Chiếc taxi 7 chỗ lạng lách qua dòng người đông đúc rồi từ từ phanh lại, đỗ xịch trước cửa một quán Bar mang phong cách trông cực kỳ hoành tráng, nằm chễm chệ ngay khu “đất kim cương” của trung tâm phố cổ.
Chưa cần bước xuống xe, chỉ cần nhìn qua lớp cửa kính, tao đã cảm nhận được cái mùi tiền tài và xa xỉ phả ra ngùn ngụt. Dọc hai bên vỉa hè là la liệt những con xế hộp đắt tiền: nào hãng M nào hãng B nào hãng P nằm san sát nhau. Đứng lố nhố xung quanh là những gã đàn ông vuốt keo bóng lộn, phì phèo xì gà, và một dàn chân dài váy áo ngắn cũn cỡn, có thể nói là cái gì không hở được thì mới không để hở thôi chứ còn đâu là hở hết, xoa xoa tay vào nhau đứng túm năm tụm ba giữa cái gió hơi se lạnh của đêm Hà Nội.
Cánh cửa taxi bật mở. Nhóm năm người bọn tao bước xuống.
Nhìn dàn bảo vệ mặc sơmi đen, đeo tai nghe bộ đàm, dáng người cao to lừng lững, mặt mũi bặm trợn như dân đâm thuê chém mướn đang đứng gác trước cửa cuốn, cái tâm lý “lính mới” của một thằng sinh viên nghèo, quen sống chui lủi dưới xóm trọ xập xệ trong tao theo phản xạ định trỗi dậy. Tao hơi khớp, hai vai bất giác rụt lại, định khép nép lách người bước vào như cái thói quen nhún nhường thường ngày.
Nhưng ngay khoảnh khắc tao vừa bước lên bậc thềm, sức mạnh của cái “giao diện” mới bắt đầu phát huy tác dụng một cách diệu kỳ.
Ánh đèn neon trước cửa hắt vào khuôn mặt vuốt sáp hất ngược góc cạnh của tao, rọi thẳng vào chiếc sơ mi lụa đen phanh ngực bóng bẩy đang bay lật phật trong gió. Gã bảo vệ bặm trợn liếc nhìn tao từ đầu đến chân. Đột nhiên, hắn đứng thẳng người, hai tay chắp trước bụng, cúi đầu gật một cái rụp rồi chủ động dang tay, đẩy mạnh cánh cửa cách âm dày cộp ra để dẹp đường: “Dạ, mời anh chị vào trong!”
Tao hơi sững lại nửa nhịp, rồi cũng hất cằm gật đầu đáp lễ, nghênh ngang bước qua cửa. Ngay phút giây đó, tao nhận ra một chân lý tàn nhẫn nhưng thực dụng của cái xã hội này: Ở cái chốn phù phiếm này, không ai quan tâm ruột mày là bã đậu hay vàng ròng. Cái vỏ bọc hào nhoáng, rồi thì thần thái bên ngoài mới là thứ quyết định thái độ mà người đời dành cho mày.
Vừa bước qua hai lớp cửa cách âm bọc nhung, một cú sốc giác quan giáng thẳng vào hệ thần kinh của tao. Nó khốc liệt và choáng ngợp đến mức tao tưởng chừng như mình vừa rơi tõm xuống một chiều không gian khác.
Một luồng âm thanh khổng lồ dội thẳng vào mặt, ép chặt lấy lồng ngực. Tiếng nhạc Vinahouse dập tưng bừng, chát chúa. Âm bass (âm trầm) phát ra từ hệ thống loa công suất lớn đánh mạnh đến mức tao cảm nhận rõ rệt lục phủ ngũ tạng, từng thớ thịt và cả sàn nhà dưới chân đang rung lên bần bật. Nhịp tim tao vô thức tăng tốc, đập thình thịch, đồng bộ hoàn toàn với nhịp điệu của thứ âm nhạc kích động kia.
Không gian bên trong tranh tối tranh sáng, rộng lớn nhưng lại cho tao cảm giác hơi bị ngột ngạt. Những hệ thống đèn laser đủ màu xanh, đỏ, tím, vàng quét liên tục, chớp nhoáng xé toạc những đám khói nhân tạo mờ ảo đang phun mịt mù từ trên trần nhà xuống. Khung cảnh hiện ra ma mị, cuồng nhiệt, khiến thị giác tao rối loạn nhưng lại đầy rẫy tính kích thích.
Và cái khứu giác là thứ bị tra tấn dã man nhất. Không khí ngập ngụa cái mùi khói sashi hương dâu, hương táo, hương bạc hà ngọt lịm, thơm lừng xộc thẳng vào khoang mũi. Thứ khói ấy quẩn quanh, đan xen với mùi cồn nồng nặc của rượu mạnh, và đặc biệt là hàng chục, hàng trăm thứ mùi nước hoa đắt tiền phảng phất phát ra từ những lớp da thịt đang kề sát, lướt qua nhau.
Bọn tao đi theo ánh đèn pin dẫn đường của cậu quản lý. Càng đi sâu vào trong, tao càng hoa mắt chóng mặt. Đây không phải là một tụ điểm vui chơi bình thường, đây chính xác là “Động Bàn Tơ” trong truyền thuyết!
Xung quanh tao, trên các bục gỗ, ở các bàn đứng, đâu đâu cũng là đàn bà. Những cô gái ăn mặc bốc lửa, hở hang đến mức táo bạo đang nhún nhảy, uốn éo theo tiếng nhạc. Dưới ánh đèn chớp nhoáng, tao bị hoa mắt bởi những chiếc váy hai dây đính sequin lấp lánh đang bó sát, hằn rõ mồn một từng chuyển động của những vòng ba căng tròn. Những chiếc áo ống cúp ngực mỏng manh có cảm giác như chực chờ trào tung ra ngoài theo mỗi nhịp các cô ả giậm chân. Những mảng lưng trần trắng nõn nà, những đôi chân dài miên man mang guốc cao gót bước đi uyển chuyển, lượn lờ cọ xát vào nhau.
Đối với một thằng đàn ông bị “treo niêu”, dồn nén sinh lý ròng rã mấy tháng trời như tao, cảnh tượng này không khác gì một cực hình tra tấn khiến đầu óc tao không ngừng thổn thức.
Cổ họng tao khô khốc, đắng nghét. Tao phải liên tục nuốt nước bọt. Mắt tao cứ vô thức dán chặt vào những khe ngực sâu hoắm lướt ngang qua. Quả bom nổ chậm mang tên “bản năng” đang gầm gào, cào xé thành ruột đòi thoát ra ngoài. Tao lén thò tay vào túi quần, tự véo mạnh vào đùi mình một cái đau điếng để lấy lại sự tỉnh táo, không cho phép bản thân chảy dãi ra như một thằng háo sắc hạ lưu.
Cậu quản lý dẫn cả đám rẽ vào khu vực V.I.P nơi có một chiếc sofa bọc da xịn xò, rộng thênh thang nằm ở góc đẹp nhất quán, vừa bao quát được toàn bộ sân khấu, vừa có độ riêng tư nhất định.
Ngồi xuống bàn, hệ sinh thái tính cách của từng người trong đội hình bắt đầu bộc lộ rõ rệt, đéo ai giống ai.
Long “Thiếu gia” thì y như cá gặp nước. Hắn thể hiện rõ bản lĩnh của kẻ sành sỏi, quen thói ăn chơi. Long thân thiết bắt tay gã quản lý, móc ví boa thẳng một tờ năm trăm nghìn rồi vẩy tay gọi đồ mà đéo thèm liếc menu: “Cho anh một combo Macallan 12, hoa quả bưng lên loại ngon nhất, thêm một bình sashi vị dâu tây bạc hà xả đá. Nhanh nhé!”. Gọi đồ xong, hắn tự tin, điềm đạm ngả lưng ra sofa, nắm lấy tay cái Linh, thỉnh thoảng lại ghé sát miệng vào tai con bé thì thầm to nhỏ điều gì đó trông cực kỳ lãng mạn.
Cái Linh, cô “gà bông” mới của Long thì trái ngược hoàn toàn. Trông con bé ngơ ngác, sợ sệt như con nai đi lạc vào bầy sói. Nó bám rịt lấy cánh tay Long, hai vai hơi co rúm lại vì tiếng ồn chát chúa và sự đông đúc xung quanh. Nó ngoan ngoãn thu mình ngồi nép tịt vào góc sofa, thỉnh thoảng mới dám lấm lét nhìn ngó xung quanh.
Và rồi… đến thằng Khánh.
Nhìn thằng bạn thân, tao chỉ muốn lấy cái gối úp mẹ lên mặt nó cho đỡ nhục. Nó hưng phấn đến mức tột độ, kiểu cứ như là mất kiểm soát luôn ấy. Nhạc đánh một đằng, nó gật gù lắc lư cái đầu lệch mẹ nó sang một nhịp khác. Hai mắt nó mở to, đảo liên tục như rang lạc, soi hết em chân dài bàn bên trái, lại dòm sang em ngực khủng bàn bên phải. Nó liên tục chồm người qua mặt tao, ghé mồm vào sát tai tao hét lớn qua tiếng nhạc: “Ê vãi lìn ngon quá An ơi!!! Nhìn con bé bàn bên kìa, zu to bằng cái bát tô kìa mày ơi! Tuyệt vờiiiii!”. Tao phải nghiến răng, đạp cho nó một phát dưới gầm bàn để nó tém tém cái sự quá khích lại.
Còn Mai Anh? Ả đúng chuẩn là “Nữ hoàng bóng đêm”.
Hòa vào cái môi trường này, Mai Anh tự nhiên và tỏa ra một thần thái bức người. Ả ngồi vắt chéo đôi chân thon dài, để lộ đường xẻ tà nguy hiểm. Tay ả cầm ly nước nhẹ nhàng xoay xoay, cơ thể mềm mại hơi đung đưa, nhún nhảy nhịp nhàng theo điệu nhạc Vinahouse một cách cực kỳ quyến rũ. Giữa hàng đống gái xinh trong quán, Mai Anh vẫn nổi bật lên nhờ cái sự sắc sảo, chín muồi. Và dĩ nhiên, ả không quên thỉnh thoảng lại liếc đôi mắt hồ ly sang phía tao, đầy vẻ tò mò và khiêu khích để xem phản ứng của thằng “Sư cụ” bị thả vào động nhền nhện sẽ ra sao.
Bên trong tao lúc này đang ngợp thở. Cái cảm giác lơ ngơ, căng thẳng và sự bức bối sinh lý đan xen làm tao bối rối tột độ. Nhưng tao thừa khôn ngoan để hiểu rằng, nếu tao cứ trợn tròn mắt thèm thuồng như thằng Khánh, hay cứ co rúm người lại, thì tao sẽ trở thành một trò cười, một thằng phèn đéo ngửi nổi.
Tao quyết định tạo cho mình một vỏ bọc. Một kịch bản hoàn hảo cho kẻ lính mới.
Tao chọn cách ngồi ngả lưng lún thật sâu xuống chiếc sofa da êm ái, hai chân vội vàng dang rộng ra một chút để có tư thế thoải mái nhất. Khi nhân viên bê rượu lên, tao đón lấy ly rượu mạnh mà Long vừa rót. Tao kê khuỷu tay lên thành ghế, một tay cầm ly rượu, khẽ xoay xoay cổ tay cho mấy viên đá lạnh lanh canh va đập vào thành ly thủy tinh tạo ra những tiếng lách cách êm tai.
Tao giữ một khuôn mặt lạnh tanh, tuyệt đối không cười, không bộc lộ bất kỳ một cảm xúc kinh ngạc nào. Ánh mắt tao hơi rủ xuống, hững hờ, lơ đãng quét qua đám đông cuồng nhiệt, uốn éo đang nhảy múa điên cuồng trước mặt. Tao nhìn họ như một kẻ đứng ngoài cuộc chơi, một kẻ đã quá chán ngán, bất cần đời và đéo thèm bận tâm đến mọi thứ hào nhoáng xung quanh.
Và trớ trêu thay, đời nhiều khi không biết đâu mà lần.
Chính cái sự “cố gồng” để che giấu đi sự lơ ngơ, run rẩy bên trong đó, kết hợp với chiếc sơ mi lụa đen phanh cúc ngực rũ rượi, mái tóc vuốt ngược bóng bẩy và khuôn mặt góc cạnh lầm lỳ… lại vô tình nhào nặn tao biến thành một gã bad boy lạnh lùng, bí ẩn và toát ra một sức hút cực kỳ ngang tàng.
Dưới ánh đèn laser xanh đỏ liên tục lướt qua bàn V.I.P, tao không hề hay biết rằng, cái thần thái bất cần đời dởm đời ấy của tao đã vượt qua hàng tá những gã thiếu gia bóng lộn khác, bắt đầu lọt thẳng vào tầm ngắm của những “kẻ săn mồi” sừng sỏ và khát máu nhất trong quán Bar đêm nay.