Hà – Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 24



Chương 24: Lời Nói Dối Trong Đêm**

Chiều tà buông xuống, bầu trời nhuộm màu cam đỏ rực rỡ. Ngọc Anh bước ra khỏi taxi, chân tay bủn rủn như người vừa trải qua một trận ốm nặng. Cơ thể cô ê ẩm khắp nơi, đặc biệt là vùng kín – nơi vẫn còn cảm giác căng đầy từ dương vật to lớn của ông Quân.

Cô bước vào nhà, tay chống vào tường để giữ thăng bằng. Thuốc kích dục đã hết tác dụng từ một tiếng trước, để lại cho cô cơ thể mệt rã rời và tâm trí hỗn loạn. Cô vừa làm tình với ông Quân – không phải vì bị ép buộc, mà vì chính cô đã lao vào ông trong cơn mê thuốc. Và điều đáng sợ nhất… cô đã sướng hơn cả khi với ông Lương.

“Ngọc Anh, con về rồi à?” giọng ông Lương vọng ra từ phòng khách.

“Dạ… con về rồi ba,” Ngọc Anh cố gắng giữ giọng bình thường, nhưng âm thanh phát ra vẫn khàn khàn vì rên rỉ quá nhiều.

Ông Lương bước ra, ánh mắt tinh quan sát con dâu từ đầu đến chân. Ông nhận ra ngay sự khác lạ – mái tóc cô rối bù (dù đã cố gội lại), quần áo xộc xệch, và đặc biệt là đôi mắt còn đỏ hoe, vẻ mặt mệt mỏi đến rã rời.

“Con… con làm sao thế? Mặt mày tái nhợt, đi đứng loạng choạng?” ông Lương nhíu mày, tiến lại gần.

Ngọc Anh lùi lại một bước, sợ ông ta ngửi thấy mùi tinh dịch của ông Quân còn vương trên người cô: “Con… con hơi mệt thôi ba… không sao đâu.”

“Mệt? Sao lại mệt? Thuốc đã cho Hà uống chưa? Có chụp được ảnh không?” ông Lương hỏi dồn dập, ánh mắt sắc lạnh.

Ngọc Anh nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Cô phải nói dối, không thể để ông Lương biết sự thật – rằng cô đã uống nhầm thuốc, đã làm tình với ông Quân, và đã trở thành con cờ trong tay ông ta.

“Dạ… hôm nay… hôm nay ông Quân không có nhà ạ,” Ngọc Anh cúi đầu, giọng run run. “Con sang chơi nhưng ông ấy đi đâu mất từ sáng… chỉ có chị Hà ở nhà. Con… con chưa có cơ hội bỏ thuốc vào nước…”

Ông Lương chau mày, vẻ mặt không vừa lòng: “Sao lại không có nhà? Bệnh tình mới khỏi đi đâu?”

“Con… con không biết… có lẽ đi khám bác sĩ hay đi đâu đó… con đợi cả ngày mà không thấy về,” Ngọc Anh tiếp tục nói dối, tay siết chặt vào thành ghế để giữ bình tĩnh.

Ông Lương im lặng một lúc, ánh mắt nghi ngờ nhìn cô. Rồi ông tiến lại gần, tay nâng cằm cô lên: “Con đang nói dối ba đúng không?”

Ngọc Anh giật nảy, mắt mở to: “Không… con không có…”

“Thế sao môi con sưng lên thế này? Sao cổ con có vết bầm đỏ?” ông Lương hỏi, tay sờ vào cổ cô – nơi có dấu hôn do ông Quân để lại lúc nãy.

Ngọc Anh tái mặt, cô quên mất dấu vết trên người: “Con… con bị muỗi đốt… và… và con ăn cay nên môi sưng…”

Ông Lương cười khẩy, nhưng không ép buộc thêm. Ông buông cô ra, quay đi: “Được, lần sau phải làm tốt hơn. Mai con sang lại, lần này phải thành công.”

“Dạ…” Ngọc Anh gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Trong Phòng Riêng :

Tối đến, Ngọc Anh nằm trên giường phòng riêng, cơ thể ê ẩm không muốn cử động. Thành đang đi công tác vắng nhà, căn phòng rộng lớn chỉ có một mình cô.

Cô nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh buổi chiều cứ hiện về – ông Quân đè cô xuống, dương vật to lớn ra vào liên hồi, cảm giác căng đầy đến tận tử cung. Cô nhớ lại cảm giác sướng khi lên đỉnh, nhớ tiếng rên của mình gọi ông là “ba”, nhớ cách ông bóp vú cô mạnh bạo.

Dù đã hết thuốc, nhưng cơ thể cô vẫn còn rạo rực. Cô đưa tay xuống dưới, chạm vào vùng kín – vẫn còn ướt, vẫn còn nhớp nháp tinh dịch của ông Quân. Cô không muốn tắm rửa, cố tình để nó ở đó như một bằng chứng về sự phản bội.

“Ông Quân… sao ông làm con sướng thế…” Ngọc Anh thì thầm, tay bắt đầu day nhẹ hột le.

Cô thủ dâm, tưởng tượng lại cảnh ông Quân đụ cô, và lần này cô không cần thuốc cũng đạt khoái cảm nhanh chóng. Cô rên nhẹ, hai chân co lại, nước lồn chảy ra ướt đẫm tay.

“A… ông Quân… sướng quá…” cô thì thầm trong bóng tối.

Nhưng rồi cô chợt nhớ đến thỏa thuận – cô phải giúp ông ta có được Hà. Trong lòng cô dấy lên ghen tị. Tại sao ông ta lại muốn Hà? Cô không đẹp bằng sao? Cô không làm ông sướng bằng sao?

Rồi cô nhớ lại lời ông nói: *”Hà mới là mười điểm… con chỉ là chín…”*

Ngọc Anh cắn môi, nước mắt lăn dài. Cô đã từng là hoa khôi, từng là niềm tự hào của bao người đàn ông, vậy mà giờ đây cô chỉ là con cờ, là thứ thay thế, là kẻ thua cuộc trước Hà.

Nhưng cô không thể không tuân theo. Cô đã bị ông Quân nắm thóp – nếu không làm theo lời ông, cô sẽ mất tất cả: chồng, gia đình, danh dự.

Cô thều thào trong đêm: “Hà ơi… đừng trách em… em cũng không muốn đâu…”

Và trong bóng tối, cô tiếp tục thủ dâm, vừa nghĩ đến ông Quân, vừa nghĩ đến Hà – người sắp sửa bị cô đẩy vào vòng tay của bố chồng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.