Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 517: Thú thế tiểu lão hổ Hoan (7)



Đàn Miện Văn Hổ với thân hình khổng lồ vừa xé mở con mồi, tiểu lão hổ đã lập tức chen tới, tìm một góc rồi c.ắ.n lấy một miếng thịt, dùng sức kéo mạnh.

Kéo đến mức lông trên mặt cũng rung theo, khuôn mặt lông xù nhỏ nhắn nhăn hết lại.

Đám Miện Văn Hổ vốn đang ăn uống khí thế bừng bừng bỗng dưng dời lực chú ý khỏi con mồi.

Động tác gặm xé thô bạo cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn.

Từng ánh mắt như có như không đều dừng trên người hổ con đang cố gắng ăn cơm.

Tiểu lão hổ hoàn toàn không nhận ra, vẫn còn đang đấu trí đấu dũng với miếng thịt tươi.

Bữa ăn này diễn ra chậm đến lạ thường. Giống như cả đám Miện Văn Hổ đột nhiên biến thành giống loài tao nhã vậy.

Tiểu lão hổ ăn đến mức ch.óp mũi cũng dính đầy m.á.u, ướt nhẹp, cuối cùng bị mẹ ngậm đi ra bờ sông.

Cơ thể cô vặn vẹo như bánh quai chèo, lúc lại giống thằn lằn, xoắn qua xoắn lại liên tục, móng vuốt quơ loạn trên không trung, mãi mới được thả xuống đất.

Mẹ cúi đầu nhìn cô. Tiểu lão hổ lập tức vội vàng đưa móng vuốt chấm nước, tự lau mặt cho mình.

Cô cảm thấy bản thân đã lớn rồi, không muốn để mẹ tắm rửa giúp nữa. Rửa mặt sạch sẽ xong còn không quên l.i.ế.m lại bộ lông.

Tiểu lão hổ lon ton theo sau mẹ chuẩn bị trở về hang thì cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng kêu hoảng hốt.

Đôi mắt cô lập tức mở to, tai giật giật, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Mẹ cũng dừng bước. Tiểu lão hổ lập tức đưa móng vuốt chạm chạm mẹ, ánh mắt sáng rực đầy háo hức.

Sau một thoáng do dự, mẹ quay đầu nhìn về phía xa. Hám Nhạc đang nằm chờ hai mẹ con cách đó không xa cũng dẫn theo mấy con hổ khác đi tới.

Tiểu lão hổ ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi phía trước, chỉ chăm chăm hóng chuyện, hoàn toàn không biết để cô có thể an toàn xem náo nhiệt, cả một đám Miện Văn Hổ hùng hổ kéo theo phía sau.

Trong sâu thẳm núi rừng, cự mãng, sói đen và gấu nâu đồng thời xuất hiện.

Bọn chúng cảnh giác nhìn nhau, còn ở giữa là một thiếu nữ nhân loại mảnh mai yếu ớt.

Vì cô gái này, bọn chúng trước đó đã đ.á.n.h nhau mấy trận, trên người ai cũng mang thương tích.

Giờ phút này, bọn chúng cuối cùng cũng nhận ra muốn mang thiếu nữ giống cái này đi không phải chuyện dễ dàng, nên chỉ giằng co lẫn nhau, không tiếp tục hành động nữa.

“Đừng đ.á.n.h nữa, để cô ấy tự chọn.”

Cự mãng thè lưỡi rắn, lên tiếng trước. Hắn nhìn về phía cô gái ở giữa.

“Cô muốn đi cùng ai?”

Lập tức, ba ánh mắt đồng thời dừng trên người Tô Uyển, cảm giác áp bức nặng nề đến đáng sợ.

Sau nhiều ngày liên tục chạy trốn, Tô Uyển đã sớm kiệt sức. Cô không hiểu vì sao mình phải trải qua những chuyện thế này.

Lúc này cô hoàn toàn không có tâm trạng lựa chọn ai cả. Cô sợ cả ba đến c.h.ế.t khiếp. Đừng nói sống chung với những sinh vật như vậy, thậm chí còn phải giao phối, sinh con cho bọn chúng…Thà để cô c.h.ế.t còn hơn.

Đúng lúc ấy, tiếng lá khô bị giẫm nát vang lên. Tiểu lão hổ vừa tới nơi đã nghe được câu nói của cự mãng, lập tức nhìn sang nữ chính, tò mò muốn biết cô sẽ chọn ai.

Ai ngờ nữ chính cũng nhìn về phía cô. Ánh mắt còn sáng lên đôi chút.

Một cảm giác kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng. Du Hoan còn chưa kịp hiểu cảm giác ấy từ đâu mà tới, nữ chính đã giơ tay chỉ thẳng về phía cô.

“Tôi chọn nó.”

Dù thế nào đi nữa, một con tiểu lão hổ nhìn cũng đáng yêu hơn ba sinh vật kia quá nhiều. Không chỉ có bộ lông dài mềm mại để sờ, còn có cả cái đuôi nữa…

Tim Tô Uyển đập thình thịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com –

Tiểu lão hổ hoàn toàn không ngờ sự việc sẽ phát triển thành thế này. Cô chỉ tới xem náo nhiệt thôi.

Lựa chọn của nữ chính khiến cô kinh ngạc đến mức bật nhảy tại chỗ.

“Một con… mèo?”

Gấu nâu khựng lại, giọng nói lộ rõ vẻ khinh thường vi diệu.

“Một nhóc con còn chưa thể hóa hình.”

“Đi mau đi.”

Sói đen thiếu kiên nhẫn hơn một chút.

“Kẻo lát nữa bọn tôi đ.á.n.h nhau lại làm cô bị thương…”

Hắn còn chưa nói hết câu, mẹ của tiểu lão hổ đã đứng dậy. Đó quả thật là một con hổ cực kỳ đáng sợ. Thân hình khổng lồ cường tráng, móng vuốt sắc bén dài nhọn, trông như chỉ cần vung một cái là có thể xé nát da thịt con mồi.

Chiếc đuôi vừa to vừa mạnh. Quan trọng hơn cả là hơi thở nguy hiểm mang theo mùi m.á.u tanh trên người bà — chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết chiến lực đáng sợ đến mức nào.

Trước uy thế của bà, sói đen cùng cự mãng đều bị áp chế đến mức giống trò đùa.

Nhưng bọn chúng sao có thể cam lòng buông tay. Cho dù phải hợp tác với nhau, cũng không thể để miếng thịt sắp vào miệng rơi vào tay kẻ khác.

“Bọn tôi có ba người…”

Con mèo nhỏ kia không đáng nhắc tới. Ba đấu một, chưa chắc không thắng được.

Hắn còn chưa nói hết, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Mấy con Miện Văn Hổ thân hình cường tráng, bộ lông hoa lệ, chỉ đứng đó thôi cũng đã uy phong vô cùng, chậm rãi bước lên phía trước.

Bọn chúng xếp hàng chỉnh tề sau lưng mẹ tiểu lão hổ, giống như đội hộ vệ trung thành chỉ đâu đ.á.n.h đó.

Tư thái cao ngạo đến mức lười nhìn bọn chúng lấy một cái. Mà bọn chúng đúng là có tư cách để kiêu ngạo như vậy.

Sói đen vô thức lùi về sau một bước. Nhìn cảnh tượng này, ai mà không thấy da đầu tê dại chứ.

Huống chi hiện giờ bọn chúng hoặc là đi một mình, hoặc chỉ là thành viên trẻ tuổi trong bộ lạc, còn chưa đủ mạnh để hiệu lệnh cả bộ tộc tham gia tranh đấu.

“Chỉ là một giống cái thôi, đáng để các người huy động nhiều như vậy đến tranh với bọn tôi sao?” Cự mãng lạnh lùng lên tiếng.

Tô Uyển lập tức hiểu đây là lúc mình phải thể hiện giá trị.

Cô vội vàng nói: “Tôi biết rất nhiều thứ! Tôi biết nhóm lửa, còn biết cách tích trữ nước…”

Năng lực của nữ chính dĩ nhiên không cần nghi ngờ. Chỉ là như vậy, hiện thực đã lệch khỏi cốt truyện ngày càng xa.

May mà nhiệm vụ của thế giới này cũng không liên quan quá nhiều đến kịch bản. Giữ nữ chính lại bên cạnh chắc chắn cũng có lợi.

Ví dụ như những điều cô ấy nói kia. Hơn nữa đi theo nữ chính thường sẽ gặp được cơ duyên ngoài ý muốn, cuộc sống ít nhất cũng sẽ không quá tệ.

Nhưng chuyện này không thể chỉ dựa vào ý kiến của một mình cô. Tiểu lão hổ quay đầu nhìn mẹ. Tô Uyển cũng nhìn về phía hổ mẹ dường như có quyền quyết định nhất.

Cô nhanh ch.óng nhận ra điều gì đó, lập tức bổ sung:

“Tôi còn biết phân biệt thảo d.ư.ợ.c! Tôi có thể chữa khỏi vết thương cho bà!”

Nghe đến đây, vẻ mặt của mẹ tiểu lão hổ cuối cùng cũng thay đổi đôi chút.

Bà nhìn về phía ba con thú kia. Uy áp được tích lũy qua vô số trận sinh t.ử mang theo hơi thở m.á.u tanh nồng đậm, ánh mắt ấy khiến người ta gần như không dám nảy sinh ý nghĩ phản kháng. Huống chi phía sau bà còn có nhiều Miện Văn Hổ như vậy.

Dù không cam lòng, bọn chúng cuối cùng cũng chỉ có thể tạm thời rời đi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.