó lột sạch tấm da kiêu hãnh cuối cùng mà tao đang cố mặc trên người.

“Anh nói để em biết…” – Tao thở hồng hộc, chỉ tay về phía cái điện thoại. – “Anh đéo chấp nhận người yêu anh chia sẻ cuộc sống với một thằng đàn ông khác!”

“Thế thì anh về đi!”

Vy gắt lên, cắt ngang câu nói của tao. Nó không khóc lóc ỉ ôi. Đôi mắt nó nhìn tao bây giờ chỉ còn lại sự kinh tởm và kiệt quệ. Nó lùi lại một bước, tay chỉ thẳng ra cánh cửa phòng trọ. Giọng nó run rẩy, lạnh ngắt đến rợn gáy:

“Em không thể chịu nổi cái sự kiểm soát bệnh hoạn này của anh nữa rồi. Em cần yên tĩnh 1 mình, ngay lúc này!”

Tao đứng chết trân. Khí quản như bị ai bóp nghẹt.

“Về đi!” – Nó hét lên một lần nữa. – “Cút về đi!”

Tao nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mắt nhưng đầy sự kiên quyết của nó. Không còn đường lui nữa rồi. Cái hố sâu giữa hai đứa đã nứt toác ra, nuốt chửng mọi thứ. Người tao run lên bần bật. Vơ vội chùm chìa khóa quăng trên đầu giường.

Rầm! Tao đá mạnh cánh cửa, lao thẳng ra ngoài. Gió đêm ùa vào mặt. Mưa xuân phùn lất phất ngoài ngõ táp vào da thịt lạnh buốt. Tao cắm chìa khóa vào ổ, đạp cần khởi động. Động cơ con Wave gầm lên gắt gỏng trong màn đêm. Quả bom nổ chậm đã chính thức nổ tung. Nó phá nát mọi sự cố gắng níu kéo, mọi lời thề thốt bấy lâu nay. Đêm nay, tao biết mình vừa tự tay bóp chết tình yêu của chính mình, bằng cái cách khốn nạn và hèn mọn nhất của một thằng đàn ông.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.