Vài ngày trôi qua sau cái buổi xem phim thảm họa mang tên 50 Sắc Thái. Bầu không khí giữa tao và Vy dường như đã rơi vào trạng thái đóng băng vĩnh cửu.
Đang cắm mặt vào mấy cái điện thoại, loay hoay sửa chữa ở ki-ốt, điện thoại tao bỗng rung lên một nhịp. Màn hình sáng bừng. Một tin nhắn từ Vy.
“Tối nay anh qua phòng em ăn cơm nhé. Mình nói chuyện.”
Tao chớp mắt, đọc đi đọc lại dòng chữ ngắn ngủn ấy đến năm sáu lần. Một luồng cảm xúc hỗn mang cuộn lên trong lồng ngực, nửa mừng rỡ đến phát điên, nửa lại lo sợ đến run rẩy.
Mừng vì cái cụm từ “qua phòng em ăn cơm”. Đã bao lâu rồi tao không được ngồi ăn bữa cơm do chính tay nó nấu? Việc nó chủ động rủ tao sang nhà ăn tối giống hệt như thói quen của những ngày tháng xưa cũ, cái thời mà tình yêu của hai đứa vẫn còn mặn nồng và đéo có bóng dáng của bất kỳ sự ghen tuông nào. Sự ảo tưởng trong đầu tao tự động nảy số: Chắc là nó nguôi ngoai rồi. Chắc là sự kiên trì xin lỗi của mình đã có tác dụng. Nó muốn làm hòa.
Nhưng cái niềm vui nhỏ nhoi ấy chưa kịp phình to thì đã bị đè bẹp dí bởi ba chữ lơ lửng ở cuối tin nhắn: “Mình nói chuyện”.
Giác quan thứ sáu của một thằng đàn ông từng trải qua đủ mọi hỷ nộ ái ố mách bảo tao rằng, ba chữ này chưa bao giờ mang ý nghĩa tốt đẹp. Nó nặng như một tảng đá đè lên lồng ngực. Bữa cơm tối nay, rất có thể không phải là một bữa cơm đoàn tụ, mà là bữa cơm của một kẻ tử tù trước giờ thi hành án.
Dù tâm trí đang giằng xé, tao vẫn quyết định sẽ về sớm để chuẩn bị. Tao tắm rửa sạch sẽ, kỳ cọ trôi hết mùi dầu mỡ, mồ hôi của một thằng thợ. Tao cố tình chọn bộ quần áo đàng hoàng nhất, chải chuốt cẩn thận, tạt qua hàng hoa quả đầu ngõ mua thêm ít nho và dâu tây mà nó thích. Tao bước lên những bậc cầu thang dẫn lên phòng của Vy với tâm trạng của một kẻ đang bước đi bằng chân trần trên đống lửa.
Cửa phòng hé mở. Mùi thức ăn bay ra thơm phức.
Mọi thứ trong phòng vẫn thân thuộc và ngăn nắp như thế. Vy đang đứng cặm cụi xào nấu trong bếp. Nó dọn mâm bắt ra cái chiếc chiếu hoa trải giữa nhà. Đầy đủ những món mà tao rất thích: một đĩa thịt ba chỉ rang cháy cạnh óng ánh mỡ hành, và một bát canh cua mùng tơi rau đay bốc khói nghi ngút.
Cảnh tượng bề ngoài trông có vẻ cực kỳ ấm cúng. Nếu có ai nhìn vào, họ sẽ nghĩ đây là một cặp vợ chồng trẻ đang quây quần sau một ngày làm việc vất vả. Nhưng đéo phải.
Khối không khí trong phòng ngay lúc này gượng gạo và lạnh ngắt như đang ở trong hầm băng.
Hai đứa tao ngồi xếp bằng, đối diện nhau bên mâm cơm.
Không có tiếng cười đùa. Không có việc tao gắp cho nó miếng thịt nạc, nó múc cho tao bát canh đầy gạch cua như ngày xưa.
Tiếng đũa tre va chạm vào thành bát lách cách vang lên rõ mồn một, nghe nhức nhối đến lạ thường.
“Thịt rang hôm nay ngon thế, vừa miệng lắm em ạ,” tao lên tiếng, cố nặn ra một nụ cười, phá vỡ cái sự im lặng đến nghẹt thở.
Vy không ngước mắt lên. Nó và cơm vào miệng, nhai chậm chạp, rồi chỉ đáp lại bằng một âm tiết cụt lủn:
“Vâng.”
Tao cố gắng gợi chuyện thêm vài câu lặt vặt về thời tiết, về công việc ở cửa hàng. Nhưng cái tao nhận lại vẫn chỉ là những cái gật đầu hờ hững, hoặc những từ “Vâng”, “Dạ” khô khốc, vô hồn.
Thức ăn dẫu có ngon đến mấy, được nêm nếm đậm đà đến đâu, khi nhai trong miệng tao lúc này cũng trở nên đắng ngắt, khô khốc như đang nhai rơm. Dạ dày tao co thắt lại. Tao biết, bản án sắp được tuyên rồi.
Bữa ăn tra tấn cuối cùng cũng kết thúc.
Tao phụ nó dọn dẹp bát đũa mang ra bồn rửa, lau sạch mặt chiếu. Xong xuôi, Vy rót hai cốc nước lọc, đặt xuống giữa nhà.
Nó ngồi khoanh chân, đối diện thẳng với tao. Bờ vai nhỏ bé của nó khẽ rũ xuống. Nó hít một hơi thật sâu, ngước đôi mắt lên nhìn thẳng vào mắt tao. Lần này, ánh mắt ấy không còn lảng tránh, không còn vô hồn nữa, mà nó chứa đựng một sự kiệt quệ đến tận cùng.
“Mình nói chuyện thẳng thắn nhé An.” – Giọng Vy vang lên, đều đều, tĩnh lặng nhưng mang tính sát thương cực cao.
Tao nuốt nước bọt, hai bàn tay đặt trên đầu gối vô thức siết chặt lại. “Ừ, em nói đi.”
“Thời gian gần đây ở bên anh, em không còn thấy vui như những ngày đầu nữa An ạ.”
Lăng trì. Nhát dao đầu tiên cứa thẳng vào tim tao. Vy không vòng vo, nó chọn cách lột trần sự thật.
“Em luôn thấy mệt mỏi. Em luôn phải dè chừng xem nói câu này anh có suy diễn không, làm việc này, đi với người kia anh có ghen không. Anh lúc nào cũng nhìn mọi mối quan hệ của em bằng con mắt nghi ngờ. Tình yêu mà cứ như đi trên bãi mìn… không biết sẽ phát nổ lúc nào. Em kiệt sức rồi.”
Lời thú nhận trần trụi của Vy như một bàn tay thò vào, cào xé nát bét mọi nỗ lực níu kéo, mọi tin nhắn xin lỗi của tao trong những ngày qua.
“Anh biết anh sai rồi!” – Tao vội vàng nhoài người về phía trước, giọng nói mang đầy sự tuyệt vọng van lơn. – “Anh hứa với em, từ nay anh sẽ thay đổi. Anh sẽ không bao giờ ghen tuông vớ vẩn nữa. Em cho anh một cơ hội đi, anh thề…”
Vy khẽ lắc đầu. Nụ cười trên môi nó buồn bã và chua chát.
Sự tuyệt tình, cam chịu dường như đã bám rễ quá sâu. Nhìn thấy cái lắc đầu ấy, lòng tự ái và cái bản ngã của một thằng đàn ông trong tao lại trỗi dậy, giãy giụa trong đau đớn. Tao không thể chấp nhận việc nó từ bỏ tao chỉ vì chữ “mệt mỏi”.
Tao cắn chặt răng, nhìn thẳng vào mắt nó, hỏi một câu thẳng tuột, gạt phăng mọi sự lấp liếm:
“Em nói thật cho anh biết đi. Vì em mệt mỏi… hay vì thằng Bảo?”
Cái tên “Bảo” vừa thốt ra, không khí trong phòng tăng lên 1 level căng thẳng.
Lần này, trái với những lần cãi vã trước đây, Vy không hề nổi giận. Nó không gắt lên, không chối bay chối biến hay cố gắng bảo vệ sự “trong sáng” của mối quan hệ ấy nữa. Nó chọn cách lật bài ngửa. Mở toang mọi bí mật để kết thúc sự giằng co này.
“Hồi đầu năm nhất, em và anh ấy từng có thời gian tìm hiểu nhau. Bọn em có tình cảm trên mức tình bạn, nhưng vì nhiều lý do mà không tiến tới được. Chuyện này em đã từng kể với anh rồi.”
Vy nói với chất giọng bình thản đến tàn nhẫn.
“Sau đó, bọn em chỉ giữ mức quan hệ xã giao. Nhưng từ đợt làm bài tập lớn, rồi đi thực tập và làm dự án chung với nhau gần đây… bọn em tiếp xúc lại và nói chuyện với nhau nhiều hơn.”
Nó dừng lại một nhịp. Ánh mắt nó nhìn tao, không trốn tránh, tàn nhẫn và dứt khoát xác nhận cái điều mà tao sợ hãi nhất.
“Đúng. Anh ấy có quan tâm em, và có dành cho em sự ưu ái hơn những người khác.”
Đoàng!
Nghe chính miệng người con gái tao yêu xác nhận linh cảm bấy lâu nay của mình là đúng, lồng ngực tao như bị một chiếc búa tạ ngàn cân giáng thẳng xuống, đập nát bét.
Hóa ra… bấy lâu nay tao không hề suy diễn bậy bạ. Hóa ra cái sự “trong sáng” mà nó gào lên để cự cãi với tao trong cái đêm tao xem trộm điện thoại vốn dĩ đã có vết nứt. Kẻ thứ ba là có thật. Hắn tồn tại bằng xương bằng thịt, bằng tri thức, bằng sự ưu ái.
Nỗi đau đớn bị phản bội hòa lẫn với sự nhục nhã làm máu nóng trong người tao sôi sùng sục. Tao cười nhạt, một nụ cười méo mó, gằn giọng chua chát đến tận cùng:
“Hóa ra là tình cũ không rủ cũng tới. Tuyệt vời thật đấy. Nó nhà giàu, nó học giỏi, nó môn đăng hộ đối, nó cùng tầng lớp tinh anh với em nên em chọn nó thay vì anh chứ gì? Em chê thằng thợ sửa điện thoại này bần hàn quá rồi phải không?”
Tao dùng những từ ngữ cay độc nhất để tự hạ thấp mình, với hy vọng găm lại cho nó một chút áy náy, một chút cảm giác có lỗi.
Nhưng đéo. Cú đâm chốt hạ của Vy mới là thứ đẩy tao ngã bổ ngửa xuống đất không có sức gượng dậy.
Vy không tức giận trước lời mỉa mai hằn học của tao. Cô ấy chỉ nhìn tao bằng một ánh mắt phức tạp, một sự pha trộn giữa lòng thương hại, sự nuối tiếc, và cả sự quả quyết không thể lay chuyển.
“Không phải vì anh ấy giàu hơn anh.”
Giọng Vy rành rọt từng chữ, âm lượng không lớn nhưng sức nặng thì ngàn cân.
“Mà vì ở anh ấy… có những thứ mà anh không có. Anh ấy hiểu thế giới của em, hiểu công việc của em. Khi em mệt, anh ấy biết cách giải quyết vấn đề cùng em, chứ không phải chỉ hỏi han vài câu lặp đi lặp lại rồi ghen tuông vô cớ. Và đúng…”
Vy hít một hơi thật sâu, giáng xuống đòn phán quyết cuối cùng:
“Khi tiếp xúc với anh ấy, em có một cảm giác an toàn mà ở cạnh anh… em không bao giờ tìm thấy được. Đó là những gì em cảm nhận trong thời gian gần đây. Nhưng anh có biết không An…”
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má Vy, nhưng đôi mắt nó thì sắc như dao cạo:
“Chính anh… chính anh mới là người đẩy em về phía anh ấy đấy. Em cứ đang muốn vui vẻ với anh thì anh lại như kiểu muốn tìm cách đẩy em ra, để em có cơ hội tiếp xúc với người khác vậy.”
Cái cụm từ “cảm giác an toàn” và câu chốt hạ cuối cùng ấy như hai nhát dao sắc lẹm đâm xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào giữa não bộ tao, ngoáy nát mọi thứ bên trong.
Tao ngồi chết trân. Cảm giác an toàn?
Tao, một thằng đàn ông dốc hết sức hết lòng để yêu, một thằng cày cuốc đêm ngày để lo cho tương lai hai đứa… cuối cùng lại bị đánh bại hoàn toàn bởi cái “cảm giác an toàn” của một gã khác đem lại cho người yêu của mình?
Và đau đớn nhất, cay đắng nhất, là chính tao, chính sự tự ti, chính cái sự kiểm soát bệnh hoạn của tao đã tự tay mở cửa, đẩy người con gái tao yêu nhất vào vòng tay của kẻ khác.
Sĩ diện của một thằng đàn ông, tình yêu cuồng nhiệt tuổi đôi mươi, và cả sự hối hận tột cùng bỗng chốc hòa quyện, bốc cháy thành một cơn cuồng nộ vô hình, nuốt chửng lấy tao trong cái đêm định mệnh này. Tình yêu chết thật rồi. Chết trong sự nhục nhã và bất lực đến tận cùng.