Đồng hồ điểm 7 giờ tối ngày thứ Sáu. Chỉ còn vỏn vẹn năm tiếng đồng hồ nữa là tờ lịch sẽ chính thức lật sang ngày 15/08, là cái mốc đánh dấu thằng An chính thức bước sang tuổi 20.
Đại bản doanh Bùi Xương Trạch tối nay mang một bầu không khí khác hẳn thường ngày. Tiếng nhạc nhẽo xập xình, dập bass tức ngực phát ra từ cái loa điện thoại của thằng Khánh. Thay vì cái mùi hàng hoá, mùi thiếc hàn hay mùi mồ hôi chua loét của mấy thằng đực rựa sau một ngày cày cuốc, không gian phòng trọ lúc này ngập ngụa mùi sáp vuốt tóc nam, hòa quyện với đủ thứ mùi nước hoa đắt tiền đang lấn át mọi ngóc ngách.
Tâm trạng tao lúc này là một mớ hỗn độn. Vừa hồi hộp, vừa bứt rứt. Sự kích thích của một kẻ “nhà quê” sắp được đi trải nghiệm thế giới xa hoa về đêm, cộng hưởng với cái sự “treo niêu” bức bối sinh lý suốt mấy tháng trời khiến tao không thể nào ngồi yên được một chỗ. Tao cứ đi ra đi vào, cắn móng tay cạch cạch.
Chuẩn bị đến giờ G, tao hít một hơi, mở tủ quần áo lôi ra bộ “giáp” mà tao tự cho là ngầu nhất, chiến nhất của mình. Mặc đồ xong xuôi, tao tự tin vuốt vuốt lại cổ áo rồi bước ra giữa phòng khách.
Giao diện của tao lúc đó là: Một cái áo phông đen trơn ôm sát bắp tay để lộ những đường gân guốc, một cái quần jeans đen mài bạc rách loang lổ ở hai đầu gối, và dưới chân là đôi giày thể thao trắng tinh mới coóng mua từ đời nảo đời nào để dành, một năm chắc xỏ vào chân được đúng hai ba lần trong những dịp đặc biệt.
Tao vừa bước ra, vươn vai định hỏi thằng Khánh xem “Anh mày thế này đã đủ uy tín chưa”, thì Mai Anh từ trong phòng ả bước ra.
Hôm nay ả lên đồ cực cháy. Một chiếc váy bodycon màu mận chín ôm sát sịt lấy từng đường cong cơ thể, xẻ tà cao lên tận nửa đùi. Khuôn mặt được trang điểm kỹ càng, đôi môi đỏ chót, đôi mắt lúng liếng đưa tình, chuẩn dáng hồ ly.
Mai Anh vừa hất hất mái tóc, vừa ngước lên nhìn tao từ đỉnh đầu xuống gót chân. Đôi lông mày ả nhíu chặt lại, rồi ngay lúc đó ả thốt lên một câu chửi đanh thép:
“Mả mẹ mày An! Nay đi sinh nhật mày hay mày định đi đòi nợ thuê vác dao chém người thế hả? Lên con Bar to nhất nhì phố cổ mà mày mặc cái bộ đồ cái bang này thì bảo vệ có khi nó còn không cho mày gửi xe chứ đừng nói là bước qua cửa!”
“Ơ kìa, em thấy bộ này chất mà. Đen toàn tập, cool ngầu vãi lìn ra còn gì!” – Tao gãi đầu, cố gắng bảo vệ gu thẩm mỹ vỉa hè của mình.
Thằng Khánh ngồi cạnh cũng gật gù hùa theo tao. Nhưng Mai Anh không thèm đôi co. Ả rút điện thoại, bấm gọi video thẳng cho Long “thiếu gia” đang chuẩn bị qua nhà. Vừa nhìn thấy giao diện của tao qua màn hình, Long cũng lắc đầu ngán ngẩm y chang Mai Anh.
“Đéo được! Cởi ngay cởi ngay! Mày mặc thế lên đấy hỏng hết đội hình VIP của anh em mình. Chờ đấy, anh mang đồ qua cho mày thay!” – Tiếng Long oang oang trong điện thoại rồi tắt phụt.
Ba mươi phút sau, Long có mặt. Và cái quy trình chế tác “trai hư” chính thức được bắt đầu.
Long lục trong cái túi đồ hiệu hắn vừa mang tới, rút ra ném thẳng vào mặt tao một chiếc sơ mi lụa tơ tằm màu đen than bóng mờ.
“Thay cái áo phông của mày ra. Mặc cái này vào nhanh! Luôn và ngay!”
Tao chép miệng, lột cái áo phông ra rồi tròng chiếc sơ mi lụa vào người. Ngay khoảnh khắc lớp vải lụa trượt trên da, tao giật mình. Nó không hề giống bất cứ loại quần áo rẻ tiền nào tao từng mặc. Chất lụa xịn mềm mại, mát lạnh, trơn tuột ôm lấy cơ thể, chạm vào làn da thô nhám, rít rát của một thằng thợ thuyền tạo nên một cảm giác cực kỳ khác lạ. Nó vừa vặn đến mức tao cảm thấy mình như được khoác lên một tầng đẳng cấp mới.
Tao đang lóng ngóng cài cúc thì Mai Anh gạt tay tao ra: “Để yên đấy, để chị mày ra tay.”
Bà chị xóm trọ bước tới sát rạt tao. Ả đưa đôi bàn tay với những chiếc móng được sơn dũa cẩn thận, dứt khoát bung hai cái cúc ngực trên cùng của chiếc sơ mi ra, kéo vạt áo trễ xuống một chút để lộ ra phần xương quai xanh nam tính và một mảng cơ ngực rắn chắc mà tao dày công tập luyện bằng việc bưng bê hàng hóa.
Mai Anh hơi rướn người lên, hai tay luồn ra sau gáy tao để vuốt lại nếp cổ áo. Khoảng cách giữa hai chị em lúc này gần đến mức tao có thể đếm được từng sợi mi cong vút của ả. Và cái “lò bát quái” trong người tao bắt đầu phản chủ. Cái mùi nước hoa YSL nồng nàn, khiêu khích hòa quyện với mùi da thịt ngầy ngậy của đàn bà mới tắm xong phả thẳng vào khoang mũi tao. Hơi thở nóng hổi của ả lướt qua yết hầu tao. Sự tiếp xúc vật lý từ những đầu ngón tay mềm mại chạm vào da thịt trước ngực khiến nhịp tim tao tăng tốc độ đột ngột. Tao phải cắn chặt hàm răng, nín thở, hai tay nắm chặt lại giấu sau lưng để kiềm chế bản năng đang gào thét đòi vồ lấy người phụ nữ trước mặt. Tao ước gì giờ không gian chỉ có tao và ả để “buổi tiệc sinh nhật” được diễn ra ngay bây giờ.
“Tóc tai để tao!” – Tiếng thằng Khánh vang lên phá tan cái bầu không khí mờ ám.
Nó lôi hộp sáp vuốt tóc xịn của nó ra, trét một đống ra tay rồi hì hục cào lên đầu tao. Khánh chải ngược toàn bộ phần tóc mái lòa xòa của tao ra phía sau theo kiểu Slicked Back kinh điển. Cuối cùng, Long bước tới, cầm chai Bleu de Chanel xịt phịt phịt hai nhát vào hai bên cổ và cổ tay tao. Một thứ mùi hương nam tính, trầm ấm, sặc mùi công tử chất chơi và sự quyến rũ lan tỏa khắp phòng.
“Xong! Mở mắt ra nhìn đi ông tướng.” – Long vỗ vai tao.
Tao từ từ xoay người lại, đứng đối diện với chiếc gương đứng cỡ lớn ở góc phòng khách.
Khoảnh khắc nhìn vào gương, tao không tin nổi vào mắt mình. Thằng con trai tóc tai lòa xòa, lúc nào cũng khoác cái vẻ nhếch nhác, bụi bặm và ánh mắt u uất thường ngày đã hoàn toàn bốc hơi.
Thay vào đó là một gã đàn ông lạ hoắc. Khuôn mặt góc cạnh, đường xương hàm sắc nét được phô bày trọn vẹn khi vuốt tóc ngược ra sau. Chiếc sơ mi lụa đen phanh ngực làm tôn lên cái vẻ lỳ lợm, sương gió của một ngời đàn ông từng trải, nhưng lại được bọc trong một lớp vỏ hào nhoáng, sang trọng và đắt tiền. Đáy mắt tao trong gương phản chiếu ánh đèn, rực lên một vẻ nguy hiểm, lạnh lùng, đầy mùi “sát gái” mà chính bản thân tao cũng không nhận ra mình lại có cái thần thái ấy.
Điều kỳ lạ nhất là, mặc dù đây không phải là phong cách thường ngày của tao, nhưng tao lại không hề cảm thấy nặng nề hay ngột ngạt như cái hồi bị Vy bắt mặc quần âu áo sơ mi đóng thùng để đi chơi với bạn cô ấy. Cái hồi đó, tao mặc đồ lịch sự mà thấy mình như con khỉ làm trò, đầy tự ti và giả tạo. Còn bây giờ, khoác lên bộ đồ của “trai hư”, tao lại thấy mình được là chính mình, tự do, phóng khoáng và ngạo nghễ cắn nuốt mọi ánh nhìn.
“Đấy! Thấy chưa! Bạn tôi phải thế này thì lên đấy mấy em hot girl mới rụng trứng, mới xin chết hàng loạt được chứ!” – Thằng Khánh vỗ đùi đánh đét, cười hô hố.
Mai Anh đứng khoanh tay tựa vào tường. Ả híp đôi mắt đuôi hồ ly lại, lè cái lưỡi đỏ chót liếm nhẹ lên môi trên, nhìn tao chằm chằm bằng một ánh mắt cực kỳ thèm thuồng và đầy ẩn ý. Ả nhếch mép: “Được đấy. Đêm nay mà không vỡ giới thì hơi phí cái nhan sắc này cu ạ.”
Chốt xong đội hình, cả đám lục đục kéo nhau ra ngõ.
Buổi tiệc tùng ngày hôm nay, Long dắt theo một cô bé tên Linh. Nghe phong phanh là “gà bông” mới mà Long đang trong giai đoạn tìm hiểu. Con bé trông rất tiểu thư, ngoan ngoãn, váy vóc trắng muốt trái ngược hoàn toàn với vẻ bốc lửa của Mai Anh. Bạn của Mai Anh thì cuối cùng báo bận đéo đi được. Vậy là chốt sổ đội hình 5 người: 3 nam (tao, Long, Khánh) và 2 nữ (Linh, Mai Anh).
Một chiếc taxi 7 chỗ trờ tới đầu ngõ. Cả đám chen chúc nhau chui lên xe.
Không gian chật hẹp, kín bưng của chiếc xe 7 chỗ hòa quyện mùi nước hoa đắt tiền của hai người phụ nữ và ba gã đàn ông, tạo ra một thứ không khí kích thích tột độ. Tao bị đẩy xuống ngồi ở hàng ghế cuối cùng, và người ngồi sát rạt bên cạnh tao, không ai khác chính là Mai Anh.
Bóng tối trên xe che giấu đi mọi biểu cảm. Chiếc taxi lăn bánh, lạng lách qua những con phố đông đúc. Mỗi khi xe ôm cua hay phanh gấp, thân hình mềm mại của Mai Anh lại đổ ập về phía tao. Sự va chạm của bờ vai, của lớp vải lụa trượt trên cánh tay, và đặc biệt là độ nóng ran truyền qua lớp váy mỏng ép vào đùi tao khiến tao phát điên.
Đã thế, bà chị quái thai này còn cố tình chơi đòn tâm lý. Thỉnh thoảng, ả lại “giả vờ vô tình” đặt bàn tay mềm mại của ả lên đùi tao, miết nhẹ một cái cực kỳ tự nhiên rồi mới rụt lại. Mỗi lần như thế, máu trong huyết quản tao lại sôi sùng sục, gân xanh trên mu bàn tay nổi cộm lên vì phải gồng mình chịu đựng. Tao phải quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn chặt hàm răng để không phát ra tiếng thở dốc.
Chiếc taxi băng băng hướng thẳng về phía trung tâm khu phố cổ, nơi những ánh đèn neon xanh đỏ bắt đầu hắt những luồng sáng mờ ảo qua cửa kính xe.
Tao lôi điện thoại ra bật màn hình. 21h30.
Mọi giác quan trong cơ thể tao lúc này đều đang bị kéo căng như dây đàn. Tao nhìn hình bóng của mình phản chiếu mờ mờ trên tấm kính xe, siết chặt nắm tay, tự nhủ thầm trong bụng: “Đêm nay, cái mác ‘sư cụ’ này có lẽ phải tạm thời cất sang một bên đã. Tao phải chào đón cái sinh nhật tuổi 20 này một cách rực rỡ và điên rồ nhất có thể.”. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một cú nổ!