Chuyện Đời Thằng An

Chương 201



Thời gian bao giờ cũng là một cỗ máy nghiền nát mọi thứ một cách vô tình nhất, nhưng cũng là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất. Nó cứ thế trôi đi, lẳng lặng cuốn theo những ngày tháng đầy những sóng gió, đầy những thăng trầm của tao.

Thấm thoắt, tiếng ve sầu đã bắt đầu kêu râm ran, ràn rạt xé rách cả cái không gian tĩnh lặng của những buổi trưa. Những chùm hoa phượng vĩ dọc các con phố đã thi nhau nở đỏ rực, cháy bùng lên như những đốm lửa giữa nền trời. Hà Nội chính thức bước vào đợt nắng nóng đỉnh điểm của đầu hè. Bầu không khí oi ả, nắng nóng ngột ngạt bốc lên từ mặt đường nhựa hầm hập, phả vào mặt người đi đường những luồng hơi nóng rát da rát thịt.

Năm thứ hai đại học của tao cũng chính thức khép lại giữa cái thời tiết đổ lửa ấy.

Nhờ cái cú “quay xe” nhận thức kịp thời sau chấn thương tâm lý, tao đã lao vào việc “dùi mài kinh sử”như một con thiêu thân. Ban ngày tao đến trường học, rảnh là lại cắm mặt ở ki-ốt sửa máy, tối đến lại chong đèn cày cuốc tài liệu, làm tiểu luận, nhét chữ vào đầu để bù đắp lại quãng thời gian lơ là vì mải chạy theo những hờn ghen mù quáng.

Và kết quả thu về đúng là một phép màu, nhưng là phép màu do chính mồ hôi và sự nỗ lực tự thân tạo ra. Ngày nhận bảng điểm chốt sổ cuối kỳ, tao thở phào nhẹ nhõm như trút được ngàn cân. Tao qua sạch các môn. Không bị dính học lại hay thi lại bất cứ một môn nào. Đối với một thằng bỏ bê học hành lao đầu ra ngoài đường kiếm tiền như tao, việc giữ cho bảng điểm sạch sẽ đã là một kỳ tích đáng để tự hào.

Nhưng cái tao thấy sướng nhất, tự hào nhất lại nằm ở môn Tiếng Anh. Dù nắng hay mưa, dù mệt mỏi rã rời, tao vẫn lầm lũi vác xác đến lớp học thêm duy trì đều đặn 3 buổi một tuần. Giờ đây, tao không còn là thằng thợ mù chữ, toát mồ hôi hột mỗi khi nhìn thấy một văn bản tiếng Tây hay một cái mainboard toàn ký hiệu nước ngoài nữa. Tao đã có thể bập bẹ giao tiếp cơ bản, nghe và hiểu được những câu nền tảng. Khi tự mình tra cứu được tài liệu công nghệ từ mấy diễn đàn nước ngoài mà không cần nhờ Google Dịch dịch bồi, tao thấy bản thân mình tự tin và có giá trị hơn rất nhiều.

Bức tranh sự nghiệp ở ki-ốt Alo Phụ Kiện cũng đang đi vào một quỹ đạo ổn định.

Dưới cái nắng hè gay gắt, cửa hàng vẫn đều đặn khách ra khách vào. Mùa nóng, người ta chuộng mua sắm đồ làm mát máy, quạt mini cắm USB, hay mang máy đi sửa vì bị quá nhiệt.

Thực tế thì, công việc làm ăn của bọn tao không mang màu hồng rực rỡ như mấy cuốn sách khởi nghiệp dạy làm giàu, cũng không có những cú bứt phá chấn động kiểu doanh thu tiền tỷ để được lên tivi hay lên báo. Nhưng trộm vía, nhờ cái tâm làm ăn uy tín, không vẽ pan bắt bệnh láo, cộng thêm sự nỗ lực sát cánh của bốn anh em: tao, thằng Long, thằng Khánh và thằng Tùng, dòng tiền của cửa hàng vẫn duy trì ở mức tằng tằng, đều đặn và cực kỳ vững chắc.

Thành quả vật chất hiện rõ trên những con số. Trừ đi tất tần tật chi phí mặt bằng đắt đỏ, tiền điện nước chạy điều hòa tẹt ga mùa hè, trả lương chia thưởng chi phần cho anh em, tao vẫn rủng rỉnh tiền sinh hoạt cá nhân và dư ra được một khoản tiết kiệm không hề nhỏ. Tiền giờ tao để nằm gọn gàng trong thẻ ATM, thỉnh thoảng ra cây rút tiền nhìn dãy số dư nhảy lên mà thấy lòng yên tâm đến lạ.

Chính sự tự chủ về mặt tài chính, tự đứng vững được trên đôi chân của mình đã mang lại cho tao một phong thái đĩnh đạc, trầm ổn và vững vàng hơn hẳn cái thời xốc nổi ngày xưa.

Đêm muộn. Khu nhà trọ Bùi Xương Trạch chìm vào một khoảng tĩnh lặng sâu thẳm, thi thoảng mới có tiếng chó sủa gâu gâu từ đầu ngõ vọng lại.

Cái nóng ban ngày đã dịu bớt. Tao cởi trần, mặc độc cái quần đùi, kéo ghế ra ban công ngồi vắt vẻo hóng chút gió trời hiếm hoi. Tao châm một điếu thuốc Thăng Long, rít một hơi sâu, để mặc cho đốm lửa đỏ lập lòe trong màn đêm.

Trong làn khói xám mờ ảo bay lượn lờ trước mặt, tao bình tâm thả dòng suy nghĩ trôi về câu chuyện tình đã vỡ nát với Vy.

Cũng đã một thời gian khá dài trôi qua. Kỳ lạ thay, nỗi đau từng khiến tao cảm thấy như ngạt thở, tưởng chừng như không thể sống nổi ấy, giờ đây đã không còn nhói lên từng cơn bạo liệt nữa. Nó đã đóng vảy, chuyển thành một vết sẹo trầm mặc nằm ngoan ngoãn nơi đáy tim. Tao có thể nhớ về nó mà không còn thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt.

Nhưng khi tĩnh tâm lại để nhìn nhận về giá trị của sự mất mát, tao mới thấm thía một điều xót xa. Chia tay Vy, tao không chỉ đơn thuần là mất đi một “cô người yêu” theo cái nghĩa nam nữ thông thường. Đau đớn và nuối tiếc nhất ở chỗ, tao đã tự tay đánh mất đi một người bạn đồng hương cùng quê, một người bạn tri kỷ của những ngày tháng cấp 3 ngây ngô, trong trẻo. Cái cảm giác mất đi một mảnh ghép của thanh xuân, nó trống trải hơn bất kỳ sự đổ vỡ nào.

Bất giác, mượn sự tĩnh lặng của đêm đen, tao đặt lên bàn cân hai cuộc chia ly lớn nhất của đời mình: lúc chia tay Ngân (mối tình đầu tiên), và lúc chia tay Vy (mối tình thứ hai).

Dòng suy nghĩ miên man đưa tao chạm đến cốt lõi của sự trưởng thành.

Lúc tao chia tay Ngân, tao là một thằng chưa biết về mùi đời. Tao chia tay trong tâm thế hoàn toàn bị động. Nỗi đau lúc đó mang đậm chất bồng bột, ẩm ương. Tao đã khóc lóc ỉ ôi như một đứa trẻ bị giật mất đồ chơi. Tao vật vã đổi lỗi cho hoàn cảnh, tao hận cái cách mà Ngân ra đi không một lời từ biệt, bức bối với cả thế giới và oán trách xã hội vì đã tàn nhẫn chia rẽ đôi uyên ương. Cảm giác lúc đó của tao là cả thế giới này đang chống lại tao, mọi thứ xung quanh sụp đổ trong tích tắc khiến tao trở tay thay quần áo không kịp.

Nhưng đến lúc chia tay Vy, mọi thứ hoàn toàn khác biệt.

Không còn những giọt nước mắt kéo dài, không còn sự gào thét ăn vạ, không còn sự nặng nề quá đáng sau ngày quyết định chia tay. Nỗi đau lần này nó cắm rễ sâu hơn, tĩnh lặng hơn, nhưng cũng tàn khốc và lạnh lẽo hơn gấp trăm ngàn lần. Lần này, đứng trước sự đổ vỡ, tao không thể đổ lỗi cho cái nghèo, không thể vin vào hoàn cảnh hay bất cứ một lý do khách quan nào nữa.

Tao buộc phải lột trần bản thân, đứng trước gương và đối diện thẳng thừng với sự thật cay đắng: Tao mất Vy là do chính tao. Vì chính cái bản ngã méo mó, vì sự tự ti ngấm ngầm trong máu và tính kiểm soát độc hại đến mức bệnh hoạn của bản thân tao. Tao đã bóp nghẹt người tao yêu bằng chính cái thứ mà tao ngụy biện là “tình yêu”. Chứ không phải do chất xúc tác nào bên ngoài cả. Thằng Bảo xuất hiện, âu cũng chỉ là một hệ quả tất yếu khi một người phụ nữ đã quá mệt mỏi và cần một chỗ dựa bình yên hơn.

Đó thực sự là một cái tát nổ đom đóm mắt của sự trưởng thành. Nó tát thẳng vào mặt tao để tao tỉnh ngộ ra rằng: Làm một thằng đàn ông, mang trong tim tình yêu thôi là chưa đủ. Quan trọng hơn tất cả, mày phải biết yêu đúng cách. Yêu làm sao để người phụ nữ bên cạnh mày được là chính họ, được tỏa sáng, chứ không phải bị giam cầm trong sự ngờ vực và sợ hãi.

Tao rít hơi thuốc cuối cùng. Cái thứ gây nghiện này, nhiều lúc tao muốn bỏ lắm nhưng không tài nào mà bỏ nổi. Tao dụi mạnh đầu lọc đỏ rực vào bức tường sần sùi ban công, dập tắt nó hoàn toàn.

Tao ngửa cổ lên trời, thở ra một hơi dài thật dài, đẩy nốt những tàn dư cuối cùng của làn khói ra khỏi lồng ngực. Cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản chạy dọc khắp cơ thể. Thời điểm này, trong tâm trí tao thực sự không còn sót lại một chút u uất, một sự hận thù hay trách móc nào dành cho Vy, cũng đéo còn bận tâm ghen tức với gã trí thức tên Bảo kia nữa. Mọi ân oán tình thù đã được tao tự tay thanh toán sòng phẳng với chính lương tâm mình.

Trong không gian yên tĩnh, tâm trí tao đọng lại một suy nghĩ sâu sắc, nhẹ nhàng lướt qua như cơn gió mùa hè:

“Trên đời này, có những người sinh ra, gặp gỡ nhau chỉ để đi cùng mình được một đoạn đường. Sứ mệnh của họ trong cuộc đời mình, là xuất hiện để dạy cho mình một bài học đắt giá về sự trưởng thành, về cách yêu thương… rồi họ phải rời đi. Họ đi, để nhường chỗ cho một phiên bản tốt hơn của chính mình bước tiếp.”

Tao đứng dậy, vươn vai một cái thật sảng khoái, dang hai tay đón trọn vẹn luồng gió đêm mát rượi lùa qua da thịt. Tao mỉm cười nhẹ nhõm với chính mình trong bóng tối.

Chấp nhận. Và lật trang.

Tao quay lưng bước xuống phòng, với tay tắt phụt bóng đèn tuýp sáng rực. Ngả lưng xuống giường, tao nhắm mắt lại, mang theo một tâm thế tĩnh tại để chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị năng lượng cho một ngày mai bận rộn và rực rỡ đang chờ đón. Thằng An của ngày hôm qua giờ không còn nữa, và thằng An của ngày hôm nay, đang sống một cuộc đời vô cùng đáng sống.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.