Chương 36:
Không ngờ em gái Lan Nhi bình thường hay bộc trực lại khéo tay vào bếp. Cô cùng Lan Anh loay hoay trong bếp hơn một tiếng, cuối cùng cũng dọn ra bàn một bữa thịnh soạn năm món một canh nóng hổi.
Hai chị em chen chúc trong bếp thì thầm to nhỏ. Nếu nói về vóc dáng thì Lan Anh cao ráo cân đối, còn Lan Nhi nhỏ nhắn đáng yêu.
Nhưng cả hai đều có chung một điểm: chỗ nào nên gầy thì gầy, chỗ nào nên đầy đặn thì đầy đặn đến mê hoặc.
Đặc biệt bộ ngực của Lan Nhi còn to hơn chị gái một cup, dù hôm nay mặc áo rộng vẫn thấy rõ hai bầu thịt mềm mại, căng tròn.
Hai chị em bận rộn trong bếp, tôi và Quốc Hiểu ngồi ngoài phòng khách uống trà, trò chuyện.
Nói chuyện một lúc, Quốc Hiểu hỏi tôi gần đây có gặp chuyện gì không, sao lúc trước lại lén tra Zalo, tra thông tin người này người kia.
Tôi do dự một chút, không nói thẳng, chỉ viện cớ qua loa. Nhưng trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo: một khi huấn luyện Lan Anh đạt đến mức độ nhất định, và tôi chuyển từ bị động sang chủ động, liệu có nên thẳng thắn thổ lộ hết với Quốc Hiểu không? Như vậy hai anh em cùng chung sức, chắc chắn sẽ tạo nên cục diện hoàn hảo.
Chỉ không biết những lời dâm đãng Lan Nhi nói hôm trước chỉ là để khích dục, hay là suy nghĩ thật trong lòng cô.
Nghĩ đến đó, lòng tôi hơi xao xuyến, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, chuyển sang hỏi Quốc Hiểu về chuyện giữa anh ta và Lan Nhi.
Hóa ra hai người quen nhau từ đám cưới của tôi và Lan Anh. Lúc ấy chỉ tình cờ trao đổi Zalo, bình thường ít liên lạc. Đến hơn nửa năm sau mới gặp lại, từ đó chat thường xuyên hơn.
Càng nói càng hợp gu, lửa tình bùng lên. Nói là mới chính thức làm người yêu, nhưng thực ra hai đứa đã bàn bạc, sắp sửa dẫn nhau về ra mắt bố mẹ hai bên. Có lẽ cưới nhau cũng không còn xa.
Tôi hơi bất ngờ vì tốc độ tiến triển nhanh của họ, nhưng vẫn chân thành chúc phúc cho thằng bạn thân.
Đến cuối cuộc trò chuyện, Quốc Hiểu đột nhiên nghiêng người lại gần, giọng nhỏ nhẹ đầy ám muội:
“Này Minh Quân, anh biết không, bình thường không để ý, hóa ra em vợ anh có thân hình ngon thật đấy.”
(mình dịch cho Quốc Hiểu xưng anh/em với Minh Quân nhé. vì dù gì Quốc hiểu cũng quen em dâu của Minh Quân, cũng nên đổi cách xưng hô)
Tôi khựng lại. Sau khi nói xong, trong mắt Quốc Hiểu thoáng qua một tia nóng bỏng, rồi anh ta cười như không có gì.
Lòng tôi cũng nóng ran. Tôi gần như chắc chắn: Quốc Hiểu cũng có chút sở thích dâm thê giống tôi?
Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi hiện ra cảnh bốn người quấn quýt trên giường, lòng hơi rung động, nhưng nhanh chóng xua tan ý nghĩ đó.
Lan Anh còn chưa chắc đã chấp nhận sở thích dâm thê của tôi, huống chi là việc tôi có thêm phụ nữ khác.
Dù vậy, tôi vẫn do dự một chút, rồi cười đùa đáp lại: “Di truyền thôi, chắc chắn là di truyền. Vợ anh cũng thế mà.”
Quốc Hiểu cười, không lộ chút khác thường. Anh ta đang thăm dò tôi, còn tôi cũng đang khéo léo dò xét anh ta.
Hai thằng anh em cười với nhau mà mỗi người một bụng ý nghĩ. Tiếng cười trong trẻo của hai chị em từ bếp vọng ra, không hiểu sao không khí trong nhà bỗng trở nên mơ hồ, ngọt ngào hơn. Tôi không khỏi mong chờ mối quan hệ bốn người sẽ ngày càng gần gũi hơn nữa.
Món ăn đã dọn lên bàn, không khí càng lúc càng sôi nổi. Quốc Hiểu không chỉ là bạn thân từ nhỏ của tôi, mà còn là bạn cùng hệ thống với Lan Anh, nên hai người có khá nhiều chuyện công việc để bàn.
Suốt bữa ăn, tôi vẫn lén quan sát biểu cảm của Lan Anh. Cô trông có vẻ tự nhiên, nhưng mỗi khi ánh mắt chạm phải Quốc Hiểu đều thoáng cứng lại một chút. Dù che giấu rất khéo, tôi vẫn nhận ra.
Liệu cô có đang bất giác nhớ đến cặc Quốc Hiểu? Nhớ đến những cảnh dâm đãng cô chứng kiến hôm đó?
Tôi thầm nghĩ, một tay luồn xuống dưới bàn, ve vuốt đùi Lan Anh một cách ám muội. Thân thể cô khẽ cứng lại trong khoảnh khắc, nhưng không đẩy ra.
Đến khi tay tôi lần mò dần lên phía trong đùi thì cô mới nhanh tay bấm mạnh một cái vào mu bàn tay tôi.
Cú bấm ấy khiến đũa cô rơi xuống đất. Lan Anh vội cúi xuống nhặt, thân hình khom xuống đột ngột run mạnh một cái.
“Chẳng lẽ…”
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu tôi. Tôi liếc sang phía đối diện, thấy Quốc Hiểu cũng hơi khó chịu vặn người một cái.
Còn Lan Nhi thì cười tươi, nháy mắt nhìn tôi. Đôi mắt sáng long lanh ấy thoáng hiện vẻ quyến rũ ướt át.
Lan Anh đứng dậy, hai má ửng hồng. Khi ánh mắt cô vô tình liếc sang phía đối diện, cô lại vội vàng né tránh. Tất cả càng khẳng định suy đoán của tôi.
Sau đó, chủ yếu là Lan Nhi nói. Cô vừa ăn vừa kể rôm rả, giọng đầy phấn khích và vui vẻ về chuyện giữa cô và Quốc Hiểu.
Có lúc cô còn chê bai vài thói xấu của anh ta, nhưng nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ.
Quốc Hiểu cũng không chịu thua, trêu lại vài điểm yếu của Lan Nhi, nhưng ánh mắt nhìn cô lại dịu dàng lạ thường.
Tôi ngồi cười nhìn hai người, trong lòng thật sự vui mừng cho thằng bạn. Hai thằng anh em nâng ly liên tục, uống hết một chai rượu trắng.
Say khướt, tôi trở vào phòng ngủ, nằm xuống nghỉ một lát. Quốc Hiểu cũng đã ngà ngà, ban đầu đòi về, nhưng tôi và Lan Anh giữ lại, cộng với Lan Nhi khuyên can đầy ý tứ, cuối cùng anh ta đành vào phòng phụ nghỉ tạm.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm nhận Lan Anh vào phòng, kiên nhẫn cởi áo quần cho tôi, lấy khăn ấm lau người, xua đi mùi rượu nồng nặc.
Dù đang mơ màng, lòng tôi vẫn tràn đầy ấm áp. Tôi mơ hồ ôm chặt cô, kéo xuống giường, lẩm bẩm vài câu gì đó không rõ.
Sau đó tôi không nhớ Lan Anh trả lời thế nào, đầu óc nặng trĩu, chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã qua bao lâu, tôi mơ màng trở mình, chợt thấy bên cạnh trống không. Tôi giật mình tỉnh hẳn. Quả nhiên Lan Anh không ở trong phòng.
Tôi xoa xoa đầu vẫn còn hơi choáng, mặc quần short và dép lê bước ra ngoài lấy nước uống.
Vừa đẩy cửa phòng ngủ, tôi đột nhiên thấy vợ mình – Lan Anh – đang đứng ngay trước cửa phòng phụ nơi Quốc Hiểu nghỉ.
Tim tôi nóng ran. Một suy đoán táo bạo lóe lên. Tôi vội lùi lại vào phòng, cơn say rượu tan biến sạch.
Thay vào đó là ngọn lửa nóng bỏng và mong chờ dâng trào. Tôi nằm xuống giường, giả vờ tiếp tục ngủ, nhưng tay đã lén mở điện thoại, truy cập vào hệ thống camera ẩn ngoài hành lang.
Một trong những camera tôi bí mật lắp đặt đang bao quát đúng cửa phòng phụ. Hình ảnh Lan Anh hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.
Cô đứng đó, rõ ràng đang giằng xé dữ dội. Môi cắn chặt, hai chân khẽ động đậy, như muốn bước đi, nhưng bàn chân vừa nhấc lên lại buông thõng rơi xuống.
Bỗng nhiên, không biết nghe thấy gì, thân thể cô khẽ run mạnh. Qua khung hình camera zoom gần, tôi thấy hai má cô đỏ bừng trong chớp mắt.
Ngực căng đầy phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, tạo nên những gợn sóng quyến rũ.
Trong phòng, Quốc Hiểu và Lan Nhi đang làm tình?
Hay là…?