Chuyện Đời Thằng An

Chương 204



Nhịp sống của tao dạo này đang đi vào một quỹ đạo cực kỳ trơn tru và nề nếp. Cửa hàng Alo Phụ Kiện dưới sự điều hành của tao và sự chung sức của mấy anh em đang làm ăn khá ổn định. Lịch học trên trường và lịch cày cuốc tiếng Anh ở trung tâm cũng được tao sắp xếp đâu vào đấy, không còn cảnh chồng chéo, bấn loạn như trước.

Một buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi, tao nằm ườn trên giường, lướt Facebook giết thời gian trước khi đi ngủ. Kéo qua mấy cái tin giật gân rẻ tiền, ngón tay tao chợt khựng lại khi nhìn thấy một cái thông báo tag tên xanh lè từ group kín của Câu lạc bộ (CLB) trên trường đại học.

Đọc lướt qua cái thông báo tóm tắt về “Buổi họp tổng kết cuối năm và Lễ vinh danh”, tao giật thót mình, vỗ đốp một cái vào trán. Mả mẹ nó, tao quên béng mất là mình vẫn đang mang cái mác “Thành viên ban Hậu cần” của cái CLB này!

Ngồi nhẩm tính lại trong đầu, từ đầu năm học đến giờ, số lần tao vác cái mặt lên phòng sinh hoạt để họp hành chắc chưa đếm hết mười đầu ngón tay. Đợt đầu thì bận yêu đương, đợt sau thì thất tình, ghen tuông, rồi lao đầu vào mở cửa hàng kiếm tiền. Lần đéo nào có thông báo họp, tao cũng nhắn tin cho trưởng ban viện cớ nọ bận kia để sủi tăm. Trách nhiệm duy nhất tao làm là thỉnh thoảng tham gia góp một tay một chân trong những dịp chúng nó làm sự kiện, xong rồi lại tàng hình.

Theo lẽ thường tình của mấy đứa sinh viên năm nhất, năm hai, nếu đã chán hoặc không có thời gian, chúng nó sẽ chọn cách “ghost”. Nôm na nó là biến mất im lìm, out group, mặc kệ ban chủ nhiệm muốn gạch tên hay làm gì thì làm. Tao của ngày xưa chắc chắn cũng sẽ chọn cách hèn hèn ấy.

Nhưng thằng An của hiện tại đã trưởng thành hơn. Trốn tránh không phải là phong cách của tao nữa. Tao chép miệng, tắt điện thoại, quyết định ngày mai sẽ vác mặt lên tham dự buổi họp tổng kết cuối năm. Tao định bụng, chờ lúc chủ nhiệm đọc tên tao trong danh sách “thanh trừng”, tao sẽ đứng lên, nói một lời xin lỗi đàng hoàng, tử tế với ban chủ nhiệm vì không sắp xếp được thời gian, rồi xin rút tên, trả lại thẻ thành viên một cách sòng phẳng. Đã làm thằng đàn ông, có chơi thì có chịu, đến tử tế thì lúc đi cũng phải đàng hoàng. Tao đinh ninh một trăm phần trăm cái tên An của tao đã nằm chễm chệ trên “bảng phong thần” chờ ngày trảm rồi.

Tối hôm sau, tao có mặt tại phòng sinh hoạt chung của trường.

Cánh cửa vừa hé mở, một bầu không khí ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của thời sinh viên đập thẳng vào mặt tao. Cả một gian phòng mấy chục con người đang cười đùa, bàn tán xôn xao. Bọn nó kháo nhau về điểm chốt kỳ vừa rồi, bàn kế hoạch đi Mùa hè xanh lên tận vùng cao, rồi ríu rít khoe nhau chuyện đi thực tập chỗ nọ chỗ kia. Sức trẻ và sự năng nổ bốc lên ngùn ngụt.

Tao bước vào, lọt thỏm giữa đám đông. Hôm nay tao mặc cái áo phông đen quen thuộc, tay xắn lên đến khuỷu. Dù đã rửa xà phòng kỹ nhưng móng tay vẫn còn ám chút mùi nhựa thông hàn mạch ngai ngái, đặc trưng của dân thợ thuyền. Cảm thấy cái giao diện bụi bặm của mình không ăn nhập gì với cái tập thể áo sơ mi trắng, quần âu, thẻ sinh viên đeo lủng lẳng này, tao lầm lũi đi dọc theo bức tường, chọn một góc khuất tít phía cuối phòng rồi kéo ghế ngồi xuống. Đúng chuẩn một kẻ lạc loài.

Buổi họp bắt đầu. Thằng chủ nhiệm CLB bước lên bục, cầm micro dõng dạc phát biểu tổng kết, tung hô những thành tích mà CLB đạt được trong năm qua. Sau màn diễn văn dài lê thê, nó rút ra một tờ danh sách A4.

“Và bây giờ, thay mặt Ban chủ nhiệm, mình xin đọc danh sách những bạn sẽ tiếp tục đồng hành cùng CLB vào năm sau, cũng như một số bạn rất tiếc phải nói lời chia tay vì không đủ điểm hoạt động trong năm vừa qua…”

Tao vươn vai, bẻ khớp cổ rắc rắc. Tao nhích người ra mép ghế, hắng giọng, chuẩn bị sẵn tâm lý nghe tên mình được xướng lên ở mục “đuổi cổ” để đứng dậy phát biểu lời tạ từ rồi còn phi xe về tranh thủ ngó nghiêng cửa hàng để bán ốp lưng ca tối.

Thằng chủ nhiệm đọc một tràng dài. Có đứa bị loại hôm nay vẫn đi sinh hoạt, mặt buồn thiu. Rồi nó chuyển sang phần vinh danh.

“Năm nay, ban Hậu cần của chúng ta đã làm việc cực kỳ vất vả. Và để ghi nhận những nỗ lực đó…” – Giọng thằng chủ nhiệm bỗng cất cao oang oang qua loa – “…Đặc biệt, xin được tuyên dương bạn Nguyễn Minh An!”

“Hả???”

Tao giật thót mình, hai mắt trợn ngược, xém chút nữa thì trượt chân ngã lộn cổ khỏi cái ghế nhựa.

Cái đéo gì cơ?

Tao không những đéo bị gạch tên, đéo nằm trong bảng phong thần, mà trên cái màn hình máy chiếu siêu to khổng lồ giữa phòng, cái tên “NGUYỄN MINH AN – Thành viên xuất sắc ban Hậu cần” đang hiện lù lù, đỏ chót, to chà bá.

Chủ nhiệm tươi cười nhìn thẳng xuống góc cuối phòng, tay cầm tờ giấy khen vẫy vẫy: “Xin mời bạn Nguyễn Minh An bước lên sân khấu để nhận giấy khen vì những hỗ trợ thầm lặng và vô cùng thiết thực cho CLB trong năm vừa qua!”

Cả mấy chục con mắt đồng loạt quay lại nhìn tao. Tiếng vỗ tay rào rào nổi lên.

Tao ngồi chết trân tại chỗ mất năm giây. Não bộ hoàn toàn đình công, không thể load nổi cái biến cố “ảo ma” này. Thằng bạn ngồi cạnh phải huých cùi chỏ vào sườn tao mấy phát, mồm giục: “Lên kìa mày, ngáo à!”.

Tao lóng ngóng đứng dậy. Mặt tao lúc này thề luôn, chắc chắn trông nghệt ra không khác gì con ngỗng ỉa. Tao bước lên bục mà hai chân cứ líu nhíu vào nhau, tay chân thừa thãi chả biết để đâu cho vừa. Nhận cái giấy khen ép plastic bóng lộn và cuốn sổ tay từ tay thằng chủ nhiệm, tao cúi đầu gật gật mấy cái như cái máy khâu, mồm cười gượng gạo mà trong lòng thì gào thét: “Cái đéo gì đang diễn ra thế này? CLB thiếu nhân sự đến mức bĩ cực, phải vinh danh cả một thằng tàng hình chuyên sủi họp như tao à???”

Trở về chỗ ngồi, tao ném cái giấy khen xuống bàn, mồ hôi hột túa ra đầy trán. Tao đưa tay kéo kéo cổ áo cho đỡ ngột ngạt, rồi lấy cùi chỏ huých huých mạnh vào hông thằng bạn ngồi cạnh, cái thằng thi thoảng tao có nhờ nó vác hộ mấy cuộn dây điện hôm sự kiện.

“Ê!” – Tao thì thầm, mặt vẫn chưa hết hoang mang – “Ban chủ nhiệm trường mình nay đập đá hay phê cần à? Tao cả năm đi được có mấy buổi, đếm trên đầu ngón tay chưa hết, mà xuất sắc cái quần đùi gì? Trêu tao à?”

Thằng bạn nghe xong, che mồm cười hô hố. Nó ngó nghiêng xung quanh rồi ghé sát tai tao, thì thầm tiết lộ một chân tướng động trời:

“Phê cái đầu mày! Mày về mà mua nải chuối, lập bàn thờ tế sống đội ơn bà Sếp phó Hạ đi con ạ.”

“Thu Hạ? Liên quan gì?” – Tao nhíu mày.

“Thì tuần trước họp kín xét duyệt đuổi thành viên, tên mày bị bôi đỏ chót đầu danh sách thanh trừng luôn. Bọn kiểm tra chuyên cần đòi gạch tên mày ngay lập tức.” – Thằng bạn kể lại, giọng ra chiều bí hiểm. – “Nhưng đang định chốt thì chính bà Thu Hạ gạt phăng đi. Bà ý đập bàn, bảo vệ mày gắt vãi lìn.”

Tao im bặt, dỏng tai lên nghe.

Thằng bạn nhại lại cái giọng lạnh tanh, dứt khoát của Thu Hạ: “Bà ý bảo nguyên văn thế này này: ‘Cậu An ít đi họp thật, nhưng cậu ấy mang lại cống hiến thực tế. Các cậu thử nhớ xem, những đóng góp của cậu ấy trong những sự kiện quan trọng rất đáng để ghi nhận đúng không nào? CLB cần những người làm được việc thực tế, chứ không cần những người đến họp chỉ để điểm danh cho có. Tôi đề nghị giữ cậu ấy lại, và trao thưởng để khích lệ!’ … Đấy, mày thấy mày hên chưa? Lời của Sếp phó nói ra, lại đúng mẹ nó thực tế, ban chủ nhiệm không ai dám cãi nửa lời!”

Tao ngồi im như phỗng. Bàn tay đang mân mê mép tờ giấy khen bỗng khựng lại.

Sự chấn động tâm lý lúc này còn mạnh hơn cả lúc tao bị xướng tên. Những lời nói của Thu Hạ qua lời kể của thằng bạn khiến tao thực sự sững sờ.

Ở cái môi trường đại học, nơi mà cái thế giới học thuật thường trọng hình thức, chuộng mấy cái checklist điểm danh sáo rỗng, hóa ra vẫn có người nhìn nhận những giá trị “đường phố, thợ thuyền” của tao một cách công bằng và thực dụng đến vậy. Thu Hạ không soi xét cái vẻ ngoài xộc xệch của tao, không bận tâm việc tao cúp họp, mà cô ấy chỉ nhìn vào đúng một thứ: Kết quả công việc. Mày làm được việc, mày có giá trị, mày được giữ lại. Một tư duy cực kỳ sòng phẳng của những kẻ làm ăn thực chiến.

Tao từ từ ngước mắt lên. Đưa ánh nhìn xuyên qua cái đám đông sinh viên đang ồn ào cười nói, tao hướng mắt lên dãy bàn của Ban chủ nhiệm nằm ở phía trên bục.

Ở đó, “Núi băng” Thu Hạ đang ngồi.

Cô ấy ngồi thẳng lưng, dáng vẻ toát lên một sự thanh tao nhưng đầy uy quyền. Giữa cái không khí lộn xộn, Thu Hạ hoàn toàn không tham gia vào trò đùa cợt hay hò hét của đám đông. Khuôn mặt thanh tú, đường nét sắc sảo của cô vẫn giữ nguyên cái vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh quen thuộc. Đôi tay thon dài đang lật lật xấp hồ sơ, ánh mắt tập trung cao độ chuẩn bị cho phần triển khai kế hoạch tiếp theo.

Nhìn cô gái ấy, một cảm giác nể phục xen lẫn sự thú vị chưa từng có trào lên trong lồng ngực tao.

Hóa ra, đằng sau cái mác tiểu thư học bá lạnh lùng, đằng sau cái vỏ bọc tinh anh cao ngạo ấy, Thu Hạ lại là một người cực kỳ sâu sắc, sòng phẳng và trọng thực tế đến đáng sợ. Cô ấy không đánh giá con người qua cái vỏ bọc bên ngoài.

Khóe môi tao bất giác cong lên thành một nụ cười nhẹ. Món nợ ân tình này bự chà bá quá rồi. An tự nhủ trong đầu, một thằng giang hồ vỉa hè lỡ nhận đặc ân cứu mạng của người ta, thì tí nữa tan họp, kiểu gì cũng phải vác cái mặt dày này ra chặn đường, nói một câu cảm ơn tử tế đàng hoàng mới đáng mặt đàn ông. Chuyến này, tao và “Núi băng” xem ra lại có duyên nợ với nhau rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.