Chuyện Đời Thằng An

Chương 197



Tao nhìn chằm chằm vào cái nụ cười mỉm của Vy dành cho gã đàn ông mặc áo sơ mi xanh nhạt ấy. Một nụ cười mà đã từ rất lâu rồi, tao không còn được nhận lại. Khối dung nham trong ngực tao sôi lên sùng sục, nung chảy mọi suy nghĩ trong đầu.

Một sự uất hận. Sự cay đắng tột cùng của một thằng đàn ông đang dần bị cướp mất thứ quý giá nhất ngay trước mắt.

Tao thò tay vào túi quần bò, rút ra một tờ năm mươi nghìn nhàu nhĩ, đặt xuống mặt bàn cạnh đĩa cơm rang dưa bò nguội ngắt chưa vơi nổi một phần ba. Không thèm đợi tiền thừa, tao đẩy mạnh chiếc ghế lùi lại. Tiếng chân ghế ma sát với mặt sàn gạch hoa vang lên một tiếng “két” chói tai, phá vỡ cái không gian êm đềm của quán ăn buổi trưa.

Lúc này, trong quán chỉ còn lác đác một hai bàn có khách đang nán lại ăn nốt. Tao sải những bước dài, nặng nề và dứt khoát, tiến thẳng về phía chiếc bàn ở giữa quán.

Tiếng bước chân của tao nện xuống sàn gạch thùm thụp, mang theo một luồng sát khí đéo thể che giấu. Cảm nhận được sự bất thường, câu chuyện rôm rả của bàn bốn người kia chợt chững lại. Hai người bạn ngồi đối diện Vy ngước mắt lên nhìn tao với vẻ tò mò pha lẫn cảnh giác. Bảo cũng dừng động tác gắp thức ăn.

Và rồi, Vy quay đầu lại.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt nó chạm phải khuôn mặt tao, nụ cười trên môi nó chết đứng. Cả cơ thể nó cứng đờ lại như bị điểm huyệt. Tao biết cái giao diện của tao lúc này trông khủng khiếp đến mức nào. Quần áo xộc xệch, râu ria lởm chởm như một thằng bụi đời, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ rực vì mất ngủ. Tao lù lù xuất hiện sau lưng nó, mang theo cái sự ám ảnh từ cái đêm ở phòng trọ.

Tao dừng lại sát mép bàn, đứng sừng sững che khuất cả ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào. Cố gắng vận dụng toàn bộ chút sức tàn của lý trí để đè nén ngọn lửa đang cuộn trào trong lồng ngực, tao nặn ra một câu chào gượng gạo, khàn đặc:

“Chào mọi người.”

Đám bạn của Vy im bặt, nhìn nhau không dám ho he. Tao không quan tâm đến chúng nó, ánh mắt tao ghim chặt vào khuôn mặt đang tái nhợt của Vy, gằn từng chữ:

“Vy, ra ngoài cho anh xin 5 phút. Anh có chuyện cần nói.”

Cú sốc ban đầu trôi qua rất nhanh. Ngay khi định hình lại được sự việc, khuôn mặt Vy lập tức đanh lại. Không có sự xót xa khi thấy bộ dạng tàn tạ của tao, cũng không có sự nhún nhường. Trong mắt nó lúc này chỉ tràn ngập sự ngột ngạt, phiền phức và cả một sự xấu hổ không hề che giấu. Chắc chắn rồi, nó cảm thấy mất mặt khi một thằng thợ sửa điện thoại rách nát vác cái bộ dạng thú hoang này đến tận nơi làm việc, ngay giữa bữa ăn trưa cùng những người bạn “tinh anh” của nó.

Vy lạnh lùng đáp lại, giọng nói không có nửa điểm dao động, như đang nói với một kẻ quấy rối vô danh ngoài đường:

“Em đang ăn trưa với bạn. Mình không còn gì để nói với nhau cả. Anh về đi.”

Câu từ chối phũ phàng, ném thẳng vào mặt tao giữa thanh thiên bạch nhật. Trước mặt những người ngoài, và đặc biệt là trước mặt thằng Bảo. Lời nói của nó như một cái tát trời giáng, quất thẳng vào cái lòng tự ái vốn đã mỏng manh và đầy thương tích của tao.

Máu nóng bốc thẳng lên não. Tao mất kiểm soát. Mặc kệ đây là chốn đông người, tao thò tay ra, chộp lấy cổ tay Vy, dùng lực kéo mạnh nó lên khỏi ghế:

“Anh bảo ra ngoài! Anh chỉ xin em một vài phút thôi! Anh không muốn hai đứa mình phải nói qua nói lại ở đây, trước mặt người khác!”

Lực kéo của tao quá mạnh khiến Vy bị lôi đứng xộc xệch lên. Nó nhăn mặt vì đau, dùng bàn tay còn lại đánh thùm thụp vào tay tao, cố gắng gỡ những ngón tay như gọng kìm của tao ra. Giọng nó bắt đầu hoảng loạn, the thé lên vì tức giận:

“Bỏ em ra! Anh làm cái trò điên khùng gì thế hả?”

Không khí trong quán cơm bỗng chốc đóng băng. Tiếng bát đũa ngừng hẳn. Mọi ánh mắt của nhân viên và vài vị khách còn lại đều đổ dồn về phía cái bàn giữa quán.

Và ngay lúc cái cục diện đang trở nên hỗn loạn ấy, kẻ ngáng đường xuất hiện.

Không có tiếng quát tháo. Không vung tay múa chân, cũng không có biểu hiện của sự hoảng loạn. Bảo từ từ đứng thẳng dậy khỏi chiếc ghế. Động tác của hắn ung dung, từ tốn đến mức đáng sợ.

Hắn vươn tay ra. Một bàn tay với những ngón tay thuôn dài, sạch sẽ, móng tay cắt tỉa gọn gàng tóm lấy cái cổ tay đang nắm chặt Vy của tao. Lực siết của hắn không bạo lực, nhưng lại cực kỳ chắc chắn, mang theo sự vững chãi của một kẻ kiểm soát hoàn toàn tình hình.

Bảo khẽ dùng lực, đẩy mạnh tay tao ra khỏi người Vy.

Hắn bước lên nửa bước, chen vào giữa, đứng chắn ngay trước mặt Vy, dùng chính cơ thể phẳng phiu trong chiếc sơ mi đắt tiền của mình tạo thành một bức bình phong bảo vệ cô ấy. Hắn cao hơn tao một chút, cúi đầu nhìn tao qua lớp mắt kính cận. Không có sự khinh bỉ lồ lộ, không chửi rủa, giọng nói của hắn điềm tĩnh, trầm ấm nhưng sắc như một lưỡi dao mổ:

“Phiền cậu buông tay ra. Vy đã nói rất rõ là không muốn đi. Xin cậu hãy tôn trọng mong muốn của cô ấy. Là đàn ông, nếu người ta đã không muốn gặp thì đừng có cưỡng ép người ta giữa nơi công cộng như thế này. Mất hay đi, cậu An ạ.”

Câu răn dạy đạo lý được bọc trong ngôn từ lịch thiệp ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng. Mày dạy tao cách làm đàn ông à? Một thằng đi cướp người yêu của người khác lại đứng đây giảng đạo lý về sự tôn trọng?

Sự uất hận trong tao bùng nổ tung tóe. Mặc kệ tất cả, tao chỉ thẳng ngón tay vào sát mặt Bảo, gân cổ lên buông những lời khinh bỉ, cay độc nhất:

“Việc của ông à?! Chuyện của tôi với Vy đéo đến lượt một thằng người ngoài như ông xen vào! Mà ông tỏ vẻ đạo mạo, tử tế cái đéo gì ở đây? Biết thừa Vy có người yêu rồi mà vẫn cố tình xun xoe, vẫn nhắn tin làm phiền ngày đêm, đò đưa thả thính? Định làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác à cái thằng trí thức rởm kia?!”

Tao gào lên, cố tình bóc trần cái bộ mặt khốn nạn của hắn trước mặt tất cả những người bạn của chúng nó. Tao muốn thấy hắn xấu hổ, muốn thấy hắn luống cuống thanh minh, bao biện kiểu “cậu hiểu lầm rồi”, “chúng tôi chỉ là bạn”. Tao muốn xé nát cái mặt nạ điềm tĩnh của hắn.

Nhưng tao đã nhầm. Mọi sự tưởng tượng của tao hoàn toàn sụp đổ trước cái đẳng cấp khốn nạn tận cùng của một kẻ được ăn học bài bản.

Cả quán cơm nín thở. Hai đứa bạn của Vy mắt mở to thao láo.

Đứng trước lời sỉ nhục công khai, chửi thẳng mặt là kẻ thứ ba phá hoại, khuôn mặt Bảo… không hề biến sắc. Không một vệt đỏ lên vì ngượng. Không một cái chớp mắt bối rối. Hắn không hề phản kháng yếu ớt, cũng đéo thèm nhọc công bao biện bất cứ điều gì.

Hắn từ tốn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ đẩy nhẹ cái gọng kính mảnh trên sống mũi. Ánh mắt hắn nhìn tao tĩnh lặng một cách đáng sợ. Và rồi, hắn ném ra một câu nói khiến đất dưới chân tao như sụt lún:

“Đúng. Tôi thích Vy.”

Hắn thừa nhận. Thẳng thừng. Lạnh lùng. Rành rọt ngay trước mặt tao, trước mặt Vy, và trước mặt tất cả mọi người.

Nhìn cái biểu cảm sững sờ đến đông cứng của tao, khóe môi Bảo hơi nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng quen thuộc. Hắn tiến thêm nửa bước, áp sát tao, giọng điệu vẫn giữ nguyên cái sự từ tốn, lịch sự nhưng giờ đây nó đã biến thành một thứ vũ khí sát thương chí mạng:

“Thì sao? Cậu là người yêu Vy đúng không? Thế tôi hỏi cậu một câu nhé. Cậu với Vy đã cưới chưa? Hai người đã ra phường đăng ký kết hôn, đã có bất kỳ một văn bản pháp luật nào công nhận hai người là vợ chồng hợp pháp của nhau chưa?”

Hắn ngừng lại một giây, đủ để từng chữ ngấm sâu vào não tao, rồi gằn giọng tiếp tục cái logic trơ trẽn đến cùng cực của mình:

“Nếu chưa, thì Vy vẫn là một cô gái theo pháp luật là độc thân tự do. Việc tôi thích, tôi quan tâm và theo đuổi một cô gái độc thân chả có gì là vi phạm pháp luật cả. Chúng ta chỉ đang cạnh tranh công bằng thôi. Mà trong cạnh tranh… ai mang lại cho cô ấy cuộc sống tốt hơn, cảm giác an toàn hơn thì người đó xứng đáng có được cô ấy hơn. Đúng chưa, cậu An?”

Câu lý luận của Bảo giáng xuống như một nhát búa tạ tảng đập thẳng vào mọi lý lẽ của tao.

Đó là một sự ngụy biện thối rình! Nó lôi cái mác “pháp luật”, lôi cái sự “chưa kết hôn” ra để làm tấm bình phong che đậy cho cái bản chất khốn nạn, trơ tráo của một kẻ đi cướp giật tình yêu của người khác. Đó là đỉnh cao của sự đê tiện mang mác “trí thức”!

Nhưng cái bi kịch, cái cay đắng đến uất nghẹn tột cùng là… lời lẽ của hắn lại chặt chẽ, lại kín kẽ đến mức một thằng cộc cằn, vốn dĩ chỉ quen giải quyết vấn đề bằng cách thô kệch như tao … đéo thể tìm được một từ ngữ nào để cãi lại. Họng tao ứ nghẹn. Môi tao mấp máy nhưng không bật ra được âm thanh nào. Tao thua trắng bụng trên chính cái bàn cờ ngôn từ do nó làm chủ.

Sự bất lực tận cùng trong ngôn từ lập tức bị đun sôi, chuyển hóa thành sát khí.

Máu nóng trong đầu tao sôi lên sùng sục, tao cảm giác như hai lỗ tai mình đang xì khói. Mắt tao vằn lên đỏ rực như máu, hằn học nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt đĩnh đạc, sạch sẽ cùng nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích của kẻ thù.

Cãi đéo lại thì tao dùng cách của đường phố.

Bàn tay phải của tao từ từ buông thõng xuống. Các ngón tay bắt đầu cuộn chặt lại, bóp nát sự đau đớn từ vết thương cũ, nắm lại thành một nắm đấm cứng như tảng đá.

Rắc… rắc…

Tiếng khớp xương kêu lên đanh thép giữa không gian im ắng. Sợi dây lý trí cuối cùng của tao đã bị thiêu rụi hoàn toàn bởi cái lý lẽ của kẻ cướp học thức ấy. Cơ bắp toàn thân tao căng cứng. Tao gồng mình, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể xuống mũi chân, chuẩn bị vung một cú đấm triệt hạ thẳng vào cái mặt nạ đạo mạo khốn nạn kia. Tới đâu thì tới. Hôm nay tao khô máu với mày.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.