Chuyện Đời Thằng An

Chương 203



Vài ngày trôi qua kể từ cái đêm nhậu lẩu nướng tung bừng trên sân thượng, nơi tao hùng hồn đưa ra bản tuyên ngôn “tắt ham muốn” trước mặt cả đại bản doanh Bùi Xương Trạch.

Hà Nội chính thức bước vào những ngày hè đổ lửa. Cái nóng hầm hập phả ra từ những bức tường bê tông, bốc lên từ mặt đường nhựa khiến con người ta lúc nào cũng trong trạng thái bứt rứt, bức bối. Và trớ trêu thay, cái thời tiết khắc nghiệt này lại vô tình trở thành một cái cớ hoàn hảo cho những “âm mưu” thâm độc của bà chị quái thai cùng xóm trọ.

Chiến dịch “Test sư cụ” của Mai Anh chính thức được khởi động. Ả quyết tâm dùng thực hành để kiểm chứng xem cái sự “chín chắn, ăn chay niệm Phật” của thằng em xóm trọ mồm mép này sẽ trụ vững được bao nhiêu lâu.

Để phục vụ cho chiến dịch, Mai Anh lập tức thay đổi toàn bộ “giao diện” đi lại trong nhà. Dạo này có vẻ như ả nâng cấp những bộ đồ ngủ (hoặc do tao tự tưởng tượng ra), toàn diện những chiếc váy lụa hai dây mỏng tang, rủ rỉn, màu sắc khi thì đỏ rực, lúc lại đen huyền bí. Nếu không mặc váy lụa, ả sẽ diện những chiếc quần soóc jean ngắn cũn cỡn, ngắn đến mức cảm giác chỉ cần cúi xuống một cái thôi là phô ra đủ thứ, khoe trọn vẹn đôi chân dài miên man, trắng bóc không tì vết.

Ả cố tình biến mình thành một con “yêu nhền nhện” phiên bản mùa hè, đi lại lượn lờ, uốn éo vươn vai ngay trước mặt tao mọi lúc mọi nơi. Lúc tao đang đứng rửa bát trong bếp, ả ra rót nước, cố tình đi lướt qua sát rạt. Lúc tao lúi húi tháo máy ở cái bàn làm việc bày ngoài kho Alo Phụ Kiện, ả cũng vác cái ghế ra ngồi vắt chéo chân rung đùi ngay bên cạnh.

Tâm lý của tao những ngày này thực sự là một cuộc chiến dai dẳng. Đứng trước một bà chị bốc lửa hừng hực đang cố tình thả thính diện rộng, tao phải vận dụng toàn bộ nơ-ron thần kinh để tụng kinh gõ mõ trong đầu. Mắt tao lúc nào cũng phải cố định tiêu cự nhìn thẳng, liên tục tự kỷ ám thị thần chú: “Sắc tức thị không, không tức thị sắc… Nam mô a di đà phật…”. Nhưng thề có bóng đèn tuýp làm chứng, thanh niên hai mươi tuổi máu nóng rần rật, dẫu có niệm chú đứt cả hơi thì thi thoảng cổ họng tao vẫn phải giật giật, nuốt nước bọt đánh ực một cái vì thị giác bị tra tấn một cách quá tàn bạo.

Đỉnh điểm của sự dằn vặt là vào một buổi chiều rảnh rỗi.

Trời nóng như đổ lửa, tao cởi trần, chỉ mặc cái quần cộc, mồ hôi nhễ nhại, bóng nhẫy cả lưng. Tao đang ngồi cắm mặt vào cái kính lúp, nín thở cầm mỏ hàn để câu lại một sợi dây mạch đứt ngầm bé bằng sợi tóc cho một con iPhone. Tập trung cao độ đến mức ruồi đậu mép cũng đéo buồn đuổi.

Bỗng nhiên, có tiếng bước chân nhẹ hều đi từ phía sau tới. Mai Anh xuất hiện. Ả giả vờ cần lấy cái cốc nước đá đang để trên góc bàn kính, ngay sát trước mặt tao.

Theo phản xạ bình thường, người ta sẽ đi vòng qua lưng tao hoặc bảo tao nhích ra một chút để lấy. Nhưng đéo, Mai Anh chọn cách chơi khô máu. Thay vì đi vòng, ả đứng ngay sát phía sau ghế của tao, rồi rướn người vươn tay hẳn qua vai tao để với lấy cái cốc.

Động tác rướn người chết tiệt đó khiến toàn bộ phần thân trên của ả ép sát vào người tao. Hai khối vòng một mềm mại, đầy đặn không có lớp áo lót gọng cứng che chắn tì hẳn vào tấm lưng trần đang lấm tấm mồ hôi của tao. Một luồng điện xẹt qua sống lưng. Cùng lúc đó, mùi nước hoa đắt tiền pha lẫn với mùi sữa tắm ngầy ngậy, ngòn ngọt đặc trưng của đàn bà xộc thẳng vào hai lỗ mũi, đánh gục khứu giác của tao trong vòng một phần mười giây.

Bản năng nguyên thủy của một thằng đàn ông đôi mươi bị dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc rần rật trỗi dậy, gầm gào trong huyết quản. Tay tao run bần bật.

Cạch!

Chiếc tua vít nhỏ xíu trên tay tao trượt đi, rơi thẳng xuống mặt bàn kính kêu một tiếng đanh thép. Máu dồn hết lên não, hai vành tai tao đỏ lựng lên như gấc tía. Tao ngồi cứng đơ như một khúc gỗ mục, nín thở, không dám nhúc nhích dù chỉ là một milimet vì sợ cọ xát nhầm chỗ.

Thấy phản ứng sinh lý không thể giấu diếm của thằng em, Mai Anh rút người lại, cầm cốc nước đá trên tay. Ả cười khúc khích, một nụ cười đắc ý của kẻ đi săn vừa đưa được con mồi vào tròng.

Ả áp cái cốc thủy tinh lạnh toát vào má tao một cái làm tao giật bắn mình, rồi nháy mắt lơi lả: “Tiếp tí nước lạnh cho thằng em ‘đỡ nóng’ nhé. Sửa máy thì tập trung vào, mồ hôi vã ra như tắm kìa sư cụ.” Nói xong, ả lả lướt xoay hông bước về phòng, để lại tao ngồi đực mặt ra, thở hắt ra một hơi rũ rượi.

Nhưng bà chị xóm trọ không có ý định buông tha cho tao dễ dàng như vậy. Bài test chí mạng thực sự nằm ở tối cuối tuần.

Hôm đó, Mai Anh chuẩn bị “lên đồ” đi chơi cafe cà pháo gì đó cùng đám bạn ngoài phố. Ả mở cửa bước ra khỏi phòng, đứng trước chiếc gương lớn ngoài phòng khách. Tao đang ngồi trên sô-pha bấm điện thoại thì ngẩng lên nhìn và suýt nữa thì đánh rơi máy.

Hôm nay ả diện một chiếc váy bodycon màu đỏ mận, bó sát lấy từng đường cong cơ thể. Chiếc váy tôn lên vòng eo con kiến và vòng ba bốc lửa. Tuy nhiên, phần khóa kéo tàng hình ở phía sau lưng vẫn đang mở toang hoác, hững hờ lộ ra nửa mảng lưng trắng nõn.

Mai Anh xoay lưng lại phía tao, hai tay đưa lên vén gọn toàn bộ mái tóc uốn lọn xoăn tít sang một bên vai. Ả quay đầu lại, gọi với ra chỗ tao bằng cái giọng nũng nịu đầy mùi thính:

“Ê An, cái váy này khoá khó kéo quá, chị với tay kéo từ nãy rồi mà tay trơn tuột không kéo được. Qua đây kéo hộ chị cái khóa lưng này lên với.”

Tim tao đánh thịch một cái. Lại bài gì nữa đây?

Giằng co nội tâm mất ba giây, tao chép miệng, đứng dậy. Tao lau vội hai bàn tay vào vạt áo phông cho đỡ mồ hôi rồi rón rén bước tới phía sau lưng ả.

Đứng gần, cái mùi da thịt quyến rũ lại tỏa ra ngùn ngụt. Tao nuốt nước bọt, vươn hai ngón tay thô ráp, chai sần của một thằng thợ sửa điện thoại, cẩn thận nhón lấy cái móc khóa kim loại bé tí xíu. Tao nín thở, kéo từ từ từng xentimet một lên trên, cố gắng thu hẹp diện tích tiếp xúc, làm sao để những đốt ngón tay của mình tuyệt đối không sượt vào phần da thịt mịn màng, trắng bóc đang phơi ra ngay trước mắt. Trán tao toát mồ hôi hột to như hạt đỗ xanh.

Zíttt… Tiếng khóa kéo chạy lên đến tận gáy. Tao thở phào nhẹ nhõm, định thu tay lùi bước về sau.

Nhưng khi tao vừa buông tay khỏi móc khóa, Mai Anh không lùi ra ngay. Ả hơi quay mặt lại, nghiêng đầu. Khoảng cách gần đến mức đôi môi đỏ chót của ả ghé sát ngay sát mang tai tao. Giọng ả lơi lả, phả từng luồng hơi nóng hổi, ngưa ngứa vào vành tai tao, thì thầm như ma mị:

“Chị mày xem cái tuyên bố ‘chín chắn rồi mới yêu’ của mày thọ được bao lâu. Thanh niên hai mươi tuổi, sức dài vai rộng, hừng hực như cái lò bát quái mà bày đặt đòi làm sư cụ à? Chị đã cho phép mày ‘tắt ham muốn’ chưa mà mày dám tắt hả cu?”

Một đòn khiêu khích chọc thẳng vào bản ngã đàn ông.

Đứng trước sự khiêu khích đầy nhục dục ấy, tao lại thấy mình bình tĩnh lạ thường. Mấy tháng trời lặn ngụp trong bể khổ tình cảm, cộng thêm cái quyết tâm đập đi xây lại bản thân đã rèn cho tao một lớp vỏ bọc khác. Bản lĩnh của một gã trai vỉa hè chính thức được mở khóa phong ấn.

Tao không hề lùi bước. Thay vào đó, tao chủ động rướn người tới một chút, cúi đầu xuống nhìn thẳng sâu vào đôi mắt đuôi hồ ly đang chờ đợi sự lúng túng của Mai Anh.

Tao nhếch mép, nở một nụ cười cực kỳ lưu manh, hất hàm đáp trả bằng một tông giọng trầm ấm, chắc nịch:

“Chị cứ cẩn thận mà đi trêu lửa. Em đang tu là tu thật, nhưng lỡ mà ép quá, sư cụ vỡ giới, quyết định hoàn tục… thì lúc đấy chị có xách dép chạy cũng đéo kịp đâu. Liệu hồn đấy bà cô già!”

Câu chốt hạ vừa phóng ra, kèm theo tiếng gọi “bà cô già” phũ phàng đã phá vỡ toàn bộ cái không khí mờ ảo, quyến rũ mà Mai Anh đang dàn dựng xoay quanh tao.

Bị thằng em vắt mũi chưa sạch phản đòn một cách cực mượt, cực kỳ táo bạo và có phần “như cái hồi xưa”, Mai Anh hơi khựng lại mất đúng một giây vì ngỡ ngàng. Đôi mắt ả chớp chớp.

Và rồi, ả không nhịn được nữa, phá lên cười giòn tan. Tiếng cười lanh lảnh vang dội cả phòng khách. Ả quay hẳn người lại, vung tay vỗ đốp một cái rõ đau vào vai tao:

“Á à! Thằng ranh con này trở lại và lợi hại gấp đôi rồi đấy! Biết trêu lại cả bà cơ đấy! Chị lại sợ mày quá cơ!”

Bầu không khí căng thẳng giới tính ngay lập tức được giải tỏa, nhường chỗ cho sự thoải mái, suồng sã của chị em cùng nhà. Mai Anh vừa cười vừa xách cái túi xách hàng hiệu đi ra cửa, không quên ném lại một ánh nhìn tán thưởng dành cho tao.

Cánh cửa khép lại, bỏ mình tao đứng giữa phòng khách. Tao lắc đầu, đưa tay lên xoa xoa chỗ vai vừa bị ả đánh, bất giác bật cười sảng khoái thành tiếng.

Tiếng cười của tao vang lên trong khu trọ vắng lặng, xua tan hoàn toàn cái bóng ma tâm lý u uất, xua tan đi sự nặng nề của quá khứ.

Đứng giữa căn phòng bề bộn, tao vươn vai hít một hơi thật sâu. Tao chợt nhận ra, cuộc sống không có tình yêu nam nữ… hóa ra cũng chẳng có gì đáng sợ cả. Có những người anh em chí cốt luôn sẵn sàng đứng sau lưng, có một bà chị xóm trọ quái thai, thích trêu đùa nhưng cực kỳ tâm lý, và quan trọng nhất là có một cái đầu nhẹ nhõm, không bị ai kiểm soát hay bắt ép…

Tuổi trẻ tự do, bản lĩnh và tràn ngập tiếng cười như thế này, mới thực sự là một tuổi trẻ đáng sống. Sư cụ tao chính thức hạ phàm, sẵn sàng nghênh đón mọi bài test tiếp theo của cuộc đời!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.