Chương 24: Sờ Soạng Trong Lúc Mẹ Ngủ Say
Tôi lên tiếng gọi dò xét xem mẹ đã ngủ say chưa, tiếp đó lại thử gọi thêm một tiếng “Mẹ” nữa, lần này tôi cố ý nâng cao giọng lên một chút để chắc chắn hơn về tình trạng của mẹ. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch vì căng thẳng, trong lòng cứ xoắn xuýt đấu tranh xem có nên đưa tay ra chạm vào cơ thể đầy sức hút của mẹ hay không; mồ hôi rịn lấm tấm trên trán, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi. Tôi khao khát được chạm vào mẹ, nhưng lại sợ lỡ mẹ giật mình tỉnh giấc thì tôi biết ăn nói làm sao. Lấy hết can đảm, tôi đặt nhẹ bàn tay mình lên eo mẹ, đó là chỗ thắt lại nhỏ gọn nhất trên người mẹ, lòng bàn tay tôi vừa chạm vào liền lọt thỏm theo đường cong tuyệt đẹp dọc vòng eo của mẹ.
Cảm giác đụng chạm lần đầu tiên ấy mang đến một cơn khoái cảm chạy dọc cơ thể, khiến hơi thở của tôi mỗi lúc một dồn dập hơn; căn phòng lúc này tĩnh lặng vô cùng, bàn tay đặt trên eo mẹ có thể cảm nhận rõ nhịp tim của mẹ vẫn đang đập rất đều đặn, xem ra mẹ chưa hề thức giấc. Mà cho dù mẹ có tỉnh lại thì tôi cũng đã tính sẵn đường lui rồi, cứ việc nhắm mắt giả vờ ngủ say, coi như tay quơ quạng vô tình đụng phải thôi. Tôi cố gắng đè nén sự căng thẳng cùng nhịp thở đang rối loạn của mình, và càng phải kiềm chế cái phản ứng sinh lý đang dâng lên ngày một mãnh liệt bên dưới, bởi vì sâu trong tâm trí, tôi khao khát được chạm vào mẹ nhiều hơn thế nữa.
Đột nhiên, mẹ cựa mình nhúc nhích, mẹ xoay lưng lại với phần dưới của tôi nhưng khuôn mặt thì lại quay sang đối diện với mặt tôi; tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở đều đặn phả ra từ mũi mẹ, tuy ánh sáng ban đêm lờ mờ không tỏ lắm nhưng cũng đủ để tôi lờ mờ xác định được vị trí đôi môi của mẹ, tôi nín thở, từ từ kề sát môi mình về phía môi mẹ. Khoảnh khắc môi tôi chạm vào làn da môi mềm mại của mẹ, một luồng điện giật tê rần chạy dọc khắp người; tôi lại nhớ đến lần trước lúc được mút mát đầu lưỡi của mẹ, lần này tôi lại nổi lòng tham muốn đưa lưỡi vào trong để nếm thử cái hương vị ngọt ngào đó một lần nữa.
Thế nhưng nín thở được một chốc là tôi chịu hết nổi, tôi đành phải rúc mặt vào gối để lén thở hắt ra cái hơi đang nén nghẹn trong lồng ngực, hy vọng cái gối êm ái này có thể cản bớt tiếng thở hồng hộc vì căng thẳng của tôi; sau khi hít thở đều đặn lại, lần này tôi quyết tâm sẽ đưa cả lưỡi mình vào trong miệng mẹ. Tôi hít một hơi dưỡng khí thật sâu, một lần nữa kề sát môi mẹ, nhưng xui xẻo làm sao, khi ngủ say mẹ ngậm chặt miệng lại, hoàn toàn khác hẳn với lúc mẹ đang tỉnh táo; tôi dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy vào, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng tách được lớp da môi bên ngoài, còn hai hàm răng của mẹ thì vẫn cắn chặt không chút suy xuyển, tôi không dám dùng sức đẩy mạnh vì sợ làm mẹ thức giấc nên đành ngậm ngùi bỏ cuộc. Đưa mắt nhìn xuống, đập vào mắt tôi là phần xương chậu nhô lên qua lớp vải của mẹ, sự chú ý của tôi lập tức chuyển hướng xuống phía dưới. Tôi lại rúc đầu vào gối lặp lại động tác lấy hơi lúc nãy, sau đó rụt rè đặt nhẹ bàn tay lên vị trí xương chậu của mẹ; tôi có thể cảm nhận rõ độ cứng của khúc xương đang tì vào lòng bàn tay mình, còn phần thịt phía sau lưng thì lại mềm mại vô cùng, tôi nương theo nhịp thở đều đều của mẹ, cảm giác như mình có thể nghe thấy cả nhịp tim của mẹ đang đập.
Tôi nảy ra ý định muốn luồn tay xuống dưới, sờ thử xem cái cặp mông tuyệt đẹp khuôn nào ra khuôn nấy của mẹ rốt cuộc có cảm giác như thế nào. Nghĩ là làm, tôi nhích cả người trườn về phía trước một chút, ép sát cơ thể mình lại gần mẹ hơn. Hơi thở của mẹ lúc này càng cảm nhận được rõ ràng hơn, tôi đặt tay lên bờ mông của mẹ, nhẹ nhàng bóp một cái; một cảm giác đàn hồi, xốp mềm tức thì truyền vào lòng bàn tay, đồng thời tôi cũng sờ thấy chiếc quần lót bằng vải cotton mà mẹ đang mặc trên người. Cái quần lót chết tiệt này lúc nào cũng ngáng đường thật khó chịu, tôi chợt nhớ lại đợt trước lúc mẹ mua quần áo mới, tôi lén lật váy mẹ lên mà mẹ cũng có tỉnh đâu, lần này tôi quyết định tiếp nối ước mơ dang dở lần trước, kéo quần lót của mẹ xuống một chút cho đỡ vướng.
Tôi tự nhủ thầm trong bụng, kệ nó, cho dù kéo xuống mà không mặc lên lại được thì sáng hôm sau mẹ tỉnh dậy cũng chỉ nghĩ là do tướng ngủ xấu nên quần lót tự tuột xuống thôi chứ có gì đâu. Dù tự huyễn hoặc bản thân bằng cái lý do an toàn đó, nhưng trong lòng tôi vẫn nơm nớp lo sợ lỡ đâu mẹ đột ngột tỉnh giấc thì phiền phức to.
Nhưng mà, tâm trí tôi không tài nào ngừng liên tưởng tới mấy tình tiết trong bộ phim người lớn từng xem, trong phim thằng nam chính vì muốn khám phá thân thể đàn bà nên đã liên tục bày trò trêu chọc bà mẹ kế, nó lén luồn tay xuống gầm bàn kéo quần lót của bà ta xuống, nhìn mẹ kế lột đồ ngay trước mặt mình, cuối cùng còn uy hiếp bắt mẹ kế cởi sạch sành sanh; tất cả những hình ảnh đó cứ in hằn sâu trong não tôi. Cuối cùng, dưới sự cám dỗ mãnh liệt của bộ phim đó, tôi hạ quyết tâm kéo quần lót của mẹ xuống. Tôi thở dốc, phả từng luồng hơi nóng hổi lên cơ thể mẹ, tôi đặt tay vào mép quần lót, chụm ngón cái và ngón trỏ lại với nhau rồi khẽ khàng kéo mép quần lót xuống; vì mẹ đang nằm nghiêng nên tôi không có cách nào kéo cái mép quần lót ở mặt bên kia được, loay hoay một hồi rốt cuộc cũng kéo được cái quần tuột xuống ngang xương chậu, tôi có thể cảm nhận rõ ràng một phần cơ thể phía trước và phía sau của mẹ đã phơi bày hoàn toàn ra ngoài không khí. Tôi luồn tay ra mặt trước xương chậu , lần mò vuốt ve tới trước, lòng bàn tay tôi chạm được vào cái rãnh tạo ra bởi phần đùi nối liền với lồn của mẹ; ngặt nỗi trong phòng tối om cản trở tầm nhìn nên ngay chỗ đó cứ đen ngòm chẳng nhìn thấy rõ cái gì cả, nếu như lúc này tôi dám bật đèn pin điện thoại lên thì chắc mẩm sẽ chiêm ngưỡng được một phần mớ lông lồn gợi cảm của mẹ rồi. Đương nhiên là tôi cho kẹo cũng không dám bật đèn, ánh sáng chói chang đó rọi vào chắc chắn mẹ sẽ giật mình tỉnh dậy ngay tắp lự.
Bàn tay tôi thò ra phía trước cũng chỉ đụng chạm được tới ngay chỗ cửa mình tiếp giáp với đùi của mẹ thôi, góc độ này tay tôi hoàn toàn không luồn sâu xuống hơn được nữa, nên sau đó tôi đành chuyển hướng bàn tay về phía cặp mông thịt tròn trịa tuyệt đẹp kia. Bàn tay tôi lươn lẹo y như con rắn trườn tới mông của mẹ, cái cảm giác da chạm da này nó kích thích gấp mấy vạn lần so với lúc sờ qua lớp quần lót. Kia là mông thịt gợi cảm của mẹ, làn da trơn láng mịn màng sờ sướng tay vô cùng, làm tôi không dám bóp quá sức.
Càng sờ soạng càng thấy đã, sự khao khát trong tôi mỗi lúc một dâng cao, tay tôi bắt đầu lần mò tới ngay khe mông; tôi chĩa ngón tay giữa nhét vào lối vào khe mông đầy mê hoặc của mẹ, rồi chậm rãi vuốt dọc xuống phía dưới, bên trong có cảm giác sâu không thấy đáy. Càng vuốt xuống sâu, hai cánh mông thịt của mẹ càng kẹp chặt lấy ngón tay tôi, tới lúc này thì tôi hoàn toàn vứt sạch sự lo lắng về việc mẹ có thể sẽ tỉnh giấc ra sau đầu. Mò mẫm tới một điểm tuốt bên trong, ngón tay giữa của tôi bị thịt mông của mẹ kẹp cứng ngắc, tôi hưng phấn tột độ và thèm khát được sờ mó vào những chỗ kích thích hơn thế nữa.
Đột nhiên, cơ thể mẹ run rẩy một cái, miệng mẹ buột ra một tiếng “A”; tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mẹ đã vung tay giáng một cú tát điếng người lên cánh tay tôi, lực đập mạnh tới mức làm da thịt tôi nóng ran lên, tôi giật mình phản xạ có điều kiện rụt phắt tay về. Xong đời rồi, mẹ đã tỉnh.
Mẹ tỉnh dậy nhưng tuyệt nhiên không hé răng nói một lời nào, mẹ lặng lẽ kéo quần lót lên ngay ngắn, sau đó lạnh lùng xoay người lại, dịch chuyển cơ thể xích ra tuốt mép giường bên kia nằm; chỉ trong một tích tắc, tôi có cảm giác khoảng cách giữa mẹ và tôi lúc này xa xôi dịu vợi như cách nhau đến mười vạn tám ngàn dặm vậy. Tôi nằm trên giường, trong lòng lo ngay ngáy không biết hậu quả của chuyện này sẽ đi về đâu, nhưng sự lo lắng cũng không đè bẹp nổi cơn buồn ngủ đang ập tới, tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Sáng hôm sau tỉnh dậy thì mẹ đã ra khỏi nhà đi làm từ sớm, nhưng tôi phát hiện ra căn phòng riêng của mình – nơi mà bình thường tôi hiếm khi vào ngủ – nay đã được dọn dẹp sạch sẽ tươm tất lại toàn bộ, không cần dùng não suy nghĩ cũng dư sức đoán được chuyện này là do mẹ làm. Đến buổi tối, điều tồi tệ nhất mà tôi lo sợ cuối cùng cũng xảy ra.
Ăn cơm tối xong xuôi, mẹ đi tắm rửa sạch sẽ, lúc đẩy cửa phòng tôi ra, mẹ đứng ở cửa buông một câu ráo hoảnh:
“Từ nay trở đi ông tướng tự ngủ một mình trong phòng này đi, đừng có lết qua phòng mẹ nữa.”
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà trong vô thức tôi lại buột miệng hỏi vặn lại mẹ:
“Ủa sao vậy mẹ?”
Mẹ quay ngoắt đầu lại nhìn tôi, gắt:
“Sao trăng gì? Còn cần mẹ phải nhắc lại cho cục cưng nhớ mặt mũi nữa hả?”
Ánh mắt của mẹ lúc đó sắc lẹm, nhìn y như muốn giết chết tôi tới nơi. Và thế là xong, cái quyền được ngủ chung giường với mẹ suốt 4 năm ròng rã của tôi đã chính thức chấm dứt.
Chuyển Biến Mới
Bẵng đi đến tuần sau, đám con gái trong lớp lại tiếp tục truyền tai nhau cái tin đồn lớp trưởng Cẩm Tiên đang qua lại với một thằng con trai ở lớp bên cạnh, nghe mấy tin này khiến tôi tự dằn vặt chẳng biết phải vác mặt đi gặp Cẩm Tiên kiểu gì, mà nghĩ lại thì mắc mớ gì tôi phải ngại cơ chứ? Dù sao nghĩ cho cùng thì Cẩm Tiên quả thực rất dễ thương, lại còn học giỏi vô đối, mang danh lớp trưởng mà lại, thi thố mấy lần thì lần nào cũng chễm chệ ngồi ở vị trí đứng đầu của lớp. Nhưng ngặt nỗi tâm trí tôi lúc này đang chìm lỉm trong sự hụt hẫng tột độ vì bị tước mất cái quyền được ngủ chung với mẹ rồi, lòng dạ đâu nữa mà đi lo ba cái chuyện yêu đương vớ vẩn này.
Chiều tan học, có ba đứa con gái học chung rất thân với Cẩm Tiên chạy lại chỗ tôi, túm tụm bảo:
“Nè Lâm, nhỏ Cẩm Tiên đang đợi ông ở quán trà sữa trước cổng trường kìa, nó nói có chuyện muốn nói với ông đó.”
“Ờ”
Tôi đáp lại một tiếng nhạt toẹt rồi tính quay lưng đi thẳng về nhà. Trên đường về, trong đầu tôi cứ luẩn quẩn mãi mấy chuyện liên quan tới mẹ, trong lòng dấy lên từng đợt hụt hẫng khôn tả, đối diện với thái độ lạnh nhạt của mẹ hiện tại, tôi thực sự không biết phải làm sao cho đặng, tâm trạng u ám hẳn. Nhưng rồi trong óc tôi lại xẹt qua câu nói của đám bạn gái ban nãy: “Cẩm Tiên đang đợi”, tôi chợt nhớ lại đợt trước lúc được hôn lưỡi lần đầu với mẹ, mẹ cũng đã từng răn dạy tôi, mà bản thân tôi cũng đã âm thầm tính lên cấp ba sẽ kiếm một cô bạn gái; hiện tại có lẽ đây là cơ hội tốt nhất rồi, tính ra Cẩm Tiên cũng là một cô nàng không tồi, dáng dấp dễ thương, quan trọng nhất là thành tích học tập thuộc hàng cực khủng, nói trắng ra thì tôi cũng khoái cô nàng này lắm chứ bộ ..
Tôi lập tức quay gót, phi thẳng một mạch về phía tiệm trà sữa. Vừa trờ tới cửa quán, tôi đã thấy Cẩm Tiên đang ngồi nói chuyện với mấy nhỏ bạn ban nãy, do cách xa quá nên tôi nghe không rõ tụi nó đang lầm bầm cái gì. Lúc tôi lết lại gần cái bàn tụi nó ngồi, đám bạn gái lập tức đứng dậy, trên mặt lại bắt đầu nở nụ cười tủm tỉm như thể đang mong chờ một điều gì đó, rồi xoay lưng bỏ đi. Tôi gọi một ly trà sữa đưa vào tay Cẩm Tiên, bầu không khí tự nhiên đặc quánh lại, ngượng ngùng vô cùng, tôi hoàn toàn cạn lời không biết nói cái gì, dừng lại một hồi lâu, cuối cùng cô nàng đành lên tiếng:
“Cảm ơn nha.”
“Không có chi.”
“Cái đó… dạo gần đây có người lớp bên cạnh đang tìm tui yêu đương, đùa giỡn quen tui á, ông không có ý kiến gì hả?”
“Tui… tui thì có ý kiến gì được chứ?”
“Vậy ông thực sự không có gì muốn nói luôn hả?” Cô nàng bắt đầu kích động lên.
“Thì tui thấy á, nếu bà không thích người ta thì cứ từ chối là xong, kiếm người nào mình thích mà quen chứ.”
“Nhưng người tui thích chưa chắc đã thích tui, vậy còn ông thì sao?”
Tôi tự vấn bản thân một hồi lâu, đối với tôi khoảng thời gian suy nghĩ đó trôi qua dường như dài đằng đẵng, lâu tới mức không biết là đã bao lâu nữa.
“Vậy từ nay về sau ông lãnh trách nhiệm phụ đạo bài vở cho tui nha”
“Chốt luôn!”
Nghe tới đó Cẩm Tiên rốt cuộc cũng bật cười. Sau đó hai đứa rời khỏi quán trà sữa, tôi tiễn cô nàng ra tới chỗ đón xe, đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của Cẩm Tiên lúc leo lên xe, trong lòng cũng không biết quyết định này là đúng hay sai nữa.
Ngay ngày hôm sau, tin đồn tôi và Cẩm Tiên đang cặp kè với nhau đã lan truyền khắp cả khối, nhưng sự thật thì hai đứa tôi chưa hề có động tác tình cảm gì sất, căng lắm cũng chỉ là đi ăn trưa chung, xách đi dạo vài vòng quanh trường, ngay đến bản thân tôi cũng chưa từng lên tiếng thừa nhận mình là bạn trai của nhỏ, vậy mà đùng một phát lại biến thành tình trạng này; vốn dĩ lúc đầu ý định của tôi chỉ là… mà thôi dẹp đi, mọi chuyện tiến triển thành ra thế này chẳng phải cũng tốt lắm sao?
Đến hôm tổng vệ sinh trực nhật, một đám con trai xúm lại chém gió bàn tán xem nhỏ nào trong lớp đẹp nhất, ai đang quen ai. Giữa chốn ồn ào đó, tôi lại phán một câu xanh rờn rằng cô giáo chủ nhiệm là người đẹp nhất; cả đám con trai trố mắt nhìn tôi bảo:
“Mày bị chập mạch hả Lâm, ha ha, một bà cô già thì có cái vẹo gì mà mày khoái, với lại mày có gu thì phải khoái nhỏ Tiên của mày mới đúng chứ?”
Ngay tại khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu ra một sự thật, không phải ai cũng sẽ có thứ tâm lý giống như tôi, và cũng không phải ai cũng sẽ thấu hiểu điều đó, những lời bộc bạch đó tốt nhất là nên giữ kín trong lòng.