Lão Tứ và những cô con dâu

Chương 28



Hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp, nóng bỏng. Căn nhà vệ sinh chật hẹp chỉ đủ chỗ cho hai người đứng sát vào nhau. Không khí ngột ngạt, ẩm ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi cơ thể đàn ông đàn bà khiến mọi thứ càng thêm kích thích.
Tiếng “chụt chụt” của lưỡi quấn lấy nhau, tiếng thở dốc, và tiếng tim đập thình thịch vang lên rõ mồn một trong không gian chật hẹp.
Lan sợ. Sợ con mình ở ngoài phòng thức giấc. Sợ có ai đó gõ cửa. Nhưng chính sự sợ hãi ấy lại khiến cô càng ướt hơn, càng hưng phấn hơn. Sự lén lút, cấm kỵ này mang đến một loại khoái cảm lạ lùng mà cô chưa từng có.
Ông Văn nhìn người đàn bà trước mặt với ánh mắt đầy thỏa mãn.
Lan lúc này vừa dâm đãng, vừa sợ hãi, vừa ngượng ngùng. Đôi mắt long lanh nước, má đỏ bừng, môi hơi run. Đó chính là thứ ông Văn luôn tìm kiếm. Ông không thích kiểu đàn bà rẻ tiền, say khướt rồi đưa vào khách sạn. Ông thích chinh phục. Thích nhìn một người phụ nữ tự nguyện quỳ xuống, tự nguyện liếm láp, tự nguyện van xin ông đút con cặc vào lồn mình.
Lan từ từ trượt người xuống, quỳ trên sàn nhà vệ sinh lạnh. Cô đưa hai tay nắm lấy con cặc đang cứng ngắc, nóng hổi của ông Văn, ngẩng mặt nhìn lên một cái rồi há miệng ngậm lấy.
Cô liếm từ gốc lên đến đầu khấc, lưỡi quấn quanh thân cặc một cách siêng năng. Cô liếm khắp nơi, từ hai hòn dái nặng trĩu đến rãnh quy đầu, rồi ngậm sâu vào miệng, mút mạnh.
“Ưm… ưm…”
Tiếng bú ướt át vang lên trong không gian chật hẹp.
Lan rút miệng ra một chút, thở dốc, nước miếng kéo thành sợi dài từ môi cô xuống đầu khấc. Cô nhìn con cặc to bè đang bóng loáng trước mặt, khẽ thì thào bằng giọng run run, vừa ngượng vừa dâm:
“Của anh… ngon quá…”
Ông Văn đưa tay vuốt tóc Lan, giọng khàn khàn đầy dục vọng:
“Thích thì bú mạnh nữa đi em. Liếm sạch cho anh…”
Lan cắn nhẹ môi dưới, mắt long lanh nhìn ông, rồi lại cúi xuống ngậm sâu con cặc vào miệng. Cô bú mạnh hơn, đầu di chuyển ra vào, lưỡi quấn chặt lấy thân cặc. Tiếng “chụt chụt chụt” càng lúc càng to hơn trong nhà vệ sinh nhỏ.
Ông Văn dựa lưng vào tường, một tay nắm tóc Lan, hông khẽ đẩy về trước, để con cặc chui sâu hơn vào miệng cô. Ánh mắt ông nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ trước mặt mình với vẻ hài lòng rõ rệt.
Lan vừa sợ vừa sướng. Cô biết mình đang làm một việc rất nguy hiểm, nhưng càng nguy hiểm cô lại càng không dừng lại được.
Ông Văn đưa tay mở cửa nhà vệ sinh, bước ra trước. Ông kéo Lan theo sau. Cô hoàn toàn trần truồng, chỉ còn mỗi chiếc quần lọt khe màu đen bị kéo lệch sang một bên, để lộ cái lồn hồng hào đang ướt nhẹp và sưng mọng.
Ánh đèn ngủ trong phòng chỉ mờ mờ, vàng vọt. Hai đứa nhỏ đang ngủ say trên giường, thở đều đều, không hay biết gì. Chúng nằm cách đó chỉ vài mét.
Lan run lên vì sợ và kích thích. Tim cô đập thình thịch. Cô liếc nhìn hai con một cái rồi vội quay mặt đi, không dám nhìn lâu. Sự lén lút này khiến cô vừa hoảng sợ vừa dâm đãng đến mức lạ lùng.
Ông Văn không nói một lời. Ông kéo Lan đến góc tường gần giường một chút, xoay người cô lại, ấn hai tay cô chống vào tường. Sau đó ông kéo mạnh chiếc quần lọt khe xuống tận đầu gối Lan.
Lan tự động cong người, chổng mông cao về phía sau. Cái lồn ướt át, hồng hào của cô lúc này đang hé mở, nước nhờn chảy thành dòng dài xuống đùi trong. Cô cắn chặt môi, cố kìm tiếng thở để không làm hai đứa nhỏ thức giấc.
Ông Văn đứng sau lưng cô, một tay nắm lấy con cặc cứng ngắc, dí đầu khấc to bè vào miệng lồn Lan, cọ nhẹ lên xuống vài cái để trơn tru hơn.
Lan run bần bật, giọng thì thào gần như không thành tiếng:
“Nhẹ… nhẹ thôi anh… con nó ngủ ngay đây…”
Ông Văn không đáp. Ông siết chặt hai bên hông Lan, rồi từ từ đẩy hông về trước.
Con cặc từ từ chui vào trong lồn cô, từng centimet một, mở rộng lớp thịt nóng bỏng và ướt át.
“Ư…!!”
Lan cắn mạnh môi, hai tay bấu chặt vào tường. Cô cố kìm tiếng rên nhưng vẫn không nhịn được một tiếng nhỏ thoát ra khỏi cổ họng. Càng sợ, lồn cô càng siết chặt lấy con cặc của ông Văn.
Ông Văn cúi người sát vào sau lưng Lan, thì thầm bên tai cô bằng giọng khàn khàn:
“Chổng mông cao hơn nữa… Đừng kêu to.”
Nói xong, ông bắt đầu nhún hông, từ từ đẩy con cặc ra vào trong lồn Lan. Mỗi cú nhún đều sâu và chắc chắn. Tiếng “chọt chọt” nhỏ nhưng ướt át vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh.
Lan chống tay vào tường, mông chổng cao, hai bầu vú đung đưa theo nhịp địt. Cô vừa sợ hai đứa con thức dậy, vừa sướng đến run người. Nước lồn cô chảy ra nhiều hơn, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Ông Văn một tay bóp mạnh bầu vú Lan, tay kia giữ chặt hông cô, tiếp tục địt từ phía sau với nhịp chậm nhưng mạnh, vừa đủ để cả hai cảm nhận được sự khoái cảm tột độ của sự lén lút nguy hiểm này.
Ông Văn đang nhún hông chậm rãi nhưng sâu từ phía sau thì đột nhiên, một trong hai đứa trẻ trên giường cựa mình mạnh. Đứa bé nhỏ hơn khẽ kêu trong giấc ngủ, giọng ngái ngủ:
“Mẹ… mẹ ơi…”
Lan giật bắn người như bị điện giật. Toàn thân cô cứng đờ, lồn siết chặt lấy con cặc của ông Văn đến mức ông phải nghiến răng. Tim Lan đập thình thịch như muốn vỡ ra. Cô hoảng loạn đến mức hai chân run lẩy bẩy.
Ông Văn cũng dừng lại ngay lập tức, con cặc vẫn ngập sâu trong lồn cô. Cả hai đều nín thở, không dám nhúc nhích. Lan cắn chặt môi đến bật máu, mồ hôi lạnh toát ra khắp người. Cô sợ đến mức nước mắt chực trào ra.
May thay, đứa bé chỉ cựa quậy một lúc rồi lại thở đều, chìm vào giấc ngủ sâu.
Lan thở hổn hển, giọng run rẩy thì thào gần như không thành tiếng:
“Anh… anh nhanh lên đi… em sợ lắm…”
Ông Văn siết chặt hai bên hông Lan, bắt đầu địt mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập và rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh:
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Mỗi cú dập đều mạnh và sâu, con cặc khổng lồ ra vào liên tục trong cái lồn ướt nhẹp của Lan.
Ông Văn vừa địt mạnh, vừa đưa tay phải luồn xuống dưới, dùng hai ngón tay xoa mạnh lên hột le đang sưng mọng của cô. Ông xoa nhanh, xoay tròn, ấn nhẹ rồi lại xoa mạnh hơn. Hột le của Lan nhanh chóng sưng to lên vì kích thích, đỏ hồng và cực kỳ nhạy cảm.
“Ư… ưưư…!!”
Lan cong người lên dữ dội, hai mắt trợn trắng, miệng há ra. Cô không còn kiểm soát được bản thân nữa. Nước lồn chảy ra như suối, chảy dài xuống hai đùi trắng, nhỏ giọt xuống sàn nhà thành từng vũng nhỏ.
Ông Văn biết Lan sắp lên đỉnh. Ông không dừng tay, vẫn tiếp tục xoa mạnh hột le của cô. Khi Lan bắt đầu run lên từng cơn, ông liền đưa bàn tay ướt nhẹp nước lồn ấy lên, dí hai ngón tay vào miệng Lan.
Lan lập tức ngậm chặt lấy hai ngón tay ông, mút mạnh như mút cặc, nước miếng chảy ra ròng rọc. Đồng thời, cô điên cuồng lắc đít về phía sau, nhún mạnh theo nhịp địt của ông Văn.
Bạch bạch bạch bạch bạch!
Tiếng va chạm càng lúc càng dồn dập và to hơn. Lan vừa mút ngón tay ông Văn ừng ực, vừa lắc mông như con điên, cái lồn siết chặt lấy con cặc đang đâm mạnh vào trong cô.
Người Lan cong lên vì sướng, hai bầu vú đung đưa dữ dội, nước lồn không ngừng chảy ra, ướt đẫm đùi và sàn nhà. Cô rên rỉ trong cổ họng, tiếng rên bị hai ngón tay ông Văn bịt miệng nên chỉ còn thành những âm thanh khàn khàn, dâm đãng:
“Ư… ưưư… ưmmm…!!!”
Ông Văn cắn chặt răng, hai tay một bên giữ hông Lan, một bên dí sâu hai ngón tay vào miệng cô, tiếp tục địt mạnh như muốn xé toang cái lồn đang co thắt điên cuồng của người đàn bà đang run rẩy trước mặt.
Lan không còn chịu nổi nữa.
Cô giật bắn người dữ dội, toàn thân run lên từng cơn. Lồn co thắt mạnh mẽ, một dòng nước lồn nóng hổi bắn ra tung tóe, phun xuống sàn nhà và đùi ông Văn. Cô cong người, hai tay bấu chặt vào tường, miệng ngậm chặt hai ngón tay ông Văn mà rên rỉ trong cổ họng:
“Ư… ưưư… aaaa…!!!”
Cơn cực khoái ập đến mạnh đến mức hai chân Lan gần như không đứng nổi. Người cô giật giật liên hồi, nước lồn chảy ra không ngừng.
Ông Văn thả tay ra, rút con cặc ra khỏi lồn Lan một cách đột ngột. Ông vỗ mạnh hai cái lên cặp mông đỏ ửng của cô. Lan hiểu ý ngay lập tức. Cô quay người lại, quỳ sụp xuống sàn nhà trước mặt ông Văn, ngẩng mặt lên và há miệng chờ đợi.
Ông Văn nắm lấy con cặc cứng ngắc, giật mạnh vài cái. Chỉ vài giây sau, ông gầm lên khẽ trong cổ họng.
Từng dòng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh lên mặt Lan. Một số bắn vào tóc, lên mí mắt, xuống má, lên môi và cả vào lưỡi cô. Lan nhắm mắt lại, há miệng rộng hơn, đón nhận từng đợt tinh của ông Văn.
Khi ông Văn bắn xong, Lan lập tức đưa miệng ngậm lấy con cặc đang giật giật, mút sạch những giọt tinh cuối cùng còn sót lại. Cô liếm từ gốc lên đến đầu khấc một cách siêng năng, không để sót một giọt nào, vừa liếm vừa nuốt ừng ực.
Ông Văn nhìn xuống người đàn bà đang quỳ dưới chân mình với vẻ thỏa mãn, khẽ thì thầm:
“Em dâm thật đấy… Lồn thì bị địt, miệng thì mút tay… Bộ muốn chơi hai cặc cùng lúc à?”
Lan đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống không dám nhìn ông. Má cô nóng ran vì xấu hổ, nhưng cái lồn vẫn còn co thắt từng cơn, nước lồn vẫn rỉ ra không ngừng.
Ông Văn kéo quần lên, mặc lại áo, rồi cúi xuống vuốt nhẹ tóc Lan một cái. Giọng ông trầm thấp:
“Anh về đây.”
Nói xong, ông Văn mở cửa phòng, bước ra ngoài mà không quay đầu lại.
Lan vẫn quỳ nguyên trên sàn nhà, hoàn toàn trần truồng, mặt dính đầy tinh trùng, tóc tai rối bù. Cái lồn của cô vẫn đang co bóp từng cơn, nước nhờn lẫn tinh trùng chảy dài xuống đùi. Cô đưa tay lau nhẹ tinh trên mặt, thở hổn hển, ánh mắt vừa thỏa mãn vừa hoảng loạn.
Cô vẫn còn quỳ đó rất lâu, không dám đứng dậy.
.
.
.
Tối đó, Quốc nằm trong phòng cũ của Minh.
Căn phòng nhỏ, trần thấp, tường đã ố vàng vì hơi ẩm. Chiếc quạt máy quay lừ đừ trên đầu, thổi ra thứ gió khô và yếu. Ngoài sân, thỉnh thoảng có tiếng ai đó đi ngang, tiếng dép lê quẹt xuống nền xi măng, rồi lại im. Dãy trọ về khuya giống như một con vật đã mệt, nằm thở trong bóng tối.
Quốc nằm nghiêng trên tấm nệm mỏng. Lưng cậu còn ran ran vì thuốc bôi. Cái áo Mai đưa treo trên móc cửa, túi quần áo mới để gọn dưới chân giường. Mọi thứ đều sạch hơn những nơi cậu từng ngủ. Sạch đến mức khiến cậu thấy không quen.
Cậu nhắm mắt.
Rồi giấc mơ đó lại tới.
Nói là mơ cũng không đúng. Nó không có đầu, không có cuối, không giống những giấc mơ người ta quên ngay khi tỉnh dậy. Nó giống một đoạn đời bị ai đó cắt ra, ngâm vào nước bẩn, rồi cứ đến đêm lại vớt lên đặt trước mặt cậu.
Lúc đầu bao giờ cũng là bệnh viện.
Mùi thuốc sát trùng. Mùi cơm hộp nguội. Mùi chăn gối lâu ngày không phơi nắng. Những hành lang dài, những chiếc xe đẩy kêu lộc cộc, những người bệnh nằm chờ đến lượt mình đau thêm một chút. Quốc khi đó còn nhỏ hơn bây giờ nhiều. Cậu đã quen với bệnh viện như người ta quen với nhà mình. Quen cả tiếng mẹ ho vào nửa đêm. Quen cảnh mỗi sáng dậy nhìn mặt bà để đoán hôm nay bà còn chịu nổi không.
Và quen với việc cứ hai tuần, chị Quỳnh lại xuất hiện.
Chị đến thường không báo trước. Có hôm mặc áo khoác cũ, có hôm xách theo ít trái cây, mấy hộp sữa, gói bánh ngọt, hoặc chỉ là một phần cơm thêm thịt. Quốc nhìn thấy chị từ cuối hành lang là lòng đã sáng lên. Trong cái thế giới đầy mùi thuốc và tiếng rên, chị Quỳnh giống như một ô cửa mở ra ngoài trời.
Chị dẫn cậu đi ăn. Có lúc chỉ là tô hủ tiếu trước cổng viện, có lúc là ổ bánh mì nhiều thịt hơn bình thường. Chị mua thuốc cho mẹ cậu, hỏi bác sĩ những điều Quốc nghe không hiểu, đóng tiền còn thiếu ở quầy thu ngân, rồi ngồi xuống bên giường bệnh nói với mẹ cậu vài câu chuyện vui. Chị cười rất đẹp. Đẹp đến mức Quốc tin rằng trên đời này chắc không có ai đẹp hơn.
Suốt nhiều năm, cậu sống bằng cái nhịp ấy.
Hai tuần một lần.
Hai tuần dài như cả mùa khô, rồi chị lại đến. Mỗi lần chị xuất hiện, Quốc lại có cảm giác đời mình chưa đến mức bị bỏ rơi hoàn toàn. Cậu không dám gọi tên thứ tình cảm đó. Khi còn nhỏ, cậu nghĩ chị giống chị gái. Lớn hơn một chút, cậu bắt đầu xấu hổ vì mỗi lần chị xoa đầu, tim cậu đập nhanh. Lớn thêm nữa, cậu bắt đầu âm thầm nghĩ, nếu sau này mình có tiền, mình sẽ cưới chị.
Ý nghĩ đó ngu ngốc. Cậu biết. Nhưng người nghèo đôi khi sống nhờ những điều ngu ngốc như vậy.
Rồi một ngày, chị Quỳnh dẫn Minh tới.
Minh khi đó ăn mặc gọn gàng, nói chuyện lễ phép, miệng luôn cười. Anh ta cúi chào mẹ Quốc, hỏi han vài câu, còn mua cho Quốc một hộp sữa. Nhưng Quốc vừa nhìn đã không thích. Không phải vì Minh làm gì sai. Chính vì anh ta không sai cái gì cả. Cái gì cũng vừa phải, cũng đúng chỗ, cũng giống như một người đã tập trước cách làm người tốt.
Quốc ngồi bên cạnh giường bệnh, nhìn Minh đứng cạnh Quỳnh, thấy trong lòng mình co lại.
Chị Quỳnh cười với Minh theo cách khác.
Không giống cách chị cười với Quốc. Nụ cười đó mềm hơn, có chút ngượng, có chút tin tưởng. Quốc nhìn thấy, rồi cúi đầu bóp méo hộp sữa trong tay. Lúc ấy cậu mới hiểu, chị rốt cuộc sẽ lấy chồng. Một ngày nào đó chị sẽ có nhà riêng, có con, có cuộc đời của chị. Cậu sẽ vẫn ở lại bệnh viện, bên cạnh mẹ cậu, như một cái bóng lẫn trong hành lang.
Chị sẽ không cưới cậu.
Ý nghĩ ấy khiến Quốc buồn đến mức cả ngày không muốn ăn. Nhưng cậu cũng chẳng có quyền buồn. Chị Quỳnh chưa từng hứa gì với cậu. Tất cả chỉ là do cậu tự nghĩ, tự giữ, tự biến chị thành chỗ dựa duy nhất của mình.
Hai tuần sau, chị Quỳnh lại đến.
Lần đó trời mưa. Quốc nhớ rất rõ. Mưa rơi ngoài mái hiên bệnh viện, nước chảy thành dòng nhỏ xuống bậc tam cấp. Chị Quỳnh xuất hiện ở cuối hành lang với chiếc mũ kéo sụp xuống, khẩu trang che kín gần hết mặt. Bình thường chị đi nhanh, thấy Quốc là gọi từ xa. Hôm đó chị đi chậm, mỗi bước như phải giữ cho người mình khỏi vỡ ra.
Quốc đứng dậy.
“Chị.”
Quỳnh nhìn cậu. Đôi mắt lộ ra trên khẩu trang đỏ vằn tia máu.
Cậu thấy có gì đó không ổn, nhưng không dám hỏi. Cậu sợ chỉ cần hỏi, cái điều không ổn ấy sẽ thành sự thật.
Hai người vào phòng bệnh. Mẹ Quốc nằm nghiêng trên giường, người gầy chỉ còn một nắm xương dưới lớp chăn mỏng. Bà thấy Quỳnh thì cố nhấc đầu lên.
“Sao hôm nay không thấy bạn trai con?”
Câu hỏi ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng Quỳnh bỗng đứng yên.
Rồi cô khóc.
Không phải kiểu khóc thành tiếng. Nước mắt cứ chảy ra trước, làm ướt mép khẩu trang. Cô cúi đầu, hai vai run lên. Quốc nhìn chị, tay cứng lại bên hông.
“Con xin lỗi bác,” Quỳnh nói. Giọng cô khàn, như cổ họng bị cát cứa qua. “Hai tuần nay con không kiếm được tiền. Con xin lỗi. Tiền thuốc lần này… con chưa có đủ.”
Mẹ Quốc thở dài.
“Con đừng lo nữa. Ta sống vậy cũng đủ rồi. Con còn trẻ, đừng vì ta mà khổ.”
Quỳnh lắc đầu rất mạnh.
“Không. Con sẽ kiếm. Con sẽ thử việc khác. Chắc vẫn có chỗ nhận con. Đợi con lành lại…”
Nói đến đó, cô không nói tiếp được.
Quốc nhìn chằm chằm vào chiếc khẩu trang trên mặt chị. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu không chịu nổi nữa.
“Chị bị sao vậy?”
Quỳnh im lặng.
“Chị tháo ra đi.”
Cô vẫn im lặng.
Quốc bước tới, nhưng chưa chạm vào thì Quỳnh đã tự đưa tay lên. Cô tháo khẩu trang trước, rồi tháo mũ. Mọi thứ hiện ra dưới ánh đèn trắng của bệnh viện, rõ ràng đến tàn nhẫn.
Trước mặt Quốc không còn là chị đẹp nhất mà cậu biết.
Một bên mắt Quỳnh sưng húp, tím bầm đến mức gần như không mở được. Má cô bầm một mảng lớn, môi nứt, khóe miệng còn vết máu khô. Tóc bị giật đứt từng mảng, để lộ phần da đầu trầy xước, chỗ máu vừa mới khô lại thành vệt nâu đen. Trên cổ, trên tay, chỗ nào lộ ra cũng có dấu xanh tím.
Quốc đứng chết lặng.
Rồi cậu gào lên.
Tiếng gào bật ra khỏi ngực cậu như tiếng một con thú bị đâm. Nó làm người ở giường bên quay lại, làm y tá ngoài hành lang ngó vào. Quốc lao tới, nhưng Quỳnh giữ lấy tay cậu. Bàn tay chị lạnh, yếu, nhưng vẫn cố siết chặt.
“Đừng.”
“Đứa nào?” Quốc run lên. “Đứa nào đánh chị?”
Quỳnh lắc đầu.
“Nói em biết.”
“Đừng hỏi.”
“Em giết nó.”
Quỳnh nhìn cậu. Đôi mắt đỏ vằn tia máu, nước mắt chảy xuống qua vết bầm, nhìn như máu loãng.
“Quốc,” cô nói, giọng gần như van xin, “em đừng làm gì hết.”
Câu đó khiến cậu càng đau hơn.
Cậu muốn đập phá thứ gì đó, muốn chạy ra ngoài, muốn xé cổ bất cứ ai đã biến chị thành như vậy. Nhưng cậu không biết kẻ đó là ai. Cậu chỉ là một thằng nhóc gầy gò, sống nhờ tiền người khác, đứng trong bệnh viện còn không đủ tiền mua cho mẹ mình một hộp sữa tốt. Căm hận của cậu lớn đến đâu cũng chỉ nằm gọn trong hai bàn tay trống rỗng.
Quỳnh ngồi xuống cạnh mẹ cậu, cố nói chuyện như không có gì.
Cô nói sẽ tìm việc khác. Cô nói mấy quán cũ không nhận vì mặt cô bầm quá, vì họ không cho cô đeo mặt nạ khi nhảy, vì khách sẽ sợ, sẽ hỏi. Cô nói đợi vết thương lành lại, mọi chuyện sẽ ổn. Cô nói nhiều lắm, nhưng càng nói càng khóc.
Mẹ Quốc nhìn cô, mắt đã đục đi vì bệnh.
“Con đừng lo cho ta nữa,” bà nói. “Lo cho thân con đi.”
Quỳnh cúi đầu, hai tay nắm chặt mép giường.
Một lúc sau, cô gọi Quốc ra ngoài.
Hành lang bệnh viện hôm đó dài và lạnh. Người đi qua vẫn đông, y tá vẫn đẩy xe thuốc, bệnh nhân vẫn rên khe khẽ sau những tấm màn kéo hờ. Chỉ có Quốc thấy mọi thứ như bị đẩy ra xa. Trong đầu cậu chỉ còn gương mặt bầm tím của Quỳnh, đôi mắt sưng húp, mái tóc bị giật đứt từng mảng, và cái giọng khàn khàn của cô khi nói mình không kiếm được tiền.
Quỳnh kéo cậu đến gần cửa thoát hiểm, nơi ít người qua lại hơn. Cô đứng trước mặt cậu, nhìn cậu rất lâu. Quốc muốn hỏi. Muốn gào. Muốn ép cô nói ra cái tên đã làm chuyện đó. Nhưng đôi môi cậu mấp máy mãi, cuối cùng chỉ bật ra được một câu:
“Ai đánh chị?”
Quỳnh lắc đầu.
Cái lắc đầu ấy nhẹ, nhưng dứt khoát. Nó không phải là không biết. Nó là không muốn nói.
“Chị nói đi,” Quốc run giọng. “Em đi tìm nó.”
“Em tìm làm gì?”
“Em giết nó.”
Quỳnh nhìn cậu, đôi mắt đỏ vằn máu. Nước mắt của cô chảy qua vết bầm bên má, thành một đường ướt nhòe dưới ánh đèn trắng của bệnh viện. Cô không mắng cậu trẻ con, cũng không cười vì lời đe dọa đó quá yếu ớt. Cô chỉ đưa tay kéo cậu lại gần, rồi ôm cậu.
Cái ôm ấy làm Quốc chết lặng.
Từ nhỏ đến lớn, Quỳnh đã nhiều lần xoa đầu cậu, vỗ vai cậu, kéo tay cậu qua đường, nhưng rất ít khi ôm cậu như vậy. Cô ôm cậu bằng cả hai tay, chặt hơn bình thường, như thể đang ôm một người em trai thật sự, cũng như đang tự giữ mình khỏi đổ xuống.
Quốc đứng cứng đờ trong vòng tay cô. Cậu cao hơn cô, nhưng lúc đó lại thấy mình nhỏ bé vô cùng. Mùi thuốc sát trùng trong hành lang trộn với mùi dầu gió, mùi mưa còn bám trên áo Quỳnh, và cả mùi máu khô rất nhạt từ những vết thương trên người cô.
“Quốc,” Quỳnh nói bên tai cậu, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng xe đẩy ngoài hành lang nuốt mất, “từ nay em phải tự lo cho mình.”
Cậu lắc đầu ngay.
“Chị nói gì vậy? Còn chị?”
Quỳnh im lặng.
“Chị đi đâu?” Quốc hỏi tiếp. “Chị bỏ em hả?”
“Không.” Cô vỗ nhẹ lên lưng cậu. “Chị không bỏ. Chị chỉ đi kiếm tiền. Khi nào kiếm đủ tiền, chị quay lại.”
“Bao lâu?”
“Chị không biết.”
Quỳnh nhắm mắt lại một chút. Cái mặt sưng bầm khiến nét mặt cô méo đi, nhưng Quốc vẫn nhìn ra cô đang cố cười.
Quốc biết có những lời hứa người ta nói ra không phải vì chắc chắn làm được, mà vì nếu không nói, người nghe sẽ sụp xuống ngay tại chỗ. Nhưng cậu vẫn tin. Không tin thì cậu còn biết bấu vào đâu.
Trước khi đi, cậu hỏi lần nữa:
“Ai đánh chị?”
Lần này Quỳnh không đáp. Cô chỉ buông cậu ra, kéo mũ xuống thấp hơn, đeo lại khẩu trang. Những vết thương biến mất sau lớp vải mỏng, nhưng trong mắt Quốc, chúng vẫn ở nguyên đó, rõ ràng đến mức cậu thấy đau cả ngực.
Quỳnh đi rất nhanh.
Quốc đứng lại bên cửa thoát hiểm, nhìn bóng cô khuất dần ở cuối hành lang. Cậu muốn chạy theo, nhưng chân như bị đóng xuống nền gạch. Cậu sợ nếu chạy theo, chị sẽ khóc thêm. Mà cậu thì không chịu nổi việc nhìn chị khóc nữa.
Ba hôm sau, mẹ Quốc chết.
Bà ra đi vào một buổi sáng xám, khi bệnh viện còn chưa đông người. Người ta nói bà không muốn chịu đau thêm. Quốc nghe câu ấy mà đầu óc trống rỗng. Cậu đứng bên giường, nhìn tấm ga nhăn lại, nhìn cái ca nhựa mẹ vẫn dùng để uống nước, nhìn đôi dép cũ đặt ngay ngắn dưới gầm giường.
Đến lúc bệnh viện làm xong thủ tục, người ta đưa cho cậu một hũ tro nhỏ.
Cả một đời người cuối cùng nằm vừa trong hai bàn tay.
Quốc ôm hũ tro đó ngồi ở bậc thềm bệnh viện đến tối. Người qua lại rất nhiều. Có người khóc. Có người cười điện thoại. Có người cầm kết quả xét nghiệm, mặt trắng bệch. Ở bệnh viện, cái chết không phải chuyện hiếm. Nỗi đau của một thằng nhóc nghèo cũng chẳng đủ lớn để ai dừng lại lâu.
Sau đó, Quốc sống lang thang quanh bệnh viện.
Cậu không đi đâu xa. Một phần vì không biết đi đâu. Một phần vì vẫn nghĩ Quỳnh sẽ quay lại. Chị đã hứa khi kiếm đủ tiền sẽ quay lại. Quốc tin vậy. Mỗi ngày, cậu quanh quẩn ở cổng viện, dưới mái hiên, gần quầy cơm từ thiện, lúc thì phụ người ta bưng hàng, lúc thì chạy vặt, lúc thì đứng chung với đám người chờ việc ở vỉa hè.
Đám đó đủ loại người. Có người từng làm thợ hồ, có người nghiện rượu, có người bỏ quê lên thành phố rồi mắc kẹt lại. Họ đứng đó từ sáng, chờ mấy chiếc xe máy hoặc xe tải nhỏ chạy tới. Ai cần người thì chỉ tay.
“Mày, đi phụ hồ.”
“Mày, bốc hàng.”
“Hai thằng kia, dọn cống không?”
Người được chọn thì leo lên xe. Làm một ngày, ăn một ngày. Có hôm được trả đủ. Có hôm bị chửi, bị quỵt. Nhưng dù sao vẫn còn hơn nằm đó chờ đói.
Quốc cũng từng được gọi.
Cậu bê gạch, khiêng bao xi măng, dọn rác công trình, lội xuống mương đen kéo từng mảng bùn hôi lên. Cậu không sợ bẩn. Từ nhỏ cậu đã sống giữa bệnh tật, mùi máu, mùi thuốc, mùi người hấp hối. Bẩn thỉu với cậu chỉ là một dạng khác của đời sống.
Nhưng rồi cậu bị bệnh da.
Không biết lây từ ai. Có thể từ chiếc chiếu cũ ngủ nhờ dưới mái hiên. Có thể từ bộ đồ người ta cho. Cũng có thể từ một người bệnh nào đó nằm chung góc tường trong mùa mưa. Ban đầu chỉ là vài vết đỏ. Sau đó lan ra lưng, bụng, hông, đùi. Ngứa đến mức mất ngủ. Gãi thì rát, không gãi thì như có thứ gì bò dưới da.
Đám người đứng vỉa hè bắt đầu tránh cậu.
Ban đầu còn nói nhẹ:
“Mày ra xa chút đi.”
Sau đó là chửi:
“Bệnh vậy đứng chung ai dám thuê.”
“Đừng có nằm gần tụi tao.”
“Lây chết mẹ.”
Quốc khi đó mới hiểu, người khổ không nhất thiết thương người khổ. Đôi khi chính người khổ lại sợ người khổ nhất. Vì ai cũng chỉ còn một chút chỗ đứng, một chút cơ hội được gọi đi làm. Nếu đứng cạnh cậu mà mất cơ hội ấy, họ sẽ đẩy cậu ra không cần nghĩ.
Cậu bị đuổi khỏi cả cái đám cùng đường đó.
Không ai thuê nữa. Người ta nhìn thấy những vết lở trên người cậu thì nhăn mặt. Có người còn chưa nghe cậu nói đã xua tay.
“Biến đi. Bệnh hoạn vậy ai dám cho làm.”
Quốc lang thang như ăn mày. Ngủ dưới mái hiên. Ngủ ở gầm cầu. Ngủ bên hông bệnh viện. Có bữa đói quá phải nhặt hộp cơm người ta bỏ dở. Có bữa mưa cả đêm, sáng dậy quần áo dính vào vết thương, đau đến mức cậu phải cắn răng mới ngồi dậy nổi.
Nhưng cậu vẫn không rời khu bệnh viện.
Cậu chờ Quỳnh.
Không còn khái niệm thời gian.
Rồi lâu đến mức chính cậu cũng không còn nhớ mình đã chờ bao lâu. Những người từng thấy cậu ở cổng viện cũng quen mặt. Người ta gọi cậu là thằng ghẻ. Thằng bệnh. Thằng điên. Cậu mặc kệ. Miễn còn chờ được, cậu vẫn chờ.
Nhưng Quỳnh không quay lại.
Có những đêm nằm dưới mái hiên, nghe mưa đập xuống nền gạch, Quốc bỗng nhớ đến một câu Quỳnh từng nói từ trước đó rất lâu. Khi ấy cô vừa chuyển đến chỗ ở mới. Lần tới bệnh viện, cô có khoe với cậu bằng giọng hơi mệt nhưng vẫn vui:
“Chị mới chuyển chỗ rồi. Dãy trọ hơi lộn xộn, nhưng rẻ. Sau này nếu có chuyện gì gấp, không tìm thấy chị ở đây, thì em đến đó hỏi.”
Rồi cô đọc địa chỉ.
Quốc lúc đó không để tâm nhiều. Cậu chỉ nhớ mang máng tên đường, nhớ cái hẻm, nhớ dãy trọ gần nhà ông chủ nào đó. Khi ấy cậu đâu nghĩ sẽ có ngày mình phải bấu vào cái địa chỉ ấy như bấu vào một sợi dây cuối cùng.
Cuối cùng, khi chờ mãi không thấy Quỳnh quay lại, Quốc quyết định đi tìm.
Cậu đi bộ rất lâu. Hỏi đường nhiều lần. Có người chỉ đúng, có người chỉ sai, có người nhìn mấy vết lở trên người cậu rồi lùi lại. Đến được dãy trọ, chân cậu phồng rộp, bụng đói cồn cào, áo quần dính mồ hôi cũ và mùi thuốc rẻ tiền.
Quốc tìm đến dãy trọ vào một buổi chiều nắng gắt.
Cậu đứng trước cổng rất lâu, người gầy rộc, áo quần cũ bết vào da, những vết lở trên cổ và cánh tay khiến ai đi ngang cũng nhìn rồi tránh ra. Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Cái địa chỉ Quỳnh từng nói ngày trước chỉ còn lởn vởn trong đầu như một mảnh giấy ướt. Cậu nhớ con hẻm, nhớ cái dãy trọ, nhớ chị từng cười mệt mỏi bảo mới chuyển tới chỗ này, nếu có chuyện gì gấp thì đến tìm chị.
Vậy mà khi cậu hỏi, thứ cậu nhận được chỉ là những mẩu lời rời rạc, văng ra từ những cái miệng khác nhau.
“Con đĩ đó đi rồi.”
“Nó còn ở đây đâu mà kiếm.”
“Hỏi Quỳnh hả? Cái con hú hí với thằng con trai ông chủ nhà ấy hả?”
“Nghe nói đánh chết bà vợ nhà đó.”
“Bị đập một trận rồi cút rồi.”
“Loại đó đáng bị đánh.”
“Ở đây ai mà không biết nó.”
“Đi kiếm chỗ khác đi, đứng đây hôi quá.”
Không ai nói với cậu một câu cho ra đầu ra đũa. Người thì nói lúc đang rửa rau. Người thì nói qua khe cửa. Người thì vừa phơi đồ vừa cười khẩy. Có người không biết gì cũng chen vào vài câu, như thể chỉ cần nhắc đến Quỳnh là phải nhổ thêm một bãi nước bọt cho đúng phe. Những cái tên, những lời đồn, những chuyện nửa thật nửa bịa trộn vào nhau, bẩn thỉu và nhầy nhụa.
Quốc đứng nghe.
Ban đầu cậu còn cố phân biệt. Ai nói thật. Ai nói dối. Ai biết chuyện. Ai chỉ nghe lại rồi thêm mắm thêm muối. Nhưng càng nghe, đầu cậu càng ù đi. Những câu chữ cứ đập vào mặt cậu: con đĩ, hú hí, đánh chết vợ, bị đập, cút rồi, đáng đời.
Không ai gọi chị là Quỳnh.
Không ai nhớ chị từng cười thế nào, từng gầy đi ra sao, từng đội mũ kéo sụp xuống để che những vết bầm. Ở miệng bọn họ, chị chỉ còn là “con đó”, “con đĩ đó”, một thứ nhơ nhớp để người ta đem ra kể cho đỡ buồn miệng.
Quốc không hỏi nữa.
Cậu sợ nếu hỏi thêm, cậu sẽ lao tới bóp cổ một ai đó ngay giữa sân. Nhưng cậu cũng biết mình lúc này chẳng làm được gì. Người cậu đói, chân cậu run, những vết lở trên da rát lên dưới nắng. Một thằng bệnh hoạn, lang thang, không tiền, không sức, đứng giữa dãy trọ xa lạ, nếu nổi điên thì chỉ bị người ta đánh thêm rồi ném ra đường.
Cậu lùi ra ngoài cổng.
Trong đầu cậu lúc đó chỉ còn một điều rất rõ: Quỳnh đã bị cả dãy trọ này đánh.
Có thể không phải ai cũng ra tay. Có thể có người chỉ đứng nhìn. Có người chỉ chửi. Có người chỉ nghe chuyện rồi cười. Nhưng với Quốc, như vậy cũng đủ rồi. Cái im lặng của họ, cái miệng độc của họ, cái cách họ nhắc đến Quỳnh như nhắc đến một thứ rác rưởi, tất cả gom lại thành một bàn tay lớn, bàn tay đã đẩy chị ngã xuống rồi giẫm tiếp lên người chị.
Cậu ngồi xuống mép đường đối diện dãy trọ.
Người ta tưởng cậu đi rồi. Một lát sau, cổng lại mở, người trong dãy trọ ra vào như thường. Có người xách bịch rác. Có người mua cơm hộp. Có người cười nói chuyện điện thoại. Cuộc sống của họ vẫn tiếp tục, tỉnh bơ, nhẹ tênh, như chưa từng có một người con gái bị đánh đến biến dạng rồi biến mất khỏi nơi này.
Quốc ngồi rình.
Cậu không biết mình chờ ai. Cũng không biết trả thù bằng cách nào. Nhưng cậu cứ ngồi đó, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cổng sắt, nhìn từng khuôn mặt đi ra đi vào, cố ghi nhớ từng người. Cái hận trong cậu khi ấy chưa có hình dạng rõ ràng. Nó không còn chỉ là một thằng Minh mất tích, cũng không còn chỉ là kẻ nào đó đã xuống tay với Quỳnh.
Nó là cả dãy trọ.
Là những căn phòng đóng kín.
Là những cái miệng từng chửi chị.
Là những ánh mắt lạnh tanh coi chuyện người khác bị đánh là chuyện đáng đời.
Quốc kéo đầu gối sát vào ngực, ngồi im như một con chó ghẻ dưới bóng tường. Ai đi ngang cũng tránh cậu. Có người ném cho cậu ánh nhìn ghê tởm. Có người lẩm bẩm chửi. Cậu không đáp.
Cậu đã nghe đủ rồi.
Bây giờ cậu chỉ chờ.
.
.
.
Lão Tứ đang nằm trên chiếc võng ngoài hiên, mắt lim dim nhìn ra sân. Bỗng ông mở mắt to hơn khi thấy ông Văn dắt chiếc xe máy của Lan ra sân.
Lan đi theo sau.
Hôm nay cô trông đẹp khác hẳn. Khuôn mặt tươi tắn, trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, mái tóc búi cao gọn gàng. Chiếc áo dài màu vàng nhạt ôm sát cơ thể, tôn lên vòng eo thon và bầu ngực đầy đặn. Cô như được tiếp thêm sinh khí, không còn vẻ mệt mỏi, chán chường như những ngày trước.
Ông Văn nói gì đó với Lan, hai người cười khẽ. Sau đó ông Văn kéo Lan lại gần, khẽ hôn lên môi cô một nụ hôn ngắn nhưng đầy chiếm hữu. Lan hơi ngại nhưng vẫn để ông hôn.
Trước khi buông ra, ông Văn liếc nhanh về phía Lão Tứ đang nằm trên võng. Ông ta khẽ cười, rồi đưa tay xuống dưới, bóp mạnh một cái vào cặp mông tròn của Lan qua lớp áo dài mỏng.
Lan giật mình, khẽ đẩy tay ông Văn ra, nhưng khóe miệng lại khẽ cười.
Cảnh tượng ấy khiến Lão Tứ tức đến nghẹn họng. Ông nắm chặt thành võng, lẩm bẩm trong miệng:
“Đụ má… thằng khốn kiếp…”
Tay Lão Tứ vô thức luồn xuống trong quần, nắm lấy con cặc to bè đang cương cứng vì giận dữ và ghen tuông. Ông siết mạnh, vuốt lên vuốt xuống vài cái, mắt vẫn không rời khỏi hình bóng Lan đang ngồi sau xe ông Văn.
Đúng lúc đó, Vy chuẩn bị đi làm. Cô mặc đồng phục ngân hàng, bước ra thì định chào ông nội. Nhưng vừa nhìn sang, Vy lập tức đỏ mặt.
Lão Tứ đang nằm trên võng, tay rõ ràng đang ở trong quần, đang vọc cặc một cách lộ liễu.
Vy xấu hổ đến mức không biết quay đi đâu. Cô lắp bắp:
“Nội… con đi làm nha…”
Nói xong, Vy ghé lại gần một chút, giọng nhỏ xíu, vừa ngại vừa trách:
“Nội già rồi… giữ ý xíu đi…”
Lão Tứ giật bắn mình, vội rút tay ra khỏi quần, mặt đỏ bừng:
“Ờ… ờ… đi cẩn thận nhé.”
Vy cũng đỏ mặt không kém, vội vàng quay người chạy mất. Chiếc xe máy cô nổ máy vút đi nhanh chóng.
Quốc lúc này đang quét sân, đã chứng kiến toàn bộ cảnh từ nãy đến giờ. Cậu im lặng một lúc, rồi chậm rãi tiến lại gần Lão Tứ. Quốc dừng lại bên võng, khẽ hỏi bằng giọng trầm:
“Ông… thích cô Lan à?”
Lão Tứ ngẩn ra, không ngờ Quốc lại hỏi thẳng như vậy. Ông nhìn cậu trai trẻ, rồi thở dài một tiếng nặng nề, không trả lời mà chỉ nằm im, mắt nhìn ra khoảng sân trống mà Lan vừa rời đi.
Lão Tứ nhìn Quốc một lúc lâu.
Thằng nhóc vẫn cầm cây chổi trong tay, người gầy nhẳng, áo rộng thùng thình, mấy vết bệnh trên cổ chưa lành hẳn. Nó đứng đó, vẻ mặt không có ý đùa cợt. Cái câu hỏi của nó vừa rồi quá thẳng, thẳng đến mức làm lão thấy khó chịu. Nhưng trong cái khó chịu ấy, lão lại không tìm được lý do để mắng.
Quốc khẽ hỏi:
“Sao vậy ông?”
Lão Tứ thở dài, đưa tay xoa mặt.
“Ngày trước thằng Hoàng lúc nào cũng ở đây,” lão nói, giọng khàn khàn. “Có chuyện gì nó cũng ngồi đó, hiến kế cho tao. Lúc thì bày cái này, lúc thì bày cái kia. Giờ nó bận bịu rồi. Công ty, đàn bà, nhân viên, tiền nong… Nó có cuộc đời của nó. Còn tao nằm đây, ngày nào cũng nhìn cái sân này.”
Quốc im lặng nghe.
Lão Tứ chống tay ngồi dậy. Chiếc võng kêu một tiếng khô khốc dưới sức nặng của ông. Lưng lão hơi còng xuống, cái dáng của một người đàn ông từng quen sai khiến, quen nóng nảy, giờ bỗng lộ ra sự mỏi mệt rất thật.
Quốc nhìn ông, rồi nói chậm rãi:
“Thực ra, ông Văn chẳng có gì hơn ông hết.”
Lão Tứ liếc nó.
“Nó đẹp trai hơn tao.”
“Cũng vẫn là già thôi.”
Câu đó làm Lão Tứ khựng lại.
Quốc cúi đầu, dùng cán chổi gõ nhẹ xuống nền xi măng, như đang lựa lời. Với một thằng lang thang mới được nhặt về, nói chuyện đàn bà với một ông già như Lão Tứ là chuyện rất dễ bị ăn chửi. Nhưng Quốc không rút lại.
“Cái ông thiếu không phải mặt mũi,” cậu nói. “Là sự tự tin. Với lại… ông có dám làm hay không.”
“Ý mày là sao?”
“Cháu thấy ông tự cho mình già rồi. Ông cứ nằm đó thở dài. Thích ai cũng không nói. Muốn gì cũng không làm. Người ta đi với người khác thì ông tức. Nhưng trước đó ông có chạy theo đâu? Ông cứ ngồi chờ may mắn tự rơi xuống.”
Lão Tứ hừ một tiếng.
“Con nít biết đéo gì mày.”
Quốc không cãi. Cậu cúi xuống quét tiếp, như thể câu vừa rồi chỉ là một đám bụi cậu lỡ hất lên.
Nhưng Lão Tứ không nằm lại được nữa.
Lão đứng dậy, phủi phủi cái áo thun bạc màu. Lâu lắm rồi lão mới có cảm giác cái sân này chật. Chật không phải vì đồ đạc, mà vì chính lão cứ nằm mãi một chỗ, nhìn người khác đi qua đời mình.
Lão đi ra cổng.
Nắng buổi sáng đã lên cao. Mặt đường nóng nhẹ, mùi bụi, mùi xăng xe và mùi nước cống thoảng qua từ con hẻm. Lão Tứ bước chậm, nhưng không quay đầu. Mỗi bước đi kéo theo một ý nghĩ cũ kỹ trong đầu ông.
Đúng là lâu nay lão tự cho mình già rồi.
Già nên không cần thay đổi. Già nên không cần tranh. Già nên thích ai thì giấu trong bụng, tức ai thì chửi ngoài miệng, rồi lại nằm xuống võng như thể chỉ cần thở dài là đời sẽ hiểu cho mình.
Lão sợ mình thay đổi.
Sợ một ngày nào đó nhìn vào gương không nhận ra mình nữa. Sợ Mai nhìn lão bằng ánh mắt ghê sợ. Sợ bọn trẻ trong nhà thấy lão lố bịch. Sợ bản thân mình từ một ông già nóng nảy nhưng còn chút đường hoàng, biến thành loại đàn ông đáng khinh.
Nhưng đời mà.
Chẳng lẽ cứ nằm đó chờ chết?
Chính vì lão cứ nằm chờ, nên bao nhiêu chuyện đã trôi qua trước mắt mà lão không kịp nắm lấy. Hùng đi tù. Minh biến mất. Nhà cửa tan nát. Người trong dãy trọ ai cũng tự xoay xở, tự đau, tự sống, còn lão nhiều lúc chỉ biết quát lên vài câu rồi thôi. Lão tưởng mình là cái gốc của cái nhà này, nhưng hóa ra cái gốc ấy cũng mục dần nếu chỉ nằm im.
Lão tự chửi mình trong cổ họng:
“Khốn nạn.”
Không biết chửi ai. Chửi ông Văn. Chửi Lan. Chửi Quốc. Hay chửi chính mình.
Cuối cùng, lão đi qua công ty của Hoàng.
Cổng công ty mở rộng. Bên trong xe ra vào, thợ thuyền đi lại, tiếng máy móc, tiếng gọi nhau, tiếng kim loại va vào nhau vang lên rộn ràng. Lão Tứ đứng ở ngoài nhìn một lúc. Trước đây, nơi này còn nhỏ, còn bừa bộn, còn giống một cái xưởng hơn là công ty. Giờ bảng hiệu mới, sân lát gọn, xe đậu ngay hàng, thợ mặc đồng phục, ai cũng có việc của người nấy.
Một thằng thợ trẻ nhìn thấy lão, ngẩn ra mấy giây.
“Ơ… chú Tứ?”
Nó lật đật chạy vào trong.
Lão Tứ không đợi ai mời. Lão chắp tay sau lưng đi thẳng vào sân, mắt nhìn quanh. Mấy người thợ cũ thấy lão thì chào. Có người cười ngượng, có người hơi dè chừng, như nhìn thấy một ông vua cũ bất ngờ quay lại cung điện đã đổi chủ.
Một lát sau, Hoàng từ trong chạy ra.
“Nay chú đến chơi à?”
Lão Tứ gật đầu.
“Ừ.”
Hoàng nhìn lão, có vẻ vừa mừng vừa ngạc nhiên. Hắn định hỏi thêm, nhưng thấy mặt lão không giống người muốn nói chuyện dài, nên chỉ đi bên cạnh.
Lão Tứ nhìn quanh lần nữa.
Mọi thứ lớn hơn, đẹp hơn, đàng hoàng hơn. Cái sân này có tiền. Cái văn phòng kia có người. Những chiếc xe, những thùng hàng, những đơn giấy dán trên bảng, tất cả đều chứng minh Hoàng đã làm được việc. Nó không còn là thằng lông bông ngày nào chỉ biết cười nhăn nhở bên cạnh lão.
Nhưng càng nhìn, Lão Tứ lại càng thấy chán.
Không phải chán vì Hoàng giỏi. Lão không ghen với nó. Chỉ là nơi này không thuộc về lão. Cái rộng rãi, cái sáng sủa, cái trật tự này không phải cuộc đời lão muốn. Lão đã từng tưởng có tiền, có cơ ngơi, có người nể là đủ. Nhưng đứng giữa cái công ty đang chạy tốt này, lão lại thấy mình như khách.
Khách trong sự thành công của người khác.
Lão đưa mắt về phía văn phòng.
Qua lớp kính, Mai đang ngồi làm việc. Cô cúi đầu trước màn hình, tóc buộc gọn, tay ghi chép gì đó rất nhanh. Bên cạnh là Nhung, Hằng, vài cô nhân viên khác đang trao đổi hồ sơ. Ai cũng bận. Ai cũng có dáng vẻ của người biết hôm nay mình phải làm gì.
Lão Tứ nhìn một lúc.
Tự nhiên lão nhớ lại những ngày cũ, những ngày còn ăn chơi vừa thô vừa vui. Nhung, Hằng từng chổng đít cho lão địt tung lồn. Lão cũng từng tưởng mình còn khỏe, còn oai, còn muốn làm gì thì làm.
Nghĩ đến đó, lão ngửa cổ cười một tiếng.
Tiếng cười không lớn, nhưng khô. Hoàng đứng cạnh nhìn lão, không hiểu.
“Chú cười gì vậy?”
“Không có gì.”
“Chú vào uống trà không? Mai nó đang trong văn phòng, để con kêu—”
“Thôi.”
Lão Tứ khoát tay.
“Mày làm đi. Tao đi chỗ khác.”
Hoàng hơi ngạc nhiên.
“Chú mới tới mà.”
“Tới nhìn chút thôi.”
“Có chuyện gì hả chú?”
Lão Tứ quay sang nhìn Hoàng. Thằng này giờ vai đã dày hơn, mặt mũi cũng rắn hơn. Trong mắt nó có cái mệt của người cầm việc, nhưng cũng có cái chắc của kẻ đang đi đúng đường. Lão bỗng thấy nếu hỏi nó chuyện Lan, chuyện ông Văn, chuyện mình có nên tranh hay không, thì thật buồn cười.
Hoàng đã qua cái thời ngồi hiến kế tình ái nhảm nhí cho lão rồi.
Nó bận sống đời của nó.
Lão gật gù, vỗ nhẹ lên vai Hoàng.
“Làm tốt đó.”
Hoàng khựng lại.
Hiếm khi Lão Tứ khen ai ngay mặt. Hắn cười, nhưng nụ cười cũng có chút lúng túng.
“Dạ.”
Lão Tứ không nói thêm. Ông quay lưng đi ra cổng. Phía sau, tiếng máy móc lại vang lên, tiếng người gọi nhau tiếp tục, công ty của Hoàng vẫn chạy như chưa từng bị một ông già ghé qua làm xao động.
Ra đến ngoài đường, Lão Tứ đứng lại.
Nắng chiếu xuống vai ông. Xe cộ chạy qua trước mặt. Lão không biết mình sẽ đi đâu tiếp. Về dãy trọ thì lại cái võng, cái sân, cái bóng của Lan vừa ngồi sau xe ông Văn. Ở lại công ty thì lão chỉ là khách. Đi tìm ai đó uống rượu thì lại giống mấy ông già hết thời mượn men để chửi đời.
Lão móc thuốc ra, nhưng rồi không châm.
Ông đứng đó một lúc, bỗng thấy câu Quốc nói vẫn còn mắc trong đầu.
Ông cứ nằm chờ may mắn tự rơi xuống.
Lão Tứ bật cười, lần này nhỏ hơn.
“Thằng chó con…”
Chửi vậy, nhưng không có giận.
Lão nhét bao thuốc lại vào túi, rồi bước đi tiếp. Hôm nay, lão chưa biết mình sẽ làm gì. Nhưng ít nhất, lão đã không nằm trên võng nữa.

Lão Tứ đi lòng vòng một hồi, cuối cùng lại mò đến quán nước nhà bà Hồng.
Quán nằm ở đầu con hẻm nhỏ, dưới tán cây bàng già. Mấy cái bàn nhựa thấp đặt sát lề, trên mặt bàn có ấm trà cũ, vài cái ly thủy tinh đã xước, hộp thuốc lá, gói kẹo bạc hà và một bàn cờ tướng lúc nào cũng sẵn như thể chỉ chờ có người ngồi xuống. Buổi trưa nắng gắt, khách thưa. Tiếng xe ngoài đường lớn vọng vào lẫn với tiếng quạt máy quay trong nhà, đều đều và buồn ngủ.
Vừa thấy Lão Tứ, ông bạn cờ đang ngồi phe phẩy tờ báo liền sáng mắt lên.
“Ê, lâu quá không thấy bác ghé.”
Lão Tứ kéo ghế ngồi xuống, cười nhạt.
“Bận.”
“Bận gì ông già như mình?”
“Bận thở.”
Ông bạn cờ cười khà khà, lập tức gấp tờ báo, kéo bàn cờ ra giữa bàn. Mấy quân cờ gỗ cũ va vào nhau lạch cạch. Cái âm thanh ấy khiến Lão Tứ thấy lòng nhẹ đi một chút. Có những thứ trong đời không cần nhiều lời. Chỉ cần một bàn cờ, một ấm trà, một người đối diện còn nhớ mặt mình, tuổi già đã bớt đi vài phần lạnh lẽo.
Bà Hồng từ trong nhà bước ra rót trà.
“Lâu nay chú Tứ khỏe không?”
Lão Tứ ngẩng lên nhìn bà.
Bà Hồng mặc bộ đồ bộ màu nhạt, tóc búi thấp sau gáy, trên tay còn dính chút nước vì vừa rửa ly. Không son phấn cầu kỳ, không áo quần nổi bật, nhưng ở bà vẫn có cái mặn mà của người đàn bà từng trải. Cái eo không còn nhỏ như con gái, gương mặt cũng đã có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, vậy mà nhìn vào vẫn thấy mềm, thấy ấm, thấy có da có thịt, có cái duyên khiến đàn ông già như Lão Tứ phải lén nhìn thêm một chút.
“Khỏe,” lão đáp, giọng bỗng thấp hơn thường ngày. “Còn bà?”
“Cũng vậy. Ngày nào bán nước, nấu cơm, dọn hàng. Chưa chết là khỏe rồi.”
Bà Hồng cười. Cái cười bình thường thôi, nhưng làm Lão Tứ thấy trong ngực hơi động.
Lão vội cúi xuống bàn cờ, cầm quân pháo lên đi đại một nước.
Ông bạn cờ chậc lưỡi.
“Đi gì kỳ vậy cha nội? Mới vô đã muốn thua hả?”
“Thì thua cho mày vui.”
“Bác hôm nay lạ nha.”
Lão Tứ hừ một tiếng, không đáp.
Hai người bắt đầu đánh cờ. Trà rót ra ly, khói mỏng bốc lên rồi tan nhanh trong nắng. Ông bạn cờ vừa đánh vừa càm ràm chuyện giá gạo tăng, chuyện thằng con trai ít về thăm, chuyện tuổi này đi đám ma bạn bè nhiều hơn đi đám cưới. Lão Tứ nghe nửa tai, thỉnh thoảng đáp “ừ”, “vậy hả”, “đời mà”, mắt thì cứ vô thức liếc vào trong nhà.
Bà Hồng đang đứng bên cái kệ nhỏ, xếp lại mấy chai nước suối. Lưng bà hơi cúi, vạt áo dính sát vào người vì mồ hôi. Lão Tứ nhìn một cái rồi quay đi ngay, như sợ bị bắt gặp. Nhưng quay đi rồi lại muốn nhìn tiếp.
Cái ham muốn ở tuổi này không còn hừng hực như hồi trẻ. Nó âm ỉ hơn, thẹn hơn, đôi lúc còn pha chút tự khinh. Lão biết mình già. Biết tóc mình bạc, da tay mình nhăn, bụng không còn chắc, hơi thở cũng nặng. Nhưng biết là một chuyện, còn trong lòng có rung động hay không lại là chuyện khác.
Lão tặc lưỡi.
Thằng Quốc nói cũng không phải sai.
Ông cứ nằm đó thở dài. Thích ai cũng không nói. Muốn gì cũng không làm.
Câu ấy vừa hiện lên, Lão Tứ liền bực. Một thằng nhóc ghẻ lở, mới được Mai nhặt về chưa bao lâu, vậy mà dám dạy đời lão. Nhưng càng bực, lão càng thấy mình không phản bác được.
Đúng lúc đó, điện thoại của ông bạn cờ reo lên.
Ông ta móc máy ra, áp vào tai.
“Ờ… ờ… Mấy bình nước hả? Với bao gạo nữa? Ờ, biết rồi. Đợi chút.”
Cúp máy, ông bạn cờ đứng dậy, phủi quần.
“Bác đợi tôi tí nha. Có thằng khách xóm trên kêu chở mấy bình nước với bao gạo. Tôi đi cái rồi về đánh tiếp.”
Lão Tứ gật đầu.
“Ờ, đi đi.”
“Đừng có dở bàn đó.”
“Tao thèm ăn gian với mày.”
Ông bạn cờ cười, rồi lật đật đi ra sau nhà. Một lát sau, ông ta khiêng mấy bình nước chất lên xe máy, lại đặt thêm bao gạo phía trước. Cái lưng ông cong xuống vì nặng, miệng vẫn lẩm bẩm chửi khách đặt giờ trưa nắng. Bà Hồng bước ra phụ giữ xe cho khỏi nghiêng.
“Ông chạy từ từ thôi,” bà dặn.
“Biết rồi, biết rồi.”
Chiếc xe máy nổ máy phành phạch, chở theo mấy bình nước lắc lư, rồi khuất dần ở đầu hẻm.
Quán nước bỗng yên lại.
Trên bàn, ván cờ đang dở. Quân xe của Lão Tứ nằm lệch sang một bên, quân mã của ông bạn cờ chặn giữa đường. Ly trà trước mặt đã nguội. Ngoài đường, nắng đổ xuống mặt xi măng trắng lóa.
Lão Tứ ngồi đó, tay đặt trên đầu gối.
Trong nhà, bà Hồng quay vào xếp tiếp mấy món lặt vặt. Tiếng ly chạm nhau khe khẽ. Tiếng dép bà bước trên nền gạch. Một mùi gì đó thoang thoảng bay ra, có lẽ mùi nước rửa chén, mùi trà, hoặc mùi tóc đàn bà vừa đi qua nắng.
Lão Tứ nhìn bóng bà.
Rồi lại nghĩ đến lời thằng Quốc.
Cái ông thiếu là sự tự tin. Và dám làm hay không.

Lão Tứ ngồi một mình trước bàn cờ một lúc lâu. Ánh nắng trưa chiếu qua tán bàng, làm không khí càng thêm oi bức. Lão nhìn ván cờ dở dang, rồi nhìn vào trong nhà. Bà Hồng đang đứng sau bếp, với tay lấy cái gì đó trên kệ cao. Chiếc áo mỏng dính vào lưng vì mồ hôi, đường cong mông bà hiện rõ dưới lớp vải mỏng.
Lão Tứ hít một hơi sâu, rồi đứng dậy.
Ông bước vào trong nhà, chân nặng trịch. Bà Hồng vừa với tay lấy hộp đường thì cảm nhận được một thân người đứng sát sau lưng. Trước khi bà kịp quay lại, Lão Tứ đã dí sát người vào, để con cặc đang cứng ngắc trong quần cạ mạnh vào khe mông bà.
Ông vươn tay lên cao, vờ như đang với giúp bà lấy hộp đường.
“Chú Tứ…”
Bà Hồng cứng người, giọng run run. Con cặc to bè, nóng hổi của Lão Tứ cọ mạnh dọc khe mông bà qua lớp quần mỏng. Bà cảm nhận rõ độ cứng và kích thước của nó.
Lão Tứ ghé miệng sát tai bà, giọng khàn khàn:
“Không phải lần trước cô muốn tôi sao?”
Bà Hồng đỏ bừng mặt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Chuyện đó… lâu rồi mà chú…”
Lão Tứ cười khẩy, tay vẫn dí con cặc cọ mạnh hơn vào mông bà:
“Chắc cô quên rồi. Nhưng cái lồn này thì không quên đâu.”
Nói xong, Lão Tứ thọc tay xuống dưới, luồn thẳng vào trong quần chun của bà Hồng. Ngón tay thô ráp chạm ngay vào cái lồn đang nóng ran. Ông xoa nhẹ dọc khe lồn, rồi dùng hai ngón tay tách nhẹ hai mép ngoài, xoa lên hột le.
Bà Hồng run lên, hai tay bấu chặt vào mép kệ bếp:
“Kìa chú… nhỡ chồng em về…”
Lão Tứ cười khàn, ngón tay vẫn không ngừng xoa mạnh hơn:
“Chồng cô đi lâu lắm rồi. Em quên bữa đó em còn cho thằng Hoàng địt à? Nếu không phải tao bắt gặp…”
Bà Hồng im bặt. Toàn thân bà run lên. Lão Tứ sờ thấy rõ cái lồn của bà đang rỉ nước, ướt dần ra theo từng ngón tay ông xoa.
Ông rút tay ra, đưa hai ngón tay ướt nhẹp dí sát trước mặt bà Hồng:
“Cái gì đây?”
Bà Hồng đỏ mặt quay đi, không dám nhìn. Nhưng Lão Tứ không cho bà cơ hội. Ông ấn mạnh tay xuống sau gáy bà, ép đầu bà cúi xuống thấp.
“Bú đi.”
Bà Hồng do dự một giây, nhưng cuối cùng vẫn quỳ xuống. Hai tay run run kéo quần Lão Tứ xuống. Con cặc to bè, gân guốc bật ra, đập nhẹ vào mặt bà. Bà Hồng ngẩng nhìn Lão Tứ một cái đầy xấu hổ, rồi há miệng ngậm lấy đầu khấc.
“Ưm…”
Tiếng bú khẽ vang lên trong góc bếp. Lão Tứ đứng đó, một tay ấn đầu bà Hồng, một tay chống vào tường, thở nặng nhọc. Bà Hồng bú khá khéo, miệng ngậm sâu, lưỡi liếm quanh đầu khấc một cách siêng năng.
Ngoài quán vẫn yên ắng. Tiếng quạt máy vẫn đều đều. Chỉ có tiếng “chụt chụt” nhỏ từ góc bếp và tiếng thở dốc của Lão Tứ.
Bà Hồng quỳ dưới đất, ngậm con cặc của Lão Tứ vào miệng. Nhưng cách bà bú lại non nớt, e dè. Bà chỉ thè lưỡi liếm nhẹ nhẹ quanh đầu khấc, mút mút từng chút một, như sợ làm đau. Cách bú ấy khiến Lão Tứ càng lúc càng bực mình.
Lão cau mày, giọng khàn khàn đầy nóng giận và dục vọng:
“Hồng, há mồm ra.”
Bà Hồng ngẩng mắt lên nhìn ông một cái đầy ngượng ngùng, rồi há miệng ra. Lão Tứ không chờ thêm nữa. Ông nắm chặt tóc bà, dí hông về trước, dọng thẳng con cặc to bè vào miệng bà.
Ùm!
Con cặc khổng lồ tống mạnh vào họng bà Hồng. Đầu khấc chui sâu, chạm thẳng vào cuống họng. Bà Hồng mắt trợn lên, bị sặc mạnh, nước dãi trào ra hai khóe miệng chảy dài thành dòng xuống cằm và nhỏ xuống ngực.
“Ưk… ưk… ưk…”
Tiếng sặc ướt át vang lên. Bà Hồng hai tay bấu chặt đùi Lão Tứ, nước mắt trào ra vì bị nghẹn. Nhưng lạ thay, càng bị ép mạnh, càng bị cặc chạm sâu vào họng, bà lại càng thấy nứng hơn. Lồn bà co thắt từng cơn, nước nhờn rỉ ra ướt cả quần lót.
Lão Tứ không kìm được nữa. Ông kéo mạnh tóc bà Hồng đứng dậy, xoay bà quay lưng lại, ấn người bà vào bàn bếp. Một tay ông kéo tụt quần bà Hồng xuống tận đầu gối, tay kia nắm con cặc ướt nhẹp nước miếng dí thẳng vào lồn bà.
Không báo trước, Lão Tứ dập mạnh một phát.
Bạch!
Con cặc to bè chui tuốt vào trong lồn bà Hồng chỉ trong một cú. Bà Hồng há miệng, hai mắt trợn trắng, một tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng:
“Á…!!! Ối…!!!”
Lão Tứ không chờ bà kịp thích nghi. Ông bám chặt hai bên hông bà, bắt đầu địt mạnh và nhanh ngay tại bàn bếp. Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập:
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Mỗi cú dập đều mạnh đến mức cái bàn bếp rung lên lắc lư. Lồn bà Hồng đã ướt từ trước, nên con cặc ra vào dễ dàng, phát ra những tiếng “chọt chọt” ướt át khó nghe.
Bà Hồng cắn chặt môi, hai tay bấu chặt vào mép bàn, cố kìm tiếng rên. Nhưng càng bị địt mạnh, bà càng không nhịn nổi. Tiếng rên đứt quãng thoát ra:
“Ư… ư… a… aaaa… Chú Tứ… nhẹ… nhẹ thôi… ưưư…”
Lão Tứ cúi người sát vào lưng bà, vừa địt vừa thì thầm bên tai:
“Lồn mày ướt thế này mà còn bảo nhẹ? Lâu rồi không được địt nên mới nứng thế này hả?”
Ông càng nói càng dập mạnh hơn. Cặp mông trắng của bà Hồng bị va đập mạnh đến rung bần bật. Nước lồn chảy ra nhiều đến mức nhỏ tong tong xuống sàn bếp.
Lão Tứ càng địt càng mạnh, càng lúc càng điên cuồng. Cảm giác địt nhau lộ thiên ngay giữa quán nước, chỉ cách con đường vài mét, khiến cả hai càng thêm hưng phấn. Chỉ cần có một vị khách bất chợt ghé vào mua nước hoặc mua thuốc lá là sẽ nhìn thấy ngay cảnh một người đàn ông già đang địt mạnh từ phía sau một người đàn bà cũng không còn trẻ.
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập. Lồn bà Hồng ướt nhẹp, nước nhờn bị đánh tung tóe ra hai bên. Bà cắn chặt môi, hai tay bấu chặt vào mép bàn bếp đến trắng khớp, cố kìm tiếng rên nhưng vẫn không nhịn nổi những tiếng khàn khàn đứt quãng.
Lão Tứ gầm lên trong cổ họng, siết chặt hai bên hông bà Hồng, dập mạnh thêm vài cú nữa rồi dí sát người vào, bắn tinh ào ạt vào sâu trong lồn bà.
Từng đợt tinh trùng nóng hổi, đặc quánh phun mạnh vào tử cung bà Hồng. Ông bắn rất nhiều, tinh tràn đầy đến mức không chứa nổi, chảy ngược ra ngoài theo con cặc vẫn đang ngập trong lồn, nhỏ tong tong xuống sàn bếp thành một vũng lớn nhớp nháp.
Đúng lúc đó, tiếng xe máy của ông bạn cờ vang lên từ đầu hẻm. Ông ta đã trở về.
Cả hai hoảng loạn.
Lão Tứ vội rút con cặc ra khỏi lồn bà Hồng, tinh trùng vẫn còn giật giật nhỏ xuống sàn. Ông hoảng hốt nhặt quần áo, chạy biến ra sau nhà mà không kịp mặc lại quần.
Bà Hồng mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng kéo quần lên, nhặt áo ngực và áo ngoài, ôm đồ chạy theo Lão Tứ ra sau nhà. Quần bà ướt sũng, tinh trùng vẫn rỉ ra từ lồn, chảy dài xuống đùi.
Ông bạn cờ đẩy xe vào sân, thấy quán không có ai, liền cất giọng gọi lớn:
“Hồng ơi! Anh Tứ đâu rồi nhỉ?”
Không thấy ai trả lời, ông ta lững thững đi vào trong nhà. Vừa bước vào bếp, bàn chân ông đạp phải một vũng nước nhớp nháp, trơn trượt.
“Á đù! Bà này nấu cái đéo gì mà dầu mỡ rớt đầy sàn vậy?”
Ông ta chửi một câu, nhăn mặt chùi chân liên tục lên mép chiếu, rồi lắc đầu đi ra ngoài cửa. Ông ta ngồi xuống ghế, nhìn ván cờ đang dở, lẩm bẩm:
“Đánh cờ nửa chừng bỏ đi đâu hết vậy…”
Trong khi đó, ở góc sau nhà, ngay sau bức tường bếp, Lão Tứ đang dí bà Hồng vào tường. Bà Hồng chống hai tay vào tường, cong người chổng mông ra sau. Lão Tứ đã kéo quần bà tụt xuống đến mắt cá chân, một tay bịt miệng bà, tay kia cầm con cặc vẫn còn cứng ngắc dí vào lồn bà từ phía sau và đâm mạnh một phát.
Ùm!
Con cặc trượt sâu vào trong lồn đầy tinh trùng vừa mới bị bắn. Bà Hồng run bần bật, hai mắt trợn trắng, tiếng rên bị bàn tay Lão Tứ bịt chặt chỉ còn thành những tiếng “Ư… ưư…” trong cổ họng.
Lão Tứ cắn chặt răng, bắt đầu nhún hông địt mạnh và nhanh từ phía sau. Từng cú dập mạnh khiến tinh trùng trắng đục từ lần trước bị đánh ra ngoài, chảy dài xuống đùi bà Hồng.
Hai người không dám phát ra tiếng động lớn, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng da thịt va chạm nhỏ bị cố gắng kìm nén.
Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, dù cả hai đều cố gắng kìm nén. Lão Tứ địt mạnh và nhanh, mỗi cú dập đều sâu đến tận cùng. Tinh trùng từ lần bắn trước bị đánh ra ngoài, chảy thành dòng trắng đục xuống hai đùi bà Hồng.
Bà Hồng hai tay bấu chặt vào tường, mắt nhắm nghiền, nước mắt trào ra vì sợ và sướng. Cô bịt miệng mình bằng tay, chỉ dám rên những tiếng nhỏ trong cổ họng:
“Ư… ưư… ưmmm…!!!”
Lão Tứ càng địt càng hăng. Ông ghé sát miệng vào tai bà Hồng, thì thầm khàn khàn:
“Ra đi… ra cho tao… lồn mày siết chặt vl…”
Bà Hồng run bần bật. Cơn cực khoái ập đến lần thứ hai. Lồn bà co thắt dữ dội, siết chặt lấy con cặc của Lão Tứ. Một dòng nước lồn nóng hổi phun ra, bắn tung tóe xuống sàn và đùi cả hai người.
Cơ thể bà Hồng giật giật từng cơn mạnh mẽ, hai chân run đến mức gần như không đứng nổi. Nếu không có tay Lão Tứ giữ chặt, bà đã ngã khuỵu xuống rồi.
Lão Tứ cũng không chịu nổi thêm được. Ông dí sát người vào sau lưng bà Hồng, cắn chặt vai bà, rồi bắn tinh lần thứ hai. Từng đợt tinh nóng hổi, đặc quánh lại tiếp tục xịt mạnh vào sâu trong lồn bà. Ông bắn nhiều và mạnh đến mức tinh tràn ra ngoài theo nhịp giật của con cặc, nhỏ xuống sàn bếp thành một vũng lớn nhớp nháp.
Cả hai người cùng run rẩy trong khoảnh khắc lên đỉnh.
Lão Tứ ôm chặt bà Hồng từ phía sau, hai người thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại. Con cặc của ông vẫn còn ngập trong lồn bà, thỉnh thoảng giật giật nhẹ. Tinh trùng trắng đục chảy ra không ngừng từ khe lồn bà Hồng, nhỏ giọt xuống sàn.
Lão Tứ thở hổn hển, nhanh chóng kéo quần lên. Con cặc vẫn còn cứng và bóng loáng, dính đầy nước lồn lẫn tinh trùng của bà Hồng. Ông không lau, cũng không mặc quần lót, để nguyên con cặc đang ngập mùi đàn bà ấy trong quần. Sau đó lão vội trèo qua bức tường thấp phía sau nhà.
Nhà bà Hồng may mắn có hai mặt hẻm, nên Lão Tứ dễ dàng trèo tường ra khỏi con hẻm sau mà ông bạn cờ không hề hay biết.
Lão đi vòng một vòng lớn, thong thả trở lại quán nước như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ông vỗ mạnh một cái lên vai ông bạn cờ, cười ha hả:
“Đi lâu thế? Tao ngồi chờ mày mãi.”
Ông bạn cờ ngạc nhiên:
“Anh đi đéo đâu vậy? Tôi về thấy vắng hoe.”
“Đi đái cái. Mày đi lâu quá, tao nhịn không nổi.”
Lão Tứ kéo ghế ngồi xuống, mặt tỉnh bơ, cầm quân cờ tiếp tục ván đấu như không có gì. Ông bạn cờ lắc đầu, cũng ngồi xuống tiếp tục chơi.
Bà Hồng lúc này đã trở ra quầy bán hàng. Bà cố giữ vẻ mặt bình thường, nhưng hai chân vẫn run run không ngừng. Bà đứng dựa vào quầy, hai tay chống nhẹ lên mặt bàn để giữ thăng bằng.
Trong lồn bà vẫn còn đầy tinh trùng nóng hổi của Lão Tứ. Mỗi lần bà di chuyển nhẹ, một ít tinh trắng đặc lại rỉ ra từ khe lồn, thấm ướt quần lót và chảy xuống khe mông. Bà cảm nhận rõ cảm giác nhớp nháp, nóng ran giữa hai chân. Càng đứng lâu, tinh trùng càng chảy nhiều hơn, bết dính cả đít và phần trong của đùi.
Bà Hồng cắn chặt môi, mặt đỏ bừng, không dám nhìn sang bàn cờ. Bà sợ rằng chỉ cần nhìn Lão Tứ một cái là sẽ lộ hết.
Còn Lão Tứ thì ngồi đánh cờ, miệng thì nói chuyện với ông bạn, nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc sang bà Hồng. Nhìn đôi chân bà run run, nhìn cách bà đứng khép chặt hai đùi, lão biết rõ tinh của mình đang chảy ra từ trong lồn bà.
Lão Tứ khẽ cười một mình, hạ một nước cờ, giọng bình thản:
“Ăn quân này đi mày.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.