Chuyện Đời Thằng An

Chương 192



Gần một giờ sáng.

Mưa phùn mùa xuân Hà Nội không còn lất phất nữa mà đã chuyển sang nặng hạt, từng đợt gió rét căm căm quất thẳng vào mặt. Tao không biết mình đã lượn lờ vô thức qua bao nhiêu con phố, bao nhiêu ngã tư đèn đỏ vắng tanh. Đầu óc rỗng tuếch. Cảm giác như có ai đó vừa thò tay vào ăn cắp sạch mọi sinh khí trong tao, rồi ném trả lại một cái vỏ rỗng tuếch.

Đến khi bình xăng con Wave báo chạm vạch đỏ, tao mới lầm lũi rẽ vào con phố Bùi Xương Trạch.

Dừng xe trước cổng đại bản doanh. Bộ dạng tao lúc này thảm hại không có ngòi bút nào tả xiết. Quần áo ướt sũng, dính bết vào da thịt. Nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng từ chân tóc xuống trán, nhỏ tong tong qua gò má, mang theo cả cái vị mặn chát mà tao không rõ là nước mưa hay là thứ gì khác. Cái lạnh thấu xương bên ngoài cộng hưởng với sự vỡ nát, đổ sụp từ bên trong làm tao trông hệt như một cái xác không hồn trôi dạt từ dưới cống lên.

Tao dắt xe vào nhà, tra chìa khóa vào ổ, khóa lại lớp cửa một cách an toàn. Tiếng “xoạch” vang lên nặng nề, khô khốc giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Trái ngược hoàn toàn với cái bóng tối lạnh lẽo, gai góc ngoài kia, phòng khách tầng một của đại bản doanh vẫn hắt ra ánh đèn vàng mờ mờ, ấm áp. Mùi tinh dầu quen thuộc thoang thoảng len lỏi vào cánh mũi, một thứ mùi của sự an toàn, của “nhà”.

Tao lết từng bước chân nặng trịch chứa đầy nước lõng bõng trong giày bước vào phòng khách. Đầu óc vẫn đang mải mắc kẹt ở cái cửa phòng trọ của Vy.

Cộp. Đầu gối tao vấp nhẹ vào cạnh cái bàn trà bằng gỗ. Tao hơi loạng choạng.

Ngay lúc đó, từ phía trong gian bếp, một bóng người bước ra. Tiếng dép lê lẹt quẹt trên sàn nhà. Mai Anh đang bưng một ly nước lọc, điệu bộ uể oải của người vừa thức dậy đi úp bát mì ăn đêm.

Tao ngước mắt lên nhìn, và thề có trời, nếu không phải tao đang thất tình bi đát đến mức trái tim tê liệt, thì chắc tao đã phụt máu mũi chết lâm sàng ngay tại chỗ.

Giao diện của bà chị xóm trọ đêm nay thực sự là “đốt mắt”. Mai Anh mặc một chiếc váy lụa ngủ hai dây màu đỏ mận. Chất vải mỏng tang, rủ sát vào những đường cong rực lửa của một người đàn bà từng trải. Chiếc váy ngắn ríu, chỉ vừa vặn che qua vòng ba một chút. Ả khoác hờ một chiếc áo voan mỏng manh bên ngoài, nhưng cái cổ áo lụa trễ nải thì phơi bày trọn vẹn rãnh ngực sâu hun hút, trắng ngần dưới ánh đèn vàng. Mái tóc uốn lọn to không buộc lại mà xõa tung lộn xộn, buông lơi trên bờ vai gầy. Mùi nước hoa đàn bà quyến rũ quyện với mùi da thịt ấm sực phả vào không gian, lấn át cả mùi tinh dầu của căn nhà.

Thấy tao đứng đực ra giữa nhà, nước chảy tong tong làm ướt sũng cả một mảng sàn, Mai Anh giật bắn mình. Ả suýt đánh rơi ly nước. Nhưng chỉ mất đúng hai giây để ả lấy lại bình tĩnh. Ả đặt ly nước xuống bàn, hai tay chống nạnh, cặp lông mày sắc sảo nhíu lại. Ánh mắt ả quét từ đầu đến chân tao, rồi buông một lời trêu chọc, không trượt đi đâu được với cái kiểu cù nhầy của bà chị này:

“Đêm hôm mày đi diễn vai nam chính phim bi đát Hàn Quốc hay đi bắt tôm bắt tép mà ướt nhẹp như con chó cún rớt xuống cống thế kia hả ông tướng?”

Tao đứng im, môi run lập cập vì lạnh, mặt cắt không còn một giọt máu. Tao không có sức mà cãi lại. Thấy cái bộ dạng tã tượi, thảm thương của tao, Mai Anh chép miệng, thở dài một hơi rõ to. Ả không chửi thêm câu nào, quay gót chạy lạch bạch lên cầu thang tầng hai.

Một lát sau, ả vòng xuống, trên tay cầm một cái khăn tắm to bự chảng, khô rang. Bụp! Ả quẳng thẳng cái khăn trùm kín mặt tao.

“Lau khô cái đầu đi! Nước nôi tong tong bẩn hết cả nhà tao rồi.” – Ả càu nhàu.

Tao lóng ngóng đưa tay lên định cầm cái khăn, nhưng tay tao cứng đờ vì rét. Thấy tao lề mề, Mai Anh chép miệng lần nữa. Ả bước tới, giật cái khăn, tự tay trùm lên đầu tao rồi chà xát một cách mạnh bạo. Hành động chăm sóc thô lỗ nhưng lại ấm áp vãi lìn.

Khoảng cách giữa hai chị em lúc này bị thu hẹp lại mức cực độ. Mỗi lần ả rướn người để lau khô tóc tao, cái mùi sữa tắm hương hoa hồng quyến rũ lại xộc thẳng vào mũi tao. Tầm mắt tao vô tình hạ xuống, và ngay lập tức đập thẳng vào cái khe ngực đang lấp ló, phập phồng sau lớp lụa đỏ mận. Dù đang thất tình bi đát đến mấy, dù lòng dạ đang nát bét, nhưng cái bản năng nguyên thủy của một thằng thanh niên hai mươi tuổi khỏe mạnh vẫn hoạt động. Mặt tao nóng bừng lên. Hơi thở đột nhiên mạnh mẽ hơn bình thường.

Tao vội vàng giơ tay gỡ cái khăn ra, lùi lại nửa bước, miệng lắp bắp lúng túng hệt như thằng học sinh cấp ba bị bắt quả tang nhìn trộm cô giáo: “Chị… chị mặc thêm cái áo vào đi, hở… hở hết cả ra rồi kìa.”

Mai Anh khựng tay lại. Ả cúi xuống nhìn ngực mình, rồi ngước lên nhìn cái bản mặt đang đỏ gay như gấc của tao. Và rồi, ả bật cười. Một điệu cười khanh khách, giòn tan, rung rinh cả tâm hồn.

Thay vì kéo áo che lại, ả cố tình rướn người thêm một chút về phía tao, cặp mắt dài đuôi đầy nét tinh quái chớp chớp trêu chọc: “Gớm, bà mày lại thèm vào cái sự ‘ngại’ của mày quá cơ. Khóc lóc đau khổ vì gái cho lắm vào, giờ nhìn chị mày lại đỏ mặt à? Đàn ông với chả đàn ang. Lau khô đi rồi ra đây ngồi.”

Sự ngượng ngùng dở khóc dở cười này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, vô tình kéo giật tao ra khỏi cái mớ hỗn độn u uất, nghẹt thở trong đầu. Tao vò vò cái khăn lên tóc, ngoan ngoãn đi theo ả.

Mai Anh bưng bát mì tôm ăn vội trong bếp, rồi đi ra phía phòng khách. Ả ngồi phịch xuống sofa, vắt chéo đôi chân trần nuột nà, trắng nõn nà trên mặt nệm. Ả hất hàm chỉ vào cái chỗ trống bên cạnh: “Ra đây.”

Tao lầm lũi đi ra. Trước khi ngồi xuống, tao tạt qua cái tủ kính ở góc nhà, vớ lấy chai rượu Chivas ăn trộm của thằng Long hôm nọ còn thừa một nửa. Tao rót đầy một ly cối, không cần đá, ngửa cổ nốc cạn sạch sành sanh. Chất lỏng cay xè, nóng rát trôi tuột từ thực quản xuống dạ dày, đốt cháy cái lạnh buốt của nước mưa, nhưng cũng đồng thời thổi bùng lên cái sự chua xót đang âm ỉ.

Tao ngồi bệt xuống tấm thảm dưới chân Mai Anh. Dưới tác dụng của hơi men và cái sự thoải mái, sòng phẳng của người đàn bà đối diện, tao mở khóa miệng. Tao kể hết. Kể về cái chấm xanh trên Messenger, về cái điện thoại để quên trên bàn, về lúc tao lén nhập mật khẩu, về những dòng tin nhắn nhắc nhở quàng khăn, uống nước ấm của thằng kia. Và kể cả cái cách Vy chỉ thẳng tay ra cửa, hét vào mặt tao chữ “Hèn hạ” rồi đuổi tao cút đi.

Tao dốc cạn bầu tâm sự, chờ đợi một lời an ủi, hoặc một câu chửi rủa con Vy từ bà chị xóm trọ để tao thấy nhẹ lòng hơn. Nhưng đéo.

Mai Anh cầm ly nước lọc trên tay. Cốc. Ả dùng đáy ly gõ nhẹ một cái vào đỉnh đầu tao. Không đau, nhưng đủ để tao tỉnh người. Lời lẽ của ả cất lên, cực kỳ thô, cực kỳ phũ phàng, không có một lớp đường bọc ngoài nào cả:

“Mày ngu lắm An ạ.” Ả vắt chân sang bên kia, đổi tư thế, nhìn thẳng xuống đỉnh đầu tao.

“Chị là đàn bà, chị nghe mày kể xong chị cũng muốn sút vỡ mõm mày ra. Đọc trộm điện thoại của người yêu là cái trò hèn nhất, giẻ rách nhất trên đời. Mày làm thế là mày không tôn trọng nó, và cũng không tôn trọng chính bản thân mày.”

Tao cúi gầm mặt, hai tay ôm lấy đầu. Lời của ả cắm phập vào tim tao, đau nhưng chuẩn không cãi được.

“Mày sợ cái thằng kia vì nó giỏi, nó giàu, nó cùng đẳng cấp với con Vy đúng không?” – Giọng Mai Anh sắc lại. – “Nhưng mày dùng cái đầu đầy sạn của mày mà nghĩ đi! Nếu con Vy nó thích những thứ hào nhoáng đó, thì nó đã đường đường chính chính chọn mẹ cái thằng kia từ lâu rồi, chứ đéo phải đợi đến lượt mày cưa cẩm! Nó chọn mày vì mày là thằng An lỳ lợm, tự chủ, bươn chải ngoài đường, chứ đéo phải vì mày biết làm ba cái abc xyz gì gì mà mày vừa kể về thằng kia!”

Mai Anh vươn tay, túm lấy mớ tóc ướt của tao, giật nhẹ một cái bắt tao phải ngẩng mặt lên nhìn ả.

“Chính mày! Chính mày tự tước đi cái sự tự tin của mày. Mày tự biến mình thành một thằng đàn bà hay ghen, hẹp hòi, rình rập, thì nó khinh mày, nó kinh tởm mày là đúng! Cút là phải!”

Những lời chửi thẳng ruột ngựa của Mai Anh giống như một liều thuốc giải độc cực mạnh. Nó đâm nát cái tư duy đóng vai nạn nhân của tao. Tao cứ đổ lỗi cho khoảng cách tri thức, đổ lỗi cho cái gã tên Bảo, mà đéo nhận ra chính cái sự tự ti mục nát của tao mới là thứ giết chết tình yêu này. Tao không bị sa lầy vào sự oán trách Vy nữa, mà bắt đầu nhìn thẳng vào cái bản ngã méo mó của chính mình.

Mai Anh thấy ánh mắt tao chùng xuống, biết là thuốc đã ngấm. Ả đặt ly nước xuống bàn. Đột nhiên, ả cúi gập người xuống. Khoảng cách gần đến mức hai khuôn mặt xém chạm vào nhau. Hơi thở mang theo mùi son phấn phả mơn man trên da mặt tao. Bàn tay với những ngón tay sơn đỏ chót của ả vươn ra.

Bộp. Bộp. Ả vỗ nhè nhẹ vào hai bên má tao. Một cử chỉ nửa như an ủi, nửa như một cái tát nhẹ gọi hồn về.

“Buồn nốt đêm nay thôi.” – Giọng ả chùng xuống, mượt mà và đầy sự vỗ về của một người đàn bà từng đi qua giông bão. – “Đàn ông, sai thì nhận, ngã ở đâu thì tự phủi quần áo mà đứng dậy ở đấy. Tình yêu không phải thứ duy nhất để sống trên cái cuộc đời này.”

Ả lùi lại, đứng thẳng dậy. Chỉnh lại cái mép áo voan mỏng manh rủ trên bờ vai.

“Mai mở mắt ra, trời vẫn sáng, cửa hàng vẫn phải mở, tiền vẫn phải kiếm, anh em vẫn đang đợi mày trả lương. Hiểu chưa ông tướng?”

Tao nhìn theo bóng dáng Mai Anh lả lướt quay lưng đi lên trên cầu thang. Trong không gian phòng khách chỉ còn để lại một thứ mùi hương đàn bà quyến luyến, đậm đà nhưng thức tỉnh tâm can tao.

Tao ngồi lại một mình trên sofa, tay vẫn ôm chặt chiếc khăn tắm. Cơn bão lòng kinh khủng ban nãy, cái cảm giác muốn chết đi sống lại lúc lao ra khỏi phòng Vy, đã thực sự được làm dịu lại bởi sự thẳng thắn, trần trụi và cực kỳ “xã hội” của Mai Anh.

Tao đưa tay vuốt mặt. Ả nói đúng. Tao có thể mất đi một tình yêu, mất đi một người con gái tao từng cho là tất cả. Nhưng tao vẫn còn cái đại bản doanh này. Tao vẫn còn những người anh em ngày mai sẽ vỗ vai tao ngoài ki-ốt. Và quan trọng nhất, tao còn chính cái bản ngã của tao, cái bản ngã lỳ lợm đã bị sự tự ti đục khoét bấy lâu nay, giờ cần phải được tao tự tay đập đi, và xây lại cho đàng hoàng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.