Chuyện Đời Thằng An

Chương 196



Tao đéo biết chính xác là mấy ngày đã trôi qua kể từ cái đêm kinh hoàng ở phòng Vy. Thời gian đối với tao bây giờ chỉ còn là những mảng màu xám xịt, nhờ nhờ, lặp đi lặp lại một cách đặc quánh và buồn nôn.

Đại bản doanh Bùi Xương Trạch im lìm hơn nhiều so với những ngày bình thường khác. Tao, một thằng tính khí lỳ lợm ngày nào giờ tự nhốt mình trong cái phòng ngủ chật hẹp, sống vật vờ đéo khác gì một cái xác không hồn chưa kịp đem chôn.

Bàn tay phải của tao quấn những lớp băng gạc trắng toát, giờ đã ngả màu cáu bẩn. Chỗ khớp xương gồ lên rỉ ra những vệt máu khô thâm đen, cứng ngắc sau cú đấm điên cuồng vào bức tường hôm đó. Mỗi lần cử động, cơn đau thấu xương lại ập đến, lan từ các đốt ngón tay lên tận bả vai. Nhưng thề có trời, cái đau đớn về mặt thể xác ấy chẳng là cái đinh gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong đại não tao. Cơn đau thể xác chỉ nhắc nhở tao rằng tao còn sống, còn cơn đau tâm trí thì đang đục khoét, gặm nhấm tao từng giây từng phút.

Căn phòng của tao lúc nào cũng đóng kín cửa sổ, nặc mùi khói thuốc lá Thăng Long khét lẹt quyện với cái mùi chua loét của hơi bia rẻ tiền. Râu ria tao lởm chởm đâm ra như cước, hai hốc mắt sâu hoắm, thâm quầng vì những đêm thức trắng.

Mỗi khi tao nhắm mắt lại, ảo giác lại ập đến. Tao đéo thấy lại được những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa, đéo thấy nụ cười của Vy lúc tao chở nó lượn lờ phố xá nữa. Cái duy nhất chớp nháy trong võng mạc tao là ánh mắt kinh tởm, ghê sợ tột độ của nó khi nhìn tao co rúm ở góc tường. Bên tai tao cứ văng vẳng tiếng thét xé lòng: “Bỏ em ra!”. Hình ảnh chiếc áo đứt tung cúc, rách toạc dưới bàn tay thô bạo của tao trở thành một bản án lương tâm, một bản án chung thân không có lệnh ân xá.

Tao ân hận. Một sự ân hận muộn màng, cay đắng và bất lực đến cùng cực. Giá như tao kiềm chế được. Giá như tao không để cơn ghen tuông biến mình thành một con thú hoang. Tao không chỉ làm tổn thương thể xác của người con gái tao yêu, mà tao đã bóp nát bét sự tôn nghiêm, bóp nát lòng tự trọng của cô ấy. Chữ “Giá như…” cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao như một câu thần chú vô dụng của những kẻ thất bại. Nhưng thời gian thì đéo thể quay ngược lại được.

Sự dằn vặt tột độ cộng với nỗi nhớ cào xé ruột gan khiến tao không thể ngồi yên mãi trong căn phòng sực mùi khói thuốc này. Tao khao khát được nói một lời xin lỗi tử tế, dù chỉ là một lời xin lỗi để tao bớt khốn nạn đi một chút. Tao muốn nhìn thấy Vy, chỉ để biết rằng nó vẫn ổn, rằng nó không bị cái sự bạo lực của tao làm cho suy sụp.

Nhưng tao không dám nhắn tin. Cầm điện thoại lên, gõ được vài chữ rồi lại xóa. Tao cũng không dám gọi điện. Tao biết chắc chắn số của tao đã nằm trong danh sách đen, hoặc nếu nó có đổ chuông thì nó cũng sẽ không bao giờ bắt máy. Tao làm gì còn tư cách gì để đòi hỏi sự giao tiếp từ nó nữa.

Thế là, từ một thằng đàn ông luôn ngẩng cao đầu, tao tự biến mình thành một “kẻ bám đuôi” hèn mọn và tuyệt vọng.

Buổi tối, khi cái lạnh buốt của gió mùa tràn về, tao xách con Wave tã lượn lờ quanh cái ngõ trọ quen thuộc của Vy. Tao không dám đỗ xe trước cổng. Tao tấp xe vào cái gốc cây ở tít phía ngoài, cách xa khu nhà của Vy một đoạn. Mặc kệ sương rớt lạnh ngắt, tao châm điếu thuốc, rít những hơi dài, ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm lên ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ phòng nó trên tầng. Đôi khi chỉ thấy một cái bóng đen lướt qua rèm cửa, tim tao cũng đập lỗi một nhịp. Đứng đến khi chân tay tê cóng, sương ướt sũng vai áo, tao mới lủi thủi đi về như một bóng ma lạc loài.

Ban ngày, tao bỏ bê ki-ốt, trốn học. Tao phi xe lên tận cổng trường Kinh tế Quốc dân. Tao dừng xe tít bên kia đường, cách xa cổng trường, lẩn vào đám xe ôm truyền thống đang chờ khách. Tao kéo khẩu trang kín mít, sụp mí cái mũ bảo hiểm xuống che đi nửa khuôn mặt tàn tạ. Hai mắt tao căng ra như radar, rà quét từng đám sinh viên tan học lố nhố bước ra từ cánh cổng lớn, chỉ để nuôi một tia hy vọng mỏng manh là bắt gặp được bóng dáng quen thuộc của Vy.

Có những lúc buổi trưa, tao thực sự nhìn thấy Vy bước ra khỏi cổng trường cùng mấy đứa bạn. Cái thân hình nhỏ bé ấy làm lồng ngực tao thót lên, đau nhói. Phản xạ tự nhiên của cơ thể khiến tay tao vặn ga, định rồ máy chạy tới. Nhưng chỉ xê dịch được nửa mét, hai ngón tay tao lại tự động bóp phanh cái “kít”. Bánh xe trượt đi một đoạn ngắn rồi đứng khựng lại. Sự tự ti, nỗi nhục nhã và cái hình ảnh con quái vật trong phòng hôm đó như một bức tường bê tông vô hình chặn đứng tao lại. Tao cúi gầm mặt xuống. Mày lấy tư cách gì để bước đến chào cô ấy hả An? Mày định dọa Vy sợ thêm một lần nữa à? Tao tự chửi rủa chính mình, đành bất lực nhìn bóng nó khuất dần vào dòng người tấp nập.

Một buổi trưa giữa tuần, trời hửng những tia nắng hanh hao hiếm hoi của mùa xuân.

Tao lại tiếp tục cái chu trình bám đuôi thảm hại của mình. Rời khỏi chỗ đứng trước cổng trường, tao tạt vào một quán cơm văn phòng khá lịch sự nằm ngay trên phố gần đó, con phố sầm uất ngập tràn hàng quán phục vụ cho dân văn phòng và sinh viên quanh khu vực.

Bước vào quán, tao chọn ngay một cái bàn trống nằm khuất tít trong góc sâu nhất, nơi ánh sáng tối hơn một chút nhưng mặt lại hướng thẳng ra phía cửa kính trong suốt nhìn ra ngoài đường. Tao gọi một đĩa cơm rang dưa bò.

Khi đĩa cơm nóng hổi được bưng ra, tao không có tâm trạng nào mà nuốt. Tay trái tao cầm thìa xúc cơm, tay phải cầm đôi đũa chọc chọc vô định vào mớ dưa xào. Hai mắt tao vẫn không ngừng lia ra ngoài mặt kính, quét qua những tốp người đi bộ trên vỉa hè, vô thức nuôi một hy vọng hão huyền sẽ tình cờ thấy Vy đi ngang qua.

Gần mười hai giờ rưỡi. Quán đang vãn dần khách.

Leng… keng…

Cánh cửa kính của quán bị đẩy vào, chiếc chuông gió gắn trên mép cửa vang lên âm thanh lanh lảnh.

Từ ngoài cửa, một nhóm bốn người bước vào. Hai nam, hai nữ. Họ trạc tuổi sinh viên năm cuối hoặc mới ra trường. Cách họ ăn mặc lịch sự, phong thái tự tin, vừa đi vừa nói cười rôm rả với những từ ngữ sặc mùi trí thức.

Bàn tay đang chọc đũa vào đĩa cơm của tao đột ngột dừng lại. Nhịp tim tao đánh thịch một cái rõ mạnh vào lồng ngực.

Ánh mắt tao khựng lại, dán chặt vào nhóm người đó. Đúng hơn là dán chặt vào người con gái đang đi ở vị trí giữa nhóm.

Là Vy.

Nhưng cái giao diện của nó ngày hôm nay làm tao sững sờ. Nó không mặc áo phông, quần bò giản dị như trứco đó thường ngày tao vẫn hay đèo đi học. Hôm nay, Vy mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng tinh tươm, sơ vin gọn gàng trong chiếc quần âu cạp cao màu đen, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Nó trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc xõa ngang lưng mượt mà. Trông nó trưởng thành, chuyên nghiệp và cực kỳ xinh đẹp.

Trên khuôn mặt ấy, không còn sót lại một vệt nào của sự tiều tụy, hoảng sợ hay u uất của cái đêm kinh hoàng ở phòng trọ. Nó đang đi bên cạnh những người bạn, đầu khẽ gật gù lắng nghe người bên cạnh nói chuyện, khóe môi thỉnh thoảng lại nở một nụ cười mỉm rạng rỡ và tự tin.

Nó đang sống. Nó đang tỏa sáng trong cái thế giới thuộc về nó. Một thế giới không có sự hiện diện của một thằng như tao.

Ánh mắt tao vô thức chuyển dời, lần theo ánh nhìn của Vy để xem nó đang cười và lắng nghe ai nói.

Kẻ đi ngay sát vai Vy bước tới bàn.

Một chiếc áo sơ mi màu xanh dương nhạt chắc là đắt tiền, tay áo được xắn lên gọn gàng, lộ ra chiếc đồng hồ dây da tinh tế. Quần âu phẳng lỳ không một nếp nhăn. Khuôn mặt tri thức, cái gọng kính mảnh quen thuộc và một phong thái đĩnh đạc đéo lẫn đi đâu được.

Là Bảo. Chính nó. Cái nguyên do bóp nghẹt tâm trí tao bấy lâu nay giờ lại một lần nữa sừng sững hiện hình ngay trước mắt, bằng xương bằng thịt, dưới ánh sáng ban ngày.

Bọn họ tiến về phía một chiếc bàn trống nằm cách chỗ tao ngồi chỉ vài bước chân.

Bảo kéo nhẹ chiếc ghế gỗ ra một chút, chờ Vy ngồi xuống rồi mới đẩy ghế vào cho cô. Một cử chỉ lịch thiệp đến mức hoàn hảo. Khi cả nhóm đã ngồi yên vị, Bảo với tay rút vài tờ giấy ăn, thong thả lau sạch mấy đôi đũa cùng chiếc thìa, rồi đặt ngay ngắn trước mặt Vy và các bạn. Hắn với tay lấy bình trà đá trên bàn, rót ra chiếc cốc thủy tinh, đẩy nhẹ về phía cô một cách cực kỳ tự nhiên, ân cần nhưng không hề quá trớn.

Vy nhận lấy đôi đũa và cốc nước, hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.

Bức tranh trước mắt tao lúc này thật sự là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo của giai cấp trí thức. Bốn người họ ngồi đó, vừa gọi món vừa thảo luận công việc rôm rả. Bọn họ toát ra cái thứ ánh sáng của những kẻ có học thức, có tương lai rực rỡ, một đội ngũ tinh anh đang bàn chuyện thay đổi thế giới.

Còn tao? Tao ngồi lọt thõm trong cái góc tối tăm, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, kế bên là đĩa cơm rang nguội ngắt. Sự đối lập gay gắt này tát thẳng vào mặt tao, khiến tao cảm thấy không ổn.

Và chính lúc này … ngay tại cái khoảnh khắc tao nhìn thấy nụ cười của Vy dành cho kẻ đó, ngay tại khoảnh khắc tao chứng kiến sự ân cần của thằng đàn ông mặc sơ mi xanh ấy.

Mọi sự dằn vặt, mọi sự ân hận tột cùng, mọi cái suy nghĩ “giá như” mà tao tự gặm nhấm suốt mấy ngày qua… đột nhiên bốc hơi sạch sẽ.

Cái hố sâu của sự ân hận bỗng chốc bị lấp đầy bằng một khối dung nham bỏng rát. Cơn sóng ngầm của sự ghen tuông cay đắng, của sự uất hận và lòng tự ái bị chà đạp lại một lần nữa sống dậy, cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trong góc khuất của quán cơm giữa trưa, một lần nữa tao lại cảm thấy đúng cái kiểu “không còn gì để mất”. Tao nghĩ tao cần phải làm một cái gì đấy chứ không thể nào mà ngồi yên chịu trận như thế này được.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.