Một buổi tối cuối tuần mùa hè hiếm hoi mà thời tiết lại chiều lòng người đến thế. Cái oi bức hầm hập của ban ngày đã bị những cơn gió mát rượi thổi vào xua tan đi sạch sẽ.
Để ăn mừng cho một ngày cũng chả phải ngày gì đặc biêt, chỉ đơn giản thích thì làm thôi, đại bản doanh Bùi Xương Trạch quyết định “lên đồ”, tổ chức một bữa tiệc lẩu nướng hoành tráng ngay trên sân thượng để giải sầu. Khẩu hiệu được đưa ra rất rõ ràng: Tối nay không say đéo về phòng!
Khung cảnh trên sân thượng lúc này lộn xộn nhưng lại toát lên một sự ấm cúng đến lạ thường.
Thằng Khánh được phân công nhóm lò. Nó đang ngồi xổm, hì hục cầm cái quạt nan phe phẩy vào cái bếp than hoa. Gió lùa làm khói bay mù mịt, tạt thẳng vào mặt khiến nó ho sụ sụ, vừa lấy tay dụi mắt vừa văng tục um tỏi: “Tiên sư bố than với chả củi, mua nhầm than ướt hay sao mà khói mù mịt như đốt nhà thế này!”
Ở góc bên kia, chị Lan đang trải mấy tờ báo cũ, tất bật rửa rau sống, bày biện bát đũa. Mùi thịt ba chỉ thái lát mỏng, tẩm ướp đẫm ngũ vị hương, sả băm và dầu hào bốc lên thơm nức cả hai lỗ mũi, làm dịch vị dạ dày của bất cứ ai cũng phải réo lên ùng ục.
Phía cầu thang, tiếng bước chân huỳnh huỵch vang lên. Long “thiếu gia” rũ bỏ vẻ ngoài bóng bẩy, đang khệ nệ, lạch bạch bê nguyên một thùng bia Hà Nội ướp đá lạnh toát, mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra đầy trán.
Riêng bà chị Mai Anh thì không làm cái gì cụ thể cả. Ả mặc một chiếc áo phông cổ rộng thùng thình, quần đùi ngắn cũn cỡn, cứ le ve chạy lăng xăng quanh sân thượng. Chỗ chị Lan ả chọc tay vào lấy cái đũa chọc chọc ngoáy ngoáy cho đều miếng thịt sống, chỗ thằng Khánh ả lại ghé sát vào vỗ đốp một cái vào lưng giục nhóm lửa nhanh lên, mồm mép thì tíu ta tíu tít trêu chọc hết người này đến người khác.
Tao nhận nhiệm vụ trải manh chiếu rộng nhất ra giữa sân, phụ chị Lan xếp mấy cái ly nhựa. Đứng nhìn cái khung cảnh nhốn nháo, ồn ào này, tao bất giác mỉm cười. Một cảm giác khoan khoái, tận hưởng len lỏi vào từng ngóc ngách trong lồng ngực. Đây chính là cái không khí gia đình xô bồ, chân thực và quý giá nhất mà suốt mấy tháng qua, vì mải đắm chìm trong sự u uất, ghen tuông vì yêu đương, tao đã vô tình bỏ lỡ mất.
Bếp than hồng rực rỡ được bê ra giữa manh chiếu. Cả bọn năm người quây quần lại thành một vòng tròn.
Chị Lan gắp những miếng ba chỉ đầu tiên xèo xèo đặt lên vỉ nướng. Tiếng mỡ lợn chảy xuống than hoa xèo xèo, bốc khói nghi ngút, quyện với mùi thịt cháy cạnh xộc thẳng vào mũi.
“Nào anh em, mở bia! Đứa nào nay trốn phạt 5 chục!” – Thằng Khánh hô hào.
Những lon bia lạnh toát được bật nắp đánh “tách… tách”. Năm lon bia chạm mạnh vào nhau vang lên một tiếng _”cạch”_ giòn giã.
“Một, hai, ba… Dzô!!!”
Tiếng hô đồng thanh vang vọng cả một góc xóm trọ, phá tan cái tĩnh mịch của màn đêm. Rượu bia vào thì lời ra. Cồn bắt đầu ngấm, làm hai má ai nấy đều ửng đỏ, và câu chuyện trên bàn nhậu cũng bắt đầu nhảy cóc từ chuyện trên trời xuống chuyện dưới biển.
Chị Lan vừa nhai thịt vừa cằn dạo này đến mùa hè là tiền điện nước cứ tăng phi mã, bà nhìn đống hóa đơn mà hết hồn. Thằng Long thì có vẻ trầm ngâm hơn một chút, kể về việc đang tính toán, định hình tìm kiếm một con đường kinh doanh mới cho tương lai sau vài phi vụ dự định hụt.
Riêng thằng Khánh thì lúc đéo nào cũng là nhân tố tấu hài. Uống được ba lon, nó bắt đầu bốc phét, quay sang nháy mắt với chị Lan:
“Lan ạ, em thấy chị em mình hợp vía phết. Như kiểu là sinh ra đã dành cho nhau. Có khi em sắp gác kiếm, dừng bước giang hồ, rước chị về làm vợ đến nơi rồi.!”
“Ông có im mồm cho tôi nhờ hay koooooo!” – Chị Lan đỏ mặt, vươn tay véo một phát rõ đau vào mạn sườn thằng Khánh làm nó kêu á á ầm ĩ. “Lo mà kiếm tiền đi rồi hẵng tính đến cái chuyện đó! Cứ chỉ chém gió là giỏi!”
Tao ngồi cạnh, vừa thoăn thoắt gắp thịt nướng lật qua lật lại không cho cháy, vừa hùa vào châm chọc thằng bạn: “Chị Lan nói chuẩn đấy, chứ dạo này tao thấy chị Lan kêu mày ốm yếu suốt, không biết cưới về liệu mày có “chăm sóc” được cho chị Lan không đây.”
Cả mâm phá lên cười rần rần. Không khí không có một chút gợn buồn, không có một chút tàn dư u ám nào của một thằng đàn ông vừa nếm mùi thất tình như tao cả.
Nhậu đến tăng thứ hai, vỏ bia đã lăn lóc dưới mép chiếu. Long uống cũng khá khá, mặt bắt đầu đỏ bừng. Hắn quay sang nhìn tao, vỗ vỗ mấy cái vào vai.
Có lẽ Long nhận ra sự thay đổi rõ rệt của tao. Hắn thấy dạo này tao mặt mũi sáng sủa, ăn to nói lớn, đi làm đi học đều đặn chứ không rũ rượi, u ám như con chó cún bị bỏ rơi đợt trước nữa, nên cái máu tò mò trỗi dậy.
Long hất cằm, cười nhăn nhở hỏi kháy: “Này, dạo này anh thấy sếp An yêu đời hẳn ra đấy. Thế nào rồi? Chắc lại ngắm được em chân dài mới nào rồi đúng không? Khai mau để anh em còn biết đường chuẩn bị nhét lợn tiền đi ăn cỗ chứ?”
Sự chú ý của cả mâm nhậu lập tức đổ dồn về phía tao.
Trước câu hỏi chạm thẳng vào vấn đề yêu đương, tao không hề chững lại lấy nửa nhịp, cũng không có biểu cảm gì gọi là chạnh lòng hay buồn bã. Tao thong thả nhai nốt miếng thịt bò cuốn nấm kim châm trong miệng, nuốt đánh ực một cái.
Cầm lon bia lạnh buốt, tao nốc một hơi cạn sạch, bóp bẹp vỏ lon vứt ra đằng sau. Tao lấy mu bàn tay lau bệt bọt bia còn dính trên mép, nhìn thẳng vào mặt Long, dõng dạc tuyên bố với một cái mặt tỉnh bơ như ruồi:
“Tao nghỉ. Từ giờ tao không yêu đương gì sất.”
Tao xua tay, nhấn mạnh từng chữ trước những cặp mắt đang mở to: “Đi làm, kiếm tiền, đi học cho xong cái bằng. Đợi lúc nào trưởng thành, trong tay có sự nghiệp vững vàng, tao yêu một phát tầm vài ba tháng rồi chốt cưới luôn cho được việc. Chứ tầm này, yêu đương lăng nhăng xong lại không đi đến đâu mệt mỏi lắm, tao tắt mẹ ham muốn với phụ nữ rồi!”
Cái tuyên ngôn xanh rờn và sặc mùi “hệ ăn chay” của tao vừa thốt ra, cả mâm nhậu lập tức bùng nổ theo nhiều sắc thái khác nhau.
Phụt… khụ… khụ… khụ!!!
Thằng Khánh đang há mồm tu bia, nghe xong câu “tắt ham muốn” của tao thì sặc sụa, phun mẹ một ngụm bia văng tung tóe ra mép chiếu. Nó buông lon bia xuống, lấy tay vuốt ngực ho khù khụ đến đỏ cả mặt, hai mắt trố lên nhìn tao như nhìn người ngoài hành tinh:
“Vê lờ! Mày bị sư cụ nào nhập à An? Hay thất tình xong chấn thương sọ não, chuyển cmn sang hệ ăn chay niệm phật rồi? Bạn tôi nay đắc đạo thành Đường Tăng rồi cơ à?”
Ngồi đối diện, Long “thiếu gia” thì phẩy tay cười khẩy. Hắn gắp một miếng nấm bỏ vào mồm nhai chóp chép, bĩu môi đầy vẻ khinh bỉ của một kẻ từng trải:
“Thôi thôi ông tướng, bớt văn vở hộ anh cái. Cái thằng đíu nào mới chia tay xong chả lên mạng thề thốt độc thân toàn phần, không cần đàn bà. Để rồi xem, dăm bữa nửa tháng nữa thấy gái xinh ngực nở eo thon lượn lờ trước mặt, lại chả tươm tướp lên như chó chực xương. Ở đấy mà tắt ham với chả tắt muốn!”
Thấy tao bị hai ông mãnh quây vào dập, chị Lan dùng đũa gõ gõ cộc cộc vào cái bát không của thằng Khánh, lên tiếng bênh vực ra chiều rất ưng ý:
“Nào! Hai cái thằng này, không được trêu bạn. Thằng An hôm nay nghĩ thông được thế là đàn ông, là trưởng thành đấy. Chị ủng hộ! Đàn ông là cứ phải sự nghiệp vững vàng, có tiền tỏi trong tay rồi hẵng yêu đương. Lúc đấy á, các em gái cứ xếp hàng từ Bùi Xương Trạch ra tận Ngã Tư Sở, không bao giờ phải sợ con nào bỏ!”
“Ủa thế sao em chỉ có tỏi với hành thôi mà chị cũng vẫn yêu em” – Khánh quay ra hỏi với ánh mắt đểu giả khích tướng.
“Đấy là chả may nhỡ thôi! Cứ liệu hồn!” – Chị Lan quay qua lườm nguýt đáp lại.
Trong lúc mâm nhậu đang ồn ào bình luận về cái lý tưởng sống mới của tao, thì có một sự im lặng cực kỳ nguy hiểm đang tỏa ra từ góc bên phải.
Từ nãy đến giờ, Mai Anh chỉ ngồi im vắt chéo chân uống bia, thi thoảng cầm đũa gắp một miếng thịt cháy cạnh bỏ vào mồm nhai nhóp nhép. Nghe cái lời tuyên bố hùng hồn của tao, ả không cười hô hố như thằng Khánh, cũng không phản bác như thằng Long.
Mai Anh từ từ đặt lon bia đang cầm dở xuống mặt chiếu. Ả híp cặp mắt lại, cái đuôi mắt cong lên chuẩn dáng hồ ly. Khóe môi đỏ chót vì cay của ả nhếch lên một nụ cười cực kỳ ma mị, nguy hiểm và đầy ẩn ý.
Đột nhiên, Mai Anh rướn người về phía trước, tì hai khủy tay lên đầu gối. Động tác vô tình (hoặc cố ý) ấy làm cổ chiếc áo phông rộng thùng thình trễ xuống, phơi bày cả một rãnh ngực trắng ngần, lấp ló căng đầy ngay trong tầm mắt của tao.
Ả nhìn chằm chằm vào mắt tao, giọng lơi lả nhưng nhả chữ cực kỳ rành rọt:
“Ý cu An là… đợi có sự nghiệp vững vàng… tức là khoảng khoảng 5 năm nữa cho nó đủ chín chắn ý hả?”
Câu nói buông ra nhẹ bẫng. Mọi người trong mâm ngơ ngác nhìn nhau, đéo ai hiểu cái con số “5 năm” mà Mai Anh tự dưng lôi ra là mang hàm ý gì.
Chỉ có duy nhất một người hiểu. Là tao.
Khục!
Tao giật thót mình, miếng dưa chuột chẻ vừa đưa vào mồm chưa kịp nhai đã trôi tuột xuống họng. Tao ho sặc sụa, vội vàng vớ lấy lon bia tu ực để vuốt ngực.
Đầu tao lập tức nảy số, nhớ ngay lại cái “lời hẹn ước bí mật” giữa tao và bà chị tinh quái này trong một cái đêm nào đó tao không nhớ rõ: “Nếu 5 năm nữa, chị chưa có người yêu, mày thì cũng ế lòi mồm ra, đéo con nào thèm lấy… thì chị cho phép mày yêu chị. Rổ giá cạp lại.”.
Hóa ra ả đã ghim cái lời nói ấy, cái mốc 5 năm ấy chứ không phải là đơn thuần chỉ nói cho vui mồm!
Nhìn bộ dạng lúng túng, sặc sụa đỏ mặt tía tai của thằng em đạo mạo vừa thề thốt ăn chay, Mai Anh hơi nhướn mày. Ả nháy mắt với tao một cái đầy khiêu khích, nụ cười nửa miệng càng lúc càng mặn mòi.
Bọn thằng Khánh thấy tao tự dưng sặc ầm ĩ thì lại tưởng tao uống vội, thi nhau phá lên cười. Cả sân thượng lại ngập chìm trong tiếng cười ầm ĩ, xô bồ, hòa vào cái mùi thịt nướng khét lẹt và màn đêm mùa hè rực rỡ.
Tao vừa vuốt ngực vừa lườm bà chị xóm trọ, trong lòng thầm kêu khổ. Tuyên bố “tắt ham muốn” với ai thì dễ, chứ sống dưới cùng một mái nhà với cái bà La Sát bốc lửa và chuyên chọc ngoáy này… xem ra những ngày tháng “tu hành” phía trước của tao chắc chắn sẽ lành ít, dữ nhiều.