Dù được cố ý bảo vệ, nhưng bản tính ham chơi vẫn thắng thế.
Chỗ t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c trên móng vuốt tiểu lão hổ chẳng mấy chốc đã biến mất sạch sẽ, mà cô cũng hoàn toàn quên luôn chuyện đó.
Dưới tác dụng của thảo d.ư.ợ.c, vết thương của hổ mẹ nhanh ch.óng khép lại. Thái độ của đám Miện Văn Hổ với Tô Uyển cũng thay đổi không ít.
Ngày thường săn được con mồi, bọn chúng còn sẽ chia cho cô một phần, không còn lạnh nhạt như trước.
Trong khoảng thời gian này, Tô Uyển cũng đã thành thạo cách nhóm lửa, hơn nữa còn phát hiện được lớp đất sét đỏ nâu bên bờ sông.
Cô dùng đất sét làm ra vài chiếc bình, dùng để đựng quả dại, nước và thịt.
Mấy con Miện Văn Hổ chia thịt cho cô đều vô cùng tò mò với thứ gọi là bình gốm. Tô Uyển thử đề nghị dùng phương pháp làm gốm để đổi lấy một ít da thú.
Đám Miện Văn Hổ lập tức quay về báo chuyện này với hổ vương. Hổ vương lại quay sang thương lượng với vợ, vừa lúc bị tiểu lão hổ nghe thấy.
Bọn họ còn chưa tận mắt nhìn thấy vật chứa kia, cũng không tưởng tượng nổi nó có gì đặc biệt. Nhưng tiểu lão hổ cứ nhảy tới nhảy lui thúc giục bọn họ đồng ý.
Hổ vương cuối cùng cũng gật đầu, coi như chiều theo ý thích của con non. Dù sao cũng chỉ là vài tấm da thú.
Trong bộ lạc vốn không thiếu thứ này, nhiều đến mức đôi khi săn được con mồi mới còn lười lột da. Cho cô ta vài tấm cũng chẳng đáng là bao.
Cứ như vậy, Tô Uyển bắt đầu dạy mấy con Miện Văn Hổ không cần ra ngoài săn thú cách làm đồ gốm.
Khi cô nhóm lửa lên, đám Miện Văn Hổ đang ở hình người rõ ràng bị dọa giật mình. Phải một lúc lâu sau, dưới lời khuyên của cô ta, bọn họ mới dần dần dám lại gần.
Vật liệu ở đây không đầy đủ, tay nghề của bọn họ cũng chẳng chuyên nghiệp gì.
Đồ gốm làm ra hình dạng khác nhau, bên ngoài còn có vài vết nứt. Nhưng ít ra vẫn có thể dùng để đựng đồ. Đó là thứ mới mẻ.
Mà đúng là rất tiện. Ít nhất, tiểu lão hổ có thể gom đá nhỏ, quả thông năm ngoái hay mấy cành cây đẹp mắt bỏ chung vào một chỗ.
Lúc trời mưa còn có thể mang chậu gốm ra hứng nước, không cần chạy ra bờ sông rửa mặt.
Về phía Tô Uyển, cô không chỉ đổi được vài tấm da thú từ Miện Văn Hổ, mà còn có cả kim xương dùng để may vá.
Cô vụng về tự làm cho mình hai bộ quần áo mới. Ít nhất cũng không cần tiếp tục mặc bộ đồ bẩn thỉu kia nữa.
Tiểu lão hổ ngày nào cũng phải chạy sang chỗ nữ chính dạo một vòng.
Hôm nay cô tới nơi thì thấy Tô Uyển đang nướng thịt bên lửa.
Thịt là Miện Văn Hổ chia cho cô — thịt bò hoang dã thuần thiên nhiên không ô nhiễm.
Tiểu lão hổ hoàn toàn không xem mình là người ngoài, vô cùng tự nhiên ngồi xuống cạnh cô ta, cùng chăm chú nhìn miếng thịt chờ chín.
“Trên người cô có lá cây này, để tôi lấy xuống giúp nhé?”
Tô Uyển thử mở lời. Tiểu lão hổ ngẩng cằm lên, ra hiệu tùy cô.
Tô Uyển lập tức đưa tay lên sờ. Cô ta còn cố tình vuốt thêm hai cái.
Cái đuôi tiểu lão hổ lập tức vểnh lên, lộ rõ vẻ hưởng thụ, hoàn toàn chẳng bận tâm Tô Uyển rốt cuộc có thật sự đang lấy lá cây cho mình hay không.
Dưới gốc cây, Hám Nhạc nhìn người kia cả gan động tay động chân với em gái mình, tâm trạng lập tức tệ đến cực điểm.
Mãi đến khi thịt chín, Tô Uyển mới lưu luyến thu tay lại, dùng con d.a.o đá đã mài sắc cắt xuống một miếng thịt nướng.
“Có muốn thử không? Thịt nướng chín khác thịt sống lắm đó.”
Tô Uyển đưa miếng đầu tiên cho tiểu lão hổ. Tiểu lão hổ cũng không khách sáo.
Chỉ là vừa c.ắ.n một miếng, cô đã có hơi hối hận. Cô quen ăn thịt tươi mềm mọng nước rồi.
Đột nhiên ăn thịt nướng chín lại thấy hơi kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com –
Huống chi hiện tại Tô Uyển mới chỉ vừa giải quyết được chuyện no bụng, còn chưa chú ý tới hương vị.
Dù không hợp khẩu vị, tiểu lão hổ vẫn ngoan ngoãn ăn hết.
Chỉ là khi Tô Uyển đưa miếng thứ hai cho cô, tiểu lão hổ lại ngậm lấy, bốn chân lộc cộc chạy tới trước mặt anh trai, đem thịt đút cho anh ăn.
Coi như cô vẫn còn chút lương tâm, biết nghĩ tới hắn. Tâm trạng Hám Nhạc lúc này mới dễ chịu hơn một chút.
.
Tiểu lão hổ phát hiện mấy ngày nay Tô Uyển luôn cố gắng tìm kiếm các loại cây có thể làm lương thực.
Chỉ tiếc, không biết có phải do địa hình không thích hợp sinh trưởng hay không mà cô ta mãi vẫn không tìm được gì.
Ngược lại lại tìm thấy vài loại thực vật có thể dùng làm gia vị. Một loại là bạc hà, một loại là lá tiêu rừng, còn có vài loại quả dại với hương vị khác nhau, có quả hơi chát, có quả lại ngọt.
Thật ra tiểu lão hổ không hứng thú lắm với những thứ này. Nhưng sau khi dùng chúng làm gia vị, thịt nướng của Tô Uyển trở nên ngon hơn hẳn.
Miếng thịt được nướng đến màu nâu vàng đẹp mắt, lớp ngoài còn rịn nước sốt. Sau khi rắc thêm gia vị thơm lên, mùi hương càng kích thích vị giác.
Tô Uyển đút một miếng, tiểu lão hổ ăn một miếng.
Người chú thứ hai tới tìm tiểu lão hổ nhìn dáng vẻ cô ăn thịt ngon lành, ngượng ngùng xoa xoa tay rồi quay về mang cho Tô Uyển thêm một khối thịt lớn.
Tô Uyển còn nung thêm mấy chiếc bình gốm nhỏ bằng bàn tay để đựng gia vị. Cô còn đưa cho tiểu lão hổ một hộp, để cô mang về thử.
Đám Miện Văn Hổ đã quen ăn thịt tươi, muốn bọn họ thay đổi khẩu vị ngay lập tức quả thật không dễ.
Nhưng tiểu lão hổ thì lại cực kỳ tin tưởng tay nghề của Tô Uyển.
Cô ngậm chiếc bình gốm chạy tới trước mặt Hám Nhạc, dụi dụi vào anh trai, muốn hắn nhóm lửa nướng thịt.
Ban đầu Hám Nhạc còn đang âm thầm giận dỗi. Bởi vì dạo gần đây em gái dường như đã quên sạch hắn, chẳng hề nhớ tới hắn chút nào.
Nhưng tiểu lão hổ cứ quanh quẩn bên cạnh hắn nhảy tới nhảy lui, quậy phá không ngừng.
Cho dù còn khó chịu, hắn vẫn đi tìm Tô Uyển xin hai viên đá đ.á.n.h lửa, nhóm lửa lên rồi dùng cành cây vót nhọn xiên con thỏ hôm nay hắn vừa săn được, đặt trên lửa nướng.
Trong lúc nướng thịt, tiểu lão hổ co mình dưới n.g.ự.c anh trai. Cỏ khô và cành cây nhỏ trong lửa thỉnh thoảng phát ra tiếng tí tách. Ánh lửa ấm áp hắt lên người hai anh em Miện Văn Hổ.
Con người kỳ quái kia… Ăn uống khác bọn họ, còn dùng lửa để nướng thịt. Nguy hiểm như vậy. Lại còn dụ dỗ em gái hắn nữa…
Hám Nhạc không nhúc nhích, mắt chăm chú nhìn ngọn lửa, nhưng trong đầu thỉnh thoảng vẫn hiện lên đủ loại suy nghĩ đầy cảnh giác.
Tiểu lão hổ thì hoàn toàn chẳng biết gì, chỉ chăm chăm nhìn con thỏ trên cành cây.
Con thỏ Hám Nhạc bắt hôm nay béo vô cùng. Nướng chưa bao lâu đã chảy mỡ tí tách. Rắc thêm gia vị lên, mùi thơm càng nồng nàn mê người.
Thịt nướng chín xong, tiểu lão hổ dùng hai cục đá lấp lửa lại.
Cô c.ắ.n thử một miếng, hơi nóng đến tê đầu lưỡi, nhưng là thịt chín, ăn ngon cực kỳ.
Tiểu lão hổ quay đầu nhìn anh trai, đặt móng vuốt lên cành cây rồi hất cằm, ra hiệu cho hắn ăn thử.
“Cho anh sao?”
Mọi suy nghĩ trong đầu Hám Nhạc lập tức biến mất. Hắn ngẩn người nhìn em gái.
Tiểu lão hổ rung đầu lắc não, dáng vẻ đầy đắc ý như đang khoe khoang mình đối xử tốt với anh trai thế nào.
Thực ra cô đã ăn no ở chỗ Tô Uyển rồi. Nếu Hám Nhạc sờ thử bụng cô lúc này sẽ phát hiện cái bụng nhỏ đã tròn vo, không nhét thêm nổi nữa.
Hám Nhạc biến thành hình người, ngồi xếp bằng xuống đất.
Hắn cẩn thận cầm lấy cành cây xiên thịt, xé một miếng nhỏ rồi chậm rãi nhai kỹ. Từng miếng từng miếng đều vô cùng trân trọng. Hương vị… cũng… cũng không tệ lắm. Người kia… cũng coi như biết chút thứ hữu dụng.
Nhưng em gái vẫn không nên quá thân thiết với cô ta!