Chuyện Đời Thằng An

Chương 199



Tao dắt con Wave tã ra khỏi vỉa hè quán cơm, tiếng động cơ con xe cà tàng xình xịch vang lên đều đặn quen thuộc. Tao hòa mình vào dòng đường phố đang tấp nập xe cộ. Ánh nắng hắt xuống mặt đường nhựa, hắt lên mặt tao, nhưng bên trong tao lúc này lại là một khoảng không tĩnh lặng đến lạ thường.

Lồng ngực tao… nhẹ bẫng. Cái tảng đá ghen tuông ngàn cân đè nén tao ròng rã suốt mấy tháng trời, thứ khiến tao lúc nào cũng nghẹt thở, đột nhiên biến mất sạch sẽ. Tao không còn phải nơm nớp lo sợ mất Vy nữa. Tao cũng không còn phải gồng mình lên, gân cổ cãi vã hay tìm cách đấu trí, đọ sức với thằng Bảo.

Cái cảm giác khi chính thức buông tay, mất đi thứ quan trọng nhất trong đời, hóa ra không phải là sự gào thét điên dại như tao từng tưởng tượng. Mà trớ trêu thay, nó lại mang đến một sự thanh thản đến kỳ lạ. Bằng việc lùi lại và quay lưng đi, tao vừa tự cởi trói cho Vy khỏi một thằng người yêu độc hại, và cũng tự cởi trói cho chính cái bản ngã đang chết chìm của chính mình.

Tao phóng xe băng băng. Từng cơn gió rít qua vành tai ù ù.

Đột nhiên, khóe mắt tao cay xè. Tầm nhìn phía trước nhòe đi. Những giọt nước mắt nóng hổi mà tao đã cố kìm nén bao lâu nay bỗng trào ra, lăn dài trên gò má sạm nắng và đám râu ria lởm chởm.

Đàn ông không khóc vì đau thể xác, mà khóc vì sự bất lực của chính mình. Tao khóc vì đau khổ, vì tao biết tao đã chính thức mất đi người con gái tao yêu thương nhất trên đời này, và mất đi bằng cái cách tồi tệ, khốn nạn nhất do chính tay tao gây ra. Tao hối hận đến mức tột cùng vì những vết thương tâm lý, sự hoảng sợ tột độ mà vào cái ngày đó tao đã giáng xuống đầu Vy. Nhưng xen lẫn trong mớ hỗn độn cay đắng ấy, lại là một sự nhẹ nhõm vô hình. Nhẹ nhõm vì cuối cùng, cái phần “người”, cái bản ngã lương thiện trong tao đã chiến thắng. Tao đã kịp đạp phanh dừng lại ngay trước ngưỡng cửa của việc biến thành một kẻ tội phạm, một con thú hoang tàn độc.

Tao không đưa tay lên lau nước mắt. Cứ để mặc cho gió tạt vào mặt, thổi khô những vệt nước mặn chát. Đó giống như một nghi thức rửa tội muộn màng của một thằng đàn ông trên con đường tìm lại chính mình.

Tao về đến đại bản doanh Bùi Xương Trạch lúc đầu giờ chiều. Khu trọ im lìm, mọi người chắc đang đi làm, đi học hết rồi.

Bước vào phòng, tao không bật đèn, đi thẳng một mạch vào nhà tắm. Tao cởi phăng bộ quần áo xộc xệch, ám đầy mùi mồ hôi chua loét và khói thuốc lá của những chuỗi ngày vật vờ. Tao vặn mở vòi sen ở mức mạnh nhất. Nước lạnh buốt xối thẳng từ đỉnh đầu xuống, chảy tràn qua vai, qua ngực.

Tao nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng nước tuôn trào. Nước cuốn trôi đi những lớp bụi bặm của đường phố, rửa trôi luôn cả những sự sần sùi, nhếch nhác và xấu xí nhất bám trên da thịt tao.

Nhìn dòng nước xoáy tròn rồi trôi tuột xuống nắp cống, tao nhủ thầm trong bụng, mong sao mọi bực dọc, u uất, điên cuồng và cả cái sự hèn mọn của chuỗi ngày làm “kẻ bám đuôi” rình rập cũng trôi đi theo dòng nước bẩn ấy.

Tắm xong, tao lấy bọt cạo râu, cạo sạch sẽ đám râu ria lởm chởm trên cằm. Tao bôi thuốc sát trùng, dán băng gạc mới cho vết thương ở tay (do bị nứt lại khi nãy), rồi mặc vào người một chiếc áo phông sạch sẽ, một cái quần đùi thoải mái.

Đứng ở cửa phòng tắm, nhìn gương mặt mình trong tấm gương, tao thấy mắt mình vẫn đỏ, vẫn quầng thâm, nhưng cái sát khí điên loạn đã không còn. Mọi thứ mà tao muốn gột bỏ nay đã bị xả trôi xuống cống. Đứng trước gương lúc này chỉ còn lại thằng An tử tế… nhưng cô độc đến tận cùng.

Tao kéo ghế, ngồi xuống trước cái bàn làm việc lộn xộn những mỏ hàn, tua vít và linh kiện hỏng. Tao vươn tay bật chiếc máy tính quen thuộc. Tiếng quạt tản nhiệt của cái laptop rít lên rì rì trong căn phòng yên tĩnh.

Bàn tay cầm chuột của tao hơi khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi click mở vào một folder nằm sâu trong ổ D. Thư mục mang tên ngắn gọn: “Vy”.

Bên trong đó là một “bảo tàng” chứa đựng hàng trăm bức ảnh từ những ngày đầu tiên hai đứa mới yêu nhau. Dòng hồi tưởng lập tức ùa về như một thước phim quay chậm.

Đây là bức ảnh Vy cười tươi rói, tít cả mắt khi hai đứa đi dạo trên bờ Hồ Gươm vào một buổi tối mùa thu. Kia là bức ảnh nó phồng má thổi phù phù bát phở vỉa hè bốc khói nghi ngút. Và đây nữa, bức ảnh nó lén chụp tao từ phía sau lúc tao đang nhễ nhại mồ hôi cắm mặt sửa mainboard điện thoại, khóe môi nó lúc ấy ngập tràn sự tự hào và thương yêu.

Những nụ cười ngày xưa ấy, nó vô tư, trong trẻo và ngập tràn niềm tin bao nhiêu… thì sự lạnh nhạt, ánh mắt hoảng sợ và ghê tởm của Vy những ngày cuối cùng lại tàn nhẫn, ám ảnh tao bấy nhiêu. Tao click xem từng tấm, lướt qua từng đoạn thanh xuân rực rỡ mà hai đứa đã đắp xây. Khóe môi tao bất giác mỉm cười. Một nụ cười xót xa, tiếc nuối nhưng hoàn toàn không còn một chút oán trách nào. Lỗi lầm không thuộc về những bức ảnh này, nó thuộc về kẻ đã tự tay xé nát chúng.

Tao châm một điếu thuốc Thăng Long. Chút khói xám cuộn lên, tan vào không gian vắng lặng. Tao rít một hơi dài, ngửa cổ phả khói lên trần nhà, tự mổ xẻ lại toàn bộ quá trình biến chất của chính bản thân mình.

Sự mục rỗng này… bắt đầu từ khi nào?

Có lẽ, nó bắt đầu rạn nứt kể từ khi tao được tận mắt nhìn thấy thế giới của Long và Thu Hạ. Đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Một thế giới của sự “tinh anh”, của nhà lầu, xe bốn bánh, của những bữa tiệc sang trọng và những câu chuyện kiến thức tầm vĩ mô. Đứng trước thế giới đó, một thằng xuất thân như tao, mặc dù cũng có chút thành tựu tự nhiên thấy mình nhỏ bé, bần hàn và lố bịch đến thảm hại. Tao nhận ra, tiền bán dăm ba cái ốp lưng, ép dăm ba cái mặt kính của tao chắc còn phải xa lắc xa lơ, cày cuốc cả đời mới chạm được vào cái thế giới ấy.

Và rồi, sự lệch pha bắt đầu xuất hiện khi Vy cũng đang tiến những bước chân đầu tiên vào cái thế giới trí thức đó. Nó đi thực tập, nó làm luận văn, nó nói về những dự án, những case study kinh tế.

Tao đã sợ. Tao sợ nó sẽ đi xa quá, sẽ bỏ tao lại phía sau. Nên tao đã vắt kiệt sức, lao đầu vào cày cuốc kiếm tiền, thay đổi bản thân để chứng minh rằng tao lo được cho nó, tao muốn bằng mọi cách nhanh nhất kéo gần lại được cái khoảng cách giai cấp chết tiệt kia.

Nhưng tao đã sai lầm. Tiền bạc không lấp được khoảng trống của sự đồng điệu tâm hồn trong ngày 1 ngày 2.

Đúng lúc tao đang gồng mình lên chạy đua đến hụt hơi, thì thằng Bảo xuất hiện. Bảo không chỉ là một gã tình cũ. Bảo đại diện cho chính cái thế giới thượng lưu, trí thức mà tao đang chật vật với tới. Hắn điềm đạm, hắn có học, và quan trọng nhất, hắn thấu hiểu những gì Vy đang làm. Việc nhìn thấy Bảo dễ dàng mang lại cho Vy sự định hướng, sự giúp đỡ và cảm giác an toàn mà tao bất lực không thể cho được… đã kích hoạt nỗi sợ hãi tột cùng trong tao.

Sự tự ti hèn mọn đã bóp méo đi tình yêu.

Thay vì cố gắng vươn lên, nâng cấp bản thân mình, thì tao lại chọn một con đường đê hèn nhất: dùng sự kiểm soát, sự ghen tuông hẹp hòi và tính gia trưởng để “kéo” Vy ngược trở lại, bắt nó phải ở trong tầm mắt của mình. Và khi bị dồn vào chân tường, khi mọi lý lẽ đều đuối sức trước gã trí thức kia, tao đã chọn cách dùng bạo lực, thứ vũ khí bản năng tồi tệ nhất của phần “con”, để giải quyết vấn đề.

Kết quả, tao tự hủy diệt tất cả.

Điếu thuốc cháy tàn đến tận đầu lọc, nóng bỏng đầu ngón tay. Tao dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Một sự giác ngộ muộn màng nhưng khắc cốt ghi tâm khiến tao nhớ mãi đến tận sau này: Sự tự ti chính là nấm mồ tàn nhẫn nhất chôn sống mọi tình yêu.

Tao với tay lấy chiếc điện thoại đang vứt lăn lóc trên mặt bàn. Mở khóa màn hình, tao bấm vào ứng dụng tin nhắn, mở khung chat của Vy. Đoạn hội thoại gần nhất hầu như chỉ toàn là những dòng tin nhắn màu xanh tao gửi đi liên tục, đổi lại là một sự im lặng vô hình.

Hai ngón tay cái của tao đặt lên bàn phím. Cứ gõ vài chữ, tao lại xóa. Tao chỉnh sửa từng câu, từng từ. Tao dành trọn cả một tiếng đồng hồ trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của buổi chiều chỉ để soạn một tin nhắn cuối cùng. Một lời trần tình, và cũng là một lời chào tạm biệt tử tế nhất của thằng An dành cho mối tình khắc cốt ghi tâm này.

“Vy à, anh không biết là em có đọc những dòng tin nhắn này không.

Thời gian gần đây anh như một thằng điên, anh không còn là anh nữa. Nhưng có lẽ bây giờ anh đã tỉnh lại rồi. Anh viết tin nhắn này không phải để xin em quay lại, mà để gửi lời xin lỗi chân thành nhất của một thằng đàn ông đến người con gái mà nó yêu thương nhất.

Anh xin lỗi vì sự tự ti và ghen tuông của anh đã làm em mệt mỏi. Anh xin lỗi vì đã làm những điều quá tệ hại đối với em. Cả đời này anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình vì khoảnh khắc đó.

Cảm ơn em vì quãng thời gian thanh xuân chúng ta đã ở bên nhau. Kỷ niệm của hai đứa mình rất đẹp, lỗi là ở anh đã tự tay đập nát nó. Em yên tâm, từ nay về sau anh sẽ không xuất hiện để làm phiền cuộc sống của em nữa đâu.

Chúc em một đời bình an, đạt được những điều tốt đẹp nhất mà em mong muốn.
Phải luôn luôn hạnh phúc nhé.
Tạm biệt em.”

Tao đọc đi đọc lại từng chữ, từng dấu chấm phẩy một lần cuối cùng. Không oán hận. Không níu kéo. Không mong một dòng tin phản hồi. Chỉ đơn giản là đặt một dấu chấm hết trọn vẹn để giải thoát cho cả hai.

Tao hít một hơi thật sâu, ngón tay cái nhẹ nhàng ấn xuống nút Gửi.

Cái mũi tên màu xanh vút đi. Dòng chữ “Đã gửi” hiện lên nhỏ xíu bên dưới viền bong bóng chat.

Mọi thứ kết thúc thật rồi.

Tao ấn nút tắt nguồn máy tính, màn hình phụt đen. Tao ném chiếc điện thoại sang một góc giường, ngả người nằm vật xuống tấm nệm quen thuộc. Tao kéo chăn lên ngang ngực, nhắm nghiền hai mắt lại. Cả cơ thể và tâm trí tao rũ rượi lịm đi. Một giấc ngủ sâu nhất, nặng nề nhất và không mộng mị trong suốt nhiều ngày qua ập đến, chính thức khép lại chương buồn nhất của tuổi trẻ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.