Chuyện Đời Thằng An

Chương 208



Không khí tháng tám của Hà Nội bắt đầu có sự chuyển mình rõ rệt. Những cơn gió heo may đầu mùa thổi về, mang theo hơi sương man mát xua tan đi cái ngột ngạt, bức bối của cái lò bát quái tháng Bảy. Đi trên đường buổi tối, người ta đã bắt đầu cảm nhận được cái se lạnh mơn trớn trên da thịt. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự dịu mát của thời tiết bên ngoài, sự rạo rực, bức bối bên trong cơ thể tao vẫn đang âm ỉ cháy, thậm chí còn có dấu hiệu bùng phát mạnh mẽ hơn.

Tháng Tám đến, đồng nghĩa với việc ngày 15/08 cũng đang nhích lại gần. Đó là ngày sinh nhật tròn 20 tuổi của tao.

Khác với phần lớn số đông, cứ đến sinh nhật là phải tụ tập đàn đúm, mua bánh kem chong nến hát hò ầm ĩ rồi up Facebook sống ảo, tao vốn không quan tâm cho lắm đến cái ngày sinh nở của mình.

Với một thằng con trai sớm lăn lộn mưu sinh, nếm đủ mùi kim tiền và cay đắng như tao, sinh nhật cũng chỉ là một ngày hai tư tiếng bình thường như bao ngày khác. Sáng mở mắt ra là nghĩ xem hôm nay cửa hàng có đông khách không, nguồn hàng lấy ở đâu, làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn. Tao định bụng, đến đúng ngày 15, tao sẽ tự thưởng cho mình một bát phở bò lõi rùa ngập thịt ở đầu ngõ, đập thêm quả trứng chần, vắt miếng chanh, nêm thêm thìa tương ớt cay xè cho ấm bụng. Ăn xong, xỉa răng uống cốc trà đá rồi lại vác mặt đi học rồi đi làm, tiếp tục cái công cuộc kiếm tiền và nâng cấp bản thân.

Với tao thế là đủ, là trọn vẹn.

Nhưng, cuộc đời đôi khi không cho phép mày được bình yên theo cách mày muốn, nhất là khi mày có những thằng anh em chí cốt luôn biết cách làm đảo lộn mọi kế hoạch.

Buổi chiều hôm đó, khi tao đang lúi húi dán cường lực cho khách thì nghe tiếng động cơ quen thuộc nổ giòn giã ngoài vỉa hè. Long “thiếu gia” phi con SH xịn bóng lộn đỗ xịch trước cửa ki-ốt Alo Phụ Kiện.

Vừa gạt chân chống, Long đã bước vào với một phong thái tự tin ngút ngàn, mặt mũi hớn hở rạng rỡ như bắt được vàng. Nghe đâu anh chàng vừa chốt được một kèo làm ăn khá đậm, đẩy thành công một lô phụ kiện tồn kho số lượng lớn cho bọn lái buôn dưới tỉnh, cộng thêm việc trúng một mánh cò đất nho nhỏ (cho người quen) nên ví lúc nào cũng rủng rỉnh.

Long bước vào, đập tay với thằng Khánh một cái “đốp”, rồi đi thẳng lại phía quầy lễ tân. Hắn vỗ vai tao, gật đầu hất hàm:

“Xong khách chưa? Bỏ mẹ cái giẻ lau màn hình xuống. Khánh, đóng nửa cái cửa cuốn lại. Ba anh em mình họp triều đình tí!”

Thấy thái độ nghiêm trọng pha lẫn hưng phấn của Long, tao ngơ ngác đưa cái máy đã dán xong cho khách, thu tiền rồi kéo ghế ra giữa cửa hàng. Thằng Khánh cũng tò mò bỏ dở ván game chạy ra.

Ba thằng vừa kéo ghế nhựa ngồi quây lại thành vòng tròn, Long thò tay vào cái túi xách chéo hàng hiệu, rút ra một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn cũng phải gọi là kha khá đấy.

_Bạch!_ Hắn ném tẹt xấp tiền cọc thẳng xuống mặt bàn, dõng dạc tuyên bố bằng một chất giọng sặc mùi sếp lớn:

“Anh tuyên bố luôn cho vuông! Sinh nhật thằng An 20 tuổi năm nay, anh sẽ đứng ra lo toàn bộ chi phí tổ chức. Mọi thứ cứ để anh bao tất! Các chú chỉ cần đi theo anh để ăn mừng thôi.”

Tao với thằng Khánh nhìn xấp tiền rồi nhìn nhau, tròn mắt ngạc nhiên. Chưa kịp để tao mở mồm can ngăn, Long đã chỉ tay thẳng vào mặt tao, tuôn một tràng thoại trọng tâm:

“Sinh nhật thằng An năm nay tuyệt đối không có chuyện mua mấy con vịt nướng hay ra làm nồi lẩu vỉa hè nữa! Tuổi 20 là cột mốc của đời thằng đàn ông, là phải có sự đột biến! Anh em mình năm nay sẽ lên đồ cho thật bảnh. Anh sẽ book một bàn V.I.P trên con Bar xịn nhất nhì khu phố cổ. Đêm 15 này, anh sẽ cho chú biết mùi thế giới về đêm của dân chơi nó rực rỡ đến mức như thế nào!”

Nghe đến hai chữ “lên Bar”, tao giật thót mình, vội vàng xua tay chối đây đẩy. Cái bản tính dè dặt của một thằng quen sống trong vỏ bọc an toàn lập tức trỗi dậy.

“Thôi thôi lạy bố! Lên mấy cái chỗ đấy làm đéo gì cho phí tiền. Đồ uống thì đắt cắt cổ, nhạc thì đập bùm bùm nhức hết cả đầu. Với lại…” – Tao ngập ngừng một chút rồi nhấn mạnh – “…Anh em cũng biết tao đang trong giai đoạn ‘tu chay’, tao không thích đến mấy cái chỗ phức tạp, đèn mờ gái gú lằng nhằng đấy đâu. Đang yên đang lành tự nhiên vác xác lên đấy làm gì.”

Thằng Khánh ngồi cạnh nghe tao nói thế thì bĩu môi một cái dài thượt, buông ngay đòn khích tướng điệu nghệ:

“Á à, nấp sau cái mác ‘sư cụ’ để trốn đi chơi chứ gì? Thằng cùi bắp này? Đi bar là để nghe nhạc, uống rượu xả stress, ngắm người đẹp nhảy nhót cho đầu óc nó bay bổng. Chứ đã có ai kề dao vào cổ ép mày phải phá giới hay bế con nào vào khách sạn đéo đâu mà mày phải giãy nảy lên như đỉa phải vôi thế?”

Long không khích bác kiểu chợ búa như Khánh. Hắn rót một chén nước chè, nhấp một ngụm rồi nhìn tao với ánh mắt của một dân chơi từng trải, đánh một đòn tâm lý sắc bén, đánh trúng vào cái yếu huyệt “muốn nâng cấp bản thân” của tao.

“Nghe tao nói này An. Chuyến đi này không chỉ đơn thuần là ăn mừng sinh nhật. Nó là một nghi thức. Nghi thức ‘lột xác’ và ‘cắt xui xẻo’.”

Long hất cằm về phía xấp tiền: “Mày đang muốn phát triển bản thân đúng không. Thế thì mày phải bước ra ngoài, nếm thử cái mùi của thế giới về đêm này, xem bọn có tiền nó tiêu tiền như thế nào. Mở rộng tư duy ra! Hơn nữa, từ đầu năm đến giờ mày dính đủ thứ vận đen, nhất là cái vụ tình cảm zời ơi đất hỡi vừa rồi. Lên đó, mượn tiếng nhạc, mượn hơi men, nhảy cho toát mồ hôi ra để rũ bỏ hoàn toàn cái xui xẻo cũ, đón tuổi 20 với một tâm thế của một thằng đàn ông bản lĩnh. Đi. Cấm cãi!”

Trước sự nhiệt tình đến mức khô máu của Long, và những lý lẽ quá sức thuyết phục, đánh đúng vào khát khao muốn vươn lên của tao, tao ngồi im lặng mất mười giây. Cuối cùng, tao đưa tay gãi đầu, chép miệng một cái rõ to:

“Mẹ, hai đánh một không chột cũng què… đi thì đi! Chơi tới bến luôn, sợ đéo gì!”

“Thế mới là chuẩn không phải chỉnh chứ!” – Khánh vỗ đùi đánh đét một cái, cười hô hố.

Chốt xong kèo, bầu không khí trong ki-ốt lập tức trở nên hưng phấn tột độ. Long và Khánh bắt đầu châu đầu vào bàn tán rôm rả về việc tối đó sẽ gọi rượu Chivas hay Macallan, rồi ngắm mấy em DJ mặc những bộ đồ bốc lửa ra sao. Thằng Khánh còn vỗ ngực bùm bụp, hứa hẹn hôm đó sẽ vận dụng hết các mối quan hệ xã hội để điều vài em chân dài bốc lửa đến ngồi cùng bàn, giúp Sếp An mở mang tầm mắt và có cơ hội được “tẩy trần” sau nhiều tháng treo niêu.

“Tẩy trần cái gì cơ? Đứa nào định tẩy trần cho ai đấy hả?”

Một giọng nữ lanh lảnh, sắc như dao cau đột nhiên vang lên từ phía cửa.

Ba thằng tao giật mình quay lại. Mai Anh lù lù xuất hiện từ bao giờ không biết. Ả vừa đi chơi bời ở đâu về, trên tay xách lỉnh kỉnh mấy túi đồ ăn, mặc chiếc váy bodycon màu đen tôn lên từng đường cong bốc lửa. Ả đứng tựa vai vào cửa cuốn, khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười khẩy nhìn ba thằng đàn ông đang tái mặt vì bị bắt quả tang đang bàn mưu tính kế đi “hư hỏng”.

“Bọn em… bọn em đang bàn kế hoạch tổ chức sinh nhật cho thằng An chị ạ…” – Thằng Khánh ấp úng, gãi đầu cười hì hì.

Mai Anh bước vào, đặt túi đồ lên bàn, tuyên bố một câu xanh rờn, không cho phép có sự thương lượng:

“Có kèo lên Bar à? Hay đấy. Vậy thì tính thêm một suất cho chị. Chị mày đi cùng!”

“Ơ kìa bà chị… Bọn em đi mấy thằng đực rựa uống rượu, chị đi theo làm gì cho nó nhạt nhẽo ra…” – Long cố gắng vớt vát.

“Nhạt là nhạt thế nào?” – Mai Anh trừng mắt, đưa ra một lý do đanh thép không thể bắt bẻ. – “Để ba thằng đực rựa đi với nhau, trong tay lại rủng rỉnh tiền đi lôi nhau lên cái chốn đèn mờ ấy á? Khéo chưa uống được mấy ly đã bị mấy con ‘đào mỏ’ nó chuốc say, lột sạch từ tiền nong đến cái quần lót mang về. Chị mày phải đi theo để làm ‘Quản giáo’, giám sát không cho bọn mày chơi bời sa đọa, mất tư cách…”

Nói đến đây, ả cố tình liếc đôi mắt hồ ly sắc lẹm về phía tao, nở một nụ cười ma mị:

“…Đặc biệt là phải canh chừng cái thằng ‘sư cụ’ thân yêu của chị kia kìa. Nó đang thề ‘tắt ham muốn’, lỡ lên đấy bị con nào nó quyến rũ vỡ giới thì hỏng hết cả đạo hạnh!”

Khánh và Long nghe xong méo xệch cả mặt, nhìn nhau nhưng tuyệt nhiên không dám cãi nửa lời. Bà Mai Anh này đã quyết thì chỉ có trời mới cản được.

Riêng tao thì ngồi im như phỗng, một giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Tao thừa hiểu, lên cái chốn xập xình, cồn kích thích đầy mình mà lại có thêm bà chị quái thai, chuyên thích mặc đồ bốc lửa và châm chọc tao đi cùng… Buổi “rửa phèn” này dự kiến sẽ lành ít dữ nhiều đây.

Đến tối, danh sách mâm tiệc sinh nhật chính thức được chốt lại gồm 4 người cốt cán: Tao, Long, Khánh và Mai Anh. Chị Lan khi nghe tin thì xin kiếu ngay lập tức. Chị bảo dạo này đi làm mệt, không hợp với mấy chốn ồn ào đau đầu ấy. Chị chỉ dặn với Mai Anh một câu: “Nhờ em để mắt đến Khánh hộ chị, đừng để ông dở hơi này uống say rồi làm trò con bò trên đấy.” Nhìn danh sách, Mai Anh chép miệng bảo: “Đội hình này 3 nam 1 nữ hơi lệch. Để hôm đấy chị rủ thêm 1, 2 con bạn chị đi cùng cho có nếp có tẻ, mâm nó mới xôm, chơi nó mới vui được.” Tất cả đều vui vẻ đồng ý.

Đêm đó, nằm trên giường, tao không ngủ được.

Tao mở màn hình điện thoại, nhìn chằm chằm vào cái bảng lịch. Những con số đang lặng lẽ đếm ngược đến ngày 15/08.

Một luồng cảm xúc kỳ lạ, đan xen hỗn độn len lỏi trong lồng ngực. Có một chút hồi hộp, căng thẳng của một kẻ “lính mới” chuẩn bị bước chân vào chốn ăn chơi xa xỉ lần đầu tiên trong đời. Nhưng ẩn sâu bên dưới sự hồi hộp ấy, là sự cồn cào, bức bối khó tả. Cảm giác khi đến Bar thì sẽ có những thứ tuyệt vời đang chờ tao khám phá.

Tao hít một hơi thật sâu vào lồng ngực. Tuổi 20 của thằng An, chắc chắn sẽ được đón chào bằng một đêm rực rỡ và không thể nào quên. Lên đồ thôi!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.