Sáng sớm. Cái bếp từ tầng một bốc lên mùi nước rửa bát hương chanh hóa học nồng nặc. Nước vòi xả rào rào.
Tao vừa dắt con Wave từ trong góc ra, ngoái lại nhìn cảnh tượng chướng mắt vãi lìn.
Thằng Khánh, cái thằng mà nửa năm trước mọc rễ trên ghế gaming, quần lót lười đéo thèm giặt, giờ đang đeo tạp dề. Lưng nó khom xuống bồn rửa inox, tay cầm giẻ rửa bát cọ lấy cọ để cái chảo chống dính.
Chị Lan lướt qua. Nay bả đéo mặc chân váy bút chì bó sát sạt, bả diện nguyên bộ đồ lụa hoa nhí rũ rượi, tóc búi lơi. Bả bóc sẵn một múi bưởi da xanh, lột vỏ sạch sẽ, kiễng chân nhét thẳng vào mồm thằng Khánh.
– Ngon không? – Bả hỏi, giọng dẻo quẹo.
Khánh nhai nhóp nhép, bọt xà phòng văng cả lên cằm, toe toét:
– Bưởi ngọt, nhưng không ngọt bằng Lannnnn.
Tao đứng ngoài cửa, rùng mình một cái. Lông tơ trên tay dựng đứng. Cốc nước đang cầm trên tay sóng sánh suýt đổ.
– Đcm, mới sáng ra thôi Khánh bớt bớt được không? Ngứa mắt vãi lìn!
Tao chửi đổng, lắc đầu cười khổ. Thằng Khánh quay ra nhe răng nhe lợi, đéo thèm cãi. Nó thản nhiên gặm nốt múi bưởi rồi xả nước rửa tay.
Tao bước ra hiên, đá gạt chân chống xe. Rút điếu Thăng Long, châm lửa. Khói xám nhả ra, lờ lờ quyện vào màn sương sớm chưa tan hết của con ngõ Bùi Xương Trạch.
Tao nhìn ngoái lại vào trong nhà. Hai con người lệch pha từ tuổi tác đến cái mác xã hội, giờ đang dính lấy nhau như sam.
Chị Lan không bắt thằng Khánh phải sơ vin đóng thùng, đọc báo cáo tài chính. Thằng Khánh không cần gồng mình văng vài câu tiếng Anh hay giả vờ tri thức. Chúng nó phơi bày cái sự mộc mạc, trần trụi nhất cho nhau xem, xong rồi gật đầu chấp nhận. Cái ranh giới của chúng nó trong suốt.
Tự nhiên, cổ họng tao nghẹn lại. Rít hơi thuốc, vị đắng chát xộc lên mũi.
Đầu tao tự động bật lại cái hình ảnh ở quán cafe acoustic. Cái ốp lưng silicon màu hồng nhạt úp sấp xuống mặt bàn gỗ. Nhanh. Dứt khoát. Giấu nhẹm một cái gì đó không được phép xuất hiện (Đầu óc tao tự suy diễn như vậy chứ thật sự tao cũng không định hình được nó là cái gì).
Tao đưa tay dụi mẩu thuốc vào mặt tường gạch nhám.
Cái cảm giác gồng mình để khớp với một thế giới khác biệt và những thằng như cái gã tên Bảo kia nó bức bối nghẹt thở. Sự thoải mái của cặp đôi dưới kia giống như một cái cú đạp chân vào cái vỏ bọc tao đang cố căng mình ra duy trì.
Mười rưỡi trưa. Cái ki-ốt Alo Phụ Kiện như cái lò nướng bánh mì.
Nhưng tốc độ đẩy hàng của thằng Khánh hôm nay khét lẹt. Nó chốt đơn cái ốp lưng da bò cho ông khách già trong ba phút. Lắp màn hình con iPhone thao tác trơn như bôi mỡ, không trượt một con ốc nào.
Tao ngồi quầy thu ngân, ném cho nó lon bò húc ướp lạnh.
– Dạo này cày ác thế sư phụ? Không thấy kêu mỏi lưng xin nghỉ sớm về cày game nữa à?
Khánh bắt lấy lon nước. Bật nắp tách một cái. Nó tu ừng ực cạn nửa lon, lấy mu bàn tay quệt mép.
– Game gủng đéo gì tầm này. Đang ráng cày thêm tí để cuối tháng múc cái nệm cao su non cho Lan. Cái nệm cũ phòng bả mỏng tẹt, xẹp hết bông rồi, tối qua nằm bả cứ kêu đau lưng ê ẩm. Có nóc nhà rồi phải lo chứ mậy.
Tao ngồi im. Nhìn cái mặt đen nhẻm, lấm tấm mồ hôi của nó.
Một lý do kiếm tiền thô thiển, nhưng lại vô cùng thực tế và đem lại nhiều “lợi ích”. Tình yêu của dân vỉa hè nó mộc mạc thế thôi. Không cần hoa hồng nhập khẩu, không cần lý tưởng cao xa, chỉ cần một cái nệm êm để tối nằm không bị đau lưng là đủ.
Tao gật gù, thu cục tiền cất vào ngăn kéo. Thấy yên lòng lạ.
Trưa vắng khách. Tao lôi điện thoại ra. Gõ nhanh mấy dòng.
– Trưa nay ăn gì? Anh chạy qua đón đi làm bát bún chả nhé.
Gửi đi. Tao để điện thoại ngửa trên mặt kính tủ.
Mười lăm phút sau, màn hình sáng lên.
– Ui trưa nay em đang kẹt họp với các bạn trong lớp mất rồi. Mọi người vừa gọi đồ ăn trưa về ăn luôn ở chỗ tự học. Tối em gọi lại cho anh nhé!
Tao đọc lướt qua dòng chữ. Nhịp gõ ngón tay xuống mặt bàn kính khựng lại.
Tao bấm tắt. Màn hình tối om. Đút điện thoại vào túi quần. Không nhắn lại nữa.
Ở trong căn nhà của bọn tao, thằng Khánh với bà Lan công khai từng milimet, từng múi bưởi. Còn ngoài kia, cái mối quan hệ của tao đang bị nhét đầy những khoảng mờ. Những cuộc họp nhóm kín mít, những tờ báo cáo dài dằng dặc, và cả những cái bóng ma vô hình lảng vảng đằng sau cái màn hình điện thoại lật úp.
Khoảng cách địa lý chỉ vài cây số, nhưng tao có vít hết tốc ga con Wave rách này cũng chưa chắc đuổi kịp.
Năm giờ rưỡi chiều. Nắng bắt đầu nhạt dần.
Tiếng động cơ xe máy êm ru xé gió trờ tới. Con SH trắng muốt đỗ xịch trước cửa ki-ốt. Chân chống gạt xuống kêu một tiếng rít gọn gàng.
Thằng Long bước xuống.
Giao diện hôm nay của nó đập chết ăn thịt toàn bộ các anh tài trong căn ngõ nhỏ này. Áo sơ mi lụa trắng hàng hiệu không một nếp nhăn. Quần âu cắt may vừa khít. Tóc vuốt sáp ngược ra sau bóng lộn.
Nó vừa tháo mũ bảo hiểm, cái mùi nước hoa Tom Ford nồng nặc, ngai ngái mùi gỗ đã xộc thẳng vào mũi tao, đánh bật mọi giác quan của con người. Trên tay nó ôm khư khư một bó hoa hồng ngoại nhập to đùng, cánh hoa đỏ thẫm. Tay kia xách một cái túi giấy nhỏ in logo hãng mỹ phẩm đắt tiền.
Nó bước vào, hất cằm, vứt cái chìa khóa xe lên mặt quầy.
– Tối nay tao chốt sale.
Nó dõng dạc tuyên bố. Giọng chắc nịch, âm lượng vang dội.
– Tao bao trọn một bàn VIP góc nhà hàng rooftop mạn Hồ Tây rồi. Gió mát rượi, view thẳng ra mặt nước. Đcm, hôm nay tao mà không đánh gục được cái núi băng Lê Thu Hạ, tao nguyện cai gái gú một năm!
Tao nhìn cái đống đồ đầy mùi tiền tư bản trên tay nó. Trong lòng cảm thấy hơi gợn lên một nhịp. Cái sự tưởng tượng về gương mặt của Hạ khi nhận những món quà này sẽ như thế nào chợt ẩn hiện trong đầu tao.
Tao nhăn mặt, bước ra vỗ mạnh một cái vào vai thằng Long.
– Mày liệu mà nói chuyện cho cẩn thận. Chân thành vào. Đừng mang cái mác thiếu gia ra khè nó, nó ngứa mắt nó lại dội cho gáo nước lạnh thì lại hỏng hết cả việc.
Thằng Long vỗ nhẹ rồi hất tay tao ra. Nó nhếch mép cười. Một nụ cười khẩy đầy tự mãn của kẻ quen cầm tiền để đổi lấy những thứ giá trị.
– Cứ yên tâm đi. Tao tính toán kỹ lưỡng cộng chọn thời điểm thích hợp lắm rồi. Tầm này tao giăng lưới không trượt được đâu.
Nó đội lại cái mũ bảo hiểm nửa đầu. Quay ngoắt người, trèo lên xe. Vít ga.
Con SH chồm lên, vọt đi mất hút vào dòng xe cộ đang đặc quánh giờ tan tầm.
Tao đứng khoanh tay trước cửa kính. Nhìn theo cái chấm đỏ của đèn hậu xe nó chớp nháy. Nước hoa xịn, hoa hồng ngoại, nhà hàng trên cao. Đủ combo để hạ gục bất kỳ đứa con gái nào.
Nhưng không hiểu sao, tao lại thấy cái kết của buổi tối nay nó đang lơ lửng, chông chênh như cái cách con Wave của tao chạy qua đoạn đường rải đá dăm. Một cảm giác bất an cho thằng bạn thân cứ trực chờ bùng nổ.