Thoắt cái, những tờ lịch bóc dở đã vơi đi quá nửa, xé đến những ngày cuối cùng của tháng 7.
Những đợt nắng nóng đỉnh điểm, khắc nghiệt và tàn bạo nhất của mùa hè. Thời tiết cả ngày lẫn đêm oi bức, ngột ngạt không khác gì một cái lò bát quái khổng lồ đang hầm hập nung lửa. Bước chân ra đường buổi trưa, tao có cảm giác nhựa đường dưới đế giày đang chảy nhão ra. Ở trong cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch này, dù cái quạt máy công nghiệp đã bật số to nhất, quay vù vù cật lực thì thứ gió nó phả vào mặt cũng chỉ là những luồng hơi nóng hầm hập, rát sấy như rang.
Nhưng cái lò bát quái của thời tiết bên ngoài có lẽ vẫn chưa ăn nhằm gì so với cái lò bát quái đang rực lửa bên trong cơ thể tao.
Tao bắt đầu cảm nhận một cách cực kỳ rõ rệt sự “vật vã” của tâm lý, của sinh lý. Tính từ cái ngày chính thức chia tay Vy, dọn dẹp sạch sẽ mớ bòng bong tình cảm đến giờ cũng đã mấy tháng ròng rã trôi qua. Trong suốt khoảng thời gian “treo niêu” ấy, tao tuyệt đối không gần gũi đàn bà, cũng không có thời gian mà nghĩ đến chuyện xả stress. Tao cứ để cái guồng quay cuộc sống trôi qua đều đặn và tạm quên đi cái thứ bản năng con người đó.
Nhưng cái ác nghiệt ở chỗ, tao là một thằng thanh niên mới bước sang tuổi 20. Ăn no, ngủ kỹ, vác nặng, ngày nào cũng làm việc hùng hục ngoài cửa hàng. Năng lượng nạp vào thì dư thừa, dồi dào cuồn cuộn, nhưng lại tuyệt nhiên không có một lỗ hổng nào để xả ra.
Tao ngậm ngùi nhận ra một chân lý vô cùng phũ phàng và rất “Đời”. Đó là: Cái đầu của mày, cái lý trí của mày có thể lạnh lùng ra lệnh “tắt ham muốn”, “nghỉ yêu đương” để tập trung cho sự nghiệp. Nhưng cơ thể sinh học của một thằng đàn ông đang ở độ tuổi hừng hực sức sống nhất thì nó không chịu nghe lời. Nó biểu tình. Nó gào thét.
Đêm xuống, cái nóng hấp hơi từ bên ngoài vẫn hầm hập bao trùm lấy khu trọ.
Tao nằm trần truồng chỉ mặc độc cái quần sịp, trằn trọc lật qua lật lại trên manh chiếu trúc đến rát cả lưng mà vẫn đéo thể nào nhắm mắt ngủ nổi. Máu nóng trong người rất dễ bốc lên đỉnh đầu.
Sự bức bối sinh lý kéo theo tính khí của tao dạo gần đây cũng trở nên thất thường, dễ cáu bẳn và ngứa mắt với những thứ nhỏ nhặt nhất. Ví dụ như thằng Khánh. Lúc nào cũng thấy nó rúc rích nhắn tin, thỉnh thoảng ăn cơm lại thấy nó với chị Lan liếc mắt đưa tình, hay ngồi sát sạt vào nhau ở phòng khách trêu đùa, đụng chạm tí chút. Những lúc như thế, tao ngứa mắt đến mức chỉ muốn giơ chân đạp ngay cho thằng bạn một phát lộn cổ xuống đất cho bõ tức. Đang ngồi hàn vỉ mạch điện thoại, thiếc không ăn chì tao cũng bực bội ném cạch cái mỏ hàn xuống bàn chửi thề.
Nằm nhìn chằm chằm lên cái trần nhà xỉn màu, tao vò đầu bứt tai, tự chửi thầm chính cái miệng của mình. Thề thốt làm “sư cụ”, làm “Đường Tăng” cho lắm vào, để ra vẻ ngầu lòi, giờ sinh lý nó nổi loạn thì không biết làm cái gì cho qua cơn. Chả nhẽ mò ra đường tìm gái thì nhục bỏ mẹ. Quả bom nổ chậm mang tên “hormone nam tính” đang đếm ngược từng ngày, trực chờ nổ tung bất cứ lúc nào không hay.
Và trong cái hoàn cảnh “nước sôi lửa bỏng” ấy, bà chị Mai Anh thân yêu chính là kẻ liên tục châm những mồi lửa chí mạng vào quả bom đang chực chờ nổ tung của tao.
Vin vào cái cớ thời tiết mùa hè nóng bức, dạo này Mai Anh ở nhà ăn mặc “thoáng” đến mức báo động đỏ, phá vỡ mọi quy chuẩn thuần phong mỹ tục của xóm trọ.
Ả biến thành một “Bà La Sát giải nhiệt” thực thụ, tra tấn thị giác tao không thương tiếc. Ả toàn diện những bộ đồ ngủ lụa mỏng tang, rủ rỉn, dính sát vào từng đường cong. Hoặc không thì là mấy cái áo hai dây khoét cổ sâu tít tắp, kết hợp với quần soóc ngắn cũn cỡn, lượn qua lượn lại trước mặt tao với tần suất dày đặc.
Mỗi lần ả vừa tắm xong bước ra, vô tình chạm mặt ở hành lang, tao lại bị đập thẳng vào mặt cái khung cảnh bức tử: Mùi sữa tắm hương hoa hồng thơm ngầy ngậy, da thịt ẩm ướt ửng hồng dưới ánh đèn, mái tóc ướt sũng hất ngược ra sau để lộ bắp tay và bờ vai thon thả. Những lúc như thế, tao lại phải liên tục bấm bụng, nghiến răng cái rắc, ngửa mặt nhìn lên trần nhà lẩm nhẩm đọc bảng cửu chương: _”Bảy lần bảy bốn chín, tám lần tám sáu tư…”_ để cố gắng phân tán tư tưởng, ngăn không cho thằng em bên dưới biểu tình.
Nhưng Mai Anh không để tao yên. Ả như một kẻ thù không đội trời chung trên con đường mong muốn giữ vững lời hứa “tắt ham muốn” của tao, vô tình mà như cố ý thử thách sức chịu đựng của tao bằng những tình huống dở khóc dở cười.
Đêm hôm kia, trời nóng quá không ngủ được, tao lồm cồm bò dậy, đi chân trần mò xuống dưới tầng 1 mở tủ lạnh định tu ccốc nước đá cho hạ nhiệt. Tao vừa mở cánh cửa tủ, hơi lạnh phả ra khoan khoái thì Mai Anh cũng thoắt ẩn thoắt hiện không hiểu từ đâu đi ra.
Ả lách người qua khe cửa hẹp, chen vào với tay đứng ngay sát tao để lấy hộp sữa chua ở ngăn trên cùng. Động tác đó khiến chiếc váy ngủ bằng lụa trượt ngược lên trên, ép sát vòng ba nảy nở, căng mẩy chạm thẳng vào hông tao đang đứng ngay phía sau lưng.
Một luồng điện giật tê tái chạy dọc sống lưng tao. Đang đứng nghẹn lại vì sự cọ xát mềm mại ấy, ả còn hồn nhiên quay đầu lại, môi kề sát mặt tao, thỏ thẻ hỏi một câu cực kỳ hai nghĩa:
“Nóng héo cả người cu nhỉ?”
Tao cứng đơ toàn thân, suýt nữa thì sặc ngụm nước lạnh lên tận mũi, vội vàng gật đầu cái rụp rồi lách người chạy thẳng về phòng như bị ma đuổi, bỏ lại tiếng cười khúc khích đắc ý của ả sau lưng.
Nhưng đỉnh điểm của sự tra tấn phải là vào buổi tối hôm qua.
Tao đang ngồi bấm điện thoại chơi game ở sofa phòng khách. Mai Anh tắm xong đi ra, mặc độc cái quần soóc bò rách tua rua ngắn cũn. Ả đến ngồi phịch xuống bên cạnh, thản nhiên vắt chéo, gác thẳng đôi chân dài trắng bóc, mát rượi lên đùi tao.
Ả ném cái tuýp kem dưỡng ẩm vào ngực tao, giọng nũng nịu ra lệnh:
“Ê cu, nặn kem bôi hộ chị tí vào phần lưng sau vai với, tay chị mỏi quá đưa ra sau không với tới.”
Tao cầm tuýp kem, nuốt nước bọt đánh ực một cái. Giằng co nội tâm mất năm giây, tao đành phải nặn một vệt kem trắng muốt ra tay. Bàn tay thô ráp, chai sần của tao bắt đầu run run chạm vào làn da lưng trần mịn màng, mát rượi của bà chị. Cảm giác trơn trượt của kem dưỡng ẩm hòa với độ mềm mại của da thịt đàn bà làm đầu óc tao ong ong.
Mai Anh chống cằm, quay mặt lại nhìn tao chằm chằm. Đôi mắt hồ ly híp lại, ả cười khanh khách, bắt đầu buông lời châm chọc sắc lẹm:
“Dạo này chị thấy mắt mày quầng thâm như gấu trúc rồi đấy An ạ. Chắc đêm nằm trằn trọc thở dài gãi mông sột soạt suốt. Treo niêu lâu ngày, máu nóng dồn lên não bứt rứt lắm đúng không? Thế nào, có cần bà chị này hi sinh tấm thân ngọc ngà, truyền cho tí âm khí để cân bằng âm dương không hả sư cụ?”
Lời trêu chọc trực diện, nhắm thẳng vào cái bản ngã đàn ông đang thèm khát khiến mặt tao nóng phừng phừng. Mùi hương ngào ngạt phả thẳng vào mũi.
Sức chịu đựng của tao chính thức chạm đến vạch đỏ. Không thể gồng thêm được nữa.
Tao toát mồ hôi hột, ném bộp tuýp kem trả lại vào tay ả. Tao vội vàng đứng phắt dậy, lùi ra xa ba bước để giữ khoảng cách an toàn, né tránh đôi chân thon dài kia.
Giọng tao hơi lạc đi vì nhịp tim đang đập cuồng loạn, nhưng tao vẫn cố rướn cổ, gồng mình tỏ ra lưu manh, hất hàm cảnh cáo:
“Chị thôi ngay cái trò này đi nhé! Mỡ cứ để hớ hênh ngay trước miệng mèo thế này, có ngày mèo nó chịu không nổi, nó ăn tạp thật thì lúc đấy chị lại khóc thét đéo kịp nhặt quần đâu! Em đi tắm!”
Nói xong, đéo đợi ả phản ứng, tao quay lưng chạy trối chết, lao thẳng vào nhà tắm và chốt cửa lại cái _rầm_.
Bên ngoài vẫn còn vọng lại tiếng cười ngặt nghẽo, đắc thắng của “Yêu nhền nhện”.
Đứng trong nhà tắm tối om, tao vội vàng vặn vòi hoa sen sang bên nước lạnh hết cỡ. Dòng nước xối xả dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, buốt lạnh, chảy tràn qua mặt, qua ngực để dập tắt cái “lò bát quái” đang cháy hừng hực trong huyết quản.
Dưới làn nước lạnh, tao chống hai tay vào tường, thở hắt ra những hơi nặng nhọc. Tao vẫn luôn giữ một cái giới hạn cuối cùng với bà chị này. Bởi vì tao thật sự không muốn có 1 ngày, lại 1 xích mích hay 1 vấn đề gì xảy ra, tao lại 1 lần nữa mất đi người mà tao trân trọng.
Tháng Tám sắp đến rồi. Ngày sinh nhật tuổi 20 của tao cũng đang đến rất gần. Tao nhắm mắt lại, tự nhủ với chính mình một sự thật trần trụi: Nếu cứ tiếp tục bị dồn nén sinh lý một cách cực đoan thế này, và phải hứng thêm vài đòn khiêu khích chí mạng của bà chị quái thai kia nữa… thì cái ngày mà thằng “sư cụ” này chính thức “vỡ giới”, chắc chắn sẽ không còn xa nữa.