Dù là cô hay người khác, đều nghĩ chắc chắn là anh thi đỗ đại học rồi vứt bỏ người vợ tào khang. Dù sao thì, loại chuyện này thật sự không hiếm, trường họ có, trường khác cũng có, dạo gần đây những tin tức kiểu này bay đầy trời.
Quan Tú Cúc hơi coi thường loại người này, giọng điệu không được tốt cho lắm.
Vương Nhất Thành:”Vợ tôi lúc đó bị điều đi nơi khác, chúng tôi phải đối mặt với cảnh vợ chồng ngâu, thật sự là không tiện lắm, nên đành ly hôn.”
Quan Tú Cúc kinh ngạc:”Vợ anh bị điều đi nơi khác?”
Vương Nhất Thành cười:”Là vợ cũ, đừng gọi là vợ nữa, tôi thì không quan tâm mấy cái này, nhưng không thể làm ảnh hưởng đến danh tiếng của cô ấy được.”
Phải nói rằng, tin tức Vương Nhất Thành từng tái hôn rồi lại ly hôn thật sự đã làm chấn động cả lớp. Chuyện này nói ra đúng là trùng hợp, Lý Du tự cho rằng mình đã nắm được bí mật động trời, lại không biết Vương Nhất Thành đã tự bạo luôn rồi. Vương Nhất Thành cũng chẳng phải thần cơ diệu toán gì, chỉ có thể nói, đúng là “duyên phận” đưa đẩy.
Vương Nhất Thành cố tình chọn lúc này để nói. Thực ra vốn dĩ anh cũng chẳng định giấu giếm, trong hồ sơ của anh đều có thông tin tái hôn và ly hôn, nhà trường đương nhiên là biết. Anh và Hồng Nguyệt Tân quan hệ không tồi, nửa cuối năm Tiểu Tranh cũng sẽ thi đại học lên đây, bọn họ chắc chắn sẽ còn qua lại, có một số chuyện không giấu được, anh cũng chẳng có ý định giấu, vậy thì nói sớm hay nói muộn chẳng phải đều giống nhau sao?
Nói ra rồi, mọi người biết được quá trình của anh, có thể cũng sẽ có những suy tính mới.
Đừng thấy Vương Nhất Thành lớn tuổi lại còn dắt theo con gái, nhưng vì có nhà ở Thủ đô, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai, nên vẫn có vài nữ đồng chí chủ động tỏ ý tốt. Vương Nhất Thành cũng không nói gì khác, dù sao cũng chưa hiểu rõ, anh chắc chắn sẽ không tùy tiện kết hôn.
Lúc này nếu để người trong thôn nghe được lời anh nói, chắc chắn sẽ cười khẩy, anh mà không tùy tiện kết hôn á?
Đã kết hôn ba lần rồi đấy.
Nhưng Vương Nhất Thành lại tự nhận thấy, bản thân thật sự không phải là người tùy tiện.
Cũng giống như Từ Tiểu Điệp cảm thấy người khác nói thêm với cô ta vài câu là đã yêu cô ta vậy. Anh cũng không phải là người tùy tiện kết hôn.
Mọi người đều không thể hiện hảo cảm ra mặt, Vương Nhất Thành đương nhiên phải tiết lộ sơ qua về hoàn cảnh của mình, như vậy một số người cảm thấy không phù hợp sẽ tự biết khó mà lui. Tránh để đôi bên lãng phí thời gian và tình cảm rồi lại thấy không hợp.
Bây giờ anh nói ra, thực chất cũng là lật bài ngửa.
Sấu Tử:”Chuyện này, chuyện này đúng là không ngờ tới.”
Chu Kiến Thiết cũng là người thật thà, hỏi:”Vậy sao anh không xin chuyển công tác đến chỗ vợ cũ?”
Vương Nhất Thành:”Chuyển thế nào được, chúng tôi khác thành phố mà, cô ấy lên tỉnh thành. Chuyển công tác đâu có dễ.”
Lời này không sai, hễ ai từng trải sự đời đều biết, chuyện này quả thực không dễ dàng. Các đơn vị trong cùng một địa phương muốn chuyển đổi cho nhau đã khó, huống hồ còn khác thành phố.
“Vậy vợ cũ của anh có thi đại học không? Nếu cô ấy thi đại học, hai người ngược lại có thể nối lại…”
Vương Nhất Thành bật cười, cảm thấy Chu Kiến Thiết quả nhiên là người thật thà không có tâm cơ, hoàn toàn không biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Nhưng anh cũng không giận, ngược lại còn nói:”Chúng tôi đã chia tay thì không cần thiết phải nối lại tình xưa nữa. Dù không làm vợ chồng, chúng tôi vẫn là những người bạn rất tốt. Hơn nữa, cô ấy cũng không cần thiết phải thi đại học.”
“Hả?”
“Sao lại thế?”
Vương Nhất Thành nhìn Chu Kiến Thiết, lại nhìn Sấu Tử.
Một người là kẻ thật thà EQ thấp, một người là thanh niên trẻ tuổi thi thẳng lên đại học chưa từng va vấp xã hội, không có kinh nghiệm.
Nhìn những người khác mà xem, người ta tò mò cũng sẽ không hỏi nhiều, hai người này thì cứ hỏi mãi không thôi.
Nhưng Vương Nhất Thành cũng có ý định tiết lộ một chút.
Anh cười nói:”Bởi vì cô ấy từng học đại học rồi.”
Mọi người lập tức sững sờ.
Đừng nói là Chu Kiến Thiết và Sấu Tử, những người khác đang vểnh tai lên nghe cũng hận không thể dán chặt vào người Vương Nhất Thành.
Quan Dĩnh Tâm càng ngồi thẳng người lên, cố gắng ngả người ra sau, chỉ muốn nghe cho rõ.
“Từng, từng học rồi?”
Vương Nhất Thành gật đầu:”Đúng vậy, những năm đầu cô ấy đã thi đỗ đại học rồi, à đúng rồi, cô ấy còn là cựu sinh viên trường chúng ta đấy, nhưng không cùng khoa với chúng ta.”
Chu Kiến Thiết:”Thế này, thế này cũng quá lợi hại rồi.”
Vương Nhất Thành cười:”Đúng vậy, cô ấy rất giỏi.”
Anh lại hỏi:”Cậu có tem không đấy, tem thì không thấy đưa, hỏi thì rõ nhiều.”
Sấu Tử:”Có có, anh đợi tôi tìm đã.”
Cậu ta vẫn đang trong trạng thái khiếp sợ, tìm được tem đưa qua, nhịn không được lại tò mò hỏi thêm một câu:”Hai người vẫn còn qua lại à?”
Vương Nhất Thành mỉm cười:”Chúng tôi ly hôn rồi vẫn là bạn tốt mà, ai bảo ly hôn là phải sống để bụng c.h.ế.t mang theo? Chúng tôi không còn tình yêu, nhưng vẫn còn tình bạn rất sâu đậm.”
Sấu Tử gãi đầu, thân là một sinh viên vừa mới trưởng thành, cậu ta thực sự không hiểu lắm về những thứ tình cảm phức tạp này.
Dù sao thì những người cậu ta biết, ly hôn xong đều phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán, sống để bụng c.h.ế.t mang theo.
Tình yêu tan vỡ, chẳng phải đều như vậy sao?
Nhưng mà, nhưng mà…
Cậu ta gãi đầu, nhìn lại Vương Nhất Thành chẳng có chút phản ứng thừa thãi nào, không khỏi nghi ngờ là do nhân sinh quan của mình quá nông cạn, thấy quá ít sự đời, hay là Vương Nhất Thành thật sự khác biệt với số đông.
Cậu ta hơi không hiểu rồi.
Đừng nói cậu ta không hiểu, Chu Kiến Thiết cũng không hiểu.
Ông ta sống ngần này tuổi đầu cũng chưa từng thấy ai ly hôn rồi vẫn làm bạn tốt cả.
Chuyện quái gì thế này!
Không thấy ngượng à!
Quan Tú Cúc biết Vương Nhất Thành không phải loại vứt bỏ người vợ tào khang thì thở phào nhẹ nhõm. Thân là một nữ đồng chí, cô thật sự không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó. May mà Vương Nhất Thành không phải.
Điều này cũng không hẳn là vì Vương Nhất Thành nói vậy, mà là vì, vợ cũ của Vương Nhất Thành là cựu sinh viên trường họ, vậy ít nhất cũng là sinh viên đại học thập niên 60. Nếu lớn tuổi hơn chút nữa, có thể còn sớm hơn, dù sao bản thân Vương Nhất Thành cũng đã ba mươi tư tuổi rồi.
Vợ cũ của anh tuổi tác chắc chắn cũng không nhỏ.
Tính ra muộn nhất cũng là sinh viên đại học thập niên 60.
Sinh viên đại học thập niên 60, tốt nghiệp trường danh tiếng, không bị ảnh hưởng bởi chính sách mà vẫn có thể làm việc đúng chuyên môn, hơn nữa còn có thể được điều chuyển lên tỉnh thành.
Nhìn qua là biết không phải người bình thường, hơn nữa tiền đồ rộng mở, Vương Nhất Thành tốt nghiệp được phân công công tác, chắc chắn cũng không có thân phận địa vị cao bằng người ta. Vậy thì… chuyện vứt bỏ người vợ tào khang hoàn toàn không tồn tại.
Chỉ dựa vào điểm này thôi, đã không thể nào rồi.
Cô thở phào, nói thẳng:”Anh không phải loại vứt bỏ người vợ tào khang là tốt rồi, dạo này tôi bị chuyện đó làm cho đau hết cả đầu.”
Cô là lớp phó, đợt bầu cử trước, Tôn Thiếu Bình làm lớp trưởng, cô làm lớp phó.
Chuyện này cũng giống như lúc mới khai giảng, chủ yếu là do lúc đó họ làm rất tốt, nên khi bỏ phiếu mọi người cũng sẽ bầu cho họ. Vì vậy chuyện này không có gì thay đổi. Sở dĩ có một lớp phó, cũng là để thuận tiện cho các nữ sinh.
Tỉ lệ nam nữ trong lớp họ xấp xỉ nhau.
Quan Tú Cúc:”Vợ của Lý Du suốt ngày chằm chằm nhìn chúng tôi, cứ như thể chúng tôi quyến rũ chồng cô ta vậy, bây giờ tôi cứ nghe đến mấy chuyện gia đình này là lại đau đầu.”
Cô cũng là thanh niên tri thức xuống nông thôn, chồng cô cũng là một nông dân, nhưng cô không thể làm ra cái loại chuyện ăn cháo đá bát đó được, đàn ông đúng là nhẫn tâm. Đa phần những người muốn chia tay, đều là đàn ông. Lớp họ cũng có mấy nữ đồng chí đã kết hôn, nhưng chẳng có ai đòi ly hôn cả.
Vương Nhất Thành cảm thán:”Các cô cũng không dễ dàng gì.”
“Ai nói không phải chứ.”
Lúc này Vương Nhất Thành đã dán kín phong bì, cất lại vào cặp sách. Sinh viên đại học thời nay hầu như chẳng ai mang cặp sách kiểu này. Rất nhiều người đeo túi chéo màu xanh quân đội, dù không phải màu xanh quân đội thì cũng là túi chéo màu khác, chỉ có Vương Nhất Thành, anh dùng cặp sách hai quai của học sinh cấp hai.
“Anh Vương, cái cặp sách này của anh…” Sấu Tử do dự một chút, nói:”Hồi cấp hai tôi đã ít dùng rồi, trẻ con quá.”
Vương Nhất Thành:”Cái này tiện mà, loại túi đeo chéo của cậu, đè nặng lên một bên vai, mới thực sự là mệt. Hơn nữa đeo lâu rất dễ bị lệch vai.”
Sấu Tử:”Hả!”
Vương Nhất Thành bật cười:”Tôi nói bừa đấy.”
“Phù~”
Quan Tú Cúc:”Tôi thấy Vương Nhất Thành nói đúng đấy, mỗi lần cậu vác một đống sách, nhét hết vào túi, đè nặng lên một bên vai mà.”
Sấu Tử:”Hả!”
Cái người này thật là, cứ giật mình thon thót.
Vương Nhất Thành mỉm cười, cúi đầu tiếp tục viết lách.
Quan Dĩnh Tâm không nghe thấy động tĩnh của Vương Nhất Thành, quay đầu nhìn anh, liền thấy anh đang cúi đầu cắm cụi viết. Anh thật sự có chút khác biệt so với các nam sinh khác trong lớp. Không phải kiểu người khát khao đọc sách đến quên ăn quên ngủ, cũng không phải kiểu người mải mê luồn cúi.
Anh rất dễ hòa đồng với mọi người, theo lý thuyết những người như vậy đều rất trơn tuột, nhưng anh lại không mang đến cho người ta cảm giác đó, ngược lại còn mang theo vài phần khí chất thư sinh.
Khiến người ta có chút không nhìn thấu.
Vương Nhất Thành nhận ra ánh mắt của người khác, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Quan Dĩnh Tâm đang nhìn mình.
Vương Nhất Thành mỉm cười với cô, Quan Dĩnh Tâm luống cuống vội vàng quay đi, cô cắn môi, trong lòng càng thêm rối bời.
Vương Nhất Thành thì mặc kệ người khác nghĩ gì, dù sao anh cũng chẳng có ý định gì với Quan Dĩnh Tâm. Anh không phải người cổ hủ, nhưng cũng biết rõ mình và Quan Dĩnh Tâm chẳng hợp nhau ở điểm nào. Anh cúi đầu bận rộn với công việc chính của mình.
Anh định bắt tay vào viết, nhưng viết nội dung gì thì vẫn chưa nghĩ ra hoàn toàn.
Văn học thịnh hành hiện nay, đa phần vẫn rất cẩn trọng, rốt cuộc thì, có dám không cẩn trọng không? Chẳng ai biết sau này có biến động gì không. Có những người thật sự sợ rồi. Mà hiện tại rất nhiều bài viết cũng vậy. Đều vô cùng cẩn trọng.
Vương Nhất Thành sẽ không đụng chạm đến những chính sách đó, hay những thứ có tầng ý nghĩa sâu xa hơn.
Kiếp trước đã là tấm gương tày liếp rồi, người cha ruột kia của anh chẳng phải vì dính dáng đến mấy thứ đó mà bị xử tử sao? Mặc dù anh bị lôi ra làm bia đỡ đạn, nhưng trong lòng anh hiểu rõ, lão già đó cũng đừng hòng sống sót. Lúc đó huy động bao nhiêu người như vậy, tên bay đạn lạc kiểu gì cũng c.h.ế.t chắc.
Một thái giám mà dám can dự vào triều chính, mi không c.h.ế.t thì ai c.h.ế.t.
Cho dù mi có ý định mưu triều thoán vị hay không, nhưng kết quả sẽ không thay đổi.
Người ta bảo mi mưu phản, thì mi chính là mưu phản.
Vương Nhất Thành coi như đã hiểu, có một số chuyện, tránh xa được chừng nào hay chừng ấy, bo bo giữ mình là trên hết.
Người có chí lớn rất nhiều, không thiếu một mình anh.
Kiếp này anh chỉ muốn sống cho tử tế, không đến mức phải toi mạng!
Anh chắc chắn sẽ không viết những thứ quá khích. Càng không viết những thứ liên quan đến chính sách. Khựng lại một chút, anh quyết định vẫn nên viết một câu chuyện nhẹ nhàng chút. Con người mà, sống trên đời khổ quá rồi, vẫn nên có chút ngọt ngào.
Thứ anh hiểu rõ nhất chính là cuộc sống nông thôn, khựng lại một chút, anh quyết định viết một câu chuyện nông thôn.
Nhân vật chính cứ thiết lập là một bà lão đi, một bà lão thích lo chuyện bao đồng, một người con cả nhu nhược, ờ… không phải nói anh cả của anh đâu nhé. Thêm một cô con dâu đanh đá; một người con trai thứ hai làm công nhân cùng cô con dâu thứ hai là người có học, thêm một cô em chồng đang thi cấp ba…
Hài kịch, viết một vở hài kịch!
Vương Nhất Thành bắt đầu lên dàn ý. Thực ra anh chưa từng viết truyện, nhưng kiếp trước đã đọc không ít thoại bản, kiếp này cũng đọc không ít tiểu thuyết, nên viết lách vẫn rất thành thạo. Thực ra bây giờ vẫn rất thịnh hành làm thơ.
Vương Nhất Thành cũng rất giỏi, dù sao anh cũng có nền tảng từ kiếp trước, nhưng Vương Nhất Thành không muốn viết.
Anh đã được làm lại từ đầu rồi, đương nhiên hy vọng có thể cắt đứt rõ ràng với kiếp trước. Thỉnh thoảng sẽ nhớ lại những chuyện đó, nhưng vẫn không hy vọng bản thân bị ảnh hưởng quá nhiều. Anh đã bị ảnh hưởng rất lớn rồi.
Thật sự không muốn tiếp tục nữa.