Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 518: : Thú thế tiểu lão hổ Hoan (8)



Tô Uyển đi theo bọn họ trở về bộ lạc.

Ngay từ đầu, thái độ của đám Miện Văn Hổ với cô không mặn không nhạt, không thể xem là chào đón.

Nhưng dù vậy, trong lòng Tô Uyển vẫn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Không phải cô không có năng lực sinh tồn. Chỉ là cô cần một hoàn cảnh yên ổn như vậy, thay vì bị đám thú đực tranh giành qua lại, phải vật lộn sống sót bên cạnh bọn họ.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, cô kiểm tra vết thương của hổ mẹ rồi lập tức đi xung quanh tìm thảo d.ư.ợ.c.

Chẳng bao lâu sau, tiểu lão hổ đã thấy Tô Uyển ôm về một đống d.ư.ợ.c liệu, có lá cây, cũng có cả rễ cây.

Tô Uyển đặt một phần thảo d.ư.ợ.c lên tảng đá, dùng lá lớn bọc lại rồi nghiền nát, ép ra mùi hương đặc trưng của thực vật cùng thứ nước xanh biếc.

Trong lúc cô làm việc, tiểu lão hổ vẫn nằm rạp bên cạnh, vừa vẫy đuôi vừa lăn lăn như một con sâu lông nhỏ.

Hám Nhạc không quá yên tâm về nhân loại kỳ quái này, thỉnh thoảng lại liếc nhìn em gái.

Sau khi chuẩn bị xong thảo d.ư.ợ.c, Tô Uyển cố nhịn xúc động muốn sờ tiểu lão hổ vài cái, đi ngang qua cô rồi tìm đến con hổ lớn uy nghiêm nhất đang nằm phía trước, cẩn thận cho bà xem thảo d.ư.ợ.c.

Tiểu lão hổ cũng lon ton chạy theo, quen thuộc dựa sát vào mẹ rồi cuộn mình nằm xuống.

Mỗi khi nằm cạnh hổ mẹ, cô lại bị làm nổi bật đến mức nhỏ xíu.

Nhưng cô lại đặc biệt hoạt bát tò mò, lúc thì nhìn cái này, lúc lại chạm cái kia. Đáng yêu đến mức phạm quy.

Tô Uyển cố gắng ép mình dời mắt đi.

Hổ mẹ cúi đầu ngửi mùi thảo d.ư.ợ.c, sau đó ngẩng lên, dùng đôi mắt vàng sâu thẳm lộng lẫy thận trọng đ.á.n.h giá Tô Uyển.

Ánh mắt ấy giống như có thể nhìn thấu lòng người. Tô Uyển căng thẳng đến mức không dám động đậy.

Một lúc sau, hổ mẹ mới chậm rãi giơ móng vuốt lên, để lộ vết thương.

Vết thương đúng như Tô Uyển dự đoán. Do không được xử lý tốt nên liên tục nhiễm trùng, thối rữa lặp đi lặp lại, mãi không thể lành.

Khi Tô Uyển cẩn thận đắp phần thảo d.ư.ợ.c đã nghiền nát lên vết thương, đám Miện Văn Hổ xung quanh lặng lẽ tiến gần thêm một chút.

Ánh mắt bọn chúng đầy cảnh giác và nguy hiểm, rõ ràng đang đề phòng cô làm hại hổ mẹ.

May mà suốt quá trình đều bình yên vô sự. Tô Uyển cũng xem như vượt qua được thử thách.

Phần thảo d.ư.ợ.c xanh biếc vẫn còn dư lại một ít.

Tô Uyển còn chưa nghĩ ra nên xử lý thế nào thì tiểu lão hổ nằm cạnh mẹ đã giơ móng vuốt lên, ra vẻ mình cũng muốn một chút. Móng vuốt nhỏ mềm mềm mở ra trước mặt cô.

Tô Uyển gần như có thể ngửi thấy mùi thơm của lớp lông xù.

Cô cố giữ bình tĩnh, dùng ngón tay lấy một ít “cháo” thảo d.ư.ợ.c màu xanh, nhẹ nhàng bôi lên móng vuốt của tiểu lão hổ.

Giống hệt như cách cô xử lý cho mẹ vậy.

Tiểu lão hổ rụt móng lại, chiếc mũi tròn đen bóng cúi xuống ngửi ngửi phần t.h.u.ố.c xanh trên móng.

Cô còn định lè lưỡi l.i.ế.m thử một cái thì bị mẹ dùng đuôi vỗ nhẹ.

Tiểu lão hổ lập tức ngoan ngoãn nằm xuống, còn cẩn thận che chở cái móng vừa được bôi t.h.u.ố.c, giống như mình thật sự bị thương vậy.

Đám Miện Văn Hổ bảo vệ nữ chính là vì mệnh lệnh của hổ mẹ.

Trong bộ lạc đột nhiên xuất hiện một người ngoài, còn là giống loài khác biệt, sự đề phòng của bọn chúng vẫn chưa hề biến mất.

Đã vậy thì sao có thể chủ động quan tâm cô. Càng không ai nghĩ tới chuyện chuẩn bị chỗ ở cho cô.

Điều này cũng rất bình thường. Chỉ cần có thể an toàn sống tiếp, Tô Uyển đã vô cùng biết ơn rồi.

Cô tìm được một hang động nhỏ khô ráo gần đó để làm chỗ nghỉ ngơi ban đêm. Khoảng cách với nơi ở của Miện Văn Hổ rất gần, chỉ cần có động tĩnh gì sẽ lập tức bị phát hiện.

Đám Miện Văn Hổ không biết rõ lai lịch của cô, nên hiện giờ vẫn còn đề phòng. Nhưng tiểu lão hổ lại biết thân phận nữ chính của cô, lon ton chạy tới xem cô đang làm gì.

Tô Uyển xắn tay áo, đi tìm một ít quả dại có thể ăn được quanh đó. Vỏ quả hơi sần sùi nứt nẻ, nhưng ăn vào lại khá ngon, c.ắ.n một miếng là vị ngọt lan ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com –

Tiểu lão hổ dường như rất tò mò về thứ trong tay cô. Tô Uyển đưa một quả sang.

Tiểu lão hổ giơ móng vuốt chạm thử, nhưng không nhận lấy.

Được rồi. Quả nhiên tiểu lão hổ là động vật ăn thịt.

Bộ quần áo trên người Tô Uyển đã mặc nhiều ngày.

Cô cũng muốn nhập gia tùy tục mặc da thú, nhưng tiếc là không có nguyên liệu.

Chỉ dựa vào bản thân cô mà muốn lấy được da của con mồi lớn, quả thực là chuyện viển vông.

Nhưng Miện Văn Hổ thì có thể. Nếu sau này cô có thể dùng thứ gì đó để trao đổi thì tốt biết mấy.

Hiện tại, Tô Uyển chỉ có thể chịu đựng mùi lạ trên người, ra ngoài tìm ít cỏ khô mang về trải trong hang.

Tiểu lão hổ dường như đang ở độ tuổi ham chơi. Cô làm gì, tiểu lão hổ cũng phải ghé qua xem thử. Tô Uyển giũ cỏ khô trải xuống đất, tiểu lão hổ còn nghiêm túc giơ móng vuốt sờ sờ, giống như thật sự có thể cảm nhận được độ dày mỏng vậy.

Cỏ khô xung quanh đã được cô gom gần hết. Tô Uyển đành đi xa hơn một chút.

Lúc trở về, cô lại thấy trên đống cỏ khô có thêm hai đóa hoa dại màu tím. Màu tím nhạt tươi tắn vô cùng đẹp mắt.

Tô Uyển hơi ngẩn người, quay đầu lại thì thấy tiểu lão hổ đang ngậm hoa chạy vào. Trái tim cô như bị chạm nhẹ một cái, mềm xuống khó hiểu.

“Là em tìm hoa về sao? Đẹp thật đấy…”Cô không nhịn được lên tiếng.

Tiểu lão hổ lập tức ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, kiêu ngạo gật gật đầu. Còn chưa kịp đắc ý bao lâu thì phía sau đã xuất hiện một con hổ lớn thân hình mạnh mẽ.

Hám Nhạc cúi đầu ngậm lấy phần da sau gáy của cô. Tiểu lão hổ lập tức bị nhấc bổng lên trời.

Đóa hoa trong miệng rơi xuống. Dáng vẻ oai phong khi nãy cũng biến mất sạch sẽ.

Cô vặn vẹo người giãy giụa liên tục, nhưng cuối cùng vẫn bị anh trai không yên tâm ngậm về.

Tô Uyển không nhịn được bật cười. Cô nhặt đóa hoa lên, đặt cạnh hai đóa còn lại.

Đêm đã khuya rồi. Không trách người nhà tiểu lão hổ phải đi tìm cô.

Ánh trăng bên ngoài hang lặng lẽ trút xuống như dòng nước. Bên trong hang tối om, chỉ thấp thoáng nhìn thấy màu tím của mấy đóa hoa nhỏ.

Quả dại và cỏ khô là thứ đảm bảo cho sinh tồn. Còn những đóa hoa nhỏ lại là thứ thuộc về cuộc sống.

Tô Uyển bỗng cảm thấy mình như đã nhìn thấy những ngày tháng tốt đẹp chậm rãi mở ra phía trước.

Tinh thần luôn căng c.h.ặ.t từ khi xuyên tới đây cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.

Dù sau khi xuyên không cô đã gặp vô số chuyện tồi tệ, nhưng giờ khắc này, cô vẫn cảm kích ông trời đã cho mình sinh mệnh thứ hai.

Để cô có thể sống tiếp. Để cô gặp được tiểu lão hổ.

.

Tiểu lão hổ ngao ô ngao ô kháng nghị đầy bất mãn. Hám Nhạc ngậm cô không nói lời nào. Mãi đến khi trở về hang nghỉ ngơi của bọn họ, hắn mới đặt tiểu lão hổ xuống bên cạnh mẹ.

Tiểu lão hổ vẫn tức giận, túm lấy chân hắn c.ắ.n hai cái.

“Đã khuya rồi.” Hám Nhạc lặng lẽ nhìn cô.

Những lúc đuối lý, tiểu lão hổ hoàn toàn không thích giảng đạo lý. Cô chỉ biết quậy phá, vừa c.ắ.n vừa húc anh trai.

Hám Nhạc cũng không phản kháng. Mãi đến khi cô mệt rồi, hắn mới đẩy cô vào lòng mẹ. Tiểu lão hổ lập tức ngoan ngoãn hẳn xuống. Ngay cả cái đuôi cũng cụp xuống.

Ánh trăng công bằng chiếu khắp mọi nơi. Nhưng suy nghĩ trong lòng mỗi người lại hoàn toàn khác nhau.

Xung quanh, đám Miện Văn Hổ đã dần chìm vào giấc ngủ. Chỉ có Hám Nhạc vẫn tỉnh táo, trong lòng phiền muộn.

Hôm nay em gái gần như chẳng chơi với hắn. Toàn bộ sự chú ý của cô đều bị người mới tới kia chiếm mất. Ánh mắt Hám Nhạc lười biếng mà lạnh nhạt.

Hắn hiểu lòng hiếu kỳ tràn đầy của em gái, nên ban ngày cũng không ngăn cản cô.

Nhưng hắn hy vọng sự hứng thú này của cô chỉ là nhất thời mà thôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.