NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI

Chương 23



Chương 23: Bộ Đồ Rực Lửa Và Chút Suy Nghĩ Lệch Lạc

Kể từ cái ngày làm quen nhau trong căn tin, tôi để ý thấy cô bạn Cẩm Tiên này rất hay lén lút nhìn tôi. Mỗi lần có tiết sinh hoạt tập thể, nam nữ đứng đối diện nhau thành hai hàng, tôi luôn bắt gặp ánh mắt cô nàng đang lảng vảng nhìn ngó mình. Hễ thấy tôi ngước lên nhìn lại, cô nàng liền giả đò chép miệng, chu cái mỏ nhỏ xíu đỏ mọng như trái anh đào lên ra vẻ khinh khỉnh, không thèm để tâm.

Cẩm Tiên là một cô gái cực kỳ hoạt bát, lanh lợi. Khuôn mặt bánh bao phúng phính cộng thêm đôi môi lúc nào cũng căng mọng, ướt át làm toát lên một vẻ đáng yêu, trong trẻo rất đúng lứa tuổi học trò. Thành thật mà nói, có đôi lúc tôi cũng lén nhìn cô nàng chằm chằm đến mức ngẩn ngơ, nhưng sợ bị phát hiện nên hễ chạm ánh mắt là tôi lại lật đật quay đầu đi chỗ khác để chữa thẹn.

Trải qua những ngày phơi nắng cháy da cháy thịt, cuối cùng đợt huấn luyện quân sự mệt mỏi cũng chính thức khép lại. Ngày mai là Chủ nhật, cũng trùng hợp là ngày lành tháng tốt mẹ Trâm chọn để tổ chức lễ khai trương tiệm bánh ngọt. Mẹ bảo muốn ngày khai trương của mẹ diễn ra cùng lúc với cột mốc tôi chính thức trở thành nam sinh cấp ba cho có ý nghĩa.

Sáng Chủ nhật, tôi lóc cóc bám đuôi mẹ ra cửa tiệm phụ giúp. Tiệm bánh đã được sửa sang, decor lại sạch sẽ, khang trang. Không gian tiệm khá nhỏ, tính ra chỉ tầm 30 mét vuông, các kệ tủ được lấp đầy bởi đủ loại bánh kem, đồ ngọt, bánh mì sữa thơm nức mũi. Nằm sát bức tường phía trong cùng là khu vực quầy thu ngân. Đứng sau quầy là một người phụ nữ trẻ, ăn mặc khá giản dị. Cô này có dáng người cò hương ốm nhom ốm nhách, ngực phẳng lỳ, mái tóc dài cắt mái ngố, nhìn qua chắc độ tầm 25 26 tuổi. Nếu đem cái vóc dáng thẳng đuột này ra đọ với thân hình bốc lửa của mẹ Trâm thì đúng  là một trời một vực, chẳng có cửa nào để so sánh.

“Lâm, lại đây mẹ giới thiệu nè, đây là dì Châu, nhân viên thu ngân mẹ mới tuyển vào làm phụ mẹ đó.” Mẹ kéo tay tôi dắt tới trước quầy.

Cô ấy nghe vậy liền dẩu môi phản đối: “Trời đất chị Trâm, em mới có hăm mấy mùa xuân, chị kêu con trai chị gọi em bằng dì cho em tổn thọ hả?”

“Ủa chứ em đâu có biết đây là con trai của chị đâu, thằng nhỏ cao nhồng, lớn tồng ngồng vầy ai nghĩ là con chị.”

Chị Châu quay sang nhìn tôi chằm chằm, cười giả lả: “Chà, em trai nhìn mặt y chang chị luôn đó, đúng là hai mẹ con đúc cùng một khuôn. Chào em trai, nay lên cấp ba rồi hả? Từ nay về sau cứ gọi chị là chị Châu nha, đừng có nghe lời mẹ em kêu bằng dì cho chị già khú đế.”

“Dạ, em chào chị Châu.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu chào hỏi, nhưng trong bụng thì thầm mỉa mai: “Cái dáng dấp lép kẹp vầy mà bày đặt bắt người ta kêu bằng chị, so với mẹ tôi thì chị thua xa lắc xa lơ, mẹ tôi trẻ trung phơi phới vầy mới xứng đáng được gọi là chị nè.”

Lăng xăng phụ giúp mẹ dọn dẹp, bưng bê mâm quả tới tận chiều tối, hai mẹ con mới đóng cửa tiệm lết bộ về nhà.

Tối hôm đó, cỡ tám giờ hơn, tôi đang nằm ườn trên phòng khách xem tivi thì thấy mẹ lục đục vào phòng tìm quần áo để chuẩn bị đi tắm. Mọi khi mẹ lấy đồ nhanh gọn lẹ lắm, nay chẳng hiểu sao chui tọt vào phòng rồi khóa cửa cái rụp, im ỉm bên trong không thấy động tĩnh gì.

Tôi cũng chẳng mảy may bận tâm, mắt vẫn dán chặt vào màn hình tivi thì bỗng nghe tiếng mẹ cất lên phía sau lưng:

“Cục cưng, nhìn thử coi mẹ mặc bộ này có được không?”

Tôi quay đầu lại và lập tức há hốc mồm, hai con mắt sáng rực lên. Đứng trước mặt tôi là mẹ Trâm trong một bộ đồ vest công sở cách điệu màu đỏ đô cực kỳ rực rỡ và sang chảnh. Bộ đồ này thiết kế liền thân, phần quần bên dưới là dạng quần đùi bó sát nịt chặt lấy vòng ba nảy nở, làm tôn lên bờ mông cong vút, căng mẩy của mẹ. Trên ngực áo có hai cái túi nhỏ xíu làm điểm nhấn, phối cùng hàng nút mạ vàng sáng loáng. Phần eo được chít lại tinh tế mang đậm hơi hướng vest âu phục cao cấp. Đi kèm với bộ trang phục bó sát phô diễn đường cong bốc lửa này là một đôi dép lê đi trong nhà.

“Trời ơi má ơi, mẹ mua bộ đồ này ở đâu mà đẹp nhức nách vậy?”

“Sao hả? Đẹp không? Mẹ mới đặt mua trên mạng đó, tính để dành mặc đi làm quản lý tiệm bánh.” Mẹ cười tươi rói, xoay người qua lại khoe dáng.

“Mẹ ơi, mẹ vứt đôi dép lê ra, mang cái đôi giày cao gót vô đi, đảm bảo nhìn cực kỳ xịn xò luôn!”

Nghe lời xúi giục của tôi, mẹ đi lại tủ giày, lôi ra đôi giày cao gót gót nhọn màu đen yêu thích nhất rồi xỏ vào chân. Vừa xỏ xong, mẹ cúi gập người xuống, đưa tay vuốt phẳng lại mấy nếp nhăn trên ống quần bó sát.

Ngay khoảnh khắc mẹ khom người xuống, cổ áo chữ V khoét sâu hoắm của bộ vest bị trễ hẳn xuống. Khung cảnh hiện ra trước mắt tôi là một rãnh ngực sâu hun hút, ép chặt hai bầu vú căng mọng, trắng nõn nà. Mọi thứ đập thẳng vào mắt tôi rõ mồn một, khiêu khích và đê mê vô cùng.

Tôi đứng chết trân, nuốt nước bọt ực ực, ánh mắt dán chặt vào đôi gò bồng đảo đang trĩu nặng xuống kia. Nhưng đồng thời, một cảm giác khó chịu, ích kỷ bỗng trào dâng trong lòng tôi. Tôi nhìn tổng thể bộ trang phục, quả thực nó làm toát lên vẻ đẹp kiêu sa, bốc lửa của mẹ.

“Mẹ ơi, mẹ mặc bộ này nhìn đẹp bá cháy luôn á!”

Mẹ nhoẻn miệng cười tự mãn, đứng thẳng người dậy, bắt đầu bước đi những bước catwalk uyển chuyển quanh phòng khách. Từng nhịp bước chân gõ nhịp “Cộc, cộc, cộc” của đôi giày cao gót nện xuống nền gạch, kết hợp với thân hình bốc lửa và bộ vest đỏ đô làm mẹ trông chẳng khác nào một cô tiếp viên hàng không xinh đẹp, quyến rũ trên những chuyến bay hạng thương gia.

“Mẹ ơi, con nói thiệt nha, mẹ mặc bộ này vô, nếu mà đi thêm đôi vớ da tất đen nữa thì y chang mấy cô tiếp viên hàng không luôn á!”

Mẹ bật cười khanh khách, trêu ghẹo lại tôi: “Thằng quỷ nhỏ sắc lang này, con thấy cô tiếp viên hàng không nào đi làm mà mặc quần đùi bó sát với tất đen bao giờ chưa?”

“Thì con coi trên phim truyền hình người ta chiếu đầy ra đó thôi.”

“Thôi bớt tào lao đi! Rốt cuộc là thấy bộ này đẹp không? Ngày mai khai trương tiệm, mẹ tính mặc bộ này ra đứng quầy quản lý.” Mẹ chống hông, háo hức chờ đợi lời khen từ tôi.

Nhìn bờ mông cong vút và rãnh ngực xẻ sâu của mẹ, tôi lúng túng gãi đầu, thốt ra một câu trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ trong đầu:

“Mẹ ơi… đẹp thì đẹp thiệt, nhưng mà bộ này… hở hang quá, mặc đi làm quản lý cửa hàng không có hợp đâu.” Tôi tưởng tượng đến viễn cảnh ngày mai mẹ diện bộ đồ bốc lửa này đứng ở quầy thu ngân, chắc chắn sẽ thu hút một bầy đàn ông háo sắc bu lại nhìn ngó, thèm thuồng. Chợt nghĩ tới cảnh đó thôi là tôi đã thấy bực bội, khó chịu trong người rồi. Tôi không muốn bất kỳ gã đàn ông nào ngoài đường được phép rửa mắt bằng cơ thể của mẹ tôi.

Thấy mẹ tỏ vẻ ngơ ngác, không hiểu lý do tại sao, tôi vội vàng bồi thêm:

“Thiệt đó mẹ, bộ này bó sát rịt lại còn ngắn tũn, làm quản lý phải đi lại bưng bê mà ăn mặc vầy sao làm việc. Với lại… mẹ khom người xuống một cái là lộ hết rãnh ngực với vú ra ngoài rồi, con… con không thích người khác nhìn ngó mẹ của con đâu.”

“Á à, cái gì đây? Cục cưng của mẹ đang ghen đó hả? Không nỡ để người ngoài nhìn mẹ… Khoan khoan đã! Ông tướng, con vừa mới nói cái gì đó?” Mẹ khựng lại, trợn tròn mắt nhìn tôi.

Tôi giật thót mình, nhận ra mình vừa buột miệng lỡ lời khai ra cái chuyện nhìn trộm rãnh ngực của mẹ ban nãy. Tôi cuống cuồng lấp liếm:

“Thì… thì nãy con lỡ liếc mắt nhìn trộm một chút xíu lúc mẹ cúi xuống vuốt quần thôi mà, vô tình thấy thôi chứ con có cố ý đâu.”

“Ngon hén! Vậy mà con dám nhìn trộm vú mẹ hả, dạo này gan con lớn quá rồi đó nha!”

“Trời đất ơi oan ức quá, tại cái áo nó rộng hoác tự nó xòe ra chứ bộ. Con còn tốt bụng nhắc nhở mẹ mà mẹ còn đòi la con nữa hả?”

Nghe tôi cãi chày cãi cối, mẹ lườm tôi một cái sắc lẹm, vội vàng đưa tay kéo sát hai mép cổ áo lại che kín bầu ngực. “Thôi khỏi nói nhiều, mẹ đi thay đồ đây!” Nói đoạn, mẹ quay lưng bước thẳng vào phòng ngủ. Đứng trước gương, mẹ đưa tay định cởi nút áo ra thì khựng lại, chợt nhớ ra cửa phòng vẫn đang mở toang hoác. May mà mẹ phản ứng kịp thời, chứ không thì nãy giờ đứng lột đồ là tôi đã rửa mắt no nê rồi.

Mẹ vội vàng bước ra khép chặt cửa lại. Xuyên qua cánh cửa đóng kín, tôi nghe rõ mồn một tiếng giày cao gót được cởi ra quăng lạch cạch xuống sàn gạch. Chắc chắn mẹ đang lột bộ đồ đó ra rồi. Trong đầu tôi bắt đầu mường tượng ra đủ thứ hình ảnh đen tối. Với kinh nghiệm bao nhiêu lần chui rúc vào tủ đồ lót của mẹ, tôi dư sức thuộc nằm lòng từng kiểu dáng, màu sắc áo ngực của mẹ. Nhưng khổ nỗi, tôi chưa từng một lần được chiêm ngưỡng trực tiếp cảnh mẹ mặc những bộ đồ lót gợi cảm đó trên người. Bỗng dưng tôi thấy hối hận xanh ruột. Biết vậy hồi lúc làm lễ tốt nghiệp cấp hai, thay vì đòi lấy cái quần lót, tôi đè đầu cưỡi cổ bắt mẹ lột sạch đồ ra, chỉ mặc mỗi áo ngực với quần lót đứng uốn éo cho tôi xem thì có phải là mãn nhãn, sướng đời hơn không.

Chưa kịp tiếc nuối xong thì cửa phòng đã mở tung ra.

Mẹ Trâm xuất hiện trong bộ đồng phục cũ hồi còn làm ở khách sạn. Chiếc áo sơ mi voan mỏng họa tiết hoa văn xanh đen lấp ló bên trong, phối cùng chiếc thắt lưng da bản nhỏ màu đỏ tươi thắt ngang eo, bên dưới là chân váy bút chì ôm sát màu đen dài vừa tới đầu gối. Bộ đồ này tuy kín cổng cao tường, không khoét ngực sâu hoắm như bộ vest đỏ lúc nãy, nhưng lại tôn lên vẻ đẹp thanh lịch, mặn mà và cực kỳ chuyên nghiệp của một người quản lý cửa hàng. Phối cùng thân hình đồng hồ cát của mẹ, bộ đồ này đúng là sinh ra để dành cho mẹ. Mẹ xỏ lại đôi giày cao gót, xoay một vòng điệu đà.

“Mẹ suy nghĩ kỹ lại những lời con nói rồi. Thấy cũng đúng, cái bộ màu đỏ kia mặc đi đứng làm việc không tiện thật, hơi bị phô trương quá đáng. Thôi thì từ nay mẹ cứ diện mấy bộ đồng phục kiểu vầy đi làm quản lý cho nó lịch sự, đứng đắn. Ngày mai mẹ sẽ đem bộ vest đỏ kia ra bưu điện gửi trả lại cho shop.”

“Trời ơi mẹ, mắc mớ gì phải trả lại? Đồ mua rồi trả tới trả lui phiền phức thấy mồ, mẹ cứ giữ lại để ở nhà mặc chơi cũng được mà.” Tôi cuống quýt can ngăn.

“Gì đây? Nhìn cái bản mặt gian xảo của con kìa, chắc khoái bộ đó lắm chứ gì? Tính dụ dỗ mẹ giữ lại rồi bữa nào rửng mỡ bắt mẹ mặc vô phối với tất đen lưới cho ông tướng ngắm chân dài như mấy con trên phim phải không?” Mẹ lườm nguýt, bóc trần suy nghĩ đen tối của tôi.

Bị mẹ nói trúng tim đen, tôi ngượng chín mặt, gãi đầu cười trừ chống chế: “Đâu có đâu… con thấy mẹ mặc bộ đó vô nhìn sang chảnh, tôn dáng quá chừng nên thấy tiếc thôi. Chứ trả lại thì uổng lắm.”

“Thôi đi dẹp cái thói dẻo miệng đó đi, mẹ đi guốc trong bụng con rồi! Bộ đó mặc ở nhà chật chội, khó thở muốn chết, quét cái nhà cũng không xong. Ngày mai quyết định đem trả!”

“Dạ… tùy mẹ thôi.” Tôi ỉu xìu đáp lời, cũng không dám ngo ngoe cãi thêm câu nào, sợ nói nhiều lại lòi cái đuôi râu xanh ra thì rách việc.

“Luyến tiếc dữ vậy hả? Vậy thì ráng học cho giỏi, sau này làm có tiền rồi tự xách ví đi mua đồ đẹp về cho mẹ mặc nghen chưa!” Mẹ vỗ vai tôi cười hiền, rồi quay lưng đi thẳng vào phòng thay đồ ngủ chuẩn bị đi tắm, bỏ mặc tôi đứng ngẩn ngơ với những mộng tưởng dang dở.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Khai trương tiệm bánh ngọt xong xuôi, công việc làm ăn của mẹ khá suôn sẻ. Trừ hết mọi chi phí, mỗi tháng tiệm cũng mang về khoản lợi nhuận kha khá cỡ mười lăm, mười bảy triệu đồng. Tôi thì cũng đã bắt nhịp được với cường độ học tập của trường cấp ba, quen biết thêm nhiều bạn bè mới. Tuy nhiên, kết quả bài thi khảo sát chất lượng đầu năm của tôi lại không mấy khả quan. Tôi nhận ra môi trường cấp ba khác hoàn toàn với cấp hai. Muốn đạt điểm cao không chỉ đơn thuần là lên lớp căng tai nghe giảng rồi về nhà trả bài, mà còn phải cày cuốc, giải thêm một núi bài tập nâng cao thì mới mong ngóc đầu lên nổi.

Nhưng ngặt nỗi, bệnh lười biếng của tôi đã ngấm vào máu. Cứ mỗi chiều tan học xách cặp về đến nhà là tôi lại quẳng sách vở qua một bên, chúi mũi vào chơi game điện tử, chẳng còn tâm trí đâu mà cày bài tập. May mắn là nền tảng kiến thức hồi cấp hai của tôi khá vững chắc, cộng thêm việc trên lớp tôi vẫn ngoan ngoãn nghe giảng đàng hoàng, nên dù lười biếng, điểm số của tôi vẫn thoi thóp lọt vào top 40 của trường. Tuy không bị đội sổ, nhưng dĩ nhiên là cái thứ hạng lẹt đẹt đó chưa bao giờ làm mẹ Trâm hài lòng.

Trên lớp, cô nàng lớp trưởng Cẩm Tiên kỳ quái kia lại rất thích kiếm chuyện chọc ghẹo tôi. Kể từ lúc chính thức nhậm chức lớp trưởng sau đợt quân sự, cô nàng cứ rình rập, hở ra là giao việc vặt cho tôi làm. Nào là bắt tôi trực nhật quét lớp, nào là gọi tôi theo xách đồ phụ cô nàng xuống văn phòng giáo viên.

Nhưng cái trò mà Cẩm Tiên thích nhất chính là lôi tôi vào chơi game “Tìm điểm khác biệt” trên điện thoại của cô nàng. Lên cấp ba, quy định của nhà trường gắt gao hơn hẳn cấp hai, học sinh nội trú bị quản chế chặt chẽ, ngoài giờ tan học thì nội bất xuất ngoại bất nhập. Điện thoại di động tuyệt đối bị cấm mang vào lớp học. Nhưng với cái tính ngang bướng liều lĩnh của tôi, cấm thì cấm, tôi vẫn lén lút tuồn điện thoại vào trong cặp. Cô nàng biết tỏng tôi có điện thoại nên cứ rảnh rỗi là sán lại gần, đòi mượn máy để rủ tôi chơi chung. Có những lúc hai đứa mải mê tìm điểm khác nhau trên màn hình bé xíu, cắm cúi đến mức hai cái đầu chụm vào nhau sát rạt. Ngước mắt lên một cái là đụng ngay ánh mắt to tròn của cô nàng ở cự ly siêu gần, khiến tim tôi đập thình thịch, mặt đỏ bừng lúng túng. Lần nào tôi cũng ngượng ngùng né tránh, nhưng cô nàng thì cứ tỉnh bơ, bữa sau lại tiếp tục rủ rê tôi chơi tiếp.

Giữa học kỳ một, đám con gái trong lớp rỉ tai nhau một tin đồn chấn động.

“Lâm ơi Lâm, nghe phong phanh đâu đó thằng Tuấn học lớp kế bên tính xách cưa đi tán tỉnh con Cẩm Tiên kìa, ông không tính làm gì sao?” Một đứa bạn trong lớp xì xầm hỏi tôi.

“Ủa mắc mớ gì tui phải làm gì? Chuyện của bả liên quan khỉ khô gì tới tui mà xúi tui hỏi?” Tôi trố mắt ngơ ngác, nhún vai trả lời tỉnh bơ.

Chiều hôm đó, đồng hồ điểm sáu giờ tối. Khối lớp 10 tụi tôi chưa bị ép đi học phụ đạo buổi tối nên giờ này trường vắng hoe. Cả lớp đã rủ nhau đi về sạch sẽ, chỉ còn lác đác vài giáo viên nán lại văn phòng và tổ trực nhật lớp lụi cụi ở lại dọn vệ sinh. Xui xẻo làm sao, hôm nay tôi lại nằm trong cái danh sách đen bị lớp trưởng Cẩm Tiên cắt cử ở lại trực nhật.

Lau xong cái bảng đen nhẻm, tôi quay lại nhìn thì hỡi ôi, mấy đứa trực chung tổ với tôi đã viện cớ trốn về láng hết trơn, bỏ mặc tôi và Cẩm Tiên ở lại bơ vơ dọn dẹp đống rác cuối ngày.

Hai đứa mỗi người xách một bên quai giỏ rác, lầm lũi đi bộ về phía bãi tập kết rác của trường. Đi được một đoạn, Cẩm Tiên bỗng cất giọng hỏi bâng quơ:

“Lâm nè… ông thấy chuyện thằng Tuấn lớp bên cạnh đòi cưa cẩm tui sao?”

“Bà hỏi tui chi? Tui đâu có rảnh quan tâm mấy chuyện tào lao đó.” Vừa nói, tôi vừa sải bước nhanh tới thùng rác bự để trút rác vào. Nhưng vừa đổ xong, tôi nghe loáng thoáng tiếng Cẩm Tiên lầm bầm phía sau: “Lâm à, nếu mà tui…”

Do khoảng cách khá xa cộng thêm giọng cô nàng lí nhí như muỗi kêu, tôi hoàn toàn không nghe rõ vế sau là cái gì.

Trút rác xong, tôi quăng cái giỏ rác không qua cho cô nàng cầm. Cẩm Tiên đỡ lấy cái giỏ rác, ánh mắt nhìn tôi chằm chằm đầy căng thẳng, một vẻ mặt nghiêm túc lạ thường khiến tôi tự nhiên nổi hết cả gai ốc. Lúc này tâm trí tôi chỉ nôn nóng muốn bay ngay về nhà để ăn cơm mẹ nấu, chứ chẳng có hứng thú đứng dây dưa ở đây.

Quay lưng bước đi được hai bước, tôi ngoái đầu lại hỏi: “Hồi nãy bà lầm bầm cái gì trong họng vậy Cẩm Tiên?”

“Hả? Đâu… đâu có gì đâu!” Cô nàng giật mình, cúi gằm mặt xuống đất lắp bắp chối đây đẩy.

“Ờ.”

Tôi cũng chẳng màng gặng hỏi thêm, hai đứa đem trả cái giỏ rác về lớp rồi đường ai nấy đi.

Chủ nhật tuần đó, tôi nằm ườn ở nhà ôm laptop cày một bộ phim tâm lý tình cảm của Mỹ có tựa đề “Trải nghiệm ngây ngô”, do một thằng bạn thân trên mạng giới thiệu. Ai dè đâu nội dung phim lại xoay quanh mối tình cấm kỵ, sặc mùi loạn luân giữa hai mẹ con. Những thước phim nóng bỏng, những pha làm tình cuồng nhiệt dán mác 18+ trong phim mang đến cho tôi một thứ khoái cảm đê mê, ám ảnh. Đêm hôm đó, hình ảnh những cảnh nóng rực lửa trong phim cứ lặp đi lặp lại mồn một trong tâm trí tôi, không tài nào xua đuổi đi được.

Nằm nghiêng người trên giường, mượn ánh trăng mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ, tôi đê mê ngắm nhìn thân hình người mẹ đang say giấc nồng bên cạnh mình. Ánh trăng chiếu rọi làm nổi bật đường cong cơ thể của mẹ. Khung xương chậu của mẹ nhô cao đầy gọi mời, kết hợp với vòng eo thon gọn tạo thành một đường cong uốn lượn thắt đáy lưng ong tuyệt mỹ, mê hoặc đến chết người. Trí tưởng tượng phong phú của tôi bắt đầu hoạt động hết công suất. Tôi vô thức gắn ghép những cảnh làm tình nóng bỏng trong bộ phim buổi chiều lên chính cơ thể mẹ. Tôi hóa thân thành gã nam chính mang tâm lý tò mò, khao khát dục vọng mãnh liệt đang muốn khám phá thân hình quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành nằm ngay sát bên.

Con cặc của tôi bắt đầu rục rịch cương cứng, phồng to lên dưới lớp quần lót. Tôi ực một tiếng, nuốt khan bãi nước bọt xuống cổ họng, giọng khàn khàn cất tiếng gọi thăm dò trong đêm vắng:

“Mẹ ơi…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.