Vài ngày trôi qua kể từ cái đêm mưa tầm tã và cuộc nói chuyện như tát nước vào mặt của bà chị Mai Anh.
Cái đầu đầy rẫy sự tự ti và ghen tuông của tao dường như đã được thông tắc. Tao vứt bỏ hoàn toàn cái tôi hão huyền, cái sĩ diện rách nát của một thằng dở dở ương ương để đi dọn dẹp đống đổ nát do chính tay mình gây ra. Tao biết mình sai, sai hoàn toàn.
Tao bắt đầu chuỗi ngày kiên trì đến mức mặt dày. Tao liên tục nhắn tin, gọi điện cho Vy. Không có những câu hỏi cung lịch trình, không có sự cáu giận, không hờn dỗi, và tuyệt nhiên không có nửa chữ ghen tuông. Những dòng tin nhắn tao gửi đi sặc mùi hối lỗi chân thành, từ tận đáy lòng.
Nhưng cái tao nhận lại chỉ là những khoảng không im lặng. Vy đọc tin nhắn rất nhanh, nhưng không rep. Hoặc nếu có, nó chỉ thả lại những câu cực kỳ hờ hững, lạnh nhạt, sắc như dao rọc giấy: “Em mệt, không muốn nói chuyện lúc này”, hay “Anh để em yên tĩnh thêm đi”.
Nhưng cái lỳ lợm của một thằng quen chai mặt như tao không cho phép tao bỏ cuộc dễ thế. Nó không nghe máy, tao mua đồ ăn mang đến tận cổng nhà nó. Tao đéo gọi nó ra để gây áp lực, tao chỉ đến nơi, đứng đợi, rồi nhắn một cái tin: “Anh có mang đồ ăn qua cho em, em xuống lấy ăn cho nóng. Xong anh đi luôn. Anh không phiền em đâu.”
Cứ thế, sự “mặt dày” nhưng nỗ lực chân thành của tao cuối cùng cũng nới lỏng được hàng rào phòng ngự của nó một chút xíu. Sang ngày thứ năm, tao lấy hết can đảm gọi điện, hạ giọng năn nỉ hết mức, xin nó đồng ý đi xem một bộ phim vào tối thứ Bảy.
_”Mình đi xem phim, rồi hai đứa có cơ hội ngồi lại nói chuyện đàng hoàng, anh hứa sẽ không làm em buồn nữa,”_ tao thề thốt.
Cuối cùng, Vy cũng buông một tiếng thở dài qua điện thoại, miễn cưỡng đồng ý.
Bỏ điện thoại xuống, tao nhảy cẫng lên giữa phòng như một thằng điên. Cơ hội đây rồi.
Tao lật đật mở mạng lên book vé. Nhìn quanh một vòng các rạp, đập vào mắt tao là cái poster cháy rực của bộ phim Fifty Shades of Grey (50 Sắc Thái). Đợt đó cái phim này đang hot rần rần trên mạng, dân tình bàn tán ầm ầm khắp các trang diễn đàn hay mạng xã hội.
Cái đầu của một thằng con trai hai mươi tuổi bắt đầu nảy số một cách cực kỳ sai trái. Tao tự phân tích: Phim tình cảm lãng mạn của Tây, lại có tí cảnh nóng bạo liệt, nam nữ chính yêu nhau say đắm. Mấy cái thể loại này thường kích thích cảm xúc rất mạnh. Tao nhớ lại cái hôm ở quán cafe phim, biết đâu xem cái phim này xong, cảm xúc dâng trào, con gái người ta mềm lòng thì lại dễ làm hòa, dễ dỗ dành hơn.
Nghĩ là làm, tao tự vỗ đùi đánh đét, chốt mẹ nó hai cái vé VIP ghế đôi hàng cuối. Tao tự đắc cho rằng đây là một kế hoạch “chữa lành” thiên tài.
Bảy giờ tối thứ Bảy. Tao xịt nước hoa, ăn mặc gọn gàng đến đón Vy.
Nhưng trái với sự háo hức của tao, điểm đón lại lạnh lẽo một cách đáng sợ. Vy bước ra từ trong ngõ, mặc một chiếc áo khoác dày cộp, quần jeans dài, kín cổng cao tường. Khuôn mặt nó không có lấy một nét gì thể hiện sự hào hứng, thái độ lạnh nhạt, dửng dưng như một người đang thực hiện nghĩa vụ.
Lên con xe Wave, nó kéo luôn cái vạt áo khoác lót ngồi lên yên. Và y như cái đêm Noel hôm nào, nó lùi tít ra phía sau, tay bám hờ vào cái thanh tay xách sau đuôi xe. Giữa lưng tao và ngực nó là một khoảng trống to đùng, gió lùa qua buốt gáy. Sự hào hứng của tao bị dội ngay một gáo nước lạnh cóng, nhưng tao vẫn cắn răng tự nhủ: “Không sao, đến rạp xem phim xong không khí sẽ khác.”
Rạp chiếu phim cuối tuần, lại ngay cái dịp Valentine nên đông nghẹt. Các cặp đôi ôm ấp, nắm tay nhau cười nói ríu rít tràn ngập từ quầy vé đến chỗ lấy bắp nước.
Giữa cái biển người ngập tràn tình yêu ấy, không khí giữa tao và Vy ngượng ngập và lạc lõng đến thảm hại. Nó cầm cốc nước ngọt, mắt cứ nhìn vô định đi chỗ khác, thi thoảng cắn cắn cái ống hút, tuyệt nhiên không buồn mở miệng trò chuyện với tao lấy nửa câu.
Cửa phòng chiếu mở. Hai đứa lầm lũi đi lên hàng ghế VIP tít trên cùng. Màn hình rạp sáng lên, tắt hết đèn.
Chỉ mấy mươi phút đầu tiên trôi qua, khi gã tỷ phú Christian Grey bắt đầu đưa cô sinh viên ngây thơ vào tròng, cái dạ dày tao bắt đầu quặn lại. Tao nhận ra… có cái đéo gì đó sai sai ở đây rồi.
Sự lệch pha ập đến một cách tàn nhẫn. Cái bộ phim này không phải kiểu tình cảm sướt mướt mộng mơ khóc lóc như phim Hàn Quốc! Nó không có cảnh che chung một chiếc ô hay gắp thức ăn cho nhau. Mẹ kiếp, nó sặc mùi bạo dâm, khống chế, roi da, còng tay và những nhịp thở dốc nặng nề của một mối quan hệ độc hại.
Mồ hôi lạnh bắt đầu tứa ra trên trán tao. Lưng áo phông bên trong của tao ướt đẫm. Cái kế hoạch “chữa lành lãng mạn” mà tao vạch ra đang biến thành một sự bối rối, ngượng ngùng cực độ.
Và rồi, những phân cảnh 18+ bạo liệt nhất của bộ phim chính thức bùng nổ trên cái màn hình hàng trăm inch. Âm thanh quất roi chát chúa, tiếng rên rỉ, thở dốc của nữ chính vang vọng, đập thùm thụp qua hệ thống loa vòm của rạp chiếu phim. Nó chân thực đến mức tao cảm tưởng như người ta đang hành sự ngay trước mặt mình.
Trong những rạp chiếu phim đang chiếu cảnh nóng thế này, theo phản xạ tự nhiên, các cặp đôi yêu nhau xung quanh sẽ tranh thủ bóng tối để nhích lại gần nhau, cọ xát, đan mười ngón tay vào nhau, hoặc táo bạo hơn là sờ soạng, ôm ấp, hôn hít.
Nhưng tại cái vị trí ghế VIP của tao và Vy, thì nó lại là một câu chuyện kinh dị.
Tao ngồi im như một pho tượng đá, mắt mở trừng trừng nhìn lên màn hình nhưng đéo nạp được nội dung gì. Cổ họng khô khốc, tao nuốt nước bọt cái ực rõ to. Tao lấy hết can đảm, rụt rè thò bàn tay phải sang sát bên phía của Vy một chút, định bụng chạm nhẹ một ngón tay vào mu bàn tay Vy để xoa dịu cái không khí ngượng ngùng chết mẹ này.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay tao vừa sượt qua lớp áo khoác của nó…
Phập!
Vy lập tức rụt giật tay lại như vừa chạm phải cục than hồng. Động tác của nó dứt khoát, lạnh lùng. Nó khoanh chặt hai tay lại trước ngực, cuộn người thu hẹp vùng không gian cá nhân lại mức tối đa. Đôi mắt nó vẫn dán chặt lên màn hình, nhưng hoàn toàn vô hồn. Cái thái độ của nó lạnh như băng, đéo có một chút ngượng ngùng của con gái khi xem cảnh nóng, mà chỉ có sự phòng thủ tuyệt đối.
Sự ngột ngạt dâng lên tột đỉnh. Nhiệt độ của bộ phim trên màn hình đang sôi sùng sục, bốc lửa bao nhiêu thì cái nhiệt độ giữa hai đứa tao dưới hàng ghế này lại tụt xuống âm độ bấy nhiêu.
Tao cảm thấy nghẹt thở. Ngay khoảnh khắc bị rụt tay lại ấy, tao lờ mờ nhận ra một sự thật cay đắng. Sự tổn thương trong lòng Vy, cái cảm giác bị chà đạp quyền riêng tư hôm cãi vã… có lẽ nó đã phải tích tụ lên đến đỉnh điểm, hóa thành một vết thương chí mạng mới khiến nó có phản xạ gai góc, từ chối mọi sự đụng chạm thể xác như thế này. Đéo có một sự kích thích 18+ nào trên đời này có thể vá víu được một niềm tin đã vỡ nát.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua như một cuộc tra tấn lăng trì.
Chữ “End” hiện lên, đèn rạp phụt sáng chói lóa.
Chưa đợi tao kịp đứng lên, Vy đã lặng lẽ xách túi, lách qua hàng ghế đi thẳng ra ngoài sảnh, bước chân nhanh và dứt khoát, đéo thèm đợi tao lấy một giây. Tao lật đật vơ vội cái áo khoác, ba chân bốn cẳng chạy theo sau như một thằng tội đồ.
Suốt quãng đường đi bộ từ cửa rạp ra đến bãi lấy xe, khối không khí đặc quánh đè bẹp cả hai đứa. Tao cố gắng há miệng, nặn ra một nụ cười gượng gập đến méo xệch để phá vỡ sự im lặng:
“Phim hôm nay… ờ… hơi bạo quá nhỉ. Anh mua vé vội quá không kịp xem review, định rủ em đi xem phim tình cảm cho thoải mái đầu óc nói chuyện cơ.”
Tao vứt ra một lời bào chữa rẻ tiền, hy vọng nó sẽ mắng tao là đồ ngốc, hay chí ít là cằn nhằn tao vài câu vì cái tội chọn phim vớ vẩn.
Nhưng cái tao nhận lại là một thái độ khó đoán đến rợn người.
Vy không cáu gắt. Không cự cãi. Cũng đéo thèm vạch trần cái sự vụng về, lấp liếm của tao. Nó chỉ bước đều đều, khẽ chớp mắt, rồi đáp lại bằng một âm tiết cụt lủn, nhạt nhẽo đến vô hồn:
“Vâng.”
Chỉ một chữ “vâng”. Ánh mắt nó nhìn lướt qua mặt tao như nhìn xuyên qua một tấm kính, như nhìn một người xa lạ đi lướt qua nhau ngoài đường phố. Không có hờn giận. Không có trách móc. Đéo có bất kỳ một dao động cảm xúc nào.
Chuyến xe đi từ Thái Hà về Bùi Xương Trạch là một chuyến xe câm lặng nhất trong lịch sử cuộc đời tao. Lên xe, nó vẫn giữ đúng cái tư thế ngồi tít phía sau, xa cách tuyệt đối. Mưa bụi mùa xuân hắt vào mặt tao lạnh ngắt.
Về đến cổng khu trọ, xe vừa dừng, Vy bước xuống. Nó tháo chiếc mũ bảo hiểm, đặt nhẹ lên yên xe.
Nó nhìn thẳng vào tao, không mỉm cười, giọng đều đều, vô cảm như một cỗ máy đọc lệnh:
“Em vào đây. Anh về đi.”
Nó không đưa ra một lời bình luận nào về bộ phim. Không một lời trách móc xem tại sao tao lại đưa nó đi xem cái thứ bệnh hoạn ấy. Không có câu dặn dò “anh về cẩn thận”, cũng đéo có câu “mai mình gặp nhau nhé”.
Nó quay lưng. Cánh cổng sắt màu xanh khép lại. Cạch.
Tao ngồi lặng trên yên con Wave, hai chân chống xuống mặt đường nhựa lạnh buốt. Mưa vẫn lất phất rơi dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Tao nắm chặt hai tay vào ghi đông xe. Thà rằng! Thà rằng ngay lúc này nó gào lên chửi rủa tao, nó ném cái mũ bảo hiểm vào mặt tao, hay nó tát tao một cái thật đau như cái hôm cãi vã ở phòng nó… thì tao còn biết là nó còn hận, còn quan tâm.
Nhưng đéo! Sự im lặng và dửng dưng tuyệt đối này giống như một cái hố đen vũ trụ. Nó hút sạch, nuốt chửng mọi tia hy vọng le lói cuối cùng của tao.
Tao không thể đoán nổi trong cái đầu nhỏ bé ấy đang nghĩ gì. Khối băng ấy không hề tan chảy dưới những cảnh nóng rực lửa, mà nó đã đóng băng cứng ngắc từ tận trong tâm hồn. Đứng trước cánh cửa đã khóa chặt, tao nhận ra bản án tử hình dành cho cuộc tình này đã được viết xong, chỉ đang đợi ngày thi hành.
Cái kế hoạch “chữa lành” và vá víu niềm tin của tao… đã kết thúc bằng một sự thất bại triệt để.