Không gian trong quán cơm giữa trưa như bị rút cạn toàn bộ không khí. Mọi âm thanh xung quanh, tiếng quạt trần lạch cạch, tiếng còi xe ngoài đường phố, tiếng xì xầm của vài người khách bàn bên, tất cả đều lùi tít về phía sau, loãng dần rồi biến mất hoàn toàn.
Lúc này, trong đầu tao chỉ còn lại một thứ âm thanh duy nhất: tiếng nhịp tim của chính mình đang đập thình thịch, liên hồi như tiếng trống trận nện thẳng vào màng nhĩ.
Thịch! Thịch! Thịch!
Máu nóng rần rật dồn hết lên não. Nắm đấm bên tay phải của tao đã cuộn lại cứng ngắc như một tảng đá. Tao cảm giác là những vết thương cũ ở đốt ngón tay đang căng ra, có thể nứt toác ra bất cứ lúc nào. Toàn bộ gân xanh nổi hằn lên từ cổ cho đến dọc cánh tay. Lực sát thương đã được nạp đầy. Nắm đấm ấy đang lơ lửng giữa không trung, chỉ chực chờ một cái chớp mắt để lao đi với vận tốc cực đại, nện thẳng vào giữa cái bản mặt đạo mạo, vỡ nát cái gọng kính tri thức đểu và đánh sập sự kiêu ngạo của kẻ đối diện.
Bảo vẫn đứng đó. Nó không hề lùi lại nửa bước. Dù tao biết thừa nó cũng đang rén, nhưng cái sự toan tính của một thằng trí thức, cộng thêm việc muốn thể hiện bản lĩnh trước mặt Vy làm nó cố gồng. Nó hơi hếch cằm lên, khóe môi vẫn giương giương cái nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Ánh mắt nó đắc thắng, chờ đợi. Phải rồi, nó đang chờ đợi cú đấm này. Nó cần tao đấm nó, để nó có thể chứng minh cho Vy và tất cả mọi người thấy rằng: tao chỉ là một thằng vô học, một con thú hoang hành xử bằng bạo lực đéo có não.
Khóe mắt tao sượt qua Vy. Nó đang đứng như trời trồng, không nhúc nhích. Đôi mắt nó mở to, ánh lên sự hoảng loạn và sợ sệt tột độ. Hai tay nó bấu chặt vào mép bàn. Khuôn mặt nhợt nhạt ấy nhìn thẳng vào tao, không một lời thốt ra, nhưng ánh mắt ấy như đang phát ra một luồng “thần giao cách cảm” tuyệt vọng, hy vọng tao hãy dừng tay lại ngay lúc này, đừng để mọi chuyện đi quá xa.
Thịch! Thịch! Thịch!
Nhịp tim tao càng lúc càng đập bạo liệt. Trong cái không gian ngột ngạt ấy, một luồng tư tưởng màu đen ngòm, đại diện cho bản năng thú tính, cho sự sân si và cái tôi độc hại của một thằng thường xuyên lăn lộn ngoài đường bắt đầu gào thét rống lên trong não tao.
“Đấm vỡ mặt nó luôn và ngay đi An! Đấm đi! Nó đang sỉ nhục mày! Nó lôi luật pháp ra để hợp thức hóa cái trò cướp người yêu khốn nạn của nó, mày định nhịn à? Người làm ăn bươn chải sợ cái đéo gì mấy thằng trói gà không chặt này?! Mất Vy rồi, đằng đéo nào cũng mất rồi, thì đập nát tất cả đi! Cho nó biết cái giá phải trả khi đụng vào đồ của mày! Đập nát cái gọng kính, đập nát cái hàm răng đang cười khẩy kia đi!”
Sức mạnh cơ bắp dồn tụ lên bả vai. Nắm đấm của tao giật nhẹ về phía trước một nhịp. Cơn giận dữ lúc này mang một mùi vị vô cùng ngọt ngào và cám dỗ. Nó kích thích tao, xúi giục tao bước qua lằn ranh quỷ dữ, biến thành một kẻ hủy diệt để bảo vệ cái sĩ diện rẻ rách cuối cùng. Chỉ cần một cú vung tay, tao có thể giải tỏa toàn bộ uất ức.
Nhưng… ngay tại cái tích tắc ngàn cân treo sợi tóc ấy. Ánh mắt sợ sệt, hơi đỏ vằn lên của Vy một lần nữa dội thẳng vào đồng tử của tao.
Hình ảnh Vy co rúm người lại, hai tay ôm khư khư lấy vạt áo đứt cúc trong cái đêm kinh hoàng ở phòng trọ đột ngột chớp nháy, hiện về sắc nét như một mũi dao đâm xuyên qua toàn bộ lý trí của tao. Cái ánh mắt kinh tởm mà nó từng dành cho tao đêm hôm đó…
Chính cái sự sợ hãi của người con gái tao yêu thương nhất đã trở thành một chiếc mỏ neo, găm phập vào lý trí tao, kéo giật tao lại bên mép vực.
Một luồng tư tưởng thứ hai, trong trẻo hơn, lạnh lẽo hơn và tỉnh táo hơn bỗng nhiên cất tiếng. Nó mang theo sự lương tri, tình yêu thực sự, và phảng phất cả cái chất giọng chát chúa nhưng trần trụi của bà chị Mai Anh vào cái đêm mà tao tâm sự với bả.
“Dừng lại An! Mày đấm nó, rồi sao nữa? Mày đấm nó, mày sẽ chứng minh được điều gì? Mày chỉ chứng minh cho bọn nó thấy mày đích thực là một con thú hoang đéo có não! Mày chỉ đang tự xác nhận rằng Vy đã đúng, mày đéo bao giờ mang lại cảm giác an toàn cho cô ấy! Mày đấm nó, rồi công an phường gọi lên còng tay mày lại. Cửa hàng bỏ cho ai? Anh em thằng Tùng thằng Khánh rồi thằng Long sẽ như thế nào? Bố mẹ ở quê mất mặt vì một thằng con tù tội đánh người sẽ sống sao? Và quan trọng nhất… An ạ, mày đấm nó ngay tại đây, Vy sẽ cả đời này kinh tởm và ám ảnh cái tên mày.”
Sự thấu suốt ập đến như một gáo nước đá dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân tao.
Nhịp tim đang đập cuồng loạn bỗng chốc chậm lại. Dần dần… dần dần bình ổn.
Tao bừng tỉnh. Khói nóng bốc lên từ hai lỗ tai tan biến sạch sẽ. Mọi luồng suy nghĩ trong đầu tao, tưởng chừng như dài cả thế kỷ, nhưng thật ra chỉ lả lướt trôi qua trong đầu tao trong tích tắc. Tao nhận ra một chân lý tàn khốc mà một thằng đàn ông ở tuổi hai mươi phải trả giá bằng cả một cuộc tình mới học được: Đấm một kẻ thù, có thể là yếu hơn mình về sức mạnh vật lý, đó không phải là sự mạnh mẽ. Cố chấp dùng bạo lực để níu kéo một thứ đã mất đi chỉ là sự hèn nhát tột cùng khi đéo dám chấp nhận sự thật mình là kẻ thất bại. Tình yêu thực sự, hóa ra đéo phải là chiếm hữu bằng mọi giá. Tình yêu thực sự là biết buông tay, để người mình thương không phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào do chính cái bản ngã méo mó của mình gây ra nữa.
Tao hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào lồng ngực mát lạnh.
Trái ngược hoàn toàn với sự kỳ vọng đắc thắng của Bảo, và cũng đi ngược lại với nỗi sợ hãi tột cùng của Vy…
Các đốt ngón tay đang siết chặt từ từ lỏng ra. Rồi duỗi thẳng.
Khuôn mặt đang đằng đằng sát khí của tao bỗng chốc giãn ra. Các cơ mặt thả lỏng. Sự u uất, điên cuồng bám riết lấy tao suốt bao ngày qua bỗng dưng bay sạch. Lần đầu tiên sau ngần ấy ngày, tao cảm thấy một sự nhẹ nhõm, thoải mái bao trùm lấy toàn bộ tâm trí.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Bảo ngỡ ngàng. Hắn hơi nheo mắt lại sau tròng kính cận. Nụ cười nửa miệng tự mãn tắt ngấm trên môi, thay vào đó là một sự bối rối vì kịch bản đéo đi theo cái hướng trí thức của hắn đã tính toán từ trước. Ở phía sau, Vy từ từ mở to mắt, ngơ ngác nhìn tao như nhìn một người từ hành tinh khác rơi xuống.
Bầu không khí căng như dây đàn bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng của sự trưởng thành.
Tao tiến lên nửa bước, khoảng cách chỉ còn đúng một gang tay với Bảo. Tao nhìn thẳng sâu vào mắt nó. Không còn hằn học. Không còn sự ganh đua. Lúc này, trong mắt tao chỉ còn lại sự khinh bỉ lạnh lùng, cái sự khinh bỉ của một kẻ “trải đời đường phố” dành cho một thằng vừa tuyên chiến với tao để cướp đi thứ mà trong thời điểm ấy tao coi là quý giá nhất đời mình.
Giọng tao cất lên, trầm ấm, đĩnh đạc, không cần gào thét nhưng từng chữ đều có sức nặng đè bẹp đối phương:
“Mày nói đúng, luật pháp không cấm mày. Trình độ học vấn của mày cao, lý lẽ của mày tao không cãi được. Nhưng cái tư duy nấp trong bóng tối, chờ người ta cãi nhau để đục nước béo cò, mượn gió bẻ măng của mày… đối với tao nó rách nát hệt như cái cách mày ngụy biện vậy.”
Tao thấy yết hầu của Bảo chuyển động. Nó nuốt nước bọt. Tao khẽ nghiêng đầu, bồi thêm một đòn phán quyết:
“Tao có thể đấm nát cái mặt mày ngay bây giờ, tao thừa sức làm điều đó. Nhưng tao sẽ không làm thế. Vì mày không xứng đáng để tao phải bẩn tay. Và quan trọng hơn…”
Tao ngưng lại một nhịp, liếc mắt nhìn lướt qua Vy rồi nhìn lại Bảo.
“… Tao cũng không muốn người tao yêu phải chứng kiến thêm bất cứ một điều gì tệ hại, xấu xí nào nữa từ tao.”
Nói xong, tao thu ánh nhìn lại, gạt thằng Bảo ra khỏi tầm mắt như gạt một chướng ngại vật vô giá trị. Tao quay sang nhìn Vy.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tao thấy trong mắt nó có sự rung động, có cả sự ngỡ ngàng chưa kịp tiêu hóa.
Ánh mắt tao dành cho nó giờ đây bình thản. Có một chút xót xa cho những gì tao đã gây ra, có một sự nuối tiếc cho một mối tình đã từng rất đẹp đẽ, nhưng trên hết là sự chân thành tột cùng. Không có một lời van xin quay lại. Không có một cử chỉ níu kéo. Tao biết mọi thứ đã an bài. Tao chấp thận thất bại. Tao chấp nhận trả giá cho những sai lầm ngu xuẩn của mình.
“Anh nhận ra rồi Vy ạ.” – Tao nở một nụ cười nhẹ, nụ cười của một kẻ đã chấp nhận thua cuộc nhưng không hề hèn kém. – “Anh đã sai khi cứ cố ép mình vào một thế giới tinh anh không thuộc về mình. Và anh càng sai hơn khi biến em thành nơi trút bỏ sự tự ti của anh bấy lâu nay. Anh xin lỗi vì tất cả những tổn thương anh đã gây ra cho em. Chắc đây là thời điểm… anh phải đi rồi.”
Dứt lời, tao không chờ đợi một câu trả lời hay một lời níu giữ nào từ Vy.
Tao quay ra xung quanh. Nói 1 câu gọt lỏn. “Xin lỗi vì đã làm phiền bữa ăn của mọi người”. Nói xong, tao quay gót. Tao sải những bước chân dài, vững chãi, nhịp điệu đều đặn bước về phía cửa chính. Lưng tao giữ thẳng tắp.
Tao đưa tay đẩy mạnh cánh cửa kính của quán ăn.
Leng… keng…
Tiếng chuông gió vang lên trong trẻo, réo rắt báo hiệu sự rời đi.
Tao bước ra ngoài vỉa hè, đứng nhìn dòng người hối hả đang chạy xe trên phố. Ánh nắng buổi trưa của những ngày chớm xuân hắt thẳng vào mặt tao, hơi chói lóa nhưng mang theo một sự ấm áp đến kỳ lạ. Hít một luồng không khí bụi bặm nhưng tự do của đường phố vào lồng ngực, tao thấy mình đang sống lại.
Ở lại trong cái quán ăn phía sau lưng tao là xác chết của một thằng An cục súc, một thằng An bị sự tự ti và ghen tuông bệnh hoạn đục khoét tâm hồn.
Và ngay dưới ánh nắng này, một thằng An mới, một thằng đã biết nhẫn nhịn đúng lúc, biết nhận thua một cách sòng phẳng, biết buông bỏ những thứ không thuộc về mình và biết ngẩng cao đầu làm lại từ đầu… đang dần dần hình thành, cứng cáp và bản lĩnh hơn bao giờ hết.