Chuyện Đời Thằng An

Chương 178



Mười một rưỡi đêm.

Mồ hôi rịn ra rít rát dưới nách áo phông. Bầu không khí quánh lại mùi nhang muỗi cháy khét lẹt ở góc phòng. Không hiểu sao hôm nay cái phòng của tao muỗi nó tập kết từ đâu đến mà nhiều vãi linh hồn. Đập mãi không hết.

Mũi bút bi cày xuống trang giấy nháp sột soạt. Động từ bất quy tắc. Cấu trúc ngữ pháp. Cái thứ ngôn ngữ khô khốc này nhai mỏi cả hàm đéo trôi. Nhìn mớ chữ giun dế xếp hàng ngang hàng dọc, mí mắt tao nặng trịch như đeo chì. Biết là phải học, nhưng mà học vì bị ép học chứ không phải vì đam mê nó là cực hình.

Cục rung điện thoại nện bần bật xuống mặt bàn gỗ ép.

Tao quăng bút. Vuốt màn hình.

– Nghe. Giờ này còn gọi gì trẫm đấy.

Đầu dây bên kia không có tiếng ồn ào nhạc sàn, không có tiếng cạch ly hay tiếng gào thét ăn mừng như cái kịch bản tự tin lúc chiều. Chỉ có tiếng gió rít ù ù qua màng loa và tiếng còi sà lan văng vẳng dội lại từ mặt sông.

– Ra quán Dũng Râu bờ sông đi. Gọi cả thằng Khánh ra luôn. Mấy anh em ngồi với nhau 1 tí. Tao đợi.

Giọng thằng Long. Không nhão nhoẹt hơi men. Tỉnh rụi. Lạnh tanh. Từng âm tiết rơi xuống đều đặn như máy đếm nhịp.

Nó cúp máy. Tút tút tút.

Tao đút điện thoại vào túi. Bước sang phòng bên cạnh đá nhẹ gót chân vào cái đệm mút chỗ thằng Khánh đang ngáy khò khò.

– Gì đấy? Tao vừa mới đi vào giấc ngủ xong.

Đéo cần phải hỏi thêm. Kèo điệu nghệ của thiếu gia gãy mẹ nó rồi. Thằng Khánh bắt sóng câu chuyện 1 cách nhanh chóng, vùng dậy ra táp tí nước vào mặt cho tỉnh táo rồi 2 anh em lên đường ngay.

Gió từ mép sông Tô Lịch xộc lên mang theo mùi bùn non ngai ngái trộn lẫn với mùi tỏi phi khét lẹt của mấy chảo xào lăn.

Tao và Khánh lách qua mấy bàn nhậu ồn ào, kéo ghế nhựa ngồi xuống cái bàn inox han gỉ nằm tít trong góc khuất nhất của quán.

Thằng Long ngồi đó.

Không có cảnh đập chai đập lọ. Không có tiếng gào thét ủy mị hay vò đầu bứt tai. Nó ngồi thẳng lưng. Cái áo sơ mi lụa trắng lúc chiều phẳng lỳ giờ xắn tay lên tận khuỷu, bung hai cúc ngực, để lộ làn da hơi tấy đỏ vì gió. Khói từ điếu thuốc trên môi nó bay mù mịt, cuộn lấy bóng đèn đường vàng ệch phía trên.

Ngay cạnh chân ghế của nó, cái túi giấy hàng hiệu đắt tiền đựng quà mỹ phẩm vẫn nằm im lìm. Nằm ngoan ngoãn như một món đồ vô chủ, lạc quẻ hoàn toàn với cái nền xi măng dính đầy dầu mỡ.

Long cầm chai bia Hà Nội, tự rót đầy ba cái cốc thủy tinh đục ngầu.

– Uống đi.

Nó nâng cốc. Chạm cạch một cái vào cốc của tao và Khánh. Khóe môi nó kéo lên. Một nụ cười cảm giác hơi chua chát, tĩnh lặng nhưng đầy vết xước.

– Tao gãy rồi chúng mày ạ.

Nó ngửa cổ tu một ngụm dài. Cục yết hầu trượt lên trượt xuống khó nhọc.

– Quả này lỡ mạnh mồm cai gái gú một năm, khéo tao phải làm thật rồi.

Thằng Khánh há hốc mồm, điếu thuốc trên môi suýt rớt trúng đùi.

– Đcm. Thật á? Khúc mắc ở đâu à hay mày lỡ mồm nói ngu cái gì?

Long bật lửa. Tia lửa xẹt lên soi rõ hốc mắt nó hơi trũng xuống. Nó rít một hơi thuốc.

Mọi thứ hoàn hảo. Bàn VIP góc sân thượng. Bò bít tết, rượu vang, nến thơm. Nó set up không lệch một ly, đúng theo ý tao đã order sẵn. Không gian đủ để bất kỳ đứa con gái nào cũng phải mềm lòng.

Đến lúc ăn xong, tao đẩy cái túi quà sang. Mở lời đàng hoàng. Không cợt nhả, không ép buộc.

Hạ không nhận.

Nó kể lại, giọng không đổi tông. Sự tàn nhẫn của con bé kia được thuật lại qua cái giọng đều đều của thằng vừa bị trải qua cú sốc đầu đời.

Hạ nhìn thẳng vào mắt Long. Đặt nĩa xuống đĩa sứ.

– Long, rất cảm ơn vì đã dành tình cảm cho tôi.

Long nhả khói, nhắc lại từng chữ của Hạ. Chậm rãi. Rành rọt.

– Tuy nhiên, thật sự tư duy của chúng ta không cùng một thế giới, tôi cũng không tìm được điểm chung hay điểm kết nối nào thực sự đủ sức đẩy chúng ta lên một mối quan hệ mới. Tôi nghĩ là cần phải chia sẻ thẳng thắn để không làm mất thời gian của cả hai nữa.

Chỉ từng đấy lời. Gọn gàng. Sắc như dao mổ. Không cho đối phương một khe hở nào để cò kè bớt một thêm hai. Nó đập nát cái tôi của thằng đàn ông không phải bằng việc chê bai ngoại hình hay chê ít tiền. Nó đánh thẳng vào cái cốt lõi sâu nhất: Không cùng một thế giới.

Long dập mạnh mẩu thuốc đang cháy dở xuống đĩa nhựa. Tro xám nát bét, văng cả ra mặt bàn.

Nó chép miệng. Bàn tay với những ngón thon dài, sạch sẽ vớ lấy cốc bia.

Nó nhìn tao. Đôi mắt sau gọng kính cận của một thằng ngậm thìa vàng từ bé giờ đục ngầu một sự cay đắng trần trụi.

– Đcm.

Nó gằn giọng. Từng chữ rớt xuống mặt bàn inox nặng trịch.

– Tao từng nghĩ có tiền là có thể xử lý được mọi vấn đề khó khăn trên đời này. Tao tưởng cứ đắp những cái xịn nhất, đàng hoàng nhất, cư xử văn minh nhất lên là giải quyết được hết. Nhưng không.

Nó siết chặt cái cốc thủy tinh.

– Có những khoảng cách, cố gắng vươn tới chỉ làm mình thêm thảm hại mày ạ. Sự thật nó phũ vãi lìn.

Không gian quán nhậu vẫn ồn ào tiếng dô hò bàn bên cạnh. Nhưng màng nhĩ tao ù đi.

Có những khoảng cách, cố gắng vươn tới chỉ làm mình thêm thảm hại mày ạ.
Có những khoảng cách, cố gắng vươn tới chỉ làm mình thêm thảm hại mày ạ.
Có những khoảng cách, cố gắng vươn tới chỉ làm mình thêm thảm hại mày ạ.

Câu nói của thằng Long bay qua mặt bàn, lặp đi lặp lại nện thẳng một nhát búa tạ vào giữa đỉnh đầu tao. Choáng váng.

Bàn tay tao vô thức đưa lên, bóp chặt lấy cổ áo phông xám đang mặc.

Khoảng cách.

Thằng Long. Tiền đè chết người, học hành tử tế, giao diện thiếu gia. Nó bước vào cái thế giới của Hạ bằng cửa chính, đem theo toàn bộ sự hoàn hảo của một thằng đàn ông. Trải thảm đỏ đón rước. Vậy mà vẫn bị vạch trần cái sự lệch pha, bị đá văng ra ngoài không thương tiếc vì hai chữ “tư duy”.

Còn tao?

Hệ thống hô hấp của tao đột ngột hoạt động khó nhọc. Không khí lọt vào phổi khiến toàn thân tao có cảm giác tê rần rần.

Tao nhớ lại cái ngày gặp hội bạn của Vy. Những từ vựng tiếng Anh bay lượn trên bàn. Nhớ lại cái cách Vy lén lật úp sấp cái màn hình điện thoại khi có dãy số lạ gọi đến ở quán cafe acoustic. Nhớ lại cái thằng tên Bảo nào đó hoàn hảo đến mức bạn bè nó tung hô tận mây xanh.

Nếu thằng Long dùng 1 đống tiền cũng không mua được cái vé vào thế giới của Thu Hạ. Thì cái mớ tiền lẻ tao hì hục kiếm được … có đủ sức để trám lại cái khoảng cách giữa tao và Thảo Vy không?

Hay cái sự bao bọc, những bữa cơm nhà, những cái siết tay dỗ dành ngoài đường của tao hiện tại… chỉ là một sự cố gắng thảm hại, một lớp băng keo dán tạm bợ lên một đường nứt khổng lồ chực chờ vỡ toang?

Tao không hé răng nửa lời.

Bưng cốc bia lên. Chất lỏng lạnh buốt tạt vào cuống họng, vị vừa ngọt vừa đắng, trôi tuột xuống dạ dày đang cồn cào.

Đáy cốc va vào mặt bàn inox. Cộc.

Tao cúi đầu xuống. Dưới ánh đèn đường vàng ệch hắt vào, mặt bàn inox xước xát phản chiếu lại một cái giao diện méo mó. Khuôn mặt tao ở đó. Bơ phờ, lấm lem và đầy những nét gân guốc của một thằng đang trong giai đoạn cực kỳ mệt mỏi, dù người ngoài nhìn vào có khi lại cứ nghĩ tao đang ở trong 1 tình yêu tuyệt đẹp.

Lớp da gà dọc sống lưng nổi lên sần sùi. Hơi lạnh từ mặt sông phả vào làm hai vai tao cứng đờ.

Một rễ cây đen ngòm, xù xì vừa chính thức cắm ngập vào hệ thần kinh. Nó bám chặt. Hút cạn cái sự tự tin mà tao vừa cất công xây đắp để nâng cấp bản thân. Đêm nay, sự vững chãi của tao đã bị chọc thủng một lỗ lớn, mà tao chưa biết sẽ vá lại nó như thế nào.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.