Hà – Con dâu thuộc về bố chồng
Lời nói đầu
Trong cuộc sống hôn nhân, ai cũng mong muốn một gia đình êm ấm, một người chồng chu đáo và một mái nhà bình yên.
Nhưng đôi khi, những khao khát bị kìm nén quá lâu sẽ trở thành ngòi nổ.
Câu chuyện này kể về Hà – một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, chung thủy, nhưng lại rơi vào vòng xoáy cấm kỵ giữa hai người đàn ông: chồng mình và bố chồng.
Đây là hành trình từ chối, day dứt, đến dần dần sa ngã. Không phải câu chuyện của một người phụ nữ dâm đãng từ đầu, mà là câu chuyện về sự cô đơn, khao khát và những cám dỗ không thể cưỡng lại.
Giới thiệu nhân vật chính
Hà (26 tuổi): Một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, xuất thân từ gia đình khá giả. Cô kết hôn với Hoàng được hai năm nhưng chưa có con.Tính cách hiền lành, truyền thống, luôn cố gắng làm tròn bổn phận làm vợ, làm dâu. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô đang dần trở nên nhàm chán vì chồng bận rộn công việc.
Hoàng (28 tuổi): Chồng của Hà, một kỹ sư tài năng, đang trên đà thăng tiến trong sự nghiệp. Anh yêu vợ nhưng ít quan tâm đến cảm xúc và nhu cầu thể xác của cô. Hay đi công tác dài ngày.
Ông Quân (62 tuổi): Bố chồng của Hà. Một người đàn ông từng trải, từng là cán bộ về hưu, thân hình vẫn khỏe mạnh, cao to, nam tính. Vợ mất sớm, ông sống cô đơn và kìm nén dục vọng nhiều năm. Ông yêu thương con trai và con dâu, nhưng dần dần không thể kiểm soát được sự thèm khát dành cho Hà.
Ngọc Anh (25 tuổi): Bạn thân của Hà, rất xinh đẹp làm tiến sĩ ngành Y, vợ của Thành (bạn cấp 3 của Hoàng). Là người đã “đi trước” trên con đường cấm kỵ với bố chồng (ông Lương), sẽ trở thành người ảnh hưởng lớn đến quyết định và tâm lý của Hà sau này.
Và các nhân vật khác sẽ cập nhật các chương tiếp theo.
Chương 1: Bữa Cơm Đầu Tiên & Ánh Mắt Thèm Khát
Hà đứng trước bếp, đôi tay thoăn thoắt xào nấu những món ăn ngon nhất mà cô biết. Hôm nay là ngày đầu tiên bố chồng cô – ông Quân – từ quê lên chơi dài ngày. Cô muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo.
Hai mươi bảy tuổi, cao 1m62, làn da trắng như sữa, đôi mắt to tròn long lanh và mái tóc đen dài óng ả, Hà là một người phụ nữ khiến nhiều người phải ngoái nhìn. Chiếc váy liền màu xanh pastel ôm sát cơ thể, tôn lên vòng eo thon nhỏ và đường cong đầy đặn quyến rũ.
“Anh về rồi!” Tiếng Hoàng vang lên từ cửa.
Hoàng – chồng cô, hai mươi tám tuổi – vừa bước vào, ôm eo vợ từ phía sau.
“Bố đâu rồi anh?” Hà hỏi.
“Bố đang tắm rửa ở phòng dưới. Em nấu ngon quá, thơm phức rồi!”
Một lúc sau, giọng ông Quân trầm thấp vang lên từ cầu thang:
“Bố xuống đây!”
Hà ngẩng đầu nhìn, tim cô khẽ nhói một cái.
Ông Quân năm nay sáu mươi tuổi, nhưng thân hình vẫn cao lớn, chắc khỏe, khác hẳn với những ông bố chồng thông thường. Ông cao gần 1m78, vai rộng, ngực nở, cánh tay lực lưỡng với những đường gân nổi rõ. Làn da ngăm đen, chai sạn vì nắng gió đồng quê, tạo nên vẻ nam tính thô ráp, mạnh mẽ. Khuôn mặt ông vuông vức, lông mày rậm, đôi mắt sâu và có phần sắc bén. Dù tóc đã điểm bạc, nhưng ông vẫn toát lên khí chất của một người đàn ông từng trải, đầy bản năng và uy lực.
Chiếc áo sơ mi cũ kỹ ôm sát lấy thân hình cường tráng, để lộ phần ngực rộng và cái bụng hơi béo nhưng vẫn săn chắc. Đặc biệt là đôi tay ông – to lớn, thô ráp, với những ngón tay dài và gân guốc – khiến Hà vô thức cảm thấy bất an khi nhìn thấy.
Ba người ngồi vào bàn ăn. Hà đã chuẩn bị canh chua, cá kho, thịt rang và rau xào – những món ăn dân dã nhưng đầy đủ dinh dưỡng.
“Con dâu nấu ăn khéo thật đấy!” – ông Quân gật gù, đôi mắt ông lướt nhìn Hà từ trên xuống dưới.
“Dạ bố cứ tự nhiên ạ.” – Hà cúi đầu.
Ba người bắt đầu ăn. Ông Quân ăn ngon lành, nhưng rồi đột nhiên ông đặt đũa xuống, nhìn hai vợ chồng với vẻ nghiêm nghị.
“Hoàng này, hai đứa kết hôn cũng được hai năm rồi nhỉ?” – ông hỏi.
“Dạ vâng, hai năm rồi bố.” – Hoàng trả lời.
“Thế sao vẫn chưa có tin vui? Tao mong cháu đầu đời lắm rồi đấy!” – ông Quân trách móc.
Hà cúi gằm mặt xuống đĩa cơm, cảm giác khó chịu len lỏi. Cô biết ông Quân sẽ nhắc đến chuyện này.
“Dạ… con và Hà còn đang lo công việc, chưa ổn định lắm ạ…” – Hoàng giải thích.
“Lo công việc gì? Lấy vợ phải biết đẻ chứ! Bây giờ tỉ lệ sinh thấp lắm, mày không sinh sớm thì để đến bao giờ? Hay là…” – ông Quân nhìn sang Hà – “Con dâu có vấn đề gì không?”
Hà ngừng đũa, cảm giác mất ngon. Cô đẩy đĩa cơm ra một chút.
“Ơ, con dâu sao không ăn nữa? Có thai rồi à mà chán ăn?” – ông Quân hỏi thẳng.
“Dạ…không phải như vậy ạ…” – Hà đỏ mặt, xấu hổ đến tận cổ.
“Bố ơi, mấy chuyện này nhạy cảm lắm, bố đừng hỏi thẳng như vậy!” – Hoàng lên tiếng, giọng có chút khó chịu.
Ông Quân chau mày: “Sao lại đối xử với bố như kẻ phiền phức vậy chứ? Tao chỉ mong có cháu bế thôi! Lấy vợ phải biết đẻ, không đẻ thì lấy làm gì?”
Hoàng thở dài, đứng dậy: “Con ăn xong rồi, con đi làm đây. Hôm nay công ty có việc gấp.”
“Này, tao chưa nói xong mà!” – ông Quân quát.
Nhưng Hoàng đã vội vàng thay đồ, hôn nhẹ lên trán Hà rồi ra cửa.
Hà đứng dậy tiễn chồng ra đến cửa. Cô nhìn anh với ánh mắt lo lắng. Ở nhà một mình với bố chồng như vậy, cô cảm thấy bất an khó tả. Nhưng cô không dám nói thẳng với chồng, sợ anh lo lắng.
“Anh ơi…” – Hà nắm tay Hoàng.
“Sao em?” – Hoàng quay lại.
“Dạo này anh cố gắng về sớm nhé…” – Hà nhìn anh với ánh mắt cầu cứu.
Hoàng mỉm cười: “Ừ, anh cố gắng. Em ở nhà chăm sóc bố nhé.”
Hà gật đầu, hôn chào tạm biệt chồng rồi nhìn theo bóng anh khuất dần. Cô thở dài, quay vào nhà đối mặt với ông Quân đang ngồi ở bàn ăn một mình.